Thời Tam Thập
Từ ngày ấy, Chử Nghi Xuyên để tâm đến tiến triển vụ án cũ của Dư gia hơn bất kỳ ai.
Chuyện này liên quan đến sống chết của chàng. Nếu Dư gia có thể lật lại bản án, chàng mới có con đường thênh thang mà bước, bằng không chỉ là ngõ cụt.
Chàng biết rõ hiện giờ Hoàng đế đối với chàng chẳng có nửa phần tình nghĩa, dẫu họ là huynh đệ cùng dòng máu. Chút thương xót ấy còn chẳng bằng một chút lòng tốt từ Hoàng tẩu.
Bề ngoài thì ở trong cung điện hoa lệ, thực chất lại là một kiểu giam lỏng trá hình.
Nhưng hiện tại chàng đã có mục tiêu, có hy vọng, có một phần trách nhiệm nặng trĩu đặt trên vai, thúc đẩy chàng tiến bước.
Chàng vốn dĩ đã rất nghiêm túc, lúc này so với trước chỉ có hơn chứ không kém.
Trời chưa sáng chàng đã thức dậy, lúc ấy Phúc công công còn chưa tỉnh giấc, chàng liền thắp đèn trong phòng đọc sách, đọc đến khi ánh nắng bên ngoài rực rỡ, mới dậy dùng bữa sáng. Đến sau bữa tối, chàng lại đốt đèn đọc đến khuya mới mệt mỏi rã rời mà ngủ. Ngoại trừ thời gian đến Trữ Phượng Cung thăm Hoàng tẩu, mọi lúc rảnh rỗi chàng đều chuyên tâm học hành.
Chàng có một vị Hoàng tẩu hữu cầu tất ứng*, muốn gì đều có thể được. Bạn cũ của Dư gia khi còn sống dạy chàng đọc sách, lúc rảnh rỗi chàng thỉnh giáo thị vệ về quyền cước, mỗi ngày chàng còn ăn nhiều hơn nửa chén cơm. Đúng như lời Phúc công công, chàng vô cùng thông minh, chỉ cần nhắc một chút là hiểu ngay, giống như vẽ tranh trên giấy trắng, tiến bộ cực kỳ nhanh chóng.
*Hữu cầu tất ứng là một thành ngữ trong tiếng Trung, có nghĩa là “có cầu ắt ứng”, hay “có yêu cầu thì nhất định sẽ được đáp ứng”. Câu này thể hiện một lời cam kết hay sự hứa hẹn rằng, chỉ cần có yêu cầu, mong muốn, thì người khác sẽ sẵn sàng đáp ứng hoặc giúp đỡ.
Ngay cả Thẩm Ngọc Loan nhìn thấy cũng phải giật mình.
Nàng e sợ rằng mình đã làm quá nhiều. Thẩm Ngọc Loan vốn là người lười biếng, cũng không quá khắt khe với sự tiến bộ của người khác, nàng bưng đồ ăn ngon thức uống tốt đến khuyên giải an ủi vài lần, cuối cùng lại bị Chử Nghi Xuyên khuyên ngược lại.
Thiếu niên vóc dáng chưa vạm vỡ nhưng đã cứng cáp thẳng thắn nói với nàng: “Ta làm việc này không phải vì Hoàng tẩu. Mẫu phi không còn, Dư gia cũng không còn, Phúc công công tuổi cũng đã cao, sau này ta phải lo liệu việc nuôi dưỡng và tang lễ cho ông ấy. Ta không giống những người khác còn có nhà ngoại để dựa vào, sau này chỉ còn có thể dựa vào chính mình.”
Vì thế Thẩm Ngọc Loan không khuyên chàng nữa, chỉ dặn dò người chuẩn bị đồ ăn mỗi ngày, cho chàng ăn uống tẩm bổ để bù đắp những thiếu hụt dinh dưỡng từ nhỏ. Ngoài ra, nàng cũng bắt đầu chú ý đến vụ án cũ của Dư gia.
Không phải vì Chử Nghi Xuyên, mà còn vì chuyện của chính nàng.
Cũng may đời này không phải chính Dư Lương liều chết vào kinh, mà là Hoàng đế phái người mang hắn về, khiến những người khác không kịp trở tay, một lần nữa điều tra lại vụ án cũ này, tuy rằng gian nan, nhưng cũng dễ dàng hơn đời trước một chút.
Ngày hè oi ả còn chưa tan hết, vụ án cũ về việc Dư Lương thông đồng với địch phản quốc năm xưa, sau bao nhiêu rối ren làm triều đình náo loạn, cuối cùng cũng mờ mịt hạ màn.
Dư gia đời đời trung lương, cuối cùng lại hàm oan mà chết, hơn trăm người trong nhà không một ai sống sót, chỉ còn lại đứa con mồ côi của Dư phi còn trong bụng mẹ. Hoàng đế truy phong tước vị quốc công cho Dư gia, ban nhiều vinh dự mỹ miều, những thứ không thể cho người chết đều rơi xuống người Chử Nghi Xuyên.
Sau khi mọi việc yên ổn, Chử Việt cuối cùng mới có thời gian gặp mặt đệ đệ của mình.
Lương Toàn dẫn người vào Ngự Thư Phòng, từ cửa điện đến chỗ Chử Nghi Xuyên một đoạn ngắn, hắn cẩn thận đánh giá người một phen.
Lần trước thoáng nhìn thấy ở Trữ Phượng Cung, chỉ nhớ là một thiếu niên vóc dáng gầy gò mảnh khảnh, giờ nhìn lại đã thay đổi rất nhiều.
Chử Nghi Xuyên dạo này được chăm sóc tốt, những thiếu hụt dinh dưỡng trước kia đều đã được bù đắp, vóc dáng cũng lớn nhanh, chỉ vài tháng mà tay áo đã ngắn đi một đoạn. Thân thể chàng trở nên khỏe mạnh cường tráng, hai má bầu bĩnh, sau này rèn luyện thêm, tứ chi cũng có một lớp cơ bắp mỏng, dáng người thẳng tắp, gầy mà không yếu, là vẻ đẹp giữa thiếu niên và thanh niên. Chàng cũng không còn sợ hãi người sống như trước, dáng vẻ hào phóng, bước đi vững vàng, không hề nhút nhát. Điều thu hút người khác nhất là đôi mắt sáng ngời như ngàn vì sao trong đêm tối.
Chử Việt đang nhìn chàng, Chử Nghi Xuyên cũng lén đánh giá Chử Việt.
Hoàng đế lớn tuổi hơn chàng, là một nam nhân trưởng thành tuấn lãng, dáng vẻ có vài phần giống chàng, lâu ngày ở vị trí cao khiến khí thế uy nghiêm, không cười mà vẫn tự có vẻ uy. Chử Nghi Xuyên chỉ nhìn thoáng qua, liền vội vàng thu hồi ánh mắt, theo như Phúc công công dạy mà chắp tay thi lễ.
So với Hoàng đế, chàng quả nhiên vẫn còn nét trẻ con.
Chử Việt khẽ gật đầu: “Đứng lên đi.”
Lương Toàn vội vàng bưng tới một chiếc ghế, Chử Nghi Xuyên ngoan ngoãn ngồi xuống.
Chử Việt nói: “Mấy năm nay, ngươi chịu không ít khổ. Là trẫm và tiên hoàng sơ suất, chuyện đến giờ, cũng không biết phải bồi thường cho ngươi thế nào…”
Lời còn chưa dứt, Chử Nghi Xuyên đã vội vàng nói: “Hoàng huynh đã cho rất nhiều rồi, thần đệ vô cùng cảm kích.”
Chử Việt khựng lại: “Trẫm còn chưa nói gì.”
Chử Nghi Xuyên thẳng lưng, rũ mắt xuống, nhỏ giọng nói: “Trước kia đã cho rất nhiều rồi.”
Chử Việt dừng một chút, nhìn về phía Lương Toàn. Đại thái giám đúng lúc bước lên một bước nói: “Là Hoàng hậu nương nương, mọi thứ của tiểu Vương gia trong cung đều do Hoàng hậu nương nương tự tay chuẩn bị.”
“Hoàng tẩu đối với thần đệ rất tốt. Phúc công công nói trưởng tẩu như mẹ, mẫu phi tuy mất sớm, nhưng Hoàng tẩu đối với thần đệ quan tâm săn sóc như mẫu thân vậy. Mấy ngày nay, đó là những ngày thần đệ vui vẻ nhất từ khi chào đời đến giờ.” Chử Nghi Xuyên vuốt ve vạt áo, trên mặt lộ rõ vẻ vui sướng.
