Bìa [TTNTCM] – Chương 20
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 20

Tác giả: Thời Tam Thập

2501 từ · 11 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 20

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Nghe nói Chử Nghi Xuyên sắp đến Công Bộ học tập, Phúc công công mừng rỡ khôn xiết, vội vàng lo trước lo sau chuẩn bị y phục cho tiểu chủ tử.

Thân phận lão thấp kém, kiến thức cũng chẳng bao nhiêu, chuyện triều đình lại không hiểu, chỉ có thể cẩn thận dặn dò vài việc vặt: “Tiểu chủ tử đến đó là để học hỏi, phải nghe nhiều, hỏi nhiều, lại còn phải kiên nhẫn. Gần đây trời lạnh, tiểu chủ tử nhớ mặc thêm áo, cũng đừng quên mang theo chút bạc, phòng khi tiêu pha lặt vặt, lão nô đã để trong đó rồi, cẩn thận đừng đánh mất, còn nữa…”

Chử Nghi Xuyên tiếp lời lão: “Còn phải đến nói một tiếng với Hoàng tẩu.”

Phúc công công vốn dĩ không nghĩ đến điều này, nghe chàng nhắc đến, cũng vội vàng nói: “Phải, phải đến thưa với Hoàng hậu nương nương một tiếng!”

“Vậy bây giờ ta đi ngay.”

“Bây giờ trời đã muộn rồi, Hoàng hậu nương nương chắc đã nghỉ ngơi. Tiểu chủ tử chi bằng đi ngủ sớm đi, sáng mai rời cung rồi hãy đến đó.”

Chử Nghi Xuyên nhìn sắc trời, rồi cũng vâng lời.

Chàng đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng có cơ hội vào triều tham chính, dẫu Phúc công công dặn chàng nghỉ ngơi sớm, nhưng lòng chàng vẫn rất rộn ràng, trằn trọc mãi, đến khi trăng lên giữa trời vẫn chưa ngủ được.

Chàng bèn thức dậy.

Sợ đánh thức Phúc công công, chàng không đốt đèn, cũng may đêm nay trăng tròn, đẩy cửa sổ ra, ánh trăng chiếu vào nhà, cả phòng sáng trưng. Chàng mở quyển sách ban ngày chưa đọc xong, mượn ánh trăng tiếp tục đọc. Chẳng biết đọc bao lâu, mãi đến khi cơn buồn ngủ ập đến, chàng mới ôm sách thiếp đi.

Tựa như chỉ chợp mắt một lát, Phúc công công đã đến gọi chàng dậy.

Phúc công công áp chiếc khăn ấm lên mặt chàng, hơi lạnh kích thích, chàng rất nhanh tỉnh táo lại. Thay bộ y phục mới mà Phúc công công đã chuẩn bị cho chàng, màu sắc trang trọng mà không quá nghiêm nghị, chàng soi gương nhìn lại, được Phúc công công khen vài câu, rồi nói: “Vậy ta đi thăm Hoàng tẩu.”

Phúc công công nhắc nhở: “Còn phải nhớ đến thưa một tiếng với Hoàng thượng trước đã.”

Chử Nghi Xuyên vâng lời. Chuyện này chàng nhớ rõ ràng mỗi ngày, chưa từng sai sót.

Chàng đến Ngự Thư Phòng trước, nhưng buổi thiết triều hôm nay kéo dài khálâu, Chử Việt vẫn chưa xuất hiện, chàng đành phải nói một tiếng với tiểu thái giám, nhờ họ bẩm báo lại, lúc này mới đến Trữ Phượng Cung thỉnh an Hoàng tẩu.

Khi chàng đến Trữ Phượng Cung, Thẩm Ngọc Loan vẫn chưa thức giấc.

Châu Nhi lên tiếng: “Tiểu Vương gia hôm nay đến sớm hơn mọi ngày nhỉ?”

“Từ hôm nay trở đi, ta phải đến Công Bộ để học tập. Ta đến thưa với Hoàng tẩu một tiếng, nói xong liền rời cung.”

“Vậy nô tỳ đi gọi nương nương dậy.” Châu Nhi cũng mừng cho chàng, nói: “Việc của tiểu Vương gia quan trọng như vậy, nương nương chắc chắn sẽ không giận đâu.”

Chử Nghi Xuyên cảm tạ, rồi ngồi đợi ở gian ngoài.

