Bìa TTNTCM – Chương 2
TTNTCM

TTNTCM – Chương 2

Tác giả: Thời Tam Thập

2991 từ · 14 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: TTNTCM – Chương 2

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Thẩm Ngọc Loan ngủ một giấc ngon lành cho đến tận bình minh.

Nàng vừa mở mắt, khẽ động đậy, Châu Nhi hầu hạ cả đêm bên cạnh liền vội vàng tiến đến, mừng rỡ nói: “Nương nương, cuối cùng ngài cũng tỉnh!”

Thẩm Ngọc Loan lười biếng vươn tay, có cung nhân tiến lên hầu hạ nàng thay y phục, rửa mặt. Trữ Phượng Cung nhân lực đầy đủ, Châu Nhi liền lẽo đẽo theo sau nàng, líu ríu nói: “Nương nương, đêm qua Hoàng thượng có đến, nhưng lúc đó ngài đã nghỉ ngơi rồi, em không dám đánh thức ngài, lại sợ Hoàng thượng giận. Nhưng phản ứng của Hoàng thượng như thế nào, ngài có biết không không?”

Thẩm Ngọc Loan thuận miệng đáp lời.

Quả nhiên liền nghe Châu Nhi nói tiếp: “Hoàng thượng lại chẳng nói nửa lời, một mạch đi thẳng!”

Thẩm Ngọc Loan cũng không ngạc nhiên.

Kiếp trước vào đêm đại hôn, lúc Chử Việt đến đã rất khuya, lòng hắn nhớ thương Thẩm Ngọc Trí, nếu không vì lễ nghĩa hắn căn bản chẳng muốn bước chân vào Trữ Phượng Cung – nơi không có Thẩm Ngọc Trí. Chỉ có nàng là ngồi đợi đến nửa đêm, cuối cùng cũng chẳng nhận được sắc mặt tốt từ hắn.

Đời này, nàng sẽ không làm những việc ngốc nghếch đó nữa.

Châu Nhi lại hỏi: “Nương nương, sao ngài lại biết Hoàng thượng sẽ không quở trách?”

Thẩm Ngọc Loan thong thả nói: “Ta chẳng những biết hắn không quở trách, mà sau khi lâm triều, hắn sẽ lập tức đến Trữ Phượng Cung tìm người.”

Châu Nhi nửa tin nửa ngờ.

Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng tranh cãi với nàng, chỉ chọn ra một cây trâm vàng hồng ngọc tinh xảo từ hộp trang điểm, nghiêng nghiêng cài vào búi tóc, rồi soi gương đồng. Châu Nhi kinh ngạc nói: “Nương nương, chẳng phải ngài luôn không thích những màu sắc này sao?”

“Giờ nhìn lại cũng khá đẹp.”

Thẩm Ngọc Loan nhìn mình trong gương, khuôn mặt giống hệt Thẩm Ngọc Trí, đến nốt ruồi nhỏ sau tai cũng cùng một chỗ, nhưng trong gương lại chẳng thấy bóng dáng của Thẩm Ngọc Trí. Thẩm Ngọc Trí không thích màu sắc sặc sỡ, nàng trước kia luôn học theo Thẩm Ngọc Trí, cũng tỏ vẻ mình không thích. Nhưng giờ nhìn lại, không phải nàng không hợp, ngược lại còn rất xinh đẹp.

Đến khi bữa sáng được mang lên, nàng cũng lần lượt chỉ ra từng món, nói với cung nhân: “Những món này, sau này đừng mang lên nữa.”

Cung nhân nhìn nhau mặt đầy vẻ khó hiểu: “Đây chẳng phải là những món nương nương thích nhất sao?”

Trước khi Đế Hậu đại hôn, có người đi điều tra sở thích của Hoàng hậu tương lai, Trữ Phượng Cung là Chử Việt tặng cho Thẩm Ngọc Trí, từ trên xuống dưới đều bày trí theo sở thích của Thẩm Ngọc Trí.

Nhưng ai bảo người đang ở Trữ Phượng Cung không phải Thẩm Ngọc Trí, mà là nàng – Thẩm Ngọc Loan cơ chứ?

“Trước kia thì thích, giờ ta không thích nữa.”

Thẩm Ngọc Loan liếc nhìn Châu Nhi, tiểu nha đầu  lớn lên từ nhỏ cùng nàng giờ mới hoàn hồn, vội vàng tiến lên một bước.