Chàng cao lên, ngay cả Phúc công công cũng chưa nhận ra, Hoàng tẩu đã phát hiện trước, sai người may cho chàng rất nhiều y phục mới. Hôm nay chàng mặc bộ này đến gặp Hoàng đế, mấy ngày trước Hoàng tẩu nhìn thấy đã đích thân khen chàng mặc vào vừa có khí chất lại vừa đẹp.
Chử Việt hơi sững sờ, nói: “Việc này nàng làm còn coi được.”
Chử Nghi Xuyên vểnh tai lắng nghe, không nghe thấy hắn khen thêm, mím môi, nuốt những lời còn lại vào trong.
“Ngươi là đệ đệ của trẫm, vốn nên cẩm y ngọc thực* lớn lên, mấy năm nay chịu không ít khổ sở, vẫn là trẫm có lỗi với ngươi.” Chử Việt đưa sổ sách cho Lương Toàn, nói: “Chuyện trước kia, trẫm không thể xoay chuyển càn khôn, chỉ có thể cố gắng hết sức bồi thường ngươi. Ngươi còn muốn gì, cứ việc nói ra.”
*Cẩm y ngọc thực (锦衣玉食) là một thành ngữ trong văn hóa cổ đại Trung Quốc, dùng để miêu tả cuộc sống xa hoa, phú quý và sang trọng. Thành ngữ này có thể dịch một cách đơn giản là “áo gấm ăn ngọc” hoặc “áo lụa ăn ngọc”, biểu tượng cho sự giàu có, hưởng thụ cuộc sống đầy đủ và sung túc.
Đại thái giám cung kính nhận lấy, mở ra đọc lớn.
Hoàng đế ra tay thập phần hào phóng, ban thưởng một tờ danh sách dài dằng dặc. Chử Nghi Xuyên ban đầu còn kiên nhẫn lắng nghe, về sau lại càng thêm sốt ruột, đợi đại thái giám vất vả lắm mới đọc xong, chàng liền lập tức gấp gáp há miệng hỏi.
“Thần đệ ở Kinh Thành có phủ đệ, vậy về sau có phải không được ở lại trong cung nữa không?”
Lương Toàn cười đáp: “Tiểu Vương gia nếu nhớ Hoàng Thượng lúc nào cũng có thể tiến cung.”
Nhưng Chử Nghi Xuyên hiểu rõ.
Ra khỏi cung, chàng muốn tiến cung thật sự rất khó khăn, sau này cơ hội gặp lại Hoàng tẩu càng thêm hiếm hoi.
Dẫu sao tuổi còn trẻ, chàng trong lòng có phần nóng nảy, trên mặt cũng khó tránh khỏi lộ ra vài phần lo lắng.
“Thần đệ nghe nói, người ngoài muốn tiến cung, trước tiên đều phải ở ngoài cung cầu kiến, đợi Hoàng huynh chấp thuận rồi mới có thể tiến vào. Thần đệ cũng chỉ có một mình Hoàng huynh là người thân máu mủ, nếu Hoàng huynh không chịu gặp ta, có phải ta sẽ không bao giờ được tiến cung nữa không?” Chàng hoảng hốt nói: “Ta còn nghe nói, Hoàng tử đến tuổi vị thành niên đều phải ở lại trong hoàng cung, ta còn chưa làm lễ cập quan, Hoàng huynh có thể đợi ta sau khi trưởng thành rồi mới đuổi ta ra ngoài không?”
Chử Việt cười nói: “Ngươi là đệ đệ của trẫm, sao có thể coi là người ngoài.”
Hắn vẫy tay, đại thái giám dâng lên một chiếc thẻ bài đeo ở thắt lưng. Có thẻ bài này liền có thể tùy ý ra vào cung đình, Chử Nghi Xuyên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cảm tạ hoàng ân xong cẩn thận cất vào trong ngực.
Chàng lại cùng Hoàng đế nói vài câu chuyện nhà, rồi lấy cớ chính sự bận rộn không dám quấy rầy lâu mà rời đi.
Hoàng đế tuy ban cho phủ đệ, nhưng Nội Vụ Phủ sửa sang lại tòa nhà vẫn cần một thời gian, trong thời gian đó chàng vẫn có thể ở lại trong cung.
Vừa ra khỏi Ngự Thư Phòng, chàng lập tức mang theo những vàng bạc ban thưởng kia thẳng đến Trữ Phượng Cung.
Vừa nhận được ban thưởng, mới qua tay chàng một lần, tất cả đều được dâng lên trước mặt Thẩm Ngọc Loan. Thẩm Ngọc Loan vừa mở rương ra, suýt chút nữa bị ánh sáng châu báu làm cho hoa mắt.
Chử Nghi Xuyên hớn hở nói: “Tất cả đều cho Hoàng tẩu!”
Thẩm Ngọc Loan nghẹn lời nhìn trân trối: “Cho ta làm gì?”
“Là Hoàng tẩu nói ta nếu muốn nói lời cảm tạ, thì chỉ cần đưa vàng bạc châu báu.” Trong lòng chàng vui mừng, đôi mắt càng thêm sáng ngời: “Đây đều là Hoàng huynh ban thưởng cho ta, cũng coi như là do ta kiếm được, giờ ta liền dâng hết cho Hoàng tẩu, Hoàng tẩu có vui không?”
Thẩm Ngọc Loan: “…”
Nàng lấy lại bình tĩnh, dùng nghị lực rất lớn mới dời được ánh mắt.
Hoàng đế ra tay hào phóng, muốn bù đắp hết những thiệt thòi mười mấy năm qua, hòm xiểng bày đầy đất, đến nỗi không còn chỗ đặt chân. Thẩm Ngọc Loan thích những thứ tục vật này, nhưng nàng sống hai đời, cũng chưa từng thấy ai có ý định dâng tặng toàn bộ gia sản một cách rộng rãi như vậy.
Nếu không phải nàng còn có chút điểm mấu chốt về đạo đức, suýt chút nữa đã bị đống vàng bạc này làm choáng váng đầu óc mà gật đầu đồng ý.
“Ta không thể nhận.”
Niềm vui của Chử Nghi Xuyên chợt cứng lại, chàng chớp chớp mắt, có thể thấy rõ cảm xúc tụt xuống. Chàng lớn lên cao hơn Thẩm Ngọc Loan, lúc này rũ đầu xuống, trông như chú chó lớn cọ vào chân đòi người vuốt ve đầu.
“Đây là Hoàng Thượng ban thưởng cho ngươi, vì những khổ sở ngươi đã chịu trước kia, vì những oan khuất của Dư gia.” Nếu nàng nhận hết những thứ này, lương tâm nàng sẽ bất an đến tận kiếp sau. “Cái ta muốn chính là ngươi dựa vào học thức, thân thể, dựa vào trí tuệ và đôi tay mà kiếm được bạc, không phải dựa vào những khổ sở ngươi đã trải qua.”
Chử Nghi Xuyên ngẫm nghĩ: “Vậy ta đi lĩnh lấy phần thưởng của Hoàng thượng ban cho, tránh được chút bổng lộc nhỏ mọn, có lẽ cả đời tích cóp cũng chẳng nhiều như vậy.”
“Vậy thì tùy ngươi.” Thẩm Ngọc Loan đầu ngón tay khẽ lướt qua chiếc hòm đựng châu báu ánh ngọc rạng ngời, rồi nàng lại khép hòm lại, quay đầu cười khẽ: “Gần đây ngươi dụng công như vậy, nếu chỉ có chút năng lực ấy thôi thì chẳng phải Phúc công công đã phí lời khen ngươi trước mặt ta bấy lâu nay sao?”
Chử Nghi Xuyên lập tức im lặng.
Chàng há có thể để Hoàng tẩu coi thường mình, trong lòng thầm nhủ nhất định phải trở về chăm chỉ hơn nữa, không để lời khen của Phúc công công trở nên vô ích, lần tới còn muốn được Hoàng tẩu khen ngợi.
Chỉ tiếc rằng… ánh mắt chàng lướt qua đống vàng bạc trên mặt đất.
Hoàng tẩu không cần, chàng cũng chỉ có thể mang về cất vào kho, sau này cũng chẳng có cơ hội dùng đến.
Ánh mắt Thẩm Ngọc Loan cũng lặng lẽ lướt qua những chiếc hòm kia, đầy vẻ lưu luyến.
Ai… ai!
Thật là nhiều biết bao!
