Bìa TTNTCM – Chương 11
TTNTCM

TTNTCM – Chương 11

Tác giả: Thời Tam Thập

2538 từ · 12 phút đọc

Thế Thân Này Ta Chẳng Màng: TTNTCM – Chương 11

[THẾ THÂN NÀY TA CHẲNG MÀNG]

Thời Tam Thập

Một đoàn người vội vã đến, rồi lại vội vã rời đi. Phúc công công đứng ở cửa, dõi mắt theo chiếc phượng liễn khuất dạng ở cuối con đường, lúc này mới khép cửa bước vào.

Vừa vào cửa, lão lấy một mảnh vải lau vội lớp bụi bám trên khung cửa, lau đi lau lại mấy lần. Ngước mắt lên, lão thấy tiểu chủ tử đang ngồi trước bàn, lưng khom, mày chau, mắt rũ, tay vẫn nắm chặt quyển sách mà Hoàng hậu nương nương vừa lật xem.

Vừa nãy Phúc công công đắc ý bao nhiêu, giờ lại hụt hẫng bấy nhiêu.

Lão chậm rãi đến ngồi xuống bên cạnh Chử Nghi Xuyên, thở dài thườn thượt: “Tiểu chủ tử, đều tại lão nô cả.”

“Phúc công công, ta không trách người.”

“Nếu lão nô hiểu biết hơn một chút, biết nhiều chữ hơn, hiểu nhiều đạo lý hơn, dạy dỗ tiểu chủ tử nhiều hơn, thì tốt biết bao.” Phúc công công nắm chặt mảnh vải lau, thở dài một tiếng sâu thẳm: “Thật sự tiểu chủ tử vốn rất thông minh, trước kia lão nô dạy tiểu chủ tử đọc sách, tiểu chủ tử học rất nhanh, dạy một lần là hiểu ngay, lão nô chẳng mấy chốc đã hết chữ để dạy. Nếu như trước kia lão nô có thể tìm thêm nhiều sách nữa, tiểu chủ tử nhất định có thể khiến Hoàng hậu nương nương kinh ngạc! Nói cho cùng, xưa kia Dư gia vốn là dòng dõi thư hương, Dư phi nương nương cũng nổi tiếng là tài nữ, tiểu chủ tử nhất định sẽ không kém cỏi đâu.”

Chử Nghi Xuyên lại lật quyển sách đến trang ấy.

Vẫn là những con chữ quen thuộc kia, nhưng với vốn học hiện tại, chàng vẫn chưa thể đọc hiểu tường tận.

“Nhưng mà không sao cả!” Phúc công công lại phấn khởi hẳn lên: “Tiểu chủ tử, ngài quên rồi sao? Còn có Hoàng thượng nữa mà!”

“Hoàng thượng?”

“Đúng vậy!” Phúc công công nói: “Hoàng thượng nhân từ, đã chịu để ngài tự do đi lại trong cung, chắc chắn cũng bằng lòng thỉnh một vị tiên sinh đến dạy học cho tiểu chủ tử. Phụ thân của Dư phi nương nương còn từng làm Thái phó của Hoàng thượng đó. Trong triều có biết bao nhiêu người tài giỏi, bất kể là ai đến, chắc chắn đều dạy tốt hơn lão nô!”

Phúc công công vui vẻ nói: “Đợi sau này tiểu chủ tử học hành tấn tới, trở nên giỏi giang, còn có thể giúp Hoàng thượng việc nước nữa đó!”

Chử Nghi Xuyên cúi đầu nhìn xiềng xích trên tay chân mình, lòng lại không tán đồng. Ít nhất Hoàng thượng cũng không quan tâm chàng như Hoàng tẩu, từ đầu đến cuối chưa từng nói với chàng một lời.

Chàng khẽ hỏi: “Vậy phải đợi bao lâu nữa ạ?”

“Người thường đọc sách, chẳng phải cũng mất mười năm tám năm sao?”

“Lâu lắm.”

“Không lâu, không lâu. Mười năm sau, tiểu chủ tử cũng chưa đến ba mươi, đúng là độ tuổi đẹp.”

Chử Nghi Xuyên im lặng không đáp.

Trong lòng chàng thầm nghĩ: Thế chẳng phải là rất dài sao?


Lúc hoàng hôn, mặt trời dần khuất bóng về tây, ánh chiều tà vàng rực rỡ chiếu lên mái hiên. Nhân lúc chút ánh sáng cuối cùng còn chưa tắt hẳn, Chử Nghi Xuyên và Phúc công công cùng nhau ngồi trong sân nhặt rau.

