Thời Tam Thập
Thẩm Ngọc Loan hóa ngốc thật rồi.
Nàng ngơ ngác nhìn Chử Nghi Xuyên ngay sát bên. Hai người gần nhau đến lạ, tay còn nắm chặt một chỗ, nàng có thể rõ ràng cảm nhận được hơi ấm bỏng rát truyền đến từ lòng bàn tay chàng. Tên nam nhân nửa vời giữa ngây ngô và trưởng thành, thoáng hiểu sự đời nhưng vẫn giữ nét trẻ con, ôm trọn một tấm lòng chân thành nóng bỏng, không chút giấu giếm mà phơi bày trước mặt nàng.
Nàng thậm chí chẳng biết tình cảm chân thành đột ngột và tràn đầy của chàng từ đâu mà đến.
Nàng chẳng rõ cớ chi tâm tình chàng hôm nay lên xuống thất thường, cũng chẳng rõ bao nhiêu lời chàng ôm giữ trong lòng từ lâu, giờ đây lại bất ngờ nói ra. Nàng chỉ thấy bản thân không kịp phòng bị.
Thẩm Ngọc Loan chậm rãi chớp mắt, ánh mắt muốn lảng tránh theo bản năng, nào ngờ Chử Nghi Xuyên lại tiến thêm một bước, đến sát trước mặt nàng.
Khuôn mặt chàng khôi ngô, mày kiếm anh khí, hàng mi đen rậm lại dài, đôi mắt đen láy như sao đêm. Bờ vai chàng rộng lớn, tay chân thon dài, cẩm y ôm lấy thân thể rắn chắc hữu lực, ẩn chứa tiềm năng vô cùng.
Đã ra dáng một nam nhân trưởng thành, lại giống như chú cún nhỏ cuộn tròn thân mình, ngoan ngoãn dựa vào bên cạnh nàng, ngước đầu, thấp thỏm nhìn nàng: “Được không? Hoàng tẩu?”
Thẩm Ngọc Loan rụt tay mình về.
Nàng dựng thẳng ngón trỏ, nặng nề chọc một cái vào trán chàng, lập tức để lại một vệt đỏ ửng.
“Ngươi nói bậy bạ gì đó.” Thẩm Ngọc Loan khẽ mắng chàng, giọng điệu không hung dữ, sự tự tin cũng chẳng đủ. Nàng đá vào chiếc thau đồng một cái, tàn lửa bên trong bắn tung tóe: “Đang yên đang lành, ngươi lại khiến nơi ta ở đầy mùi bực dọc thế này.”
Chử Nghi Xuyên nhìn nàng, nhẹ nhàng nói: “Ta không nói bậy, ta đều rõ cả rồi.”
“Phải không? Ngươi có thể biết được cái gì?” Thẩm Ngọc Loan theo bản năng phản bác.
Chử Nghi Xuyên liền từng bước từng bước kể ra.
“Hoàng thượng nếu thật lòng đối tốt với người, sẽ không luôn nổi giận với người, cái này cũng không được cái kia cũng không xong. Phụ thân người – Thẩm đại nhân – cũng chỉ nghĩ để người thay mặt xin tội, lại hoàn toàn không màng đến tình cảnh của người, ngay cả ta còn biết hậu quả, huống chi là Thẩm đại nhân. Đám người Tuệ phi chẳng qua chỉ vì kính người là Hoàng hậu, mà…”
“Đừng nói nữa!”
Thẩm Ngọc Loan giận dữ trừng mắt nhìn chàng, đuôi mắt ửng đỏ, vừa giận vừa nghẹn.
Chàng tuổi còn nhỏ, từ trước đến nay là người được chăm sóc nhiều hơn, nhưng lúc này chỉ nói vài câu ít ỏi, Thẩm Ngọc Loan lại phảng phất cảm thấy toàn bộ tâm tư của mình đều bị chàng nhìn thấu, giống như ngay cả những hành vi ngu xuẩn ở kiếp trước cũng bị chàng phát hiện, tựa như tất thảy đã bị chàng soi thấu, chẳng sót một mảy. Rõ là nàng lớn hơn chàng, vậy mà giờ phút này lại rơi vào thế luống cuống, chẳng thể nào giữ được vẻ đĩnh đạc.
Những chuyện đó đích xác là những điều nàng đã từng hối hận, sống lại một lần đã nhìn thấu, căn bản chẳng hề để tâm, nhưng cố tình vẫn có người vạch trần chúng trước mặt nàng, buộc nàng phải đối diện.
