Thời Tam Thập
Ngày thứ hai, Hoàng đế vẫn đến Trữ Phượng Cung.
Chử Nghi Xuyên đang ở thượng thư phòng đi học, chàng không có ở đó, Thẩm Ngọc Loan càng không muốn để ý đến Hoàng đế, vẫn cứ chiếm một góc trong nhà làm việc riêng.
Ngược lại Chử Việt lại chủ động đến trước mặt nàng, cùng nàng đề cập đến hôn sự của Chử Nghi Xuyên.
Thẩm Ngọc Loan khẽ nhíu mày: “Tiểu Vương gia còn chưa đến tuổi trưởng thành, có phải hơi sớm rồi không?”
“Không còn sớm nữa.” Chử Việt nói: “Trước tiên cứ lấy danh sách những cô nương tuổi vừa phải trong kinh ra, từ từ chọn lựa, chọn ra một người gia thế tính tình đều thích hợp. Từ trước hắn ít khi gặp người, hiện giờ cũng ít người có thể thân cận, cứ bồi dưỡng tình cảm trước, đợi đến tuổi rồi thành hôn cũng không muộn.”
“Tiểu Vương gia qua sinh nhật mới được mười sáu, cách tuổi thành niên để kết hôn còn những mấy năm nữa.” Thẩm Ngọc Loan khép lại quyển thoại bản: “Chuyện này, Hoàng thượng đã nói với tiểu Vương gia chưa?”
“Chưa từng nói.”
Thẩm Ngọc Loan khẽ bật cười: “Bệ hạ cũng biết tiểu Vương gia vốn sợ người lạ, hắn vừa từ lãnh cung ra ngoài, đến bạn bè thân thiết cũng chẳng có mấy người, bây giờ nghĩ đến chuyện này, chẳng phải là muốn để ta làm kẻ ác hay sao?”
Chử Việt không vui: “Thái hậu và Dư phi đều đã về tiên giới, ngươi tạm giữ vị trí Hoàng hậu, trưởng tẩu như mẹ, việc này vốn dĩ là chuyện ngươi nên lo lắng. Trẫm là vì tốt cho hắn, sao lại gọi là kẻ ác?”
“Vậy bệ hạ cứ đi nói với tiểu Vương gia.” Thẩm Ngọc Loan lo lắng lật giở trang sách. “Nếu hắn đã đồng ý, ta đương nhiên sẽ tận tâm tận lực, không dám chậm trễ. Chuyện làm khó người khác, ta cũng không dám làm.”
Chử Việt: “…”
Hắn mạnh tay phất áo xoay người, đến sau bàn phê duyệt tấu chương.
Đợi Chử Nghi Xuyên làm lễ thỉnh an xong đến Trữ Phượng Cung, đại thái giám Lương Toàn rót cho chàng một chén trà, thuận miệng nhắc đến một câu. Hắn cũng không dám nói thẳng, chỉ bóng gió hỏi dò.
Chử Nghi Xuyên một ngụm trà còn chưa kịp nuốt, chẳng chút suy nghĩ liền phản bác ngay: “Ta không muốn.”
“Tiểu Vương gia không nghĩ thêm chút nữa sao?”
“Người khác đều đến tuổi trưởng thành rồi mới kết hôn, Hoàng huynh hơn ta nhiều tuổi như vậy, cũng là đầu xuân vừa rồi mới lập hậu.” Chử Nghi Xuyên ấm ức liếc nhìn Thẩm Ngọc Loan, Thẩm Ngọc Loan cúi đầu đọc sách chẳng thèm nhìn chàng, chàng lại quay sang nhìn Chử Việt, Hoàng đế đang dựng tai nghe trộm, nhất thời không kịp phản bác, ánh mắt hai người chạm nhau. Chử Nghi Xuyên rũ mắt xuống, cô đơn nói: “Chẳng lẽ Hoàng huynh ghét ta, chê ta suốt ngày lảng vảng trước mắt ồn ào, quá chướng mắt. Nếu là vậy, sau này ta sẽ ít đến là được.”