Đây là chút tâm tư nhỏ mọn của chàng. Thời gian đi học đã định, chàng sẽ không đến muộn, nhưng những lúc rảnh rỗi khác chàng có thể tự quyết định thời gian. Chàng biết Hoàng tẩu thích ngủ nướng, nên cố ý đến muộn một chút, vả lại đi đến Ngự Thư Phòng trước, cũng có thể làm Hoàng đế vui lòng. Hoàng đế thực ra cũng không trò chuyện nhiều với chàng, chàng chỉ nói vài câu rồi rời đi luôn biết điểm dừng. Thời gian còn lại, chàng có thể ở bên cạnh Hoàng tẩu.

Sau này phải đến Công Bộ học tập, chẳng bao lâu nữa lại phải ở ngoài cung, không thể thường xuyên đến đây mỗi khi rảnh rỗi như trước được nữa, thời gian chàng có thể gặp Hoàng tẩu sẽ ít đi rất nhiều.

Thẩm Ngọc Loan đến rất muộn.

Dù Châu Nhi đã giục giã, nàng vẫn nấn ná một hồi lâu mới chịu ngồi dậy. Thời gian gấp gáp, nàng cũng không kịp trang điểm tỉ mỉ như trước, nhưng vẫn chải tóc, búi gọn, thoa son, cẩn thận chọn một bộ xiêm y trong cả tủ đồ. Tùy ý nhưng không kém phần tinh xảo.

Chử Nghi Xuyên đợi khá lâu, cũng không sốt ruột. Chàng biết tính tình Hoàng tẩu như vậy, nên tranh thủ thời gian, nói trước ý định của mình.Ta biết rồi.” Thẩm Ngọc Loan ngáp dài một tiếng, uể oải nói: “Hoàng thượng đã sai người nói với ta rồi, đêm qua ta không đợi được ngươi, còn tưởng hôm nay ngươi không đến.”

“Hóa ra tối qua Hoàng tẩu vẫn đợi ta.” Chử Nghi Xuyên tiếc nuối: “Sớm biết vậy ta đã đến từ tối qua.”

Châu Nhi bưng lên một tách trà đặc, Thẩm Ngọc Loan nhấp một ngụm, lúc này mới tỉnh táo hơn nhiều. Nàng hỏi giờ, biết không còn nhiều thời gian, liền hỏi: “Hoàng thượng phái ngươi đến nơi nào?”

“Là đến Công Bộ.”

“Công Bộ.” Thẩm Ngọc Loan khẽ cười nhạo: “Nói là vì tốt cho ngươi, hóa ra vẫn là đề phòng ngươi.”

Hoàng tử khi trưởng thành đều phải đến lục bộ học tập, trong đó Lại Bộ và Hộ Bộ là những nơi nắm giữ quyền lực lớn, Công Bộ thường bị xếp sau cùng, ít quyền hành thực tế, đa phần chỉ làm việc khổ sai. Chử Việt khi còn là Thái tử, lúc vào triều tham chính, nơi đầu tiên hắn đến chính là Lại Bộ.

Chử Nghi Xuyên nghĩ thoáng: “Tuổi ta còn trẻ, Hoàng huynh không tin năng lực của ta cũng là lẽ thường tình, đợi ta ở Công Bộ học hành chăm chỉ, lập nhiều công lao, Hoàng huynh tự nhiên sẽ trọng dụng ta.”

“Ngươi nghĩ được như vậy là tốt.”

“Chỉ là, sau này ngày ngày ta đều ở ngoài cung, cơ hội đến chỗ Hoàng tẩu sẽ còn lại chẳng bao nhiêu…” Nếu Hoàng đế lại đến Trữ Phượng Cung, vậy phải làm sao bây giờ?

Chử Nghi Xuyên nghĩ ngợi mấy ngày trời cũng chẳng tìm ra kế sách gì. Chàng biết Hoàng tẩu không ưa Hoàng đế, trước kia còn giận dỗi vì Hoàng đế sủng hạnh phi tần khác, lúc này chỉ ước gì Hoàng đế sủng ái thêm vài vị nữa, để Hoàng tẩu vui vẻ đọc thoại bản của nàng.

Bên cạnh có cung nhân, chàng không tiện nói rõ, nhưng vẻ mặt lại lộ rõ vẻ lo lắng.

Thẩm Ngọc Loan lại nhìn thấu mọi chuyện.

Trong lòng nàng vừa buồn cười, lại vừa cảm khái. Không ngờ ngay cả Chử Nghi Xuyên cũng nhìn nhận vấn đề thấu đáo như vậy, chẳng hiểu rõ nội tình, cũng chẳng hỏi nguyên do mà chỉ đứng về phía nàng. Hai người dù không chung dòng máu, nhưng so với đôi huynh đệ ruột thịt kia lại càng thêm chân thành.

“Ngươi cứ lo làm tốt việc của mình, không cần bận tâm đến ta.” Thẩm Ngọc Loan vén cổ áo ngoài, vẻ mặt bình thản nói: “Ta đều có cách giải quyết.”

“Thật sao?”

Chử Nghi Xuyên nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành đồng ý.

Thấy thời gian không còn sớm, chàng mới cáo từ rời đi, ra khỏi cung lòng vẫn còn lo lắng. Đến Công Bộ, chàng vội vàng chỉnh lại vẻ mặt, bắt đầu bận rộn với công việc của mình.

Người đi rồi, Thẩm Ngọc Loan lười biếng ngáp một cái, sau khi nói vài câu nhàn thoại, cơn buồn ngủ của nàng cũng tan biến.

“Châu Nhi.” Thẩm Ngọc Loan đứng dậy vươn vai: “Giúp ta trang điểm, hôm nay ta đến chỗ Tuệ phi ngồi chơi.”

Hoàng đế chẳng phải muốn đến Trữ Phượng Cung sao?

Đến thì cứ đến, chẳng lẽ nàng không thể đi chỗ khác sao?

Cùng lắm thì cứ đi theo sau lưng nàng này, cả hậu cung, thiếu gì người muốn tranh thủ lộ diện trước mặt Hoàng đế.

Thẩm Ngọc Loan âm thầm tính toán trong lòng.

Tuệ phi đã biếu nàng không ít bạc, không biết những người khác chịu bỏ ra cái giá thế nào đây?

Chỉ cần có bạc, chuyện trong hậu cung này, mọi thứ đều dễ dàng.


Biết tiểu Vương gia hôm nay bắt đầu đến Công Bộ học tập, trên dưới Công Bộ một ngày trước đã chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ là buổi lâm triều kéo dài một lát, đợi bọn họ trở lại Công Bộ, Chử Nghi Xuyên đã đợi khá lâu rồi.

“Để tiểu Vương gia đợi lâu rồi.” Liễu thượng thư không ngờ chàng đến sớm như vậy, vội vàng dẫn chàng đến vị trí đã chuẩn bị.

Chỗ làm việc của Chử Nghi Xuyên được sắp xếp bên cạnh Liễu thượng thư. Chàng trước đây chưa từng tiếp xúc việc triều chính, mới đến học tập, chỉ có thể đứng bên cạnh quan sát.

Trong lòng Liễu thượng thư có chút thấp thỏm. Mọi người đều nói tiểu Vương gia được thánh sủng, trước đây chưa từng tiếp xúc, cũng không biết tính tình ra sao. Đến khi thấy Chử Nghi Xuyên bình tĩnh ngồi xuống, ông mới thở phào nhẹ nhõm. Rất nhanh sau đó, trong lòng lại dấy lên vài phần hoang mang.

Nếu nói được sủng ái, thì Hoàng đế đâu cần phải phái Tiểu vương gia đến Công Bộ – rõ ràng đi Lại Bộ hay Hộ Bộ thì hợp lý hơn nhiều. Nhưng nếu nói là không coi trọng, thì hôm qua chính đại thái giám bên cạnh Hoàng Thượng lại đích thân đến truyền lời dặn dò.

Liễu thượng thư mặt mày tươi rói, hỏi ý kiến Chử Nghi Xuyên, sai người mang hết hồ sơ Công Bộ bao năm qua ra cho chàng xem để chàng làm quen trước với công việc của bộ.

Chử Nghi Xuyên không hề phản đối.

Chàng xem xét cẩn thận, chẳng dám bỏ sót một chi tiết nào. Nếu có quan viên Công Bộ vào tìm Liễu thượng thư bàn việc công, chàng liền đặt hồ sơ xuống lắng nghe, chỉ nghe chứ không nói, không làm phiền Liễu thượng thư làm việc, sau đó đợi khi Liễu thượng thư rảnh rỗi, lại đem những vấn đề mình ghi chép được ra thỉnh giáo.

ứ như vậy, nửa ngày trôi qua, quan viên trên dưới Công Bộ đều có ấn tượng rất tốt về chàng.

Đến giờ ngọ, các quan viên kết thúc nửa ngày bận rộn, thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi dùng cơm trưa.