“Nương nương không thích mùi cá tanh, sau này trong đồ ăn đừng bỏ cá vào. Nương nương thích ngủ trưa nửa canh giờ, trong nửa canh giờ này không ai được quấy rầy. Mấy thứ bày biện này nương nương cũng không thích, đem cái này, cái kia, đều đưa vào kho đi. Nương nương…” Châu Nhi liệt kê từng món, lật đổ hết những gì cung nhân đã biết, đợi Thẩm Ngọc Loan ăn xong bữa sáng, nàng cũng liệt kê xong, cuối cùng hỏi: “Phải rồi, trong cung có ngự trù nào làm điểm tâm ngon không?”

Có cung nhân đáp: “Trương ngự trù làm điểm tâm là ngon nhất.”

“Nương nương ngủ trưa dậy sẽ ăn điểm tâm, ngàn vạn lần các người đừng quên.”

Thẩm Ngọc Loan thản nhiên nói: “Trữ Phượng Cung giờ do ta quản lý, ý của Châu Nhi là ý của ta, ai phạm sai lầm, đều xử theo cung quy. Dù trước kia các ngươi nghe được gì thì từ nay chỉ có thể làm theo ý ta, ai thấy bất mãn cứ đi tìm Hoàng thượng mà nói lý.”

Cung nhân vội vàng ghi nhớ, trong lòng kinh hãi.

Họ vốn ghi nhớ thói quen của Hoàng hậu nương nương, trong số đó không ít là Hoàng thượng tự mình dặn dò, ai cũng nói đế hậu tình thâm, chẳng lẽ Hoàng thượng lại nhớ nhầm sở thích của nương nương sao?

Nhưng xem ra Hoàng hậu nương nương dường như không giống như những lời đồn ngoài kia.

Thẩm Ngọc Loan mặc kệ họ nghĩ gì. Đời trước, nàng luôn ép mình, bắt chước từng cử chỉ của Thẩm Ngọc Trí, đã chết qua một lần rồi, hà tất gì phải ép mình lần nữa.

Chỉ có Châu Nhi lo lắng, đợi cung nhân đi hết, vội vàng hỏi: “Nương nương, làm vậy có ổn không?”

“Có gì không ổn?”

“Nhưng trước khi vào cung, nương nương nói…”

“Nói muốn bắt chước giống Thẩm Ngọc Trí?” Thẩm Ngọc Loan tự giễu: “Châu Nhi nhìn xem, ta và Thẩm Ngọc Trí có điểm nào giống nhau sao?”

Châu Nhi lắc đầu.

Nàng và nương nương lớn lên cùng nhau, đương nhiên nàng hiểu rõ nhất. Dù là song sinh, ngoài mặt thì giống nhau, nhưng khẩu vị và sở thích đều khác nhau hoàn toàn. Trong mắt Châu Nhi, tiểu thư nhà mình đương nhiên là nhất, nhưng người khác không nghĩ vậy, ngay cả lão gia phu nhân cũng thích đại tiểu thư hơn. Vì thế tiểu thư nhà mình luôn bắt chước đại tiểu thư, hai người giống nhau,vậy mà đến lão gia phu nhân cũng không phân biệt được.

“Hoàng thượng thích Thẩm Ngọc Trí, ta dù có học giống tỷ ấy, cuối cùng cũng không phải Thẩm Ngọc Trí thật.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Châu Nhi, ta không muốn học theo nàng nữa. Đợi Thẩm Ngọc Trí về, ta sẽ rời cung, chúng ta đi thật xa không bao giờ về kinh thành nữa.”

“Vậy Hoàng thượng thì sao?”

“Ta cũng không thích hắn.”

Châu Nhi ấp úng: “Nương nương bây giờ như thay đổi thành người khác vậy…”

“Vậy em nói xem, ta trước kia tốt hay bây giờ tốt?”

“Em cũng chẳng nhìn ra.” Châu Nhi cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng từ trước đến giờ nàng luôn nghe theo chủ tử, lúc này thành thật nói: “Nhưng nương nương bây giờ trông vui vẻ hơn trước kia, vậy thì dĩ nhiên bây giờ tốt hơn rồi.”

Thẩm Ngọc Loan khẽ mỉm cười.

Triều đình vừa tan, có người lập tức kể lại chuyện xảy ra ở Trữ Phượng Cung cho Chử Việt nghe.

