Bìa [TTNTCM] – Chương 21
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 21

Tác giả: Thời Tam Thập

3947 từ · 18 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 21

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Xe ngựa dừng lại trước một trà lâu.

Thẩm phụ muốn một gian phòng riêng, đợi hai người an vị xong, liền ân cần rót cho chàng một chén trà.

“Hạ quan vẫn luôn muốn được diện kiến tiểu Vương gia, chỉ tiếc tiểu Vương gia ở sâu trong hoàng cung, chẳng dễ gì tìm được dịp gặp mặt.” Thẩm phụ đưa chén trà đến trước mặt chàng: “Tiểu Vương gia, xin mời dùng trà.”

Chử Nghi Xuyên đưa tay bưng lấy, nhấp một ngụm nhỏ.

Thẩm phụ lại cười nói: “Nghe nói tiểu Vương gia vào làm ở Công bộ, không biết mọi việc có thuận lợi chăng? Tiểu Vương gia tuổi còn trẻ, mới vào chốn quan trường, nếu có điều gì cần hạ quan giúp đỡ, tiểu Vương gia cứ việc nói, hạ quan nhất định sẽ dốc sức tương trợ.”

Chử Nghi Xuyên điềm đạm hỏi: “Thẩm đại nhân cố ý chặn xe của bổn Vương, hẳn là có chuyện muốn nói?”

“Xin tiểu Vương gia thứ lỗi, hạ quan quả thực có việc muốn nhờ.” Thẩm phụ lộ vẻ hơi ngượng ngùng, lại nhắc người hầu rót thêm trà cho chàng.

Chử Nghi Xuyên khẽ nghiêng mình ngăn lại: “Thẩm đại nhân có chuyện cứ nói thẳng là được.”

Thẩm phụ ngượng ngùng thu tay lại.

Ông ta đánh giá Chử Nghi Xuyên một lượt. Về chuyện của vị tiểu Vương gia này, trong triều không ai không biết, từ khi vụ án của Dư gia được làm sáng tỏ, vị tiểu Vương gia này cũng trở thành nhân vật nổi bật trong kinh thành, ai ai cũng muốn kết giao, đáng tiếc, ngài ấy ở trong cung, phủ đệ ngoài cung còn chưa sửa xong, dù có cố gắng đưa thiếp mời cũng hiếm khi được hồi âm, cho đến nay, những người may mắn được ngồi cùng bàn với tiểu Vương gia ngoài những bậc hoàng thân quốc thích ra, cũng chỉ có những người quen cũ của Dư gia.

Nhiều người đoán rằng tiểu Vương gia tuổi còn trẻ nên e ngại người lạ, nhưng nay vừa trông thấy dáng vẻ chàng gần như trưởng thành, khuôn mặt vẫn còn nét non nớt lại không hề lộ vẻ lo lắng sợ hãi. Chẳng những dung mạo có phần tương tự Hoàng đế, dường như cả uy nghiêm của bậc đế vương cũng học được, bình tĩnh trầm ổn, ngược lại khiến Thẩm phụ có vẻ luống cuống tay chân.

Thẩm phụ cười hòa nhã làm quen: “Nói ra thì, hạ quan cũng có chút duyên phận sâu xa với Dư đại nhân.”

“Thẩm đại nhân nói, là ông ngoại của bổn vương chăng?”

Thẩm phụ gật đầu: “Đúng vậy.”

“Năm xưa Hoàng thượng còn là Thái tử, chính Dư đại nhân là người khai tâm, dạy dỗ Hoàng thượng nhiều năm. Sau này Dư đại nhân gặp chuyện, Tiên hoàng mới đích thân chọn hạ quan làm Thái tử thái phó.” Thẩm phụ cảm thán: “Dư đại nhân học vấn uyên bác, tính tình hiền hòa, làm quan lại thanh liêm chính trực, hạ quan xưa nay vẫn lấy người làm gương. Nghe tin sau sự cố, thực lòng không dám tin. Nếu Dư đại nhân còn sống, e rằng người dạy tiểu Vương gia đọc sách bây giờ cũng là Dư đại nhân rồi.”

