Thời Tam Thập
Tuệ phi vừa khuất bóng, chỉ còn lại Chử Nghi Xuyên ngòi đối diện Thẩm Ngọc Loan. Chàng đã mấy lần liều lĩnh đến Ngự Hoa Viên cầu may, nay thật sự gặp được người, lòng lại càng thêm bồn chồn.
Chàng vô thức nắm chặt lấy cổ tay áo, rồi lại sợ người khác nhận ra vẻ lo lắng của mình, vội vàng thả lỏng tay ra, nhưng sống lưng vẫn căng thẳng không sao thả lỏng nổi, sợ rằng có nửa phần thất lễ.
“Ta… Ta lén ra ngoài.”
“Lén ra ngoài?”
Chử Nghi Xuyên vội vàng nói: “Phúc công công đồng ý!”
Thẩm Ngọc Loan nghiêng mắt nhìn chàng một cái: “Vậy rốt cuộc là ngươi tự ý trốn ra? Hay là đã nói với Phúc công công rồi mới đi?”
“Là… Là…”
Là chàng nhân lúc Phúc công công nghỉ ngơi chợp mắt, lén lút lẻn ra ngoài. Nhưng từ khi đeo xiềng xích, Phúc công công vẫn luôn giục chàng ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, chàng… chàng nghe lời Phúc công công.
Ánh mắt Chử Nghi Xuyên dao động, lý không thẳng khí cũng không mạnh, chẳng biết nói lời giải thích ra sao, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.
Thẩm Ngọc Loan cũng không nhất thiết phải truy hỏi cho ra lẽ, nàng chỉ là tình cờ thấy Tuệ phi gây khó dễ cho người, tiện tay giúp đỡ một chút thôi, chuyện nhỏ không tốn sức gì.
“Nếu ngươi còn muốn dạo Ngự Hoa Viên, nhớ kỹ phải tránh mặt người khác, nếu còn để ai bắt gặp, lần sau ta chưa chắc đã giúp được ngươi.” Dẫu là đệ đệ ruột của Hoàng thượng, nhưng chàng còn có thân phận khác nữa, không phải ai cũng muốn gặp chàng.
Chử Nghi Xuyên khẽ nói, giọng nhỏ đến mức khó nghe thấy: “Lần sau không đến nữa.”
“Cái gì?” Thẩm Ngọc Loan không nghe rõ.
Chàng nhắm mắt rồi lại mở ra, bỗng nhiên cất cao giọng: “Ta là muốn tìm Hoàng… Hoàng tẩu!”
“Tìm ta?” Thẩm Ngọc Loan và Châu Nhi nhìn nhau: “Tìm ta làm gì?”
“Ta nghe Phúc công công nói, là Hoàng tẩu đã cứu mạng ta, còn… Ta vẫn luôn muốn tìm một cơ hội, hy vọng có thể tự mình nói lời cảm tạ với Hoàng tẩu.” Chử Nghi Xuyên vừa nói xong, lại cảm thấy lời cảm ơn của mình quá mức tùy tiện. Phúc công công đã dạy chàng, ít nhất chàng nên chuẩn bị một lễ vật tươm tất, chọn một ngày lành tháng tốt, trang trọng đến cửa bái kiến, mới có thể thể hiện được thành ý của mình.
Thực ra chàng cũng đã nghĩ đến, nhưng chàng chẳng có gì cả, đồ cũ trong lãnh cung càng không thể mang ra, đồ mới thì đều là Hoàng tẩu ban cho. Bất đắc dĩ, đành phải mang tay không mà đến.
Thẩm Ngọc Loan lại chẳng để ý đến những điều đó: “Chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể, ngươi không cần quá để tâm.” Nàng là báo ân kiếp trước, còn về lòng biết ơn, kiếp trước nàng đã nhận được rồi.
“Ta… không biết phải báo đáp Hoàng tẩu thế nào cho phải.”
“Ta không cần ngươi báo đáp.”
“Vậy… vậy…”
Thẩm Ngọc Loan nói: “Nếu ngươi không có việc gì nữa, thì trở về đi. Dạo này, ngươi thật sự không nên đi lại nhiều trong cung, nhưng chỉ cần đợi thêm chút thời gian nữa là ổn thôi, tạm thời nhẫn nại vậy.”
Chử Nghi Xuyên há miệng, đôi mắt đen láy ướt át nhìn nàng hồi lâu, muốn nói rồi lại thôi, nhưng cuối cùng chẳng thốt ra lời nào. Chàng cúi đầu, có chút thất vọng đáp lời.
Lúc rời đi, bước chân chàng chậm chạp vô cùng, bóng dáng ngập ngừng nơi cửa ra vào hồi lâu, cuối cùng mới khuất dạng.
Lệ phi tò mò hỏi: “Đó là đệ đệ của Hoàng thượng sao?”
Thẩm Ngọc Loan gật đầu.
“Cũng chẳng biết Hoàng thượng nghĩ gì.” Lệ phi cũng để ý đến xiềng xích trên tay chân hắn, chỉ có phạm nhân nơi ngục tối mới chịu cảnh ấy. “Dẫu là con của tội phi, nhưng dù sao vẫn là dòng dõi hoàng gia, Hoàng thượng nhân từ, nhưng nếu cả đời cứ mang bộ dạng kỳ dị thế này, thì khác gì ngồi tù đâu.”
Thẩm Ngọc Loan đáp: “Hoàng thượng ắt có dụng ý của người.”
Lệ phi liền biết ý mà không nói thêm. Phi tần hậu cung vốn dĩ không được phép nhúng tay vào việc triều chính.
Hai người ở Ngự Hoa Viên gần nửa ngày, sau đó mây đen kéo đến, chẳng còn hứng thú thưởng cảnh, bèn ai về cung nấy.
Gặp mặt Chử Nghi Xuyên ở Ngự Hoa Viên một lát, sau khi trở về Thẩm Ngọc Loan cũng nhớ đến chàng. So với lần đầu gặp mặt đáng thương kia, sắc mặt thiếu niên đã tốt hơn nhiều, gương mặt cũng đầy đặn hơn, xem ra được Phúc công công chăm sóc không tệ. Chỉ là cũng chẳng qua bao nhiêu ngày, nhất thời cũng không thay đổi được nhiều, vẫn mang dáng vẻ chịu nhiều khổ sở.
“Châu Nhi.” Thẩm Ngọc Loan nhớ ra, liền gọi người đến hỏi han: “Lần trước ta bảo em để ý, em thấy thế nào?”
“Để ý chuyện gì ạ nương nương?”
“Chính là bên lãnh cung ấy.”
Châu Nhi “À” một tiếng, đáp: “Đều theo lời nương nương phân phó, bên đó thiếu gì, đều cho người đưa qua hết, những đồ cũ cũng đã thay mới. Nô tỳ còn thường xuyên sai người hỏi han xem có cần giúp gì không, cũng không nghe bên đó mở miệng đòi hỏi gì quá đáng.”
Thẩm Ngọc Loan nghĩ ngợi rồi hỏi: “Vậy người hầu hạ đâu? Ngoài Phúc công công ra, chẳng lẽ không có ai khác hầu hạ? Một mình hắn làm sao mà chạy ra được?”
“Nương nương, hiện giờ còn chưa biết vị kia sẽ có kết cục thế nào, ai dám đến gần ạ!”
Sợ rằng ngày sau Hoàng đế bỗng dưng thay đổi ý định, thì sẽ phải chịu chung số phận. Vả lại, dù có được ưu đãi hơn người, nói cho cùng thân phận hiện tại của chàng vẫn là phạm nhân, lẽ nào lại có chuyện cấp cho phạm nhân người hầu hạ?
Thẩm Ngọc Loan cũng hiểu rõ ý tứ này.
Nàng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định: “Vậy để ta tự mình đến xem một chuyến vậy.”
Dẫu sao cũng là báo đáp ân tình, thế nào cũng phải xem ân nhân sống ra sao.
Nghĩ là làm, đợi đến sáng sớm hôm sau, khi tiếng chuông chùa tan đi, rặng mây nhường chỗ cho mặt trời, sau cơn mưa trời lại sáng, nàng liền lên phượng liễn hướng thẳng đến lãnh cung.
So với lần trước đến, tòa cung điện bề ngoài nom sạch sẽ hơn hẳn, mạng nhện trên tấm biển cũng đã được lau chùi, cả nơi bừng sáng hẳn lên.
