Bìa [TTNTCM] – Chương 17
TTNTCM

[TTNTCM] – Chương 17

Tác giả: Thời Tam Thập

3581 từ · 16 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: [TTNTCM] – Chương 17

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Tuệ phi thầm nghĩ, mình thật là quá đỗi oan khuất!

Nàng trước kia quả thật đã lỡ lời đắc tội tiểu Vương gia khi ngài còn hàn vi, nhưng sau đó đã nhờ Hoàng hậu nương nương cầu xin, tiểu Vương gia cũng chẳng hề truy cứu, chuyện đó coi như đã qua. Từ đó về sau, nàng luôn cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, gặp tiểu Vương gia lúc nào cũng tươi cười, hết sức cẩn thận không dám nói sai lời nào, thật không dám nghĩ đến chuyện lâu như vậy rồi, thế mà vẫn bị nhắc lại!

Vẻ mặt Tuệ phi cứng đờ, gượng gạo nở nụ cười: “Tiểu Vương gia cứ nói đùa, cảnh trí trong Ngự Hoa Viên đang đẹp, ai thấy cũng muốn vào ngắm nhìn thêm chút. Người đến người đi, cũng chẳng hạn chế ai cả.”

Sắc mặt Chử Nghi Xuyên không hề thay đổi.

Hiện giờ thân phận chàng cao quý, khác xưa nhiều rồi, cứ im lặng cau mày đã khiến người ta kinh sợ. Tuệ phi cũng vắt óc nhớ lại, liệu mình có lại lỡ lời đắc tội chàng ở đâu không.

“Phải không?”

Chử Nghi Xuyên bình thản nói: “Nói cho cùng, cả thiên hạ này đều là của Hoàng huynh ta, Ngự Hoa Viên cũng coi như là nơi có chủ. Nếu là đất trong nhà, nếu bổn Vương không muốn gặp ai, lời bản Vương nói hẳn là cũng có tác dụng.”

“Tiểu Vương gia đừng nói đùa như vậy.” Tuệ phi che miệng cười nói: “Trong Ngự Hoa Viên có biết bao trân hoa dị thảo, hiếm có trên đời lại tụ hội ở nơi đây. Những bông hoa xinh đẹp như vậy, nếu không có người thưởng thức, chẳng phải là quá đáng tiếc sao?”

“Đây là việc nhà, không cần Tuệ phi bận tâm.”

Tuệ phi: “…”

Chử Nghi Xuyên không muốn nói nhiều, liếc mắt nhìn thị vệ bên cạnh. Những thị vệ này đều do Hoàng đế an bài, rất nghe lời ngài. Thị vệ vừa động, Tuệ phi liền không thể không vội vã bước ra khỏi Ngự Hoa Viên.

Nàng đi ra xa rồi, vẫn chưa nghĩ thông suốt chuyện này là thế nào.

Nàng bị tiểu Vương gia đuổi ra khỏi Ngự Hoa Viên trước mặt bao nhiêu người, chẳng mấy chốc chuyện này sẽ lan đến tai mọi người trong cung, vô duyên vô cớ bị người ta chê cười một phen. Nhưng cục tức này không thể cứ vậy mà nuốt trôi, Tuệ phi lòng dạ trăm mối tơ vò, bước chân khựng lại, ra khỏi Ngự Hoa Viên liền thẳng hướng Ngự Thư Phòng.

Đợi chuyện này truyền đến tai Thẩm Ngọc Loan, trong cung đã sớm xôn xao, ai nấy đều biết chuyện Tuệ phi bị tiểu Vườn gia làm khó dễ.

Thẩm Ngọc Loan vội vã dẫn người chạy đến Ngự Thư Phòng cầu xin, trên đường lo lắng hỏi: “Đang yên đang lành, Tuệ phi lại giở trò gì chọc giận đến hắn vậy?”

“Nô tỳ cũng không rõ, chỉ biết là Tuệ phi nương nương đang dạo chơi giải sầu trong Ngự Hoa Viên thì gặp tiểu vương gia. Tiểu Vương gia có lẽ tâm trạng không tốt, sai người đuổi Tuệ phi nương nương đi.” Châu Nhi nhỏ giọng nói: “Nương nương, có phải tiểu Vương gia thấy Tuệ phi nương nương, liền nhớ lại chuyện trước kia, nên mới nổi giận không?”

“Chắc chắn không phải.” Chử Nghi Xuyên từ trước đến nay rất nghe lời, lần trước nàng đã đứng ra hòa giải rồi, chàng đã hứa với nàng sẽ không so đo, chắc chắn sẽ không làm khó dễ Tuệ phi.

Phượng liễn rất nhanh đã dừng trước Ngự Thư Phòng.

Thẩm Ngọc Loan đỡ Châu Nhi xuống, ngoài cửa Ngự Thư Phòng đã có không ít người chờ đợi, vừa thấy nàng, lập tức vây quanh lại.

“Hoàng hậu nương nương!” Phúc công công hoảng hốt nói: “Tiểu chủ tử đã bị Hoàng thượng gọi đi một lúc lâu rồi!”

“Phúc công công, ông cứ bình tĩnh nói.” Thẩm Ngọc Loan vội vàng đỡ lấy lão: “Đang yên đang lành, sao hắn lại khó chịu với Tuệ phi?”

“Lão nô cũng không biết.” Phúc công công vô cùng mờ mịt.

Lão cũng chỉ nghe được chuyện này từ miệng các tiểu thái giám khác, nghe xong cũng kinh hãi. Lão còn chưa kịp báo cho tiểu chủ tử một tiếng, người đã bị Hoàng thượng gọi đi rồi.

Lệ phi vội vàng níu lấy một cánh tay Thẩm Ngọc Loan: “Hoàng hậu nương nương, Tuệ phi tỷ tỷ mới là người chịu uất ức! Nàng chỉ đang ngắm hoa trong Ngự Hoa Viên, đang yên đang lành lại bị người ta đuổi ra ngoài!”

Phúc công công vội nói: “Lệ phi nương nương, tiểu chủ tử nhà chúng ta chưa bao giờ chủ động gây chuyện, chắc chắn là Tuệ phi nương nương đã mạo phạm trước.”

Lệ phi cãi lại: “Tuệ phi tỷ tỷ mới đúng. tính tình nàng xưa nay vô cùng tốt, dạo này đều tránh mặt tiểu Vương gia rồi. Tiểu Vương gia thân phận tôn quý, chúng ta đâu dám đắc tội, sao nàng lại chủ động mạo phạm chứ?”

“Vậy… vậy có lẽ là vô tình!”

“Ấy chẳng qua là tiểu Vương gia lòng dạ quá hẹp hòi!”

Hai bên mỗi người một câu, tranh cãi không ngừng, ồn ào đến Thẩm Ngọc Loan nhức cả đầu: “Thôi!”

Hai người đồng loạt im lặng, hướng mắt về phía nàng.

Thẩm Ngọc Loan bất đắc dĩ nói: “Ta vào trong xem sao.”

Hai người chợt hiểu ra, vội vàng tránh sang một bên để nàng bước vào.

Trong Ngự Thư Phòng, Chử Nghi Xuyên và Tuệ phi mỗi người đứng một nơi.

Thẩm Ngọc Loan vừa bước vào, mọi người trong phòng liền đồng thời nhìn về phía nàng. Đáy mắt Tuệ phi ngập tràn vẻ ấm ức, Thẩm Ngọc Loan chẳng để ý, nàng liếc nhìn Chử Nghi Xuyên trước tiên. Tiểu Vương gia theo phản xạ tự nhiên nở nụ cười tươi rói với Hoàng tẩu, còn chưa cười xong, bỗng nhiên ý thức được điều gì, chàng lại nhanh chóng quay ngoắt đầu đi, để lại cho nàng một cái gáy.

Nàng hít sâu một hơi. Thế mà dám giận dỗi nàng, chẳng lẽ là nàng làm.

Chử Việt nhìn thấy nàng càng thêm đau đầu: “Sao nàng lại đến đây?”

“Thần thiếp nghe nói tiểu Vương gia cùng Tuệ phi xảy ra cãi vã, đặc biệt đến xem náo nhiệt.” Thái giám kê lên một chiếc ghế, Thẩm Ngọc Loan vén vạt áo ngồi xuống, ánh mắt lướt qua hai người, khóe môi lại nở một nụ cười: “Chuyện náo nhiệt này khắp cung đều đồn ầm lên rồi, ngoài cửa Ngự Thư Phòng cũng không ít người chờ xem, không biết có ai có thể nói rõ đã xảy ra chuyện gì, để ta xem cho rõ ngọn ngành chút.”

Chử Việt trách mắng: “Hoàng hậu, nàng đừng làm mọi chuyện trở nên phiền phức hơn nữa!”

Thẩm Ngọc Loan chẳng để ý đến hắn, mà nhìn về phía Tuệ phi.

Nhận được ánh mắt của nàng, Tuệ phi ấm ức nói: “Thần thiếp cũng không biết tại sao lại thế này, chỉ là vừa nhìn thấy tiểu Vương gia, tiểu Vương gia liền muốn đuổi thần thiếp ra khỏi Ngự Hoa Viên. Thần thiếp cũng không dám mạo phạm tiểu Vương gia, chỉ là trong lòng không hiểu rõ, nên mới muốn hỏi cho ra lẽ.”

Trước khi Thẩm Ngọc Loan đến, Hoàng đế cũng đã hỏi qua một lần.

Tuệ phi lại tiếp lời: “Nhưng tiểu Vương gia cũng chẳng nói ra được một lý do nào, thần thiếp cũng không muốn làm khó tiểu Vương gia, liền xem như chuyện này chưa từng xảy ra, sau này tiểu Vương gia thấy thần thiếp, chỉ cần không đuổi thần thiếp nữa là được.”

Nàng khẽ nhéo khăn tay, cố nén nước mắt: “Người ra vào Ngự Hoa Viên rất nhiều, không biết bao nhiêu người đã nhìn thấy nữa.”

Thẩm Ngọc Loan lại nhìn về phía Chử Nghi Xuyên, Chử Nghi Xuyên quay ngoắt đầu sang bên kia. Vừa không giải thích, cũng không phản bác, lại không dám nhìn nàng.

Đây là ỷ vào Hoàng đế hiện giờ thương tiếc chàng, sẽ không trách phạt chàng có đúng không?

Quả nhiên, Hoàng đế chỉ khẽ quở trách vài câu, rồi sau đó ban thưởng cho Tuệ phi không ít để an ủi để Tuệ phi rời đi.

Đợi người đi rồi, Chử Việt mới xoa xoa giữa mày, bất lực nói với đệ đệ vẫn còn hờn dỗi: “Tuệ phi đi rồi, nơi này chỉ còn Trẫm và Hoàng hậu, ngươi lẽ nào vẫn không chịu nói?”

Chử Nghi Xuyên cúi đầu, im lặng không nói một lời.

“Chẳng qua là tùy hứng làm bậy, ít nhất cũng nên nói cho trẫm một tiếng. Chuyện này rõ ràng là tự ngươi làm, đám thị vệ kia cũng là do ngươi sai khiến, dám làm lẽ nào không dám nhận?” Chử Việt ngưng lại một chút, hạ giọng: “Có điều gì muốn nói, lẽ nào ngay cả trẫm cũng không thể nghe?”

Thẩm Ngọc Loan vẫn thong thả nhìn.

Một hồi lâu sau, Chử Nghi Xuyên mới buồn bã nói: “Vậy ngài bảo Hoàng tẩu cũng đi ra ngoài đi.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Nàng nheo mắt lại, rồi lập tức mở to nhìn, không dám tin hỏi ngược lại: “Ngươi bảo ta đi ra ngoài?”

“…Vâng.”

“Ta vừa nghe ngươi xảy ra chuyện liền lập tức chạy đến, sợ Hoàng thượng trách phạt ngươi, ngươi có chuyện gì, còn không thể nói cho ta nghe sao?” Thẩm Ngọc Loan nghẹn lời, giận dữ đứng phắt dậy: “Đã vậy thì lần sau ta cũng mặc kệ ngươi!”

Chử Nghi Xuyên buồn rầu nói: “Hoàng tẩu nghe xong sẽ không vui đâu.”

Thẩm Ngọc Loan sững sờ.

Như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, ngọn lửa nhỏ vừa bùng lên trong lòng nàng cũng vụt tắt.

Thẩm Ngọc Loan nhìn Hoàng đế, Chử Việt cũng nghi hoặc nhìn nàng, nàng khẽ sờ mũi, rồi lại ngồi xuống.

“Ngươi cứ nói thẳng, ta đảm bảo không giận.”

Hắn mím môi không hé răng, đến nỗi Hoàng đế cũng không chịu nổi, khẽ mắng một câu, hắn mới miễn cưỡng mở lời: “Bởi vì Tuệ phi, Hoàng huynh làm Hoàng tẩu đau lòng.”

Thẩm Ngọc Loan nghe mà bực bội: Nàng đau lòng khi nào?

Nhưng nàng rất nhanh phản ứng lại, Thẩm Ngọc Loan theo bản năng ngẩng đầu nhìn Chử Việt, Hoàng đế cũng đang nhìn nàng, ánh mắt phức tạp, nàng thoáng nhận ra vài phần trong đó, trong lòng liền không khỏi thầm mắng một tiếng.

Chết tiệt!

Một nỗi oan lớn như trời giáng!

Chử Nghi Xuyên tiếp lời: “Ta thường nghe người khác nói tình nghĩa giữa Hoàng huynh và Hoàng tẩu sâu đậm, nhưng những gì mắt thấy lại không phải vậy. Tuệ phi được Hoàng huynh yêu thích, còn đến trước mặt Hoàng tẩu dương oai diễu võ. Hoàng tẩu nhân hậu, bảo ta không cần so đo, nhưng Hoàng tẩu đối đãi với ta tốt như vậy, ta không thể nhẫn nhịn được.”

Chàng ngẩng đầu liếc nhìn huynh trưởng, rồi lại cúi đầu, vẻ mặt còn ủy khuất hơn cả Tuệ phi: “Ta biết, Hoàng huynh nghe xong, chắc chắn sẽ chê ta trẻ con.”

Thẩm Ngọc Loan: “…”

Chử Việt: “…”

Chàng vốn chỉ là một thiếu niên chưa trưởng thành, bao năm qua quanh quẩn trong tiểu viện thiếu sự dạy dỗ, tâm tư thuần khiết, lại được Hoàng hậu ban ân, nói năng hành động đều xuất phát từ lòng tốt. Dù trong lòng có ý trách mắng, lời đến bên miệng cũng không thốt nên được.

Trong lòng Chử Việt phức tạp nuốt lời xuống, lại liếc nhìn Thẩm Ngọc Loan.

Thẩm Ngọc Loan còn muốn mắng người hơn.

Nàng chẳng biết mình đã làm gì mà lại cho Chử Nghi Xuyên cái ảo giác này. Bị Chử Nghi Xuyên hiểu lầm đã đành, giờ còn bị Hoàng đế hiểu lầm, Thẩm Ngọc Loan suýt chút nữa đã tức đến phát nôn.

Ngực nàng phập phồng kịch liệt mấy cái, cuối cùng hít sâu một hơi nuốt xuống, giận dữ trừng mắt nhìn ai đó, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi theo ta về!”

Chử Việt khẽ ho một tiếng, lên tiếng khuyên nhủ: “Hoàng hậu, hắn cũng là xuất phát từ lòng tốt.”

“Tiểu Xuyên!”

Chử Nghi Xuyên ngoan ngoãn đi đến sau lưng nàng, nói với Hoàng đế: “Hoàng huynh nếu muốn trách phạt, cứ phạt ta đi, nhưng xin đừng giận Hoàng tẩu, tất cả đều là ý của riêng ta.”

Chử Việt vừa định mở miệng, Thẩm Ngọc Loan đã hừ lạnh một tiếng: “Đây là việc hậu cung, lẽ ra phải do Hoàng hậu ta quản lý. Dư phi không còn, nếu Hoàng thượng không ngại, thần thiếp nguyện thay Hoàng thượng dạy dỗ tiểu Vương gia cho tốt.”

Chử Việt xoa xoa mi tâm, rồi cũng đồng ý.

Thẩm Ngọc Loan mặt lạnh tanh, bước nhanh ra ngoài, vạt áo kim hồng tung bay, Chử Nghi Xuyên vội vã bước nhanh theo, tựa như một con chó lớn theo chủ về nhà, trong mắt tràn đầy hình bóng nàng.

Trông bóng dáng hai người biến mất sau cánh cửa, Chử Việt nhìn hồi lâu, đột nhiên hỏi: “Hai người bọn họ có vẻ thân thiết quá nhỉ?”

Lương Toàn khom người đáp: “Tiểu Vương gia là do Hoàng hậu nương nương cứu ra từ lãnh cung, trước kia cũng không gặp được nhiều người khác. Hoàng hậu nương nương đối đãi với tiểu Vương gia rất tốt, tiểu Vương gia lại là người biết ơn báo đáp, đương nhiên sẽ thân thiết với Hoàng hậu nương nương. Tiểu Vương gia mỗi lần thỉnh an Hoàng thượng xong, đều ghé qua Trữ Phượng Cung một chuyến.”

“Hiện giờ tiểu Vương gia vẫn ở trong cung, đợi phủ đệ sửa sang xong, ra ngoài kiến thức nhiều, sau này lại cưới vợ sinh con, tự nhiên cũng sẽ không rảnh bận tâm nữa.”

Chử Việt thản nhiên phân phó: “Bảo người bên Nội Vụ Phủ nhanh tay lẹ chân lên một chút.”

“Vâng.”



Thẩm Ngọc Loan chẳng buồn ngồi phượng liễn, bụng đầy tức giận trở về đến Trữ Phượng Cung.

Về đến Trữ Phượng Cung, cơn giận trong lòng nàng cũng nguôi ngoai hơn phân nửa, phần còn lại càng nhiều bất đắc dĩ và dở khóc dở cười.

Chử Nghi Xuyên ủ rũ theo sau nàng, vào đến điện cũng chẳng dám ngồi xuống, như biết mình làm sai, ngoan ngoãn đứng một bên chờ nàng dạy bảo.

Thẩm Ngọc Loan liếc xéo chàng một cái, chút lửa giận còn sót lại cũng tan biến.

“Ngươi lại đây.”

Chử Nghi Xuyên rụt rè lại gần, lại nghe nàng bảo ngồi xổm xuống. Đợi vành tai rơi vào tay Hoàng tẩu, hắn hít sâu một hơi lạnh, cũng chẳng dám kêu thành tiếng.

“Ai cho ngươi đi tìm Tuệ phi gây chuyện?” Thẩm Ngọc Loan tức giận nói: “Ai nói với ngươi là nàng đến trước mặt ta khoe khoang? Hả? Nàng khi nào có gan lớn đến vậy?”

Chử Nghi Xuyên buồn bã đáp: “Ta tự mình đoán.”

“Ngươi giỏi đoán như vậy, sao lại không đoán được ta đang giận?”

“Ta đoán được.” Chàng không vui nói: “Nhưng ta vẫn thấy uất ức thay Hoàng tẩu.”

“Uất ức thay ta? Ta có gì mà phải uất ức?” Thẩm Ngọc Loan nhớ lại những lời chàng nói ở Ngự Thư Phòng, càng nghiến răng nghiến lợi: “Ta có từng nói với ngươi một lời khó nghe nào không? Ta bảo ngươi đừng lo chuyện hậu cung, sao ngươi lại không nghe lời ta?”

Chử Nghi Xuyên ngồi xổm trước mặt nàng, tay chân dài ngoằng co ro lại, vành tai vẫn nằm trong tay nàng bị nhéo đến đỏ ửng, trông đáng thương vô cùng.

“Hoàng tẩu thích Hoàng huynh như vậy, sao lại không uất ức cho được?” Chàng nói: “Phúc công công bọn họ đều nói như vậy.”

Thẩm Ngọc Loan càng thêm giận dữ: “Ngươi nghe ta, hay là nghe Phúc công công?”

Chàng im lặng không đáp.

Trong lòng chàng thầm nghĩ: Phúc công công lẽ nào lại lừa chàng?

Chàng cứ lì lì như vậy, khiến Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng biết làm sao.

Nàng buông tay ra, bất đắc dĩ nói: “Ta chỉ nói với một mình ngươi thôi, Tuệ phi vẫn là ta phái đi.”

Chử Nghi Xuyên bỗng ngẩng đầu, trước mắt kinh ngạc tột độ.

Những chuyện sâu xa hơn không thể nói với chàng, càng không thể nhắc đến chuyện Hoàng hậu thật giả, Thẩm Ngọc Loan chỉ nói với chàng: “Ngươi nghĩ sai rồi, ta không thích Hoàng thượng.”

“Vậy… vậy…”

“Đúng vậy, ngươi đoán sai hết cả rồi.” Thẩm Ngọc Loan vươn ngón trỏ, mạnh mẽ chọc một cái vào trán chàng, móng tay nhuộm màu son đậu khấu để lại một vệt hình trăng non đỏ ửng trên trán chàng: “Ta đã sớm nói với ngươi rồi, chuyện hậu cung ngươi không cần lo, ngươi chẳng biết gì cả, quản làm sao được?”

“Nhưng… nhưng mà…” Đầu óc Chử Nghi Xuyên ong ong một tiếng, trở nên hỗn loạn một mảnh, một câu cũng chẳng nói ra được.

Hồi lâu sau, chàng mới tìm lại được ý thức: “Nhưng mà ở bên ngoài không phải nói như vậy.”

“Ngươi tin ta, hay là tin lời người khác?”

Đương nhiên là tin Hoàng tẩu rồi.

Thẩm Ngọc Loan lại khẽ lay chàng một chút: “Ngoài kia đồn thổi cái gì ngươi liền tin hết cái đó, bên trong còn nhiều chuyện sâu xa lắm, ngoài kia ai mà biết được.”

Trán và thái dương chàng có chút nhức nhối, nhưng chẳng hề giận dữ, lại còn nhích người đến gần hơn, chống tay lên nệm giường, khẩn trương hạ giọng hỏi: “Hoàng tẩu không thích Hoàng huynh sao? Vậy vì sao Hoàng tẩu còn phải gả cho Hoàng huynh…”

Thẩm Ngọc Loan khẽ lẩm bẩm: “Cũng chưa phải quá muộn.” Nếu nàng có thể trọng sinh sớm hơn chút nữa, thì đã không phải vào cung rồi.

“Cái gì?” Chử Nghi Xuyên không nghe rõ.

Thẩm Ngọc Loan hoàn hồn, rũ mắt nhìn thẳng vào mắt chàng. Chử Nghi Xuyên ngửa đầu, hồi hộp chờ đợi câu trả lời của nàng, đôi mắt đen láy như bầu trời đêm đầy sao chăm chú nhìn nàng.

“Nếu ta được chọn, ta cũng ước gì mình chưa từng đặt chân vào hoàng cung.” Thẩm Ngọc Loan thật lòng nói với chàng: “Nhưng ta không có quyền chọn.”

Chử Nghi Xuyên nghe xong ngẩn ngơ.

Thẩm Ngọc Loan khẽ xoa nhẹ vết bớt hình trăng non đang mờ dần trên trán chàng. Lúc nãy nàng chọc mạnh tay, nhưng qua một thời gian vết bớt liền nhạt đi.

“Ngoan.” Nàng vỗ nhẹ đầu chàng trấn an, người lớn ngần này rồi, cũng không thể đối đãi như hài tử được. Thẩm Ngọc Loan chỉ vỗ một cái rồi rụt tay lại, coi như đã răn dạy xong.

“Nghe ta này, thân phận ngươi dù cao quý, hậu cung này vẫn là của Hoàng thượng, ngươi nhúng tay vào thì ra thể thống gì? Lần này Hoàng thượng không so đo với ngươi, lần sau thì chưa biết chừng đâu.” Thẩm Ngọc Loan nói: “Nếu ngươi thật lòng muốn giúp ta, chi bằng để tâm đến chuyện của mình nhiều hơn. Nếu được thì lần sau ra ngoài cung mang về cho ta thêm vài quyển sách, còn hơn làm những việc này.”

Chử Nghi Xuyên vẫn còn đang suy nghĩ những lời nàng vừa nói, thất thần gật đầu.

Thẩm Ngọc Loan cau mày: “Ngươi có nghe thấy không hả?!”

“Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi!” Chử Nghi Xuyên vội vàng đáp: “Lần trước thoại bản ta mang tới Hoàng tẩu xem xong chưa ạ? Vậy lần sau ta ra cung, sẽ hỏi hiệu sách xem có sách mới không, ta sẽ mang hết về cho Hoàng tẩu.”

Lúc này Thẩm Ngọc Loan mới hài lòng, xua tay cho chàng đi: “Về đi, Phúc công công ở ngoài chờ ngươi đấy, đừng làm lão lo lắng.”

Chử Nghi Xuyên từ biệt nàng, hồn vía lên mây bước ra ngoài.

Ra ngoài gặp Phúc công công, lão thái giám kéo chàng dặn dò đủ điều, chàng nghe tai này lọt tai kia, chẳng nhớ được câu nào.

Đợi Phúc công công dông dài xong, lại thu xếp trong ngoài cho chàng nghỉ ngơi tử tế, người đi hết, tẩm cung chỉ còn lại một mình chàng. Chàng nằm ngay ngắn trên giường, ngẩn ngơ nhìn những hoa văn phức tạp trên màn trướng.

Như thế nào là không có quyền lựa chọn chứ?

Tác giả có lời muốn nói: Sửa lại chút kết cục.