Rõ ràng chàng không nên biết đến mới phải.
Thẩm Ngọc Loan mạnh mẽ quay đầu đi, rồi thẳng lưng lên, sợ bị chàng xem thường.
“Ngươi nói những chuyện này làm gì? Phụ thân ta sai ngươi đưa tin, ngươi vô cớ nghĩ ra nhiều thứ như vậy, là muốn chê cười ta sao?”
Chử Nghi Xuyên rũ mắt: “Ta chỉ là thấy Hoàng tẩu tức giận nên mới nói ra.”
“Ta còn chẳng giận, ngươi có gì mà tức?”
“Chính là tức giận thay đấy.”
“Hôm nay ngươi lần đầu đến Công Bộ, mệt mỏi cả ngày rồi, về sớm nghỉ ngơi đi.” Thẩm Ngọc Loan lạnh lùng nói: “Ta cũng muốn nghỉ ngơi.”
Chử Nghi Xuyên không rời đi, chàng đứng lên bê chiếc chậu than nóng hổi kia ra thật xa, rồi mới trở lại bên cạnh nàng.
Chàng đứng thẳng, thân hình cao lớn khiến bóng hắn như một màn đêm phủ xuống, dễ dàng bao trùm Thẩm Ngọc Loan trong đó. “Hoàng tẩu đừng coi ta là trẻ con, chuyện gì ta cũng nhìn thấu cả rồi.”
“Ngươi có thể hiểu được cái gì?”
“Chuyện của Hoàng tẩu, cũng là chuyện của ta.” Chử Nghi Xuyên nghiêm túc nói: “Dù chẳng có ai đối đãi tốt với Hoàng tẩu, cũng không sao. Ta có thể là người cho Hoàng tẩu nương tựa.”
“Ngươi?” Thẩm Ngọc Loan khẽ cười, đuôi mắt hơi nhếch lên, ngước đầu nhìn chàng từ dưới lên trên: “Nói thì dễ, môi lưỡi trơn tru, tuổi ngươi còn nhỏ như vậy, liệu đã hiểu hậu quả là thế nào chưa?”
“Ta đương nhiên biết cái gì mới tốt, Hoàng tẩu và Phúc công công đối với ta đều tốt. Hoàng tẩu nguyện lấy tính mạng đảm bảo để cứu ta, Phúc công công từ nhỏ nuôi nấng ta, trên đời này chỉ có hai người là thật lòng tốt với ta. Mạng của ta là Hoàng tẩu cứu, ta đã sớm coi Hoàng tẩu là người quan trọng nhất.”
Thẩm Ngọc Loan líu lưỡi: “Ngươi biết thế nào là người quan trọng nhất sao? Lời này cũng dám nói ra.”
“Không lâu trước đây, Hoàng thượng còn dặn ta chọn lấy một vị Vương phi tương lai cho ngươi, trước mắt thì gạt đi, nhưng sau này cũng khó tránh khỏi. Đợi ngươi đến tuổi, tự nhiên sẽ có cô nương mình yêu mến, đến lúc đó thành thân sinh con, dựng xây gia đình, đến khi ấy, còn đâu thời gian bận tâm đến ta nữa.” Thẩm Ngọc Loan nhìn nhận rất rõ.
Ban đầu nàng giúp Chử Nghi Xuyên là vì ân tình kiếp trước, sau lại thấy người hợp mắt, giúp người cho trót, bất tri bất giác, liền đến hiện tại.
Nhưng nàng cũng biết, sớm muộn gì nàng cũng phải đi. Mặc kệ hiện tại hai người thân thiết đến đâu, sớm muộn gì nàng cũng phải lấy lại thân phận thật của mình. Đến lúc đó, nàng sẽ rời khỏi kinh thành, đi thật xa, không bao giờ trở lại. Cũng sẽ không còn nhìn thấy Chử Nghi Xuyên nữa.
Duyên phận của hai người cũng chỉ ngắn ngủi ba năm này thôi, mà nàng cũng không phải hoàng tẩu thật của chàng. Về sau người chàng gọi là hoàng tẩu, cũng là Thẩm Ngọc Trí.
Thẩm Ngọc Loan bỗng nhiên có chút hối hận. Nàng phí tâm phí sức, vất vả lắm mới có được một người toàn tâm toàn ý đối xử tốt với nàng, nghe lời nàng, sao cuối cùng lại vô duyên vô cớ tiện nghi cho Thẩm Ngọc Trí chứ?
Chử Nghi Xuyên sờ sờ trán, vết đỏ vừa rồi đã biến mất. Hoàng tẩu bản chất miệng độc lòng mềm, dù có hung hắn với chàng đi chăng nữa, cũng chẳng ảnh hưởng đến toàn cục.
“Dù Hoàng tẩu không tin ta cũng không sao.”
Chử Nghi Xuyên nói: “Dù gì ta cũng sẽ đối xử tốt với Hoàng tẩu, rồi Hoàng tẩu sẽ hiểu.”
Chử Nghi Xuyên: “Nếu Hoàng tẩu vẫn không tin, vậy sau này ta sẽ không cưới vợ. Để người sau này còn phải nhọc lòng vì ta, nhọc lòng cả đời, vậy người sẽ mãi là người quan trọng nhất trong lòng ta.”
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Người trẻ tuổi thường mặt dày vô cùng, nói ra bao nhiêu lời kinh thiên động địa cũng không thấy đỏ mặt, cứ như là chuyện hiển nhiên không thể chối cãi. Thẩm Ngọc Loan trong lòng cảm thấy khó tin, rồi lại khó tránh khỏi vì thế mà xao động.
Người nàng tự tay mang ra từ lãnh cung, đặt bên cạnh chăm sóc lâu như vậy, đương nhiên hiểu rõ tính tình chàng.
Nàng trên mặt không lộ vẻ gì, chỉ khẽ hừ một tiếng.
“Ngươi làm được thì tốt.”
……
Đến sáng sớm hôm sau, Thẩm Ngọc Loan tỉnh giấc, đầu óc vẫn còn chút mơ màng.
Châu Nhi nhẹ nhàng đến gần nàng, vốn định gọi nàng rời giường, không ngờ nàng đã tỉnh, liền nói: “Nương nương, tiểu Vương gia đến rồi.”
Thẩm Ngọc Loan đầu đau như búa bổ.
“Nương nương, có phải đêm qua ngài ngủ không ngon không, sao sắc mặt kém vậy?”
Thẩm Ngọc Loan nhận lấy chiếc gương Châu Nhi đưa, người trong gương sắc mặt nàng trắng bệch, dưới mắt có quầng xanh, hoàn toàn không giống vẻ đoan trang rạng ngời thường ngày.
Mà hết thảy chỉ vì người nào đó đang đợi ngoài kia. Cả đêm qua nàng chẳng yên giấc, khi thì mơ thấy kiếp trước, khi thì mơ thấy đêm qua, tỉnh tỉnh mê mê, cả đêm không ngủ yên.
Nàng ngã đầu nằm xuống, kéo chăn trùm kín đầu.
“Nương nương, tiểu Vương gia vẫn còn ở bên ngoài chờ.”
“Không gặp! Bảo hắn về đi!”
Châu Nhi không rõ nguyên do, nhưng cũng nghe lời nàng, thật thà đi ra ngoài bẩm báo.
Chử Nghi Xuyên vẫn đến sớm như thường lệ, chàng đợi hồi lâu cũng không giận, chỉ nói với Châu Nhi: “Châu Nhi cô nương, ngươi giúp ta nói với Hoàng tẩu một tiếng, ta hồi cung rồi lại đến thăm nàng. Hôm nay ta sẽ nhanh chóng trở về, sẽ không để Hoàng tẩu đợi lâu.”
“Vâng.”
Chử Nghi Xuyên lại nhìn vào trong phòng một cái, lúc này mới rời đi.
……….
Hôm nay, như thường lệ, chàng vẫn xem hồ sơ, ngồi một bên nghe Liễu Thượng thư giảng giải việc công.
Đến giờ ngọ, trong cung lại đưa cơm trưa đến, dưới đáy hộp đồ ăn vẫn là chén chè quen thuộc. Thấy chén chè này, chàng biết Hoàng tẩu đã hết giận.
Hoàng tẩu chính là như vậy, miệng cứng lòng mềm.
Chử Nghi Xuyên vui vẻ uống hết chén chè, đến hoàng hôn thì ôm hồ sơ rời khỏi Công Bộ. Trên đường về cung, chàng nghĩ ngợi, rồi bảo người đánh xe đi đường vòng qua một con phố khác.
Trong kinh thành cửa hàng san sát, muôn màu muôn vẻ, Chử Nghi Xuyên thường lui tới nhất là hiệu sách. Sách chàng đọc đều có cung nhân chuẩn bị, mỗi lần đến đây, đương nhiên là tiện thể mua thêm vài quyển cho Thẩm Ngọc Loan.
Đến nhiều lần, tiểu nhị trong tiệm cũng đã quen mặt chàng.
“Tiểu công tử hôm nay lại đến mua thoại bản ạ?” Tiểu nhị nhiệt tình nói: “Vừa hay hôm nay mới về một ít sách mới, tiểu công tử có muốn chọn vài quyển không?”
Chử Nghi Xuyên gật đầu: “Vẫn như cũ, mỗi loại một quyển đi.”
“Vâng ạ!” Tiểu nhị mừng rỡ không khép được miệng, vội vàng đi gói sách cho chàng.
Hôm nay hiệu sách đông người, khác hẳn ngày thường, còn có rất nhiều cô nương, đi tới đi lui khó tránh khỏi va chạm, Chử Nghi Xuyên đành đứng tránh vào một góc.
Đợi tiểu nhị mang những quyển sách chàng muốn đến, chàng tò mò hỏi thêm một câu: “Hôm nay có sách mới gì mà nhiều người vậy?”
“Tiểu công tử không biết sao, hôm nay mới về một quyển thơ. Quyển thơ này có tiếng lắm, trong đó còn có cả tác phẩm của Hoàng hậu nương nương đấy ạ.”
Chử Nghi Xuyên khẽ nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú: “Hoàng hậu nương nương?”
“Đúng vậy ạ.” Tiểu nhị mặt mày hớn hở nói: “Hoàng hậu nương nương trước kia vốn nổi tiếng là một tài nữ, khi xưa đã có rất nhiều thơ văn. Từ khi nàng làm Hoàng hậu, những thơ văn đó càng được người ta tranh nhau mua, rất nhiều phu nhân tiểu thư đều phải mua về xem, ngay cả sách cũ ở tiệm ta cũng bán hết rồi! Lần này in lại cũng là bản cũ, nhưng vẫn bán chạy lắm, tiểu công tử có muốn mua một quyển không?”
“Vậy lấy một quyển.”
Chử Nghi Xuyên thầm nghĩ: Hoàng tẩu ngày thường thích xem thoại bản nhất, chẳng thấy nàng đọc thơ bao giờ, thỉnh thoảng chàng đến thỉnh giáo nàng cũng luôn nói mình không rõ. Cả kinh thành người ta đều đọc thơ của Hoàng tẩu, ngược lại chỉ có chàng là chưa đọc.
Tiểu nhị mang sách đến, chàng không kìm được tò mò, liền mở ra xem ngay tại chỗ.
Đây là thơ của Hoàng tẩu, chàng xem kỹ lưỡng, đọc đi đọc lại mấy lần. Dẫu là bỏ qua thành kiến mà xem, cũng thấy đúng như người khác khen, lời văn tinh tế, ý vị dư vang.
Chử Nghi Xuyên càng đọc, khóe môi Chử Nghi Xuyên càng giãn ra. Đây là một quyển tuyển tập, thơ cũ của Hoàng hậu chỉ chép vài bài, thơ làm ngắn gọn tinh tế, rất nhanh đã đọc xong, chàng lật giở về sau, thấy chẳng còn thêm bài nào, trong lòng sinh ra mấy phần luyến tiếc.
“Nếu đã muốn in thơ, chi bằng in ra hẳn một bản trọn vẹn thơ Hoàng hậu nương nương.” Chàng nói với tiểu nhị hiệu sách: “Ta vừa đọc xong, lật tới đoạn cuối thì gặp ngay một bài nhạt thếch, đọc vào thấy mất cả hứng.”
Tiểu nhị cười nói: “Tiểu công tử đừng nói vậy, bài sau này cũng có lai lịch không nhỏ đâu ạ.”
Chử Nghi Xuyên khép sách lại, cẩn thận cất kỹ, tính bụng về nhà sẽ giở xem kỹ hơn mấy lần. “Là của nhà thế gia nào sao?”
“Tiểu công tử đoán không sai. Sở dĩ đem đặt liền nhau, là bởi vì bài thơ sau cùng ấy, chính là do muội muội của Hoàng hậu nương nương đề bút.”
“… Muội muội?”
Chử Nghi Xuyên ngẩn người: “Muội muội nào?”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 22](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)