Chử Nghi Xuyên cúi đầu im lặng, khẽ mỉm cười với Thẩm phụ: “Đáng tiếc ông ngoại đã khuất núi. Nếu có cơ hội, Thẩm đại nhân có thể kể cho bổn Vương nghe nhiều chuyện xưa, vậy thì tốt biết bao.”

“Tiểu Vương gia bằng lòng nghe, thì hạ quan cũng có rất nhiều chuyện xưa để kể.” Thẩm phụ lại cầm ấm trà, lần này Chử Nghi Xuyên không từ chối, mặc hắn rót đầy chén trà.

Nơi này, nước trà chẳng bằng trong cung, uống vào thiếu vị thanh ngọt thường quen. Ngoài song, nắng chiều đã ngả, bóng hoàng hôn dần lui, ánh cam vàng lặng lẽ hòa vào sắc trời thẫm biếc. Dưới phố, kẻ qua người lại đều tất tả, ai nấy đều vội vã trở về nhà. Hơi cơm, mùi món từ những quán nhỏ ven đường cũng theo gió mà lan tỏa.

Hôm nay, chàng lần đầu được phái đi làm việc, hẳn hoàng tẩu đang ngóng trông nơi nội viện. Biết đâu chừng, nàng còn đang đói bụng, đứng ngồi chẳng yên.

Chử Nghi Xuyên vội vàng nhấp một ngụm trà: “Thẩm đại nhân nếu có việc gì, cứ nói thẳng, bổn Vương còn có việc quan trọng.”

“Vâng, vâng, là hạ quan làm chậm trễ Vương gia.” Thẩm phụ móc từ trong ngực ra một phong thư, đẩy đến trước mặt chàng, bộ râu dài che gần nửa khuôn mặt, phần lộ ra cũng có vẻ rất ngượng ngùng: “Thực ra là hạ quan muốn nhờ Vương gia chuyển một phong thư nhà.”

“Thư nhà?” Chử Nghi Xuyên tò mò.

“Vâng, là gửi cho Hoàng hậu nương nương.”

“Thẩm đại nhân muốn đưa thư nhà, sao không tự mình đi đưa? Hoàng tẩu tuy ở trong cung, nhưng Thẩm đại nhân cũng không phải không có cơ hội vào cung.”

Thẩm phụ ngượng ngùng nói: “Chuyện này… Nói ra thì sợ Vương gia chê cười. Nội tử mấy lần muốn vào cung vấn an Hoàng hậu nương nương, đều bị Hoàng hậu nương nương từ chối.”

Chử Nghi Xuyên thầm nghĩ: Chàng ngày ngày ở cùng Hoàng tẩu, dường như thật sự chưa từng nghe Hoàng tẩu nhắc đến người nhà.

“Thẩm đại nhân và Hoàng hậu nương nương có hiểu lầm gì chăng?”

Thẩm phụ thở dài một tiếng: “Có lẽ thật sự có hiểu lầm gì đó, nương nương mới đến người nhà cũng không muốn gặp. Chỉ là Hoàng hậu nương nương ở sâu trong hậu cung, nếu không có sự cho phép của Hoàng hậu nương nương, muốn gặp mặt còn khó hơn lên trời, dù có hiểu lầm cũng khó giải thích rõ ràng. Trong lòng hạ quan lo nghĩ mãi, sợ vài ba câu không nói hết được, muốn nói hết lòng, liền viết hết vào thư nhà, chỉ mong Tiểu vương gia có thể giúp chuyển đến tay nương nương.”

“Chỉ mong nương nương xem qua thư nhà, nếu bằng lòng gặp mặt nội tử một lần, cho dù có hiểu lầm gì, đến lúc đó cũng dễ dàng giải thích rõ ràng.” Thẩm phụ cúi đầu khép nép, nghẹn ngào nói: “Chuyện trong nhà vốn không nên làm phiền đến tiểu Vương gia, chỉ là lòng hạ quan rối như tơ vò, mấy ngày nay ăn ngủ không yên, mong tiểu Vương gia lượng thứ cho.”

Chử Nghi Xuyên nhìn phong thư kia, nhưng không vội đưa tay nhận lấy.

Chàng cẩn thận hỏi: “Hoàng hậu nương nương trước khi vào cung, chẳng lẽ từng có hiềm khích với Thẩm đại nhân?”

Thẩm phụ cứng người. May mà ông ta đang che mặt, nên không ai phát hiện sắc mặt ông ta thay đổi. Ông ta rất nhanh bình tĩnh trở lại, lộ vẻ hoang mang: “Chính bởi vì không có, hạ quan mới càng không hiểu vì sao lại bị ghẻ lạnh.”

Chử Nghi Xuyên nhìn sâu vào mắt ông ta.

Ngay khi Thẩm phụ nghĩ rằng chàng sắp phát hiện ra điều gì, thì chàng đã đưa tay cầm lấy phong thư, cất vào trong ngực.

“Đã là như vậy, bổn Vương sẽ giúp Thẩm đại nhân một chuyến. Còn việc Hoàng hậu nương nương có nguôi giận hay không, bổn Vương lực bất tòng tâm.”

Thẩm phụ mừng rỡ quá đỗi, vội vàng đứng lên khom người chắp tay thi lễ: “Vương gia chịu giúp đỡ, hạ quan đã vô cùng cảm kích, nào dám mong cầu gì hơn.”

“Trời đã muộn, bổn vương nên trở về cung.”

“Hạ quan xin tiễn tiểu Vương gia…”

“Không cần.” Chử Nghi Xuyên ngăn lời ông ta: “Người nhà đang mong, Thẩm đại nhân cũng mau trở về đi thôi.”

Dù vậy, Thẩm phụ vẫn tiễn chàng lên xe ngựa, lúc chia tay thái độ vô cùng nhiệt tình, luôn miệng mời chàng lần sau rảnh rỗi lại đến uống trà hàn thuyên. Chử Nghi Xuyên không đáp một lời, đợi ngồi vững rồi, nụ cười trên mặt mới biến mất không dấu vết.

Tuổi chàng tuy không lớn, nhưng cũng không phải không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, hiện giờ mọi người nâng niu kính trọng chàng, tất cả đều là vì thân phận của chàng. Chàng vốn chỉ nể mặt Hoàng tẩu mới dừng xe, nhưng Thẩm phụ lại coi chàng là kẻ ngốc sao?

Hoàng tẩu xưa nay tính tình thất thường chàng hiểu rõ, ngay cả người như Tuệ phi trước kia ghét nhau như chó với mèo giờ cũng có thể trở thành bạn tốt. Hoàng đế ép buộc Hoàng tẩu vào cung, Thẩm gia ở trong đó không biết đóng vai trò gì.

Chử Nghi Xuyên sờ sờ lá thư trong ngực, cuối cùng vẫn không lấy ra vứt bỏ.

“Hồi cung.”

“Vâng, Vương gia.”

Bánh xe chuyển mình, xe ngựa lăn dần xa khỏi quán trà. Phải đến khi xe đã khuất hẳn, Thẩm phụ mới quay người rời đi.

Chừng ấy chỉ nấn ná trong giây lát, mà đến khi trở về cung, trời đã tối đen như mực. Chử Nghi Xuyên hấp tấp trở vào, sửa sang y phục qua loa rồi tức tốc đến Trữ Phượng cung. Trong điện, Thẩm Ngọc Loan và Chử Việt đã cùng ngồi quanh án, ngăn nhau nửa bàn dài. Chử Nghi Xuyên vội vàng bước tới, an vị giữa hai người. Lúc ấy, không khí mới bớt phần căng thẳng phần nào.

Mọi người đã tề tựu, cung nhân nối đuôi nhau bưng thức ăn lên.

Hoàng đế dùng bữa xưa nay chú trọng sự im lặng, Chử Nghi Xuyên bụng đầy lời muốn nói, lúc này chỉ có thể nuốt xuống. Mãi đến khi bữa tối xong, cung nhân lại bưng lên một chén chè – đến bước này, cuối cùng chàng mới có thể lên tiếng. Chàng múc một muỗng, nếm thử một ngụm, rồi nói: “Ở ngoài cung, ta chẳng nghĩ gì khác, chỉ nhớ mãi hương vị chè Hoàng tẩu nấu.”

Chử Việt và Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn nhau.

Hắn vốn không thích đồ ngọt, đến nước này, chỉ nhìn hai người kia dùng bữa. Tự mình cũng không thấy có món gì vừa miệng.

“Hoàng tẩu sai người mang cơm trưa cho ta, trong đó cũng có một chén chè nhỏ, ta biết là người đặc biệt chuẩn bị cho ta, nên lén uống một mình, không cho ai cả.” Chàng cao hứng nói: “Nếu ngày nào cũng có thì tốt biết bao.”

“Ngươi không thấy ngán sao, đến ta còn thấy ngán.” Thẩm Ngọc Loan khẽ trách một câu: “Dù thích đến mấy, làm gì có chuyện ngày nào cũng uống được?”

Chử Nghi Xuyên gãi gãi đầu: “Hoàng tẩu mỗi lần nấu chè đều không giống nhau, ngày nào uống cũng không ngán.”

Thẩm Ngọc Loan nghẹn lời. Chàng trước kia theo Phúc công công chịu khổ nhiều rồi, hai người cơm chẳng đủ ăn, áo chẳng đủ mặc, từng uống liền hơn nửa tháng canh rau đắng ngắt, hiện tại cái gì cũng không thiếu, duy chỉ thói quen là không sửa, ăn uống chẳng kén chọn chút nào. Điều ấy khiến nàng vừa xót xa, vừa khó lòng chấp nhận.

Chử Việt thản nhiên xen vào: “Đợi ngươi xuất cung, mang theo mấy ngự trù, muốn ăn gì cũng có.”

Hắn không nhắc đến thì thôi, nhắc đến, niềm vui uống chè của Chử Nghi Xuyên cũng vơi đi vài phần.

“Đợi ta xuất cung rồi, có phải sẽ không bao giờ được uống chè Hoàng tẩu nấu nữa không?”

Thẩm Ngọc Loan thật sự không chịu nổi nữa: “Để ta chép lại công thức cho Phúc công công, bảo ông ấy ngày nào cũng nấu cho ngươi, nấu đến khi ngươi chán mới thôi, thế nào?”

Chử Việt càng nhìn không được: “Hắn đã mười sáu rồi, đừng có dỗ hắn như trẻ con nữa.”

Thẩm Ngọc Loan nhướn mày, định cãi lại, Chử Nghi Xuyên vội hòa giải: “Ta thật sự rất thích món ấy. Chè ở chỗ hoàng tẩu nấu, hương vị riêng biệt, trong ngoài cung đều không ai làm được. Ngự trù cũng chẳng thể sánh bằng.”

Chàng lại vội vàng móc từ trong ngực ra một phong thư, đưa đến trước mặt Thẩm Ngọc Loan: “ Lúc nãy ta hồi cung, trên đường gặp Thẩm đại nhân, Thẩm đại nhân nhờ ta mang lá thư này cho Hoàng tẩu.”

Thẩm Ngọc Loan khẽ nhướng mày: “Phụ thân ta?”

“Vâng. Thẩm đại nhân nói Hoàng tẩu không chịu gặp ông ấy, giữa hai người có thể có hiểu lầm, nên nhờ ta làm người hòa giải.” Chử Nghi Xuyên không giấu giếm, nói thật: “Ngoài ra, cũng không nói gì khác.”

“Vậy sao?”

Thẩm Ngọc Loan nhận lấy thư, trên phong thư quả nhiên là nét chữ của Thẩm phụ. Nàng cười một cách châm chọc, chẳng thèm nhìn đến, tùy tay ném xuống đất, chân phải giẫm lên, nghiền mạnh một cái.

Chử Nghi Xuyên kinh ngạc: “Hoàng tẩu?”

Ngay cả Chử Việt cũng ghé mắt nhìn sang.

“Không cần để ý đến ông ta.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Sau này ông ta còn lấy chuyện này để tìm ngươi, ngươi tuyệt đối đừng phản ứng.”

Chử Nghi Xuyên không hỏi nguyên do, dứt khoát đồng ý.

Ngược lại Chử Việt không nhịn được lên tiếng: “Thẩm khanh đưa thư nhà cho ngươi, ngươi ngay cả nhìn cũng không nhìn một cái?”

“Trong này viết gì, ta rõ cả. Chính vì biết cho nên mới không muốn xem, sợ ô uế mắt.” Thẩm Ngọc Loan cười như không cười nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ trào phúng: “Hoàng thượng cũng tò mò à? Chẳng lẽ ngài không rõ sao?”

Sắc mặt Chử Việt khẽ biến, nhìn nàng một cái đày cảnh cáo, thấp giọng nói: “Thẩm khanh dù sao cũng là phụ thân ngươi.”

“Việc nhà của ta, cũng không liên quan đến Hoàng thượng.”

Đêm đã khuya, sương xuống nặng, Thẩm Ngọc Loan kéo áo lại, lười biếng nói: “Bữa tối cũng dùng xong rồi, Hoàng thượng nếu không có việc gì, chi bằng đi thăm mấy vị phi tần khác đi. Tuệ phi thì ngọt ngào, Lệ phi, Trang phi cũng rất đáng yêu.”

Chử Việt: “…”

Chử Nghi Xuyên vội vàng hòa giải: “Hôm nay là lần đầu tiên ta đến Công Bộ, cái gì cũng không hiểu, thật sự luống cuống tay chân, may mà có Liễu thượng thư giúp đỡ…”

Chử Việt nhắm mắt hít sâu một hơi, khi mở mắt ra, cơn giận vẫn còn sót lại chưa tan, hắn trừng mắt nhìn Thẩm Ngọc Loan một cái, rồi tiếp tục nghe Chử Nghi Xuyên kể những chuyện vặt vãnh xảy ra hôm nay. Chỉ một ngày, cũng không có nhiều chuyện để nói, đợi nghe xong, lúc này hắn mới đứng dậy rời đi.

Đợi người đi rồi, Chử Nghi Xuyên mới khom lưng nhặt phong thư lên.

Trên mặt thư hằn một dấu chân sâu, chàng cũng không phủi, chỉ hỏi: “Thẩm đại nhân muốn nói gì với Hoàng tẩu vậy?”

Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn chàng một cái, đứng dậy trở lại giường dựa vào, Chử Nghi Xuyên lẽo đẽo đi theo sau nàng.

“Không phải đã bảo ngươi đừng hỏi sao?”

“Nhưng ta muốn biết Hoàng tẩu có uất ức gì trong lòng.” Chử Nghi Xuyên để lá thư sang một bên, “Gần đây ta luyện võ có chút tiến bộ, có thể giúp Hoàng tẩu dạy dỗ người ta.”

Thẩm Ngọc Loan suýt chút nữa bật cười: “Dám đánh mệnh quan triều đình, ngươi không sợ bị ngự sử dâng tấu hạch tội sao?”

“Không cần ngươi phải ra mặt, chỉ cần ta không phản ứng, tự ông ta sẽ gặp xui xẻo.”

Chử Nghi Xuyên nghĩ nghĩ: “Ta không hiểu.”

“Ông ta gần đây phạm phải một lỗi lớn, nếu Hoàng thượng không dễ dàng tha thứ, có thể sẽ bị trọng tội.” Thẩm Ngọc Loan thản nhiên nói: “Ông ta muốn ta giúp ông ta cầu xin Hoàng thượng, xin Hoàng thượng nể tình mà tha cho một lần.”

Chử Nghi Xuyên giật mình: “Hoàng thượng cũng biết chuyện này sao?”

“Đương nhiên.”

Thẩm Ngọc Loan bất giác nhớ lại kiếp trước.

Kiếp trước nàng nghe lời, Thẩm phu nhân bảo nàng ngoan ngoãn làm thế thân cho Thẩm Ngọc Trí, thay Thẩm Ngọc Trí lấy lòng Hoàng đế, giúp Thẩm Ngọc Trí được sủng ái, nàng đều ngoan ngoãn làm theo. Nàng bắt chước từng lời ăn tiếng nói của Thẩm Ngọc Trí, ra sức lấy lòng, có lẽ nỗ lực của nàng có hiệu quả, Hoàng đế quả thực đối xử với nàng tốt hơn, không còn lạnh nhạt như ban đầu.

Cũng vào khoảng thời gian này, Thẩm phụ đắc ý vênh váo, làm chuyện sai lầm nghiêm trọng, Thẩm phu nhân đến cầu xin nàng, nghe nói trong nhà xảy ra chuyện, lòng nàng nóng như lửa đốt, cũng làm theo lời họ mà cầu xin Hoàng đế.

Nhưng Hoàng đế, cái gì cũng biết.

Sự tình phát triển đến mức nàng phải hạ mình cầu tình, thì cục diện đã không sao vãn hồi được nữa. Lúc ấy, không những chẳng giấu được thiên tử, mà lại khiến người càng sinh phẫn nộ. Từ ngày nữ nhi được lập làm Hoàng hậu, Thẩm phủ liền tự mãn, kiêu căng chẳng xem ai ra gì, hành sự ngày một ngông cuồng. Sự lộng quyền ấy đã khiến Hoàng đế không sao dung thứ, trong lòng sớm đã có quyết định, chỉ là cố kiềm nén không bộc phát. Hậu cung vốn không nên nhúng tay vào chính sự, vậy mà nàng lại cố ý bước vào nơi không nên đặt chân tới.

Nàng lại không phải Thẩm Ngọc Trí, đâu quan trọng đến mức có thể thay đổi ý định của Hoàng đế. Nàng cũng không đủ thông minh để nhìn rõ thân phận của mình.

Thẩm Ngọc Loan tự giễu nói: “Nói dễ nghe là thư nhà, nhưng có hỏi đến ta một câu nào đâu.”

Chử Nghi Xuyên mím chặt môi, thử cầm lấy thư, thấy nàng gật đầu, lúc này mới mở ra xem.

Lá thư này phải qua tay người khác, cho nên Thẩm phụ rất cẩn thận, cũng không đề cập đến chuyện thế gả. Thư không dài, ông ta chỉ hỏi thăm vài câu ở đầu, vài ba câu liếc mắt là xong, phía sau toàn bộ nói về chuyện của chính ông ta, ý tứ mập mờ, càng về sau càng rõ ràng muốn ám chỉ Thẩm Ngọc Loan hãy thay ông ta đi cầu tình.

Chử Nghi Xuyên đọc xong một lượt, tờ giấy thư trong tay bị chàng dùng sức nắm nhăn nhúm.

“Ta nói không sai chứ?”

Chàng mạnh mẽ gật đầu, trong lòng ảo não không thôi. Lẽ ra nên như vậy, không nên nhất thời do dự, đem những chuyện phiền toái này đưa đến trước mặt Hoàng tẩu. Chỉ là chàng còn tưởng rằng…

“Thẩm đại nhân, chẳng phải là phụ thân của Hoàng tẩu sao?” Chàng vẫn còn có chút không dám tin: “Vì sao Thẩm đại nhân một chút cũng không quan tâm đến Hoàng tẩu?”

“Ông ta xưa nay đã như vậy.”

“Vậy Hoàng tẩu…” Chử Nghi Xuyên khó khăn mở lời: “Lúc trước, Hoàng tẩu gả cho Hoàng thượng, cũng là bị người nhà ép buộc sao?”

Thẩm Ngọc Loan kinh ngạc nhìn chàng một cái, không ngờ chàng lại hỏi ra điều này, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Nhưng chính phản ứng như vậy của nàng, trong mắt Chử Nghi Xuyên liền tương đương như một sự ngầm thừa nhận.

Chử Nghi Xuyên hít sâu một hơi, tờ giấy thư trong tay chàng nắm chặt thành một cục, một nỗi giận dữ khó tả dâng lên trong ngực, mãnh liệt cuộn trào, khiến chàng đứng ngồi không yên, từng tấc từng tấc đốt cháy sự bình tĩnh của chàng. Chàng bực bội đi đi lại lại trước mặt Thẩm Ngọc Loan, cuối cùng chạy ra ngoài.

Một lúc lâu sau trở về, chàng ôm một chậu than đang cháy rực, nặng nề đặt xuống trước mặt Thẩm Ngọc Loan.

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng, chàng ném cả tờ giấy thư và phong bì vào trong chậu than, ngọn lửa nhanh chóng thiêu rụi chúng thành tro tàn. Những mảnh tro đen lặng lẽ cuốn theo không khí, tản ra rồi tan biến trong màn đêm.

“Tiểu Xuyên?” Thẩm Ngọc Loan ngây người nhìn: “Ngươi làm gì vậy?!”

Chử Nghi Xuyên tiến đến trước mặt nàng, quỳ một chân xuống, nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên cạnh nàng. Tay nàng mỗi ngày đều được chăm sóc tỉ mỉ, da trắng nõn mềm mại, năm ngón tay thon dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, nhuộm bằng hoa nước, rực rỡ yêu kiểu, là một đôi tay vô cùng xinh đẹp.

Thẩm Ngọc Loan trong lòng kinh hãi, theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng bị chàng nắm chặt không buông. Tay Chử Nghi Xuyên rất ấm, mang theo sức mạnh của một người đã trưởng thành, lại nóng hổi vì mồ hôi, bao trọn lấy tay nàng.

Từ lúc nào, chàng đã lớn đến mức có thể nắm trọn bàn tay nàng như vậy?

“Hoàng tẩu, bọn họ đối xử không tốt với người, người đừng nghĩ đến họ nữa.” Chàng ngẩng đầu, đôi mắt dưới ánh lửa càng thêm sáng ngời, chứa đựng hơi nước ẩm ướt, ẩn giấu rất nhiều cảm xúc không thể nói thành lời.

Chàng thân cô thế cô, ít nhất bên cạnh chàng còn có Phúc công công bầu bạn, Phúc công công thật lòng tốt với chàng, lúc nghèo túng nhất chỉ còn một miếng cơm, cũng chịu nhường cho chàng ăn.

Nhưng Hoàng tẩu thì khác.

Nàng có tất cả, thân nhân, ái nhân, bạn bè, nhưng kỳ thực lại chẳng có gì. Thân nhân vì quyền thế mà bán đứng nàng, ái nhân lạnh lùng nhìn nàng, bạn bè cũng chỉ là giao dịch lợi ích.

Chàng không nghĩ nhiều, cũng không hy vọng xa vời, nên lòng dạ vẫn luôn cứng rắn như sắt đá. Nhưng bản chất Hoàng tẩu mềm lòng lương thiện, sự lạnh nhạt của nàng là vết sẹo còn lại sau những tổn thương.

Những cảm xúc tích tụ bấy lâu, dưới ngọn lửa than của một trang giấy mỏng manh, như vỡ đê lũ, cuồng nhiệt tuôn trào.

“Hoàng tẩu, người muốn ta làm gì cũng được.”

Chử Nghi Xuyên nhìn sâu vào mắt nàng: “Thẩm đại nhân không thương người, ta thương người. Hoàng thượng không yêu người, ta bảo vệ người. Ta làm người thân, bạn bè của người, người muốn ta làm gì cũng được.”

“Người không cần để ý đến họ nữa, không cần vì họ mà khổ sở nữa, về sau chỉ cần nhìn một mình ta là đủ rồi. Ta sẽ đối xử tốt với người.”