Bìa TTNTCM – Chương 15
TTNTCM

TTNTCM – Chương 15

Tác giả: Thời Tam Thập

2782 từ · 13 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: TTNTCM – Chương 15

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Chử Việt rất mực để tâm đến người đệ đệ mới nhận được của mình, dường như muốn bù đắp lại những năm tháng thiếu thốn trước kia, thường sai thái giám thân cận bên cạnh đến chăm sóc. Đệ đệ hắn mỗi ngày vừa rạng đông đã đến thỉnh an, kính cẩn nghe lời, tiến thoái đúng lúc, chẳng hề khiến người khác phiền lòng.

Ngày thường hắn bận rộn chính sự cũng không có nhiều cơ hội gặp mặt Chử Nghi Xuyên, chỉ sai thuộc hạ bẩm báo tình hình gần đây của đệ đệ mình. Trong cung đâu đâu cũng là tai mắt của hắn, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, đều chẳng thể thoát khỏi tầm mắt hắn.

Nhất cử nhất động của Chử Nghi Xuyên rất nhanh đều bày trên án thư của hắn.

Được khôi phục thân tự do, lại có thẻ bài đeo ở thắt lưng được tự do ra vào hoàng cung, Chử Nghi Xuyên đã xuất cung nhiều lần. Hắn đến địa chỉ cũ của Dư gia tế bái tổ tiên, lại đi xem phủ đệ tương lai của mình, việc làm nhiều nhất vẫn là cùng một vị quản sự bàn bạc chuyện mở cửa hàng ở kinh thành.

Động tác phê duyệt tấu chương của Chử Việt khựng lại: “Mở cửa hàng?”

Thuộc hạ đáp: “Vâng, tiểu Vương gia dạo gần đây mua mấy gian cửa hàng ở kinh thành, xem ra rất để tâm, tự mình đến trông coi vài lần rồi.”

Chử Việt nhíu mày, nghĩ ngợi một lát, đặt bút son xuống, sai người gọi Chử Nghi Xuyên đến.

Chử Nghi Xuyên đến rất nhanh, chàng vừa cùng thị vệ luyện xong quyền cước, người đầy mồ hôi nóng hầm hập, đến trước mặt Hoàng huynh còn có chút xấu hổ, không dám đến gần, chỉ đứng từ xa nói: “Thần đệ sợ Hoàng huynh có việc gấp, cũng chưa kịp về sửa soạn lại, đứng ở đây là được rồi.”

Chử Việt vẫy tay bảo chàng đến trước mặt ngồi, đại thái giám kê một chiếc ghế băng bên cạnh. Chử Nghi Xuyên sửa sang lại y phục, lúc này mới rụt rè ngồi xuống.

“Dạo gần đây ngươi siêng năng lui tới ngoài cung, còn mua cả mấy gian cửa hàng?” Vẻ mặt Chử Việt hòa nhã nói: “Ngươi muốn làm việc gì, cứ nói với trẫm một tiếng, trẫm sẽ an bài cho ngươi một chức vị trong triều. Mua sắm sản nghiệp là tốt, nhưng thân phận của ngươi, những việc đó đâu cần tự tay làm lấy.”

Chử Nghi Xuyên chẳng hề giấu giếm, đáp thẳng: “Hoàng huynh nói đến cửa hàng ở kinh thành? Đó không phải của thần đệ mà là của Hoàng tẩu.”

Chử Việt khựng lại.

“Ngươi nói… Hoàng hậu?”

Chử Nghi Xuyên gật đầu.

Chàng vẫn luôn ghi nhớ những lời Hoàng tẩu dặn dò, sau khi tế bái tổ tiên nhà họ Dư xong, liền đặt việc này lên hàng đầu.

Tuệ phi phái quản sự đã sớm được lệnh chờ đợi ở ngoài cung, khoảng thời gian này cũng đã tìm được những phương cách làm giàu, chỉ chờ người tài đến đúng chỗ là có thể bắt tay vào làm.

Tiền vốn cũng là do Thẩm Ngọc Loan cung cấp.

Chử Nghi Xuyên có nhiều tiền trong tay, vốn định hiếu kính Hoàng tẩu, nhưng Hoàng tẩu trừng mắt liếc chàng một cái: “Đó là việc làm ăn của ta, ngươi bỏ tiền lại bỏ công sức, chẳng phải tất cả đều thành của ngươi sao?” Chàng đành phải dẹp ý niệm đó đi, sau này làm việc càng thêm tận tâm.

Hiện giờ cửa hàng đã khai trương ở kinh thành, việc làm ăn không tệ, Hoàng tẩu vui vẻ mấy ngày, còn tự tay xuống bếp nấu chè cho chàng uống! Ngày hè, chè ướp trong đồ đựng đá, lạnh buốt ngọt ngào tan chảy trong bụng, thật không còn gì sánh bằng.

Chử Việt nhíu mày, sắc mặt có phần khó coi: “Nàng lại bày trò gì nữa đây?”

Chử Nghi Xuyên khẽ hé miệng, nhưng Hoàng đế đã chẳng còn tâm trí nghe chàng nói, lập tức đứng dậy bước ra ngoài. Chử Nghi Xuyên ngạc nhiên, cũng vội vàng bước theo sau.


Trữ Phượng Cung.

Ngoài trời nắng gắt, Thẩm Ngọc Loan nằm dài trên giường nệm, cung nhân quạt gió bên cạnh, trong tầm tay đặt những quả tử vừa lấy ra từ đồ đựng đá, tay cầm quyển thoại bản Chử Nghi Xuyên mang từ ngoài cung về cho nàng, thật là nhàn nhã sung sướng.

Đang đọc đến đoạn thư sinh nghèo thi đỗ Trạng Nguyên, ruồng bỏ thê tử mà nghênh đón công chúa, liền nghe bên ngoài truyền báo: “Hoàng thượng giá lâm.”

Nàng liếc xéo một cái khinh bỉ cảnh Trạng Nguyên lang trong thoại bản.

Thẩm Ngọc Loan ngồi dậy, còn chưa kịp giấu kỹ thoại bản, Chử Việt đã bước vào. Nàng chớp chớp mắt, dứt khoát tùy tiện đặt quyển thoại bản lên trên bàn.

Bề ngoài thoại bản trông cũng không khác gì sách thường, Hoàng đế vẫn chưa phát hiện ra sở thích của nàng, nhưng vẫn giữ vẻ mặt trầm xuống, vừa bước vào đã hỏi: “Nàng mua cửa hàng ở bên ngoài?”

Thẩm Ngọc Loan nhìn về phía sau hắn, Chử Nghi Xuyên vẻ mặt bối rối lo lắng đuổi theo vào.

“Lại làm sao vậy?” Nàng thong thả nhón lấy một quả nho: “Chẳng lẽ Hoàng hậu không thể mở cửa hàng sao?”

“Nàng…” Chử Việt bỗng ngưng lời, quay đầu bảo Chử Nghi Xuyên: “Ngươi dẫn người ra ngoài trước, trẫm cùng Hoàng hậu có chuyện muốn bàn.”

Chử Nghi Xuyên theo bản năng liếc nhìn Hoàng tẩu một cái.

Thẩm Ngọc Loan gật đầu, trấn tĩnh nói: “Tiểu Xuyên, ngươi ra ngoài trước đi.”

Chàng lúc này mới ngoan ngoãn xoay người, một bước quay đầu lại, vẻ mặt không tình nguyện chút nào dẫn đám cung nhân rời đi. Cánh cửa điện khép lại sau lưng, chàng quanh quẩn trước cửa một hồi, lòng nóng như lửa đốt mà chẳng biết trút vào đâu.

Chàng biết việc mình làm không thể giấu giếm được Hoàng đế, ngay từ đầu đã chẳng định giấu diếm, nhưng lại không ngờ chút tình nghĩa này còn chẳng đủ để Hoàng đế kiên nhẫn nghe chàng nói hết lời, khiến chàng ngay cả lời giải thích, che chở cho Hoàng tẩu cũng không kịp nói, càng không ngờ Hoàng đế lại không hỏi nguyên do mà trực tiếp chất vấn Hoàng tẩu. Lòng Vua khó đoán, Chử Nghi Xuyên cố gắng lắng nghe động tĩnh trong phòng, sợ rằng mình sẽ gây thêm phiền phức cho Hoàng tẩu.

“Thẩm Ngọc Loan, trẫm cứ tưởng ngươi an phận được mấy ngày là biết điều, giờ lại đi làm những chuyện thừa thãi đó?” Chử Việt cố nén giận, chất vấn: “Ngươi làm càn trong cung, trẫm coi như không thấy, trong hoàng cung cũng chẳng ai dám lắm miệng, nhưng hôm nay ngươi còn dám thò tay ra ngoài cung, nếu người ngoài biết Hoàng hậu tham lam vàng bạc tục vật, thiên hạ sẽ nghĩ sao?”

“Vàng bạc thì sao chứ? Chi phí ăn mặc của bệ hạ, thứ nào mà chẳng từ vàng bạc mà ra?” Thẩm Ngọc Loan bóc quả nho, lại ngại nước dính tay, ném trở lại đĩa. Nàng thong thả lau tay, “Vả lại, trừ phi bệ hạ thần thông quảng đại, ai mà biết được đó là cửa hàng của ta?”

Người chạy đi làm việc đều là Chử Nghi Xuyên, cửa hàng cũng treo danh nghĩa của Chử Nghi Xuyên.

Sắc mặt Chử Việt vẫn chưa dịu đi: “Đệ đệ trẫm đường đường là Vương gia, có thể để mặc ngươi sai khiến sao?”

“Tiểu Vương gia có lòng tốt, biết ta có hoàn cảnh khó khăn chủ động ngỏ ý muốn giúp đỡ.”

Chử Việt khẽ cười nhạo một tiếng.

Thẩm Ngọc Loan cũng chẳng đỏ mặt, “Ta vốn muốn xuất cung, nhưng ta vô tài, lại bị người nhà đưa vào cung giúp đại tỷ tỷ, đợi đến khi rời khỏi cung tuổi cũng đã cao, càng khó tìm được người trong sạch, chỉ có thể tích góp chút vàng bạc phòng thân. Tiểu Vương gia ra mặt, cũng chẳng làm chậm trễ việc của Hoàng thượng.”

Thẩm Ngọc Loan lại nói: “Đại tỷ tỷ khoan dung độ lượng, sao bệ hạ lại keo kiệt như vậy?”

Nghe nàng nói hết câu này đến câu khác, lời lẽ tuy có lý, nhưng lại khiến giữa mày Chử Việt giật giật, nghe thật chướng tai.

“Trong cung lắm người nhiều miệng, làm sao có thể đảm bảo giấu giếm được hết?” Chử Việt nói: “Khai mở cửa hàng ở kinh thành, kiếm được cũng chỉ là chút lợi nhỏ mọn, ngươi an phận làm tốt bổn phận Hoàng hậu này trẫm đương nhiên sẽ không bạc đãi ngươi.”

Hắn dừng lại một chút, khó khăn lắm mới khen một câu: “Mấy ngày trước, ngươi làm không tệ.”

Thẩm Ngọc Loan thầm nghĩ: Nàng báo ân của nàng, đâu phải vì giúp hắn, đúng là tưởng bở.

“Lời bệ hạ nói ta chẳng dám tin, ta chỉ tin vào lợi ích thực tế trước mắt.” Thẩm Ngọc Loan xoa xoa trang sách thoại bản bên cạnh, nói: “Ta vốn là người như vậy, kém xa đại tỷ tỷ, bệ hạ chắc hẳn cũng biết rõ.”

Ánh mắt Chử Việt thuận thế rơi xuống thoại bản. Đến khi thấy rõ đó là quyển sách gì, hắn khẽ hít vào một hơi, không nỡ nhìn thẳng mà quay đầu đi.

Thẩm Ngọc Trí giỏi văn thơ, phong nhã cao khiết, là đại tài nữ nổi tiếng kinh thành, hai người là tỷ muội ruột cùng một mẹ sinh ra, sao lại kém nhau nhiều đến thế?! Rõ ràng trước đây luôn bắt chước, học hỏi rất nhiều, nhưng ưu điểm của Thẩm Ngọc Trí, nàng thế mà chẳng học được một phần!

Ánh mắt thiển cận, thô tục không chịu nổi!

Thẩm Ngọc Loan đỡ đỡ trâm cài trên đầu, châu ngọc lay động, lấp lánh rực rỡ, hôm nay nàng vẫn là một kẻ tục nhân xinh đẹp. “Thần nữ ngu dốt, ai bảo bệ hạ cố tình chọn trúng ta làm Hoàng hậu giả này làm gì, cho nên chỉ có thể nhờ bệ hạ gánh vác nhiều hơn thôi.”

Chử Việt hoàn toàn câm lặng, trong lòng giận dữ muốn mắng, nhưng thấy bộ dạng chai lì không nghe lời của nàng, lại đau đầu không thôi. Hắn nghĩ đi nghĩ lại, nhớ đến Chử Nghi Xuyên còn đang đợi bên ngoài, cuối cùng chỉ nói: “Ngươi tốt nhất nên an phận một chút.”

“Thần nữ biết điều.”

Hoàng đế hừ lạnh, “phanh” một tiếng đẩy cửa ra, mang theo lửa giận bước nhanh rời đi.

Cung nhân đều cúi đầu im lặng, không dám hé răng.

Nhìn người đi xa, Thẩm Ngọc Loan mới vẫy tay gọi Châu Nhi, bảo nàng ghé tai lại: “Em đi nói với Tuệ phi, bảo nàng hôm nay đến Ngự Hoa Viên đánh đàn, không cần trang điểm nhiều, chỉ cần cài một cây trâm ngọc là được. Còn nhớ pha một ấm trà, nhất định phải dùng Minh Tiền Long Tỉnh. Nếu không biết đánh đàn, đọc sách cũng được.”

Châu Nhi ngơ ngác: “Nương nương, đây là muốn làm gì vậy ạ?”

“Em cứ nghe ta, làm theo là được.”

Châu Nhi ngoan ngoãn vâng lời, lập tức đi ngay.
Nàng vừa bước ra khỏi cửa điện, liền kinh hô một tiếng, suýt chút nữa quên cả lời muốn nói: “Tiểu Vương gia, sao ngài vẫn còn ở đây ạ?”

Thẩm Ngọc Loan nghe tiếng ngẩng đầu nhìn lại.

Chử Nghi Xuyên đi cùng Hoàng đế đến, nhưng lại không đi cùng nhau, lúc này đứng ở cửa ngập ngừng, như biết mình đã làm sai chuyện cũng không dám đến gần. Châu Nhi vừa gọi, chàng liền ngước mắt mong chờ nhìn vào bên trong.

Gặp ánh mắt hắn nhìn sang, Thẩm Ngọc Loan mỉm cười, vẫy tay về phía chàng: “Lại đây.”

Chàng vâng lời, lập tức tiến đến trước mặt.

Rồi sau đó lại nghĩ đến dáng vẻ lấm lem của mình, vội vàng lùi lại mấy bước, luống cuống sửa sang lại dung nhan.

“Ta vừa mới luyện võ xong, Hoàng tẩu đừng chê ta.”

“Ngươi đã biết vậy, lần sau đừng mang theo cả thân mồ hôi nhơ nhớp đến tìm ta nữa.” Thấy chàng lại mang vẻ mặt ủ dột, Thẩm Ngọc Loan đẩy mâm trái cây trước mắt qua, rồi lấy từ trong đồ ướp đá ra mấy quả mận còn phủ sương: “Ăn cho mát.”

Chử Nghi Xuyên đưa tay lên, khựng lại một lát, rồi lại rụt về.

Cái vẻ rụt rè co ro này, dường như lại trở về cái thuở mới đưa chàng ra khỏi lãnh cung, cũng là cố kỵ cái này, lo sợ cái kia, cẩn thận từng li từng tí mà lấy lòng. Thẩm Ngọc Loan liếc xéo chàng một cái, thật sự không chịu nổi, bốc một nắm vải nhét vào tay chàng.

Lúc này chàng mới dám nói: “Có phải ta đã gây phiền toái cho Hoàng tẩu rồi không?”

“Ngươi vừa giúp ta một tay, chỉ có chuyện tốt, không có chuyện xấu. Chuyện cửa hàng, Hoàng thượng sớm muộn gì cũng biết, ta cũng không nghĩ có thể giấu giếm được hắn.”

Chử Nghi Xuyên cẩn thận quan sát vẻ mặt nàng, thấy nàng thần sắc bình tĩnh, quả thật không giận, lúc này mới thở phào một hơi, tảng đá lớn trong lòng rơi xuống.

Chàng ngược lại bất bình: “Hoàng thượng hà tất phải vì chuyện này mà nổi giận lớn đến vậy?”

Dạo này, chàng được Phúc công công ân cần dạy bảo, thân phận khác xưa, càng phải hiểu rõ lễ nghĩa. Chỉ là ngấm ngầm, Phúc công công vẫn dung túng chàng, mặc chàng muốn làm gì thì làm. Hoàng tẩu chẳng qua là mượn danh nghĩa chàng mở cửa hàng, mới vừa rồi chắc chắn đã bị quở trách không ít.

Chàng thầm nghĩ: Hoàng tẩu vốn thích vàng bạc, nếu không phải Hoàng thượng keo kiệt, Hoàng tẩu hà tất phải nghĩ ra cách khác?

Thẩm Ngọc Loan chẳng mấy để ý: “Hắn xưa nay đã như vậy.”

Sở thích của Đế Vương chỉ có Thẩm Ngọc Trí, nàng học theo giống mới mong có được sắc mặt tốt của hắn. Nhưng dù nàng có học giống đến đâu, cũng chỉ là công cụ để Hoàng đế hoài niệm Thẩm Ngọc Trí mà thôi.

Nhưng nàng là người, cũng có thất tình lục dục. Mặc hắn nổi trận lôi đình, chẳng bằng tự mình vui vẻ.

Nhưng Chử Nghi Xuyên lại không nghĩ như vậy.

Hoàng tẩu là người tốt nhất chàng từng gặp. Dẫu có khác với lời đồn, nàng chẳng giỏi thơ văn, cũng chẳng thích tao nhã, không giống người khác nói là dịu dàng hiền thục, nàng lười biếng, lại còn đỏng đảnh, dễ trở mặt, trong cung ai nấy đều sợ hãi mà xa lánh, nhưng trong mắt chàng, nàng vẫn là người tốt ở mọi nơi mọi lúc. Trên đời có bao nhiêu người, ngoài Phúc công công ra, chỉ có Hoàng tẩu là thật lòng tốt với chàng.

Chàng lớn lên ở lãnh cung, từ nhỏ đã biết lẽ đời mà cam chịu số phận, sống khổ sở thế nào cũng không thấy tủi thân. Nhưng lúc này chỉ cần nghĩ đến thái độ vô tình vừa rồi của Hoàng đế, lòng chàng lại buồn bã khó tả.

Hoàng tẩu chắc đã đau lòng rất nhiều lần cho nên mới có thể trở nên lạnh nhạt như vậy.

Nhớ đến lời đồn về tình thâm giữa Đế Hậu, lại nhớ đến chén chè hết lần này đến lần khác từ Trữ Phượng Cung đưa đến Ngự Thư Phòng, bao nhiêu chuyện xưa cũ, rành rành trước mắt. Chàng buồn bã cầm quả vải đã bóc vỏ trong tay, từng múi căng mọng, tươi ngon mê người, tất cả lăn xuống bàn, bị chàng giận dỗi mà đẩy đến trước mặt Thẩm Ngọc Loan.

Hoàng tẩu cái gì cũng tốt, sao lại… sao lại… mắt nhìn người kém như vậy?