Thời Tam Thập
Đêm qua tuyết lