Thời Tam Thập
Có lẽ bởi Chử Nghi Xuyên đã tâu một trạng trước mặt Hoàng đế, số lần Hoàng đế đến Trữ Phượng Cung còn nhiều hơn trước.
Vốn dĩ hắn đã lui tới không ít, để mọi người thấy cảnh Đế Hậu ân ái, Chử Việt ngày nào cũng phải đến Trữ Phượng Cung ngồi chơi, cứ mồng một mười lăm còn lưu lại qua đêm. Thẩm Ngọc Loan đã phiền hà khôn xiết, ai ngờ hắn đến càng ngày càng nhiều.
Lần này khiến nàng ăn cũng chẳng ngon miệng, mỗi bữa dùng cơm đều bớt đi hơn phân nửa.
Cũng may Hoàng đế không đến một mình, Chử Nghi Xuyên cũng cần mẫn theo hầu, mỗi lần Hoàng đế đến, chàng luôn đi theo phía sau. Có chàng bên cạnh bầu bạn, Thẩm Ngọc Loan cũng thêm chút kiên nhẫn.
Buổi chiều bình dị ở Trữ Phượng Cung, ba người mỗi người chiếm một góc trong điện. Thẩm Ngọc Loan tựa mình trên giường nệm xem thoại bản mới, Chử Việt ngồi sau án thư phê duyệt tấu chương, còn Chử Nghi Xuyên cầm sách ngồi đọc bên bàn trà.
Cứ đọc mãi, rồi chàng lại mon men đến bên giường nệm: “Hoàng tẩu, buổi sáng tiên sinh đã giảng chỗ này, nhưng ta vẫn còn chỗ chưa hiểu, Hoàng tẩu xem giúp ta chỗ này, cái gì gọi là…”
Thẩm Ngọc Loan lật trang thoại bản, chẳng buồn ngẩng đầu, cắt ngang lời chàng: “Ta không biết, ta không thích đọc sách.”
“….” Chử Việt cầm bút son khựng lại, khẽ hắng giọng.
Lúc này nàng mới nhớ ra mình còn mang thân phận “Thẩm Ngọc Trí”, mà Thẩm Ngọc Trí lại là một đại tài nữ nổi danh khắp kinh thành.
Thẩm Ngọc Loan khẽ thở dài.
Nàng không biết thì chính là không biết, dù có muốn giả vờ, cũng không thể dựa vào việc người khác không đọc nhiều sách mà dạy bậy được.
“Tiểu Xuyên, ngươi đi tìm Hoàng thượng đi.” Thẩm Ngọc Loan dịu giọng nói: “Hoàng thượng văn thao võ lược, năm xưa ở Thượng Thư Phòng đọc sách, các vị thái phó đều hết lời khen ngợi đáy.”
Chử Nghi Xuyên ngập ngừng: “Nhưng mà Hoàng huynh…”
Chử Việt buông tấu chương: “Mang lại đây, cho trẫm xem.”
Lúc này chàng mới dám qua, rụt rè hỏi han, sau khi được chỉ điểm, bấy giờ mới bừng tỉnh đại ngộ trở lại bàn trà tiếp tục đọc sách.
Đang đọc dở, Châu Nhi lại khẽ khàng bước vào: “Nương nương, chè đã nấu xong.”
Thẩm Ngọc Loan buông thoại bản ngồi dậy: “Mang lên đi.”
Nàng vén mái tóc đen ra sau tai, đi đến ngồi xuống bên bàn trà. Cung nhân dọn dẹp bàn trà xong, mới bưng chè và điểm tâm lên.
Nàng có thói quen ăn điểm tâm sau giờ ngọ, Hoàng đế không thích đồ ngọt, nên chỉ có Chử Nghi Xuyên cùng nàng ăn.
Vào thu, quế hoa thơm ngát, khi ngự thiện phong nấu chè làm điểm tâm, cũng thích bỏ thêm hoa quế tươi mới hái rồi phơi khô, hương thơm mát lạnh quyện với vị ngọt ngào lan tỏa khắp phòng. Ngự trù khéo tay, dùng riêng hoa quế và lá trà để pha trà quế, nước ấm vừa rót, cả phòng ngào ngạt hương hoa.
Chử Việt đang phê duyệt mấy quyển tấu chương, cũng không khỏi ngẩng đầu lên.
Ba người ở cùng một chỗ, hai người làm cùng một việc, người còn lại dù thân phận tôn quý đến đâu, cũng có cảm giác bị xa lánh. Người ở Trữ Phượng Cung nín thở không dám lên tiếng, ngày ngày nhìn Hoàng hậu nương nương và tiểu Vương gia xa cách Hoàng đế.
Nhưng hai người kia hồn nhiên chẳng hay biết, tiếng chén muỗng va chạm kêu leng keng.
Hương ngọt ngào thoang thoảng, Chử Việt cúi đầu xem tấu chương, lòng lại thêm phiền muộn bực dọc. Hắn bực mình ném bút son, bước đến chỗ hai người.
Chử Nghi Xuyên ngẩng đầu: “Hoàng huynh cũng muốn uống chè sao?”
Hắn chưa kịp nói gì, Chử Nghi Xuyên đã vội vàng lên tiếng: “Ta suýt nữa quên mất, Hoàng huynh không thích những thứ này.”
Chử Việt: “…”
“Chè ở chỗ Hoàng tẩu là ngon nhất, đến Ngự Thiện Phòng cũng chẳng có tay nghề như vậy.” Chử Nghi Xuyên uống cạn chén chè nhỏ, rồi tiếc nuối nói: “Hoàng tẩu, ta phải đi rồi.”
Lịch học của chàng bận rộn, chẳng những phải đọc sách, còn phải tập võ, giờ là lúc chàng theo thị vệ rèn luyện thân thể. Bởi vì trước kia từng ốm yếu gầy mòn, chàng bây giờ một khắc cũng không dám lơ là, chỉ muốn mình càng khỏe mạnh cường tráng hơn.
Thẩm Ngọc Loan chẳng buồn ngẩng đầu, khẽ đáp lời.
Chử Nghi Xuyên dặn dò nàng: “Phần còn lại phải để dành cho ta, đợi ta luyện võ xong, ta muốn uống tiếp.”
“Khi nào ta chẳng để dành cho ngươi?”
Lúc này chàng mới mãn nguyện rời đi. Ra khỏi Trữ Phượng Cung, bên cạnh đã có một tiểu thái giám dẫn đường, liền đi thẳng về hướng khác.
Chàng vừa đi, vẻ mặt khó chịu của vị Hoàng đế này lại càng lộ rõ.
Thẩm Ngọc Loan thong thả múc chè: “Hoàng thượng chính sự bận rộn, còn muốn nán lại Trữ Phượng Cung nữa sao?”
“Quan hệ của hai người các ngươi thật là tốt.” Chử Việt nhìn chiếc chén trống không kia: “Đệ đệ của trẫm, số lần chạy đến chỗ ngươi, còn nhiều hơn đến chỗ trẫm.”
“Biết Hoàng thượng bận rộn, tiểu Vương gia thương Hoàng thượng, nên không dám quấy rầy. Nhưng ta thì khác, ngoài ăn với ngủ, cũng chẳng có việc gì để làm.”
Nói là vậy, nhưng Chử Việt vẫn cảm thấy hai người quá thân thiết.
Khi còn nhỏ hắn cũng thích đến bên mẫu phi chơi đùa, nhưng tuổi tác lớn dần, tự nhiên cũng theo đó mà xa cách. Dù biết đệ đệ từ nhỏ không ai chăm sóc, lại được Thẩm Ngọc Loan tìm thấy, như chim non vừa phá vỏ mà sinh lòng ỷ lại. Nhưng Chử Nghi Xuyên cũng đã sắp trưởng thành rồi, không nên đối đãi với chàng như trẻ con nữa.
Huống chi, Thẩm Ngọc Loan sớm muộn gì cũng phải rời đi.
Hai người thân cận quá, đợi khi Ngọc Trí trở về, Chử Nghi Xuyên nhất định sẽ nhận ra sự khác biệt giữa hai người, nếu tình cảm quá sâu đậm, đến lúc đó sẽ khó xử lý.
Chử Việt khẽ nhíu mày: “Dù ở Trữ Phượng Cung, ngươi cũng quá bất cẩn.”
Thẩm Ngọc Loan nhất thời không hiểu: “Cái gì?”
Chử Việt gập ngón trỏ, gõ nhẹ lên quyển sách còn để trên bàn.
Thẩm Ngọc Loan suýt bật cười: “Hoàng thượng chẳng lẽ quên rồi sao, ta từ nhỏ vốn không phải người thông minh, tư chất bình thường, đọc sách cũng chẳng có thiên phú. Chuyện khác còn có thể giả vờ, nhưng bệ hạ muốn ta giả vờ cái này luôn sao? Chẳng sợ làm đại tỷ tỷ mất mặt hay sao?”
“Ngươi biết mình không giống, vậy mà vẫn không biết che giấu.”
“Ta đã ở yên trong này, miễn cho các phi tần khác đến thỉnh an, ngày thường cũng hiếm khi gặp khách, như vậy mà còn chưa gọi là che giấu sao?” Thẩm Ngọc Loan lười phản ứng, hỏi lại hắn: “Không biết Hoàng thượng đã tìm được đại tỷ tỷ chưa? Ta cũng muốn sớm ngày xuất cung.”
Chử Việt nghẹn lời.
Thẩm Ngọc Trí giấu kín quá, người hắn phái đi đến nay vẫn chưa có tin tức gì.
“Nếu bệ hạ rảnh rỗi, chi bằng đến chỗ Tuệ phi ngồi chơi. Không gặp Tuệ phi, thì hậu cung tứ phi cửu tần, mỗi người đều có chỗ đáng yêu đáng mến, bệ hạ cứ tùy ý.” Thẩm Ngọc Loan lười biếng duỗi lưng một cái, ăn no uống đủ, lại như không xương cốt mà tựa mình vào giường nệm, cầm lại quyển thoại bản vừa nãy chưa xem xong.
Rõ ràng sinh ra một gương mặt tuyệt sắc, nhưng ngoài gương mặt ra, trên người nàng chẳng có nửa điểm đáng khen. Chử Việt rất khó chịu.
Hắn khẽ trách mắng: “Hoàng đệ còn nhỏ tuổi, đã biết cần cù chăm chỉ, sao ngươi chẳng có chút chí tiến thủ nào?”
Thẩm Ngọc Loan bị mắng oan uổng: “Ta chẳng lẽ còn cản trở hắn sao?”
“Mọi người trong hậu cung, ai nấy cũng đều thức thời hơn ngươi!”
“…”
Thẩm Ngọc Loan buông thoại bản, không biết điều mà làm mặt quỷ với hắn, trước khi Hoàng đế nổi giận, nàng vội vàng giơ thoại bản lên che mặt.
Chử Việt giận dữ bừng bừng, chưa kịp mở miệng, Châu Nhi đã nơm nớp lo sợ bước đến.
“Nương nương, Tuệ phi nương nương đến.”
Thẩm Ngọc Loan nghe vậy mừng rỡ: “Mau mời nàng vào!”
Chử Việt không thể không nuốt lại lời sắp thốt ra, đợi Tuệ phi bước vào, liền thấy vẻ mặt âm trầm của Hoàng đế. Lòng nàng thót lại, nhưng sắc mặt vẫn không đổi, khẽ cúi người hành lễ với hai người.
“Tuệ phi sao lại đến đây?” Thẩm Ngọc Loan hiếm khi nào hoan nghênh nàng như vậy.
Tuệ phi khẽ cười đáp: “Hôm nay cũng chẳng hiểu sao, bỗng dưng nhớ đến chè ở chỗ Hoàng hậu nương nương nấu rất ngon, nên tiện đường đến xin một chén.”
Nàng thầm nghĩ: Nếu không phải thái giám bên cạnh tiểu Vương gia vội vã chạy đến thúc giục, nàng nào có hứng thú uống thứ chè ấy.
Chẳng hiểu cơ duyên thế nào, kể từ ngày đó, chẳng những Hoàng hậu nương nương giúp đỡ nàng, mà ngay cả tiểu Vương gia cũng ngầm hỗ trợ, thường xuyên sai người báo cho nàng biết hành tung của Hoàng đế. trong lòng Tuệ phi đầy vẻ khó hiểu, nhưng vẫn vui vẻ nhận lấy ân tình, chỉ âm thầm chuẩn bị thêm nhiều vàng bạc để hiếu kính Hoàng hậu.
Dẫu sao, lấy lòng Hoàng hậu nương nương, cũng chính là lấy lòng tiểu Vương gia!
Gần đây Tuệ phi thường lui tới, Thẩm Ngọc Loan vội tìm một cớ, bảo hai người họ cùng nhau rời đi. Hoàng đế đã mất kiên nhẫn, cũng không nán lại lâu.
Thẩm Ngọc Loan mừng vì được yên tĩnh.
Đến khi hoàng hôn buông xuống, Chử Nghi Xuyên luyện võ xong, trở về tẩm cung rửa mặt chải đầu rồi mới đến uống phần chè còn lại.
Chàng bước vào, trước tiên quan sát khắp Trữ Phượng Cung, mắt thấy không có bóng dáng Hoàng đế, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy rằng không rõ Hoàng đế vì sao dạo này thường xuyên đến Trữ Phượng Cung như vậy, nhưng hiện tại chàng đã hiểu rõ. Hoàng tẩu không thích Hoàng đế, chỉ mong sao cách xa người càng nhiều càng tốt.