“Tiểu Vương gia nói đùa, Hoàng thượng sao lại nghĩ như vậy!” Lương Toàn vội vàng nói: “Hoàng thượng là vì ngài tính toán, ngài xem… ngài xem Hoàng hậu nương nương! Khi bệ hạ bằng tuổi người bây giờ, Hoàng hậu và bệ hạ đã đem lòng yêu nhau, chờ đợi suốt hai năm mới đến ngày thành thân.”
Động tác của Thẩm Ngọc Loan khẽ khựng lại.
Nàng nhận ra ánh mắt Chử Nghi Xuyên đang nhìn mình, nhưng cũng không ngẩng đầu, càng không dám phản bác.
Người mà Lương Toàn nhắc đến chính là Thẩm Ngọc Trí. Nhưng khi đó, nàng luôn theo sát phía sau Thẩm Ngọc Trí như cái đuôi nhỏ, chưa chắc trong lòng không có loại tâm tư ấy. Chỉ là không ai từng để ý, hoặc có để ý thì cũng chẳng ai bận tâm.
Chử Nghi Xuyên xa xa hỏi: “Hoàng tẩu cũng nghĩ như vậy sao?”
Lương Toàn lo lắng nhìn sang.
Thẩm Ngọc Loan cũng không ngẩng đầu: “Chuyện hôn nhân đại sự của chính ngươi, hỏi ta làm gì?”
“Nương nương đương nhiên cũng muốn tốt cho tiểu Vương gia.” Lương Toàn cười hòa giải: “Tiểu Vương gia sớm muộn gì cũng phải kết hôn, sau này người ở bên cạnh tiểu Vương gia là Vương phi, Hoàng hậu nương nương đương nhiên cũng không muốn thấy ngài cô đơn một mình. Tiểu Vương gia nếu không thích, vậy nô tài sẽ không nhắc lại nữa.”
Hắn nói đến đó liền im bặt, quả thực không hề nhắc lại, trở về bên cạnh Hoàng đế hầu hạ.
Lát sau, cung nhân vào báo, có quan viên công vụ cầu kiến, Chử Việt mới đứng dậy rời đi. Chỉ là trước khi đi, hắn liếc mắt nhìn Chử Nghi Xuyên một cái, ý ám chỉ không cần nói cũng rõ.
Đám người đi xa, Chử Nghi Xuyên mới đến gần giường nệm. Chàng rũ mắt xuống, nhỏ giọng nhắc nhở: “Hoàng tẩu, sách của người sắp rách rồi.”
Thẩm Ngọc Loan lúc này mới hoàn hồn.
Nàng bỏ cuốn sách xuống, khóe mắt thoáng thấy người nọ bộ dạng uể oải ỉu xìu, nhìn lại có vài phần buồn cười.
“Sao vậy, chuyện tốt như này ngươi còn không tình nguyện hay sao?”
“Ta một chút cũng chẳng nghĩ đến.” Chàng từ trước đến nay vẫn ngại mình còn non nớt, lớn chưa đủ nhanh, thân thể chưa đủ cường tráng, học vấn chưa đủ uyên bác, lúc này lại lấy sự đảm đương làm cớ: “Ta còn nhỏ, chẳng vội vàng chuyện này.”
“Lại nữa, ngoài Hoàng tẩu ra, ta cũng chẳng quen biết cô nương nào khác.”
Thẩm Ngọc Loan nói: “Ngươi thường ra ngoài cung đi lại, nếu gặp được cô nương nhà ai, thấy hợp mắt vừa lòng, về rồi cứ việc nói một tiếng. Ngươi là đệ đệ ruột của Hoàng thượng, thân phận cao quý, làm gì có cô nương nào không xứng với ngươi.”
“Vậy… vậy cũng phải do hai bên đều đồng ý mới được!” Chử Nghi Xuyên sốt ruột đến mồ hôi túa ra: “Chuyện lớn như vậy, không phải một mình ta quyết định là được, sao có thể tùy tiện như thế!”
Thẩm Ngọc Loan khẽ cười mỉa mai: “Hoàng thượng tứ hôn, có ai dám cự tuyệt?”
“Vậy, vậy cũng không được!”
Cái kiểu ép buộc người ta như vậy, dù có cưới được người mình yêu thương thật, cuối cùng chẳng phải thành đôi oan gia sao?