Củi trong bếp lò kêu lách tách, hơi nước ấm từ vung nồi bốc lên ùng ục, hương thơm gạo trắng chín tới từ khe hở lan tỏa, Phúc công công hít một hơi thật sâu, ngoài mùi cơm còn ngửi thấy một mùi hương đậm đà, quyến rũ hơn.

Bỗng nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa: “Phúc công công, ông ở đâu?”

Phúc công công vội vã chạy ra.

“Châu Nhi cô nương, sao cô lại đến đây?”

“Là nương nương nhà ta sai đến.” Châu Nhi nói vọng về phía sau: “Mang vào đi thôi.”

Các cung nhân nối đuôi nhau mang theo hộp thức ăn vào, bày biện lên bàn, đủ loại món ăn cũng được mang ra, gà vịt cá thịt không thiếu thứ gì, đầy ắp cả mép bàn, đến đêm giao thừa cũng không thịnh soạn bằng.

Châu Nhi nói: “Đồ đã đưa đến rồi, Phúc công công, vậy ta xin phép đi trước.”

Phúc công công vội gọi nàng lại: “Châu Nhi cô nương, Hoàng hậu nương nương sai người đưa đến nhiều đồ ăn như vậy sao? Đây là ý gì?”

“Nương nương nhà ta thương xót hai người, sai người làm một bàn lớn thức ăn thế này, chỉ mong hai người ăn được chút gì ngon, bồi bổ thân thể.” Châu Nhi nói: “Nương nương nhà ta còn nói, sau này hai người không cần phải nhóm lửa nữa, mỗi ngày, mỗi bữa, đều sẽ cho người đưa thức ăn đến!”

“Thế này sao được!” Phúc công công vội vàng nói: “Hoàng hậu nương nương đã giúp chúng ta nhiều như vậy rồi, nơi này chúng ta cái gì cũng không thiếu, sao còn dám để Hoàng hậu nương nương nhọc lòng thêm nữa!”

Châu Nhi an ủi: “Nương nương đã quyết định rồi, vậy hai người cứ nhận lấy đi. Nương nương còn nói, đợi thêm ít thời gian nữa, còn muốn thỉnh một vị tiên sinh đến dạy học cho chủ tử nhà hai người.”

“Dạy… dạy đọc sách sao…”

Vừa nghe đến đây, Phúc công công định bụng từ chối liền nghẹn lời.

Lão cũng một lòng muốn tiểu chủ tử nhà mình được tốt hơn.

Lão ngóng theo bóng dáng người Trữ Phượng Cung khuất dạng, trở về ngồi bên bàn cùng tiểu chủ tử, nhìn mâm cao cỗ đầy những món ăn tinh xảo mà cả đời này chưa từng được nếm qua, nhất thời nước mắt lưng tròng.

“Hoàng hậu nương nương thật là bậc đại thiện nhân. Người xưa có câu trưởng tẩu như mẹ, Dư phi nương nương mất sớm, Hoàng hậu nương nương đối đãi tiểu chủ tử cũng chẳng kém gì Dư phi nương nương khi còn sống.” Phúc công công cảm khái: “Tiểu chủ tử sau này nhất định phải cố gắng nên người, hết lòng báo đáp Hoàng hậu nương nương.”

“Vâng.” Chử Nghi Xuyên khẽ khàng đáp lời.


Từ ngày ấy trở đi, Thẩm Ngọc Loan quả thực mỗi bữa đều sai người đưa thức ăn đến. Hai chủ tớ quen sống những ngày đạm bạc, mới đầu còn ngại ngùng không dám ăn no, sau thấy người ta đưa đến cả mâm đầy ắp, không ăn cũng chỉ đổ vào thùng đồ thừa, đành phải buông lòng ăn uống. Chỉ một thời gian ngắn ngủi, trên người chàng đã có thêm không ít thịt.

Còn chuyện mời thầy dạy chàng đọc sách, phải đợi một cơ hội khác.

Thẩm Ngọc Loan ngày đêm mong ngóng, cuối cùng người được phái đi Thục Châu điều tra cũng đã trở về, trở về cùng lúc, còn mang theo một người tên là Dư Lương.

Dư Lương vừa vào kinh đã thu hút sự chú ý của rất nhiều phe, suýt nữa còn bị thích khách ám sát ở trạm dịch, may mắn hắn nhiều năm ẩn thân nơi nơi nên mẫn cảm tránh được kiếp nạn này, mà phong huyết thư kia cũng đã được dâng lên bàn Hoàng đế.

Về những chuyện phức tạp bên trong, Thẩm Ngọc Loan chẳng buồn để tâm tới, chỉ là nghe nói chuyện này xong, liền kéo xích chân đi đến Ngự Thư Phòng tìm người.

Tiếng xích sắt lê trên đất vừa vang lên, chẳng cần người báo, Chử Việt đã biết là ai đến.

Vẻ mặt u trầm của hắn cứng lại. Dạo này, hai người chưa từng có sắc mặt tốt với nhau, huống chi Thẩm Ngọc Loan chủ động tìm hắn.

Chử Việt đỡ trán: “Lương Toàn, trẫm không muốn gặp ai cả.”

“Dạ.” Đại thái giám vội vã chạy ra ngoài.

Chử Việt cầm lấy tấu chương bên cạnh, nhấc bút son lên, vừa lướt qua nửa trang, lại nghe thấy tiếng xích sắt lê trên đất rào rào vang lên.

Động tác hắn khựng lại, ngòi bút hồng mặc nhỏ giọt xuống tấu chương, để lại một vệt mực đỏ thẫm. Chử Việt “Bang” một tiếng khép tấu chương lại.

Nhưng người đã xông thẳng vào.

“Nương nương, Hoàng hậu nương nương!” Lương Toàn hốt hoảng đuổi theo bên cạnh, muốn giơ tay ngăn cản, lại bị đẩy ra không chút lưu tình, muốn ngăn cũng chẳng ngăn được: “Nương nương! Hoàng thượng hiện đang bận công vụ, lúc này không rảnh gặp người.”

“Không rảnh?” Thẩm Ngọc Loan đứng yên giữa điện, ngước mắt đối diện với Chử Việt, nàng khẽ nhếch mày, cười như không cười nói: “Chẳng phải là rất rảnh hay sao?”

Chử Việt: “…”

Lương Toàn: “Nhưng mà, nhưng mà…”

Chử Việt xua tay, đại thái giám liền biết ý ngậm miệng lui ra. Hắn cầm lấy tấu chương, lại nhìn xuống, không ngẩng đầu lên nói: “Chuyện gì?”

Thẩm Ngọc Loan thẳng thắn hỏi: “Người Thục Châu đã trở về?”

“…Đã trở về.”

“Hoàng thượng giờ chịu tin lời ta nói rồi chứ?” Nàng khẽ hất cằm: “Chuyện lớn như vậy, Hoàng thượng cũng không cho người báo cho ta một tiếng?”

“Việc triều đình, liên quan gì đến ngươi?”

“Đương nhiên liên quan rất lớn đến ta.” Thẩm Ngọc Loan liếc xéo thái giám bên cạnh, Lương Toàn vội vàng kê ghế cho nàng, rồi sau đó đuổi những người không phận sự trong Ngự Thư Phòng ra ngoài.

Thẩm Ngọc Loan thong thả ngồi xuống, vuốt phẳng vạt áo nhăn nhúm, vẻ mặt bình thản nói: “Từ khi bệ hạ phái người đi Thục Châu, cả hậu cung này đều chờ xem ta thành trò cười như thế nào. Ta thì chẳng ngại những điều đó, trong mắt kẻ khác, chọc giận Hoàng thượng cũng là chuyện thường, Hoàng thượng không để bụng là được. Chỉ là người đã trở về, Hoàng thượng giờ đã tỏ tường, vậy bệ hạ cũng nên bồi thường thật tốt cho đại tỷ tỷ đi chứ?”

“Tuy rằng Thục Châu quả thật có một người tên là Dư Lương, nhưng sự thật năm xưa rốt cuộc thế nào, vẫn không phải do ngươi định đoạt.” Chử Việt lạnh lùng cười: “Trẫm bằng lòng xét lại vụ án năm đó, nhưng cách bao nhiêu năm như vậy, một lần nữa điều tra sẽ có bao nhiêu phiền phức, huống chi, còn chưa biết kết quả ra sao. Nếu cuối cùng tra ra vẫn là Dư gia chịu tội, ngươi và tên tội phi chi tử ngươi bảo bọc, vẫn sẽ nằm trên con đường chết.”

Thẩm Ngọc Loan không lên tiếng.

“Hoàng thượng chắc chắn nhìn rõ mọi việc, sẽ không bỏ qua bất cứ một kẻ có tội nào, cũng sẽ không làm oan bất cứ một người vô tội nào.”

Chử Việt đáp: “Đương nhiên là vậy.”

“Bất quá có thể tìm được người tên Dư Lương này đã xem như có chuyển biến tốt.” Thẩm Ngọc Loan hắng giọng, khẽ động chân, xích sắt dưới vạt áo lại kêu leng keng: “Lời vàng ngọc của Hoàng thượng, chắc sẽ không quên chứ?”