Hôm nay đặc biệt, mọi người đều đứng chờ bên ngoài, Liễu thượng thư nói: “Tiểu Vương gia, hạ quan đã đặt một bàn tiệc ở Hảo Vị Lâu, ngài xem…”

Chử Nghi Xuyên đang định nhận lời, thì có một tiểu thái giám từ bên ngoài bước vào.

Người từ trong hoàng cung đến, mang theo một hộp đồ ăn lớn, nói là phụng mệnh Hoàng hậu nương nương đến đưa cơm trưa cho tiểu Vương gia.

Bên ngoài dù tốt đến đâu cũng không thể so với ngự trù trong cung. Một Thượng thư Bộ Công như ông cũng không thể sánh bằng tấm lòng của Hoàng hậu nương nương. Liễu Thượng thư đang định cáo lui thì lại bị Chử Nghi Xuyên giữ lại:

“Liễu đại nhân, nếu ngài không ngại, thì ở lại dùng bữa cùng ta một bữa nhé.”

Liễu thượng thư tất nhiên là vui vẻ đồng ý.

Từng món ăn trong hộp được bày ra, tất cả đều là ngự trù Ngự Thiện Phòng tỉ mỉ chế biến, màu sắc đẹp mắt, hương thơm ngào ngạt, bày biện đầy cả bàn, đừng nói là hai người, cho dù gọi hết quan viên Công Bộ đến cũng đủ.

Hôm nay là ngày đầu tiên chàng đến Công Bộ, hiểu rõ ý của Hoàng tẩu, Chử Nghi Xuyên cũng không keo kiệt, nhờ Liễu thượng thư gọi mọi người đến đông đủ, cùng nhau dùng bữa thịnh soạn.

Dưới đáy hộp đồ ăn, còn có một chén chè.

Chỉ một chén nhỏ, hương vị quen thuộc, là từ Ngự Thiện Phòng của Trữ Phượng Cung. Đây là tấm lòng của Hoàng tẩu, Chử Nghi Xuyên chẳng chia sẻ với ai, một mình trốn đi lén lút uống hết, nước chè ngọt ngào thấm vào bụng, từ đầu lưỡi đến đầu ngón chân đều cảm thấy mỹ mãn.

Giờ nghỉ trưa, chàng cũng không hề chậm trễ, một mình tiếp tục giở xem những hồ sơ lúc trước chưa xem xong.

Công Bộ phụ trách các công trình thủy lợi, xây dựng nhà cửa trên khắp thiên hạ, là những thứ chàng trước đây chưa từng tiếp xúc. Mới đầu đọc rất gắng sức, nhưng chàng thông minh, lại có sách vở và Liễu thượng thư bên cạnh chỉ dẫn, sau khi hiểu được, chàng say mê không thôi với những thiết kế tinh xảo trong đó.

Làm việc chăm chỉ đến hoàng hôn, mọi người tản nhau về nhà, chàng mới lưu luyến khép lại hồ sơ.

“Liễu thượng thư, ta có thể mang những thứ này về xem không?”

Liễu thượng thư vui vẻ đồng ý.

Trên đường hồi cung, Chử Nghi Xuyên ngồi trong xe ngựa, vén rèm bên lên. Nắng chiều còn chưa khuất sau núi Tây Sơn, ánh sáng lay động, vừa vặn đủ để chàng tranh thủ thời gian tiếp tục lật xem sách.

Chàng xem đến mê mẩn, đến khi có người gọi cũng không hay, mãi đến khi xe ngựa dừng lại, chàng nghiêng người ra ngoài, lại phát hiện chưa đến cửa hoàng cung, vẫn còn ở trên đường kinh thành.

“…Vương gia, tiểu Vương gia!”

Một nam nhân trung niên mặt mày râu ria xồm xoàm chắn trước xe ngựa, ông ta đuổi theo một đoạn đường dài, thở hồng hộc, thấy Chử Nghi Xuyên, vội vàng chắp tay thi lễ từ xa.

“Hạ quan có mấy lời muốn thưa với Vương gia, không biết Vương gia có rảnh không?”

Chử Nghi Xuyên thấy ông ta lạ mặt, khẽ nhíu mày hỏi người đánh xe: “Người kia là ai?”

Người đánh xe nhỏ giọng đáp: “Là Thẩm đại nhân, phụ thân Hoàng hậu nương nương.”

“…”

Chử Nghi Xuyên khép lại hồ sơ, khẽ gật đầu với Thẩm phụ ở phía đối diện.