Hắn nghe xong, nhíu mày hỏi: “Nàng đích thân nói vậy?”

Đại thái giám Lương Toàn suy đoán: “Thẩm cô nương làm vậy, có phải bất mãn điều gì không?”

“Nàng có gì mà bất mãn?”

“Hoàng thượng đêm qua đến Trữ Phượng Cung thì Hoàng hậu nương nương đã ngủ, nếu không phải nô tài sai người bịt miệng đám người kia thì chuyện này đã lan truyền khắp hậu cung rồi.” Kể từ xưa đến nay, có vị Hoàng đế nào bị Hoàng hậu đuổi ra khỏi tẩm cung đêm tân hôn đâu chứ? “Hoàng thượng không chấp, nhưng chẳng hiểu sao Thẩm cô nương ngày thường luôn hiểu quy củ, hôm nay lại làm ầm ĩ lên như vậy, chẳng lẽ là oán hận, cố tình gây khó dễ cho Hoàng thượng?”

Mặt Chử Việt tối sầm lại.

Hắn phất tay áo bước ra: “Ngự giá Trữ Phượng Cung!”

Châu Nhi đợi ở cửa cung nửa ngày, thấy ngự giá của Hoàng đế từ xa, vội vàng chạy vào báo tin.

Nàng vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt: “Nương nương, Hoàng thượng đến thật rồi?!”

“Đến thì đến.” Thẩm Ngọc Loan không hề để tâm: “Hoảng hốt gì chứ, hắn cũng không ăn thịt em đâu.”

“Nhưng… nhưng mà…”

Trong lúc hoảng loạn, Hoàng đế đã đến Trữ Phượng Cung.

Thẩm Ngọc Loan cũng không vội, chậm rãi dẫn cung nhân ra nghênh giá, hành lễ rất chu toàn không ai bắt bẻ được.

Nhưng khi thấy nàng, sắc mặt Hoàng đế càng thêm khó coi.

Hắn lạnh giọng hỏi: “Sao nàng lại ăn mặc thế này?”

Cung nhân xung quanh nín thở.

Thẩm Ngọc Loan hỏi lại: “Trang phục này của thần thiếp có gì không ổn sao?”

Không ổn, đương nhiên là không ổn chút nào!

Y phục của nàng đều do nữ quan trong cung chuẩn bị, đương nhiên không vi phạm lễ chế, nàng đang mặc gấm Vân Châu tốt nhất, thêu chỉ vàng hoa văn tinh xảo, quả là lộng lẫy đoan trang, nhưng không phải kiểu thanh nhã tú lệ mà Thẩm Ngọc Trí yêu thích.

Cung điện này cũng là nơi hắn chuẩn bị cho Thẩm Ngọc Trí, nay bị người trước mắt làm cho long trời lở đất, chẳng còn chút bóng dáng quen thuộc nào.

Sắc mặt Chử Việt lạnh như băng, Lương Toàn rất biết ý, vội vàng dẫn cung nhân ra ngoài, không quên đóng cửa lại để hai người nói chuyện.

“Thẩm Ngọc Loan.” Sắc mặt Hoàng đế trở nên khó coi, nói: “Thẩm gia đưa ngươi vào cung, là muốn ngươi giúp Ngọc Trí, thành thật đợi Ngọc Trí trở về. Vậy hiện giờ ngươi đang làm cái gì đây hả?”

Thẩm Ngọc Loan không hề chột dạ ngẩng đầu nhìn thẳng hắn: “Thần thiếp mới vào cung hôm qua, thời gian ngắn ngủi, không biết đã vi phạm quy tắc cung đình ở đâu? Mà khiến Hoàng thượng giận dữ như vậy?”

“Đừng giả ngốc với trẫm.” Chử Việt bóp cằm nàng, ép nàng ngẩng đầu lên, càng đến gần, hắn càng thấy rõ khuôn mặt giống hệt nữ nhân hắn yêu thương. Hắn lạnh lùng nói: “Ngươi đã vào cung thì nên nhớ rõ bổn phận của mình mà giả làm Ngọc Trí cho tốt, nàng ấy thích gì, tính tình ra sao, nàng ấy thế nào, ngươi phải giống hệt như thế ấy.”

Thẩm Ngọc Loan cười lạnh: “Nếu ta không đồng ý thì sao?”

“Trẫm không phải đang thương lượng với ngươi.”