“….” Chử Việt trầm giọng nói: “Trẫm đã nói, sự thật thế nào còn chưa điều tra rõ, mọi việc đều phải đợi chân tướng rõ ràng rồi tính.”

Hắn im bặt, không nhắc lại những lời tàn nhẫn trước đó.

“Bất quá, ngươi có thể tìm được Dư Lương, cũng coi như lập công.” Hắn nói: “Ngươi có yêu cầu gì, nếu không quá đáng, trẫm cũng có thể ưng thuận. Chỉ là làm sao ngươi biết được Dư Lương ở Thục Châu?”

“Ta tuyệt đối không có hai lòng, Hoàng thượng cứ yên tâm. Còn về việc làm sao ta biết được…” Thẩm Ngọc Loan dừng một chút, nói: “Hoàng thượng cứ coi như là trời cao cũng không nhắm mắt làm ngơ đi.”

Chử Việt nhíu mày: “Thẩm Ngọc Loan!”

“Nếu ta không nói, vậy yêu cầu của Hoàng thượng còn tính không?” Thẩm Ngọc Loan kéo vạt váy, lộ ra sợi xiềng xích xấu xí cồng kềnh: “Chẳng lẽ là muốn nuốt lời sao?”

“Trẫm nói, đợi tra ra manh mối, tự nhiên sẽ thả ngươi.” Chử Việt quay đầu đi, không nhìn thẳng vào mắt nàng: “Việc này rất trọng đại, trẫm còn phải trấn an triều thần. Ngoài chuyện này ra, ngươi còn có thể đưa ra yêu cầu khác.”

“Vậy bệ hạ hãy đổi cho ta một sợi xích đẹp mắt hơn đi.” Thẩm Ngọc Loan khẽ nhấc chân, khiến xích sắt kêu leng keng: “Bệ hạ biết sợi xích này xấu xí đến mức nào không? Ta nhịn nhiều ngày rồi, thật sự không thể chịu đựng thêm nữa.”

Chử Việt: “…”

Hắn quay đầu lại: “Chỉ là như vậy thôi sao?”

“Chỉ vậy thôi.”

“Ngươi nghĩ kỹ rồi chứ? Nói không chừng lúc này ngươi vì Thẩm gia mở miệng, trẫm cũng sẽ đáp ứng ngươi.”

Thẩm Ngọc Loan tặc lưỡi một tiếng, mất kiên nhẫn nói: “Vậy vẫn cứ đổi cho ta sợi xích khác đi.”

Chử Việt: “…”

Nàng vừa dứt lời, quả thực thức thời đứng dậy, xoay người bước ra ngoài, chẳng hề nhắc đến nửa câu nào khác, chỉ vì đổi một sợi xiềng xích đẹp hơn mà đến đây sao.

Chử Việt thật không rõ nên nói nàng thông minh, hay là giả vờ ngốc nghếch tài tình. So với cái vẻ vênh váo hếch mũi trước kia quả thực khác biệt một trời một vực.

Mắt thấy bóng hình rực rỡ kia đã đến cửa, lại bỗng dưng dừng bước, xoay người lại, bộ dáng như còn điều gì muốn nói.

Chử Việt thầm nghĩ: Quả nhiên là vậy.

“Hoàng thượng, ta có thể hỏi lại một việc không?”

Chử Việt hiểu ý, gật đầu nói: “Nói nghe xem.”

“Nếu bệ hạ muốn xét lại chuyện nhà họ Dư năm xưa, sự việc nhà họ Dư có lẽ sẽ có chuyển biến, vậy bệ hạ có nên đưa người kia ra không?”

“…Ai?”

“Chính là người hiện vẫn còn ở lãnh cung…” Thẩm Ngọc Loan nghĩ ngợi, nhất thời lại chẳng nhớ ra tên vị thiếu niên kia là gì. Nàng nhắc nhở: “Chính là đệ đệ của bệ hạ. Dù sao cũng là dòng dõi hoàng thất, chẳng lẽ cứ để mãi ở lãnh cung, đến người hầu hạ cũng không có?”

“Trẫm sẽ có an bài.”

Thẩm Ngọc Loan lúc này mới yên lòng, cúi đầu suy tư rồi bước ra ngoài.

Vị đệ đệ kia của Hoàng đế, rốt cuộc tên là gì nhỉ?

Trước đây đã từng nhắc đến chưa?

Chử Việt: “…”

Hắn “Bang” một tiếng mạnh, khép lại tấu chương.