Dạo này, chỉ cần không có Hoàng thượng ở đó, gương mặt tươi cười của Hoàng tẩu dành cho chàng cũng nhiều hơn một chút. Hoàng tẩu vui vẻ, lòng chàng cũng vui theo.
Chỉ là phủ đệ của chàng sắp sửa được sửa sang xong.
Người của Nội Vụ Phủ đã thông báo cho chàng, đợi chàng rời cung, cơ hội gặp gỡ Hoàng tẩu sẽ càng thêm ít ỏi. Đến lúc đó, Hoàng tẩu bị Hoàng thượng làm phiền thì không biết ai có thể giúp nàng giải vây.
Trong lòng chàng vì chuyện này mà ưu sầu, ngay cả khi đi ngủ, cũng phải nhìn màn trướng nghĩ ngợi hồi lâu.
Đêm khuya, tại Ngự Thư Phòng.
Lương Toàn cũng báo cho Hoàng đế tin tức phủ đệ của tiểu Vương gia sắp sửa sửa sang xong.
Hắn cười nói: “Đợi tiểu Vương gia rời cung, không gặp Hoàng hậu nương nương nữa, tự khắc sẽ trưởng thành thôi.”
Chử Việt gật đầu.
“Nô tài nghe nói, tiểu Vương gia ngày thường dụng công khổ luyện, nếu tìm thêm vài vị tiên sinh giỏi giang dạy dỗ, tiểu Vương gia sẽ chẳng còn lòng dạ nào nghĩ đến chuyện khác nữa.” Đại thái giám ngập ngừng: “Chỉ là, bên Thẩm cô nương…”
Nghĩ đến Thẩm Ngọc Loan, Chử Việt không khỏi nhức đầu.
Sao trước kia hắn lại không biết tính khí của Thẩm Ngọc Loan lại như vậy chứ? Tính tình thì khó chịu, không thể mềm mỏng nổi, lại rất giỏi trong việc khiến người khác tức điên lên.
“Nàng lại làm ầm ĩ chuyện gì?” Chử Việt lạnh lùng nói: “Nàng ở hậu cung, vốn dĩ không được phép tiếp xúc với ngoại nam.”
“Hoàng thượng nói chí lý.”
Chử Việt xoa xoa mi tâm, lại nói: “Tìm cho nàng chút việc gì đó mà làm.”
Lương Toàn nghĩ ngợi, thử hỏi: “Hay là nên tìm cho tiểu Vương gia một vị Vương phi?”
“Còn quá sớm.”
“Ý của nô tài là, chi bằng cứ xem mắt trước đã. Tiểu Vương gia thân phận tôn quý, người được chọn làm Vương phi dĩ nhiên cũng phải lựa chọn kỹ càng, cứ từ từ mà chọn, nếu có người thích hợp cũng có thể bồi dưỡng tình cảm trước, Hoàng thượng thấy sao?” Lương Toàn lại nói: “Vả lại, Thái hậu nương nương và Dư phi nương nương đều đã qua đời, Thẩm cô nương tạm giữ vị trí Hoàng hậu, hôn sự của tiểu Vương gia, đương nhiên cũng là do Thẩm cô nương định đoạt. Thẩm cô nương và tiểu Vương gia thân thiết, dĩ nhiên sẽ chọn lựa cẩn thận. Nếu có Vương phi, nghĩ rằng tiểu Vương gia cũng sẽ ngày càng xa cách Thẩm cô nương, cũng có thể giải mối lo về sau của Hoàng thượng.”
Chử Việt giãn mày, “Ngày mai liền đi báo cho nàng.”
Lương Toàn ghi nhớ, lại hỏi: “Hoàng thượng, ngày mai còn muốn đến Trữ Phượng Cung không?”
Chử Việt vốn muốn cự tuyệt, vừa hé miệng lại nghĩ đến chuyện khôi hài ở Ngự Thư Phòng hôm ấy.
Theo lời Chử Nghi Xuyên, Thẩm Ngọc Loan còn ghen tuông vì Tuệ phi. Cũng phải, con người nàng xưa nay vốn dĩ luôn hẹp hòi như vậy.
Chỉ là không biết tốt xấu, hắn đến Trữ Phượng Cung, cũng không biết lấy lòng, còn luôn đối nghịch với hắn.
Chử Việt lạnh mặt, nói: “Ngày mai rồi tính.”
![Bìa [TTNTCM] – Chương 18](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)