Bìa TTNTCM – Chương 16
TTNTCM

TTNTCM – Chương 16

Tác giả: Thời Tam Thập

2584 từ · 12 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: TTNTCM – Chương 16

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Được Hoàng đế ngầm ưng thuận, hoặc là bởi chí khí thôi thúc, Chử Nghi Xuyên ra cung giúp Thẩm Ngọc Loan xử lý việc cửa hàng ngày càng nhiều hơn trước. Thấy chàng để tâm như vậy, tiểu nhị ở cửa hàng cũng không dám lơ là, sổ sách đến tay Thẩm Ngọc Loan đều vô cùng đẹp đẽ.

Thẩm Ngọc Loan cẩn thận xem xét sổ sách từ đầu đến cuối, ngẩng đầu lên, liền thấy Chử Nghi Xuyên đang ngồi một bên, đôi mắt đen láy. Thấy nàng nhìn sang, chàng vội vã thẳng lưng hơn nữa.

Một bộ dáng chờ đợi khen ngợi.

Thẩm Ngọc Loan mỉm cười: “Làm không tệ, ngươi bỏ không ít công sức đấy.”

“Không tính là gì.” Chử Nghi Xuyên khẽ mím môi, cố nén vui mừng, nói: “Chỉ là tiện tay thôi.”

Kia đương nhiên chẳng phải chuyện tiện tay. Chàng hiện giờ vẫn ở trong hoàng cung, không có việc quan trọng thì không thể ra ngoài. Dạo này, trừ khi có quan viên huân tước trong triều mời mọc, còn lại mục đích ra cung của chàng đều là vì Hoàng tẩu.

“Đây là tiền lời tháng này của cửa hàng.” Chàng đẩy một chiếc hộp qua: “Cửa hàng mới khai trương, tuy rằng chưa nhiều lắm, nhưng về sau nhất định sẽ ngày càng tăng.”

Thẩm Ngọc Loan mở ra xem, khớp với sổ sách không sai một ly. Nàng lại đẩy hộp trở về.

Chử Nghi Xuyên lo lắng: “Hoàng tẩu không cần sao?”

“Ngươi cầm một nửa, nửa còn lại trước cứ giúp ta giữ.”

Chàng lập tức nói: “Ta không cần.”

Thẩm Ngọc Loan giận liếc chàng một cái: “Ngươi bỏ ra nhiều công sức như vậy, ta cũng không phải kẻ keo kiệt. Sau này việc làm ăn của cửa hàng, tất cả đều chia đôi.”

Chử Nghi Xuyên đẩy hộp trở về: “Hoàng tẩu thích thì Hoàng tẩu cứ giữ hết đi.”

“Vậy ngươi cũng phải cầm lấy.” Thẩm Ngọc Loan lại đẩy sang, Chử Nghi Xuyên còn định đẩy nữa, bị nàng trừng mắt, vội vàng rụt tay về. Nàng lúc này mới nói: “Vốn là của ngươi, ngươi phải giữ cho kỹ. Đừng nói là ta, ngay cả Hoàng thượng cũng không được phép lấy.”

Chử Nghi Xuyên ngoan ngoãn đồng ý. Trong lòng cũng đã nghĩ lần tới nên đổi thứ gì mang đến.

Chàng lại lấy ra một hộp đồ ăn: “Đây là điểm tâm của Bảo Chi Trai. Ta nghe người khác nói, trong kinh thành thì tiệm điểm tâm này là ngon nhất. Ngự trù trong cung tay nghề cũng giỏi, nhưng ta nghĩ Hoàng tẩu sẽ nhớ hương vị bên ngoài.”

Lời này thật đúng là chạm đến lòng Thẩm Ngọc Loan.

Nàng vội vàng đón lấy mở ra, bên trong quả nhiên là món điểm tâm nàng yêu thích nhất từ trước. Thẩm Ngọc Loan khẽ liếc nhìn Chử Nghi Xuyên với vẻ tán thưởng, chẳng chút khách khí, trực tiếp cất lấy.

Hai người lại trò chuyện đôi câu nhàn tản, cho đến khi cung nhân vào báo Tuệ phi đã đến, Chử Nghi Xuyên lúc này mới mang theo chiếc rương cáo từ rời đi.

Khi chàng bước ra ngoài, còn chạm mặt Tuệ phi.

Tuệ phi mang theo gương mặt tươi cười rạng rỡ, chủ động cất tiếng chào hỏi chàng. Chàng đáp lại nhạt nhẽo, thái độ chẳng mấy thân thiện, rất nhanh liền lách người rời đi.

Đợi chàng đi khuất bóng, Tuệ phi chợt nhớ ra điều gì, quay đầu lại liếc nhìn theo bóng lưng chanf.

Cả hậu cung đều biết, Tuệ phi gần đây đang được sủng ái tột độ, còn hơn cả Hoàng hậu nương nương. Một khi được sủng ái, tinh thần và khí sắc của nàng ta đều khác hẳn, mọi người đối đãi với nàng ta đều vô cùng cung kính.

Nàng ta bước vào thỉnh kiến Thẩm Ngọc Loan, liền mở lời trước: “Tiểu Vương gia ngày nào cũng đến thỉnh an Hoàng hậu nương nương, nhưng đối với người khác thì chẳng hề đoái hoài.”

“Hắn không đôi xử tốt với ngươi thì sao.” Thẩm Ngọc Loan bảo Châu Nhi thu dọn đồ đạc, “Nói với bổn cung những lời này có ích gì, vừa rồi hai người các ngươi gặp nhau, sao không thấy ngươi trước mặt hắn giở trò?”

Tuệ phi đương nhiên không dám.

Bước vào Trữ Phượng Cung, nàng ta liền thu lại cái vẻ tự phụ ấy. Trước kia quan hệ hai người không tốt, nay thời thế đã đổi khác, lúc này Tuệ phi mang theo nụ cười tươi rói, tiện tay cầm lấy một quả quýt trên mâm trái cây.

Quýt bóc vỏ cẩn thận đưa đến trước mặt Thẩm Ngọc Loan, những sợi tơ trắng được lấy sạch sẽ.

Thẩm Ngọc Loan cười như không cười nhìn nàng ta, cũng không từ chối, vươn tay nhận lấy.

“Nói đi, lại có chuyện gì?”

Tuệ phi liếc nhìn các cung nữ bên cạnh, một chiếc rương được trình đến trước mặt Thẩm Ngọc Loan. Tuệ phi không nói thẳng, mà mở lời trước: “Thần thiếp đến tạ ơn Hoàng hậu nương nương, đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn, mong nương nương nhận lấy. Lần này không phải tranh chữ của Thạch tiên sinh, đảm bảo ngài sẽ thích.”

Thẩm Ngọc Loan không động đậy: “Có chuyện cứ nói trước, không phải cái gì bổn cung cũng dám nhận.”

Tuệ phi đã hiểu tính cách nàng, liền thành thật nói: “Thần thiếp đến tạ ơn ngài về sự chỉ điểm trước đây. Hơn nữa, còn có một vấn đề muốn thỉnh giáo.”

“Bổn cung chẳng có gì có thể giúp ngươi.”

“Hoàng hậu nương nương trước đây đã giúp thần thiếp một ân lớn.”

Thẩm Ngọc Loan khẽ cười: “Vậy trước đây ngươi làm thế nào, sau này cứ tiếp tục học theo là được.”

Tuệ phi nửa hiểu nửa không. Nàng ta liếc nhìn các cung nhân xung quanh, khẽ nói: “Vị quản sự được đưa đến trước đây, nương nương dùng có vừa ý không? Nương nương trước đây đã giúp thần thiếp nói tốt trước mặt tiểu Vương gia, đó đã là một ân lớn với thần thiếp rồi. Thần thiếp không hiểu, nương nương vì sao…”

Vì sao còn giúp nàng ta giành sủng ái.

Hoàng hậu nói sẽ không bạc đãi nàng ta, ban đầu nàng ta còn không tin, ai ngờ sau khi làm theo lời Hoàng hậu, thế mà lại thực sự được hoàng đế chú ý.

Người vào hậu cung, ai mà chẳng mong được sủng ái bởi người tôn quý nhất thiên hạ, Tuệ phi càng không ngờ, người chủ động giúp nàng ta lại chính là Hoàng hậu. Một tên quản sự nhỏ bé, sao có thể so sánh với cơ hội này.

Thẩm Ngọc Loan hỏi ngược lại: “Ngươi không vui sao?”

Tuệ phi vội vã đáp: “Thần thiếp đương nhiên vui mừng.”

“Vậy ngươi cứ làm theo đó. Chỉ là ta có một lời phải nhắc nhở ngươi.”

“Nương nương xin cứ nói.”

“Đừng quá tham lam.” Thẩm Ngọc Loan sắc mặt bình tĩnh, “Muốn quá nhiều, chỉ hại ngươi mà thôi.”

Tuệ phi dường như cảm nhận được điều gì, kinh ngạc ngẩng đầu. Nhưng Thẩm Ngọc Loan chẳng buồn nhìn nàng, chỉ thờ ơ ngắm nghía chiếc vòng ngọc trên tay.

Nàng đâu phải kẻ ngốc, mấy ngày nay đã nghĩ ngợi rất nhiều. Hôm ấy nàng làm theo lời Hoàng hậu nhắc nhở, vậy mà lại được Hoàng đế chú ý đến. Tỉnh ngộ lại, nàng liền thấy kiểu trang điểm kia có chút quen mắt.

Là dáng vẻ Hoàng hậu trong lời đồn đại.

Nàng không phải người kinh thành, nhưng cũng từng nghe danh Hoàng hậu, mọi người đều nói là bậc minh nguyệt giữa trời quang. Đến khi vào cung nhìn thấy, lại phát hiện hoàn toàn khác xa lời đồn. Nhưng tin đồn về tình thâm giữa Đế và Hậu lại là thật. Hoàng hậu được sủng ái đến nhường nào, cả hậu cung đều rõ như ban ngày. Dù gần đây nàng có nổi bật hơn, Hoàng đế ngày ngày vẫn cứ giá lâm Trữ Phượng Cung.

Trong khoảnh khắc, Tuệ phi suy nghĩ miên man, càng nghĩ càng kinh hãi.

Nàng vội vàng nói: “Đa tạ nương nương chỉ điểm.”

“Đây chỉ là chút lòng thành nhỏ mọn.” Tuệ phi chủ động mở chiếc rương ra, “Nghe nói nương nương thích những thứ này nhất, mong nương nương vui lòng nhận cho.”

Thẩm Ngọc Loan liếc mắt nhìn, bên trong là mấy thỏi vàng nguyên bảo, ánh vàng lấp lánh, thật khiến người ta yêu thích. Nàng thầm nghĩ: Hôm nay là ngày lành gì vậy? Thế mà liên tiếp có người mang tiền đến cho mình?

Nếu Tuệ phi chịu nghe lời khuyên của nàng, thì chẳng khác nào cứu một mạng người. Một chút vàng bạc đổi lấy một mạng sống, thật quá hời!

Thẩm Ngọc Loan chẳng khách khí nhận lấy, lại càng chẳng khách khí nói: “Lễ đã đưa, ngươi nên trở về đi.”

Tuệ phi mím môi cười nhẹ, cũng không nán lại lâu, đứng dậy cáo từ rời đi.


Đợi đến ngày thứ hai Chử Nghi Xuyên lại đến thỉnh an nàng, nàng liền mang rương vàng này ra.

“Cái này ngươi cầm, giúp ta cất giữ cẩn thận.”

Chử Nghi Xuyên mở ra nhìn, suýt chút nữa bị ánh vàng chói lóa làm hoa mắt. “Hoàng tẩu cho ta cái này làm gì?”

“Không phải cho ngươi, là của ta.” Thẩm Ngọc Loan nhấn mạnh giọng, nhắc nhở chàng: “Cùng với nửa phần lợi nhuận từ cửa hàng của ta, ngươi giúp ta đem số tiền này đến một tiền trang uy tín sau đó gửi vào. Đợi sau này có cơ hội thích hợp, ta sẽ đi lấy ra.”

Chử Nghi Xuyên không rõ nguyên do, nhưng vẫn vâng lời.

“Tất cả sổ sách ta đều đã xem qua, số tiền ta đều nhớ kỹ.” Thẩm Ngọc Loan lại nhắc nhở một lần.

Chử Nghi Xuyên khẽ cười, cũng chẳng thấy phiền hà: “Hoàng tẩu chẳng lẽ còn không tin ta sao?”

Cũng phải, cả hậu cung này, ngoài Châu Nhi ra, cũng chỉ có chàng một lòng một dạ nghe lời nàng.

Thẩm Ngọc Loan trong lòng hài lòng, thưởng cho chàng một đĩa vải. Chử Nghi Xuyên thuận tay bóc vỏ.

Chàng vừa bóc, vừa lặng lẽ nói: “Trước khi đến gặp Hoàng tẩu, ta đã đến gặp Hoàng thượng.”

“Ta biết, ngươi ngày nào cũng đến.”

“Lúc ta đi, còn gặp cả Tuệ phi.” Hắn nói, khẽ ngước mắt nhìn sắc mặt nàng.

Thẩm Ngọc Loan chẳng mảy may để ý, chỉ nhìn chằm chằm vào quả vải trong tay chàng. Chàng bóc xong một quả, đặt lên đĩa trước mặt nàng, Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng khách khí cầm lấy ăn. Nàng thuận miệng đáp: “Thật trùng hợp.”

“Gần đây hình như ta thường xuyên nghe được tin tức về Tuệ phi.”

“Phải không? Nghe nói gì về nàng?”

Chử Nghi Xuyên: “…”

Nghe nói nhiều lắm.

Tiểu chủ tử nhà mình gặp may, Phúc công công cũng bắt đầu chú trọng dưỡng sinh. Lão chẳng có việc gì làm, suốt ngày nghe các cung nữ thái giám trong cung bàn tán chuyện thâm cung bí sử. Phúc công công nghe được bên ngoài, về còn kể lại cho chàng nghe, dạo gần đây Tuệ phi được sủng ái, Phúc công công liền thở ngắn than dài trước mặt chàng, lời trong tiếng ngoài đều lo lắng cho Hoàng hậu nương nương.

Nhưng bản thân Hoàng hậu lại chẳng để tâm chút nào.

Chử Nghi Xuyên nhịn không được hỏi: “Hoàng tẩu chẳng lẽ không cảm thấy không ổn sao?”

“Có gì không ổn?”

Thẩm Ngọc Loan còn cảm thấy rất tốt là đằng khác.

Chử Việt đơn giản chỉ muốn một người thế thân để tưởng nhớ Thẩm Ngọc Trí, người thế thân đó có thể là nàng, cũng có thể là những người khác. Chỉ cần học theo dáng vẻ của nàng ta một chút thì ai cũng có thể là “Thẩm Ngọc Trí”.

Cả đời này nàng không định đi lại con đường cũ, vậy nên cũng không cần gây thêm thù oán với các phi tần trong hậu cung làm gì. Dẫu kiếp trước không ưa người nào, kiếp này vẫn có thể kết giao bạn bè. Bất kể ai được sủng ái cũng chẳng liên quan đến nàng, ngược lại còn có thể giảm bớt số lần Hoàng đế đến Trữ Phượng Cung. Nếu sau khi Thẩm Ngọc Trí trở về, có thể gây thêm trở ngại giữa hai người, Thẩm Ngọc Loan cũng vui vẻ đón xem.

Nghĩ đến Tuệ phi thông minh hơn nàng nhiều, chắc chắn sẽ kịp thời rút lui.

Không phải Tuệ phi, thì cũng có thể là Vương phi họ Trương, dù là ai, Thẩm Ngọc Loan đều có thể ở tẩm cung rót thêm một ly rượu nhỏ chúc mừng.

Thấy vẻ mặt Chử Nghi Xuyên tràn đầy bất mãn, nàng xua tay nói: “Chuyện hậu cung ngươi không cần xen vào. Rảnh rỗi thế này, chi bằng dồn tâm trí vào những việc triều chính kia. Ngươi đã bắt đầu tiếp xúc việc triều, những chuyện đó ta không quản được, cũng không muốn chạm vào. Thân phận ngươi tuy cao, nhưng chốn quan trường sâu hiểm, ngươi cũng nên cẩn thận đừng để bọn họ khinh dễ.”

Chử Nghi Xuyên khẽ đáp lời.

Hoàng tẩu không muốn chàng nói, nhưng trong lòng chàng vẫn ấm ức.

Lời này không thể nói với Hoàng tẩu, càng không thể nói với Hoàng thượng. Mỗi lần Phúc công công nghe ngóng được chuyện gì lại thở dài trước mặt chàng, chàng cũng buồn bực theo. Dẫu Hoàng tẩu chẳng để tâm, nhưng chàng lại rất để ý.

Tuệ phi xưa nay vốn chẳng phải người tốt, huống chi trước kia còn không ưa Hoàng tẩu. Nay một sớm đắc thế, chẳng biết sẽ kiêu căng ngạo mạn trước mặt Hoàng tẩu đến nhường nào.


Hoàng cung rộng lớn như vậy, chàng lại sống trong hoàng cung, khi đi lại trong cung, khó tránh khỏi luôn chạm mặt người khác.

Khi đến Ngự Hoa Viên giải sầu, nàng lại gặp tiểu Vương gia. Tuệ phi vẫn giữ vẻ mặt tươi cười ôn hòa thường ngày, nàng hành lễ như những lần gặp mặt trước, biết tiểu Vương gia ít khi để ý đến người khác, chào hỏi xong liền tự giác tránh sang một bên, đợi tiểu Vương gia đi trước.

Nào ngờ người kia vừa đi được vài bước, bỗng dưng dừng lại trước mặt nàng.

Vẻ tươi cười trên mặt Tuệ phi không đổi, ngơ ngác ngẩng đầu.

Chử Nghi Xuyên mặt không biểu cảm đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, nói: “Ngự Hoa Viên này sao cũng thành nơi ai muốn đến thì đến vậy?”

Tuệ phi: “…”

Tác giả có lời muốn nói: Tuệ phi: Câu này nghe hình như quen quen?

Tiểu cẩu tử có thể có ý xấu gì đây.