Nghe tin Hoàng hậu nương nương giá lâm, Phúc công công vội vã chạy ra nghênh đón, thái độ ân cần: “Hoàng hậu nương nương, sao ngài lại đến đây? Có phải là đến thăm tiểu chủ tử không?”
Thẩm Ngọc Loan tùy ý đáp lời, một lần nữa đảo mắt nhìn quanh cảnh vật. Khuôn viên nhỏ bên trong cũng không khác biệt nhiều so với lần trước, nhưng trong phòng đã bày biện thêm không ít đồ đạc, so với vẻ trống trải trước kia đã có thêm vài phần bề bộn. Trên bàn còn chưa dọn dẹp bữa trưa, Thẩm Ngọc Loan liếc mắt nhìn cơm thừa canh cặn, trong lòng đã đoán được phần nào.
Chử Nghi Xuyên cũng nghe thấy động tĩnh chạy ra.
Chàng thấy Hoàng tẩu, nhưng lại không dám đến gần, nửa người nép sau cánh cửa, mắt rụt rè nhìn trộm, ánh mắt theo Thẩm Ngọc Loan đảo qua khắp phòng, trong lòng ảo não khôn nguôi. Sớm biết thế chàng đã dậy trước một canh giờ, thu dọn trong ngoài sạch sẽ một lượt.
Sau đó chàng lại nghĩ. Hiện tại chàng đã có mọi thứ, so với trước kia là quá nhiều, tuy với nơi tiên cảnh mà Hoàng tẩu ở thì còn kém xa, nhưng đồ đạc cũng đầy đủ cả, không tính là mất mặt. Lưng chàng lặng lẽ thẳng lên.
Thẩm Ngọc Loan lại cảm thấy vẫn chưa đủ.
Tuy rằng đồ đạc đầy đủ, nhưng hai người không ra khỏi lãnh cung, ăn uống đều tự giải quyết trong bếp nhỏ, mọi việc đều phải tự tay làm, rõ ràng ở trong hậu cung rộng lớn thế này, thân phận cũng là dòng dõi quý tộc, sao lại sống chẳng khác nào dân thường vậy?
Phúc công công mặt mày hớn hở nói: “Tiểu chủ tử, ngài đọc xong sách rồi ạ?”
Chử Nghi Xuyên hàm hồ đáp lời.
“Đọc sách?” Thẩm Ngọc Loan rất hứng thú nhìn về phía hắn: “Ở nơi như thế này, ngươi đọc những sách gì?”
“Lúc trước nương nương sai người đưa đến rất nhiều sách, mấy ngày nay, tiểu chủ tử ôm sách đọc đến quên ăn quên ngủ, thật là dụng công!” Phúc công công vui mừng khôn xiết nói: “Tiểu chủ tử nhà chúng ta thông minh lắm!”
Chử Nghi Xuyên hoảng hốt kêu lên: “Phúc công công!”
“Tiểu chủ tử đừng sợ, lão nô tận mắt chứng kiến!”
“Vậy sao? Để ta thử xem.” Thẩm Ngọc Loan tùy tay cầm lấy một quyển sách trên bàn chàng, mở ra một trang, thuận miệng đọc một câu, hỏi: “Câu này giải thích thế nào?”
Sắc mặt Chử Nghi Xuyên tức khắc trắng bệch, cúi gằm đầu. Thiếu niên cố gắng thu mình vào bóng tối.
Phúc công công còn mờ mịt hơn cả chàng.
Hai người trốn ở nơi lãnh cung này, đương nhiên cũng chẳng mời được thầy dạy học, Phúc công công gia cảnh bần hàn, bị bán vào cung sau mới may mắn được học vài chữ, lão tìm được sách ở những cung điện bỏ hoang khác, dạy tiểu chủ tử vỡ lòng, ngoài ra thì chẳng có gì khác.
Học được vài chữ, là có thể đọc sách, ý nghĩa sâu xa trong sách đều do Chử Nghi Xuyên tự mình đoán mò, cũng chẳng có ai dạy chàng.
Thẩm Ngọc Loan khép sách lại.
Thôi được rồi, xem ra ân này vẫn chưa trả xong đâu.