Hoàng tẩu thích xem thoại bản, Chử Nghi Xuyên cũng lén xem qua vài trang, trong đó có không ít chuyện các tiểu thư khuê các không ưng ý hôn sự do cha mẹ sắp đặt mà bỏ trốn.
Hắn bỗng dưng nhớ đến lời Hoàng tẩu nói.
Không có quyền lựa chọn.
Chẳng lẽ đây chính là không có quyền lựa chọn mà Hoàng tẩu nói sao?
“Ngươi không đồng ý, cũng chẳng ai ép buộc ngươi.” Thẩm Ngọc Loan trêu ghẹo chàng: “Dù sao, đợi sau này trong lòng ngươi vừa ý cô nương nào đó rồi, tự khắc sẽ chủ động đến tìm ta giúp đỡ thôi.”
Chử Nghi Xuyên im lặng không nói.
Chàng chưa từng nghĩ đến chuyện này, Phúc công công trước kia vẫn hay nhắc nhở bên tai chàng, nhưng khi đó chàng bị nhốt ở một góc lãnh cung, đến bản thân còn chẳng lo xong, đâu còn tâm trí nghĩ đến người khác. Hiện tại cuộc sống đã tốt hơn, Phúc công công ngược lại chẳng nói gì, lão thái giám trong lòng vẫn nghĩ, dù sao cũng phải đợi tiểu chủ tử nhà mình lập được công trạng thực sự, thì những cô nương tốt kia mới để mắt tới!
Chàng còn rất nhiều việc phải làm. Đọc sách, luyện võ, vào triều nhận việc, giúp Hoàng tẩu lo liệu chuyện bên ngoài, hiếu kính với Phúc công công. Chàng chỉ có một mình một người, đã bận đến xoay như chong chóng, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác.
Lại nữa, ở cùng các cô nương khác, đâu có tốt bằng ở bên cạnh Hoàng tẩu?
Chẳng ai có thể tốt bằng Hoàng tẩu.
Chử Nghi Xuyên từ chối, Thẩm Ngọc Loan chẳng để bụng, nhưng việc này vừa hé lộ chút tin tức, trong kinh thành liền có vô số người nảy sinh ý định.
Thẩm Ngọc Loan nhận được vài tấm thiệp mời, không ít phu nhân muốn vào cung, nàng nhẫn nại gặp vài người, nhưng hễ nói chuyện chưa được vài câu, liền lái sang chuyện của nữ nhi nhà mình, khiến nàng phiền muộn khôn nguôi.
Ngay cả Chử Nghi Xuyên cũng chẳng dám đến. Có một lần chàng đến Trữ Phượng Cung, vừa vặn gặp một mệnh phụ đến cầu kiến, chàng cảm thấy mình dường như là hòm vàng bị người ta thèm thuồng, bỗng dưng toát mồ hôi lạnh cả người.
Đến cuối cùng, vẫn là chàng chủ động đến cầu kiến Hoàng đế.
“Hoàng huynh nếu không quen mắt thần đệ, cứ đuổi thần đệ đi xa là được, hà tất phải hành hạ người khác như vậy.” Chử Nghi Xuyên cúi gằm đầu, cả người dường như chẳng còn chút sinh khí nào. Ngày thường chàng đối với Hoàng đế luôn kính cẩn nghe theo, không phải là ngưỡng mộ, nhưng lúc nào trong mắt cũng đều mang theo vẻ kính yêu. Lúc này thì ngược lại, sinh ra không ít oán khí.
Chử Việt cau mày: “Trẫm vì tốt cho ngươi, sao lại gọi là hành hạ ngươi?”
Chử Nghi Xuyên nói: “Lần trước thần đệ ở Ngự Hoa Viên giải sầu, lại đụng phải phu nhân của Vương ngự sử dẫn theo nữ nhi của bà ấy. Ngự Hoa Viên rộng lớn như vậy, lại cố tình để thần đệ gặp phải. Hoàng tẩu từ trước đến nay thương thần đệ, nếu không phải Hoàng huynh bày mưu tính kế, làm sao lại có chuyện trùng hợp như vậy?”
Chử Việt khẽ hắng giọng, né tránh ánh mắt chàng, trừng mắt liếc nhìn đại thái giám một cái.
Lương Toàn cúi đầu vâng dạ, đến thở mạnh cũng không dám.
“Ngươi không nhắc đến chuyện này còn tốt, lúc ấy ngươi chẳng khách khí chút nào, sai thị vệ đuổi người ta ra ngoài, khiến Vương phu nhân và Vương cô nương đều sợ hãi.” Chử Việt giận dữ nói.
Chử Nghi Xuyên lẩm bẩm: “Ta đã bảo các nàng tránh ra rồi, các nàng không nghe, vậy cũng trách ta sao?”
“Vương gia cô nương dung mạo xinh đẹp như hoa như nguyệt, ngươi lại chẳng mảy may mềm lòng.”
Chử Nghi Xuyên kinh ngạc ngẩng đầu, vẻ mặt không đồng tình nhìn hắn: “Nàng còn chẳng đẹp bằng Hoàng tẩu đâu.”
Chử Việt: “…”
Bàn luận về tướng mạo, Thẩm Ngọc Loan trên người cũng chỉ có ưu điểm này. Nàng và Thẩm Ngọc Trí lớn lên giống nhau như đúc, Chử Việt cũng chẳng phản bác, lại nói: “Không nhắc đến Vương gia cô nương nữa, lần trước bảo ngươi gặp tiểu thư Triệu gia, nàng tài tình xuất chúng, dịu dàng hiền thục, ngươi cũng không thích sao?”
“Thần đệ còn đang đọc sách ở Thượng Thư Phòng, nàng cứ giảng giải từng chữ một với thần đệ, mười câu nói có đến năm câu thần đệ nghe không rõ.” Chử Nghi Xuyên nói rất có lý: “Còn chẳng bằng Hoàng tẩu, Hoàng tẩu nói câu nào, thần đệ đều nghe hiểu rõ.”
Chử Việt không muốn nghe thêm.
Nghe hắn một câu Hoàng tẩu, hai câu Hoàng tẩu, chỗ nào cũng bênh vực Thẩm Ngọc Loan, ngược lại trong lòng Chử Việt càng thêm chắc chắn. Hai người quả thật là quá mức thân thiết.
Đệ đệ này của hắn tuổi tuy không còn nhỏ, nhưng trước kia thiếu người dạy dỗ, đi theo Thẩm Ngọc Loan bên cạnh thấy nhiều học nhiều, sớm muộn cũng nhiễm thói xấu. Hiện tại đã như vậy rồi, huống chi là sau này.
Chử Việt trầm ngâm một lát, rồi lại hỏi: “Nếu ngươi không muốn thành thân, chi bằng đến giúp trẫm một tay.”
“Giúp?” Chử Nghi Xuyên khựng lại một chút, trong lòng vừa động.
“Lúc trẫm bằng tuổi ngươi bây giờ, đã tham dự triều chính, giúp tiên hoàng làm việc rồi.” Chử Việt nghiêng đầu: “Tiểu Vương gia dạo này đọc sách thế nào?”
Lương Toàn bước lên một bước, khom người nói: “Các tiên sinh đều nói tiểu Vương gia dụng công tiến bộ, chăm chỉ không ngừng, còn nói tiểu Vương gia thông minh, chỉ cần chỉ nhẹ là hiểu. Mỗi khi nhắc đến tiểu Vương gia, ai nấy đều khen ngợi, nói chẳng kém Hoàng thượng năm xưa đâu ạ!”
Chử Việt hài lòng, quay đầu nói với Chử Nghi Xuyên: “Vừa hay, ngươi sắp phải dọn ra khỏi cung rồi, từ ngày mai, ngươi hãy đến Công Bộ học tập, học hỏi và quan sát nhiều vào, sau này còn có thể giúp được trẫm.”
Chử Nghi Xuyên không lập tức đồng ý, sắc mặt do dự: “Nhưng nếu… nếu ta làm sai chuyện gì, gây phiền phức cho Hoàng huynh thì…”
“Ngươi là đệ đệ của trẫm, ai dám nói ngươi không phải.” Vẻ mặt Chử Việt ôn hòa nói: “Trẫm biết, ngươi làm việc từ trước đến nay đều cẩn thận, nếu thật sự làm sai, cũng có trẫm che chở cho ngươi.”
Chàng lại do dự mãi, cuối cùng mới gật đầu đồng ý.
![Bìa [TTNTCM] – Chương 19](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)