Chử Việt hơi nheo mắt lại, thu hết vẻ quật cường hiếm thấy của nàng vào mắt.

Hắn châm biếm không chút nể nang: “Ngươi có ý gì, vì sao vào cung, còn tưởng Trẫm không biết sao? Thẩm Ngọc Loan, ngươi đừng làm chuyện thừa thãi nữa.”

Thẩm Ngọc Loan hít sâu một hơi.

Nàng đã vứt bỏ trái tim tan nát của mình ở kiếp trước, giờ nghe lại những lời cay nghiệt này, với nàng chỉ còn sự lạnh lùng thờ ơ.

Nàng mỉa mai đáp lại: “Hoàng thượng biết hết, vậy sao không hỏi xem đại tỷ tỷ vì sao lại bỏ trốn?”

Chử Việt quả nhiên giật mình, tay như bị bỏng, vội buông nàng ra.

Hắn trở nên giận dữ, dù buông tay rồi, Thẩm Ngọc Loan vẫn cảm thấy cằm mình đau nhói, chắc chắn đã để lại dấu vết trên đấy. Lửa giận trong lòng nàng cũng bùng lên dữ dội.

Sự phẫn nộ cho nàng thêm can đảm, nàng nói ra những lời nghẹn ngào mà cả đời trước nàng không thể nói được: “Ai cũng nói Hoàng thượng và đại tỷ tỷ tình nghĩa sâu đậm, nhưng đại tỷ tỷ lại không muốn gả cho Hoàng thượng, thần thiếp thấy, có lẽ lời đồn sai rồi, mọi người đều hiểu lầm rồi.”

“Câm miệng!”

Đế vương giận dữ: “Ngươi tưởng trẫm không truy cứu chuyện này là dung túng cho ngươi hay sao?!”

“Vậy Hoàng thượng cứ ra tay đi.” Thẩm Ngọc Loan chủ động ngẩng đầu, đưa chiếc cổ trắng ngần ra trước mặt hắn, nàng hơi cụp mắt, khiêm tốn nói: “Đại tỷ tỷ bỏ trốn, nếu Hoàng thượng muốn trách tội, cả Thẩm gia đều không thể thoát. Chi bằng bệ hạ giết ta, lột da mặt ta, thay cho người tâm phúc của bệ hạ, sau này cũng sẽ không còn lo về hậu họa. Dù sao bệ hạ chỉ cần một người thế thân, đợi đại tỷ tỷ về, mọi thứ đều phải trả lại cho nàng ấy, chỉ cần giấu giếm cho kỹ khoảng thời gian này là được.”

Nàng càng nói, càng khơi dậy lửa giận trong hắn, bàn tay to không chút do dự bóp chặt cổ nàng khiến nàng khó thở.

“Trẫm tha cho Thẩm gia, là nể mặt Ngọc Trí. Trẫm không muốn động đến Ngọc Trí, không có nghĩa là không thể động đến ngươi.” Hoàng đế vô tình nói: “Ngươi sao sánh được với Ngọc Trí, mà còn dám ở đây uy hiếp Trẫm?”

Thẩm Ngọc Loan khó khăn đáp: “Vì Hoàng thượng bây giờ đang cần đến ta.”

“Trẫm cần ngươi?”

Thẩm Ngọc Loan nhếch môi: “Giết ta, bệ hạ nỡ sao?”

Thẩm Ngọc Loan: “Đợi đại tỷ tỷ về, biết Hoàng thượng trút giận lên ta, liệu nàng ấy có yên tâm làm Hoàng hậu hay không?”

Ánh mắt Chử Việt càng thêm lạnh lẽo, sắc mặt cũng thập phần khó coi, nhưng không đáp lại, cũng không phản bác.

Thẩm Ngọc Loan biết. Hắn đương nhiên không nỡ.

Không có nàng, hắn tìm đâu ra một thân phận hoàn mỹ không tì vết có thể giấu giếm chuyện xấu xa này?

Rõ ràng là kẻ đa tình, nhưng lại si tình, toàn bộ dịu dàng đều dành hết cho Thẩm Ngọc Trí. Thẩm Ngọc Loan biết điểm yếu của hắn, chỉ cần lấy Thẩm Ngọc Trí ra làm lý do, hắn chắc chắn sẽ nhượng bộ.

Ai bảo hắn yêu Thẩm Ngọc Trí đến vậy, nguyện lừa dối cả thiên hạ chỉ để Thẩm Ngọc Trí vẻ vang gả cho hắn, vậy thì làm sao hắn nỡ để tình cảm của họ có chút sai sót nào ở đây chứ.

Chử Việt dần buông tay.

Thẩm Ngọc Loan lấy lại được không khí lập tức ho khan, giờ không chỉ cằm, mà cổ của nàng cũng đau nhói.

Nhưng thấy bộ dạng chật vật của Hoàng đế, nàng lại cảm thấy thật sự hả hê.

“Chỉ cần ngươi đóng vai Ngọc Trí cho tốt, đợi Ngọc Trí về, trẫm sẽ không bạc đãi ngươi.” Chử Việt nói: “Nhưng nếu ngươi làm chuyện không nên làm, dù Ngọc Trí tự mình cầu xin cho ngươi, trẫm cũng sẽ không hề niệm tình mà bỏ qua đâu.”

Thẩm Ngọc Loan biết hắn do dự.

Nàng cong mắt cười: “Hoàng thượng và đại tỷ tỷ phu thê tình thâm, thần thiếp vào cung cũng là để giúp đại tỷ tỷ, trước khi đại tỷ tỷ về, thần thiếp sẽ an phận ở trong cung, làm tốt cái vai Hoàng hậu giả này.” Nàng nhấn mạnh chữ ”Hoàng hậu giả”.

“Thần thiếp là Thẩm Ngọc Loan, không phải Thẩm Ngọc Trí, Hoàng thượng đừng nhầm lẫn.”

Chử Việt hừ lạnh.

“Nhưng Hoàng thượng đừng quên, thần thiếp giờ đang dùng thân phận đại tỷ tỷ ở trong cung, thái độ của bệ hạ với Hoàng hậu thế nào, mọi người trong cung đều nhìn thấy đấy.”

Chử Việt lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái: “Trẫm làm việc chẳng cần ngươi nhắc nhở.”

Hai người tan rã không mấy vui vẻ.

Khi Châu Nhi trở về, nàng ta nín thở, run rẩy nói: “Nương, nương nương, Hoàng thượng trông giận dữ lắm…”

Thẩm Ngọc Loan soi đi soi lại mình trong gương, nhìn vết đỏ trên cằm, rồi lại nhìn vệt xanh tím trên cổ, bực bội đáp: “Sợ gì chứ.”

“Nhưng, nhưng mà…”

Thẩm Ngọc Loan đặt gương xuống, dù vừa rồi nàng có nói lời tàn nhẫn với Hoàng đế, nhưng nàng cũng chẳng chút hoang mang nào trong lòng.

Vì nàng quá hiểu rõ Hoàng đế.

Ba năm làm thế thân, luôn luôn bắt chước Thẩm Ngọc Trí, nàng cố ý lấy lòng, chỉ muốn thấu hiểu mọi suy nghĩ của người đầu ấp tay gối, e rằng ngay cả Thẩm Ngọc Trí cũng không hiểu rõ Hoàng đế bằng nàng.

Nàng chỉ là nhắc lại những lời cảnh cáo của Hoàng đế vào đêm tân hôn cho hắn nghe mà thôi, so với những gì Thẩm Ngọc Trí đã làm, lẽ nào còn là chuyện lớn hơn sao?

Nàng hiện tại chính là “Thẩm Ngọc Trí”.

Làm thế thân, giúp hai người họ nên duyên tình cảm cảm động lòng người, chẳng lẽ nàng còn không được lấy chút lợi ích nào sao?

Thẩm Ngọc Loan nói với giọng điệu chắc chắn: “Em cứ chờ xem, lát nữa hắn sẽ sai người mang thuốc trị thương đến.”

Châu Nhi không tin.

Ai ngờ chẳng bao lâu sau, Hoàng đế thật sự sai một ngự y đến, nói là đến trị thương cho Hoàng hậu nương nương.

Thuốc trị thương tốt nhất được đắp cẩn thận lên vết thương trên cổ nàng, vết bầm nhỏ xíu gần như không tính là thương tích liền mau chóng biến mất, khôi phục làn da trắng mịn như cũ.

Thẩm Ngọc Loan soi mình trong gương, ngắm nhìn khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết, cuối cùng cũng hài lòng.

Châu Nhi lúc này chỉ biết trợn mắt há hốc mồm, ngây người, hoàn toàn tin phục chủ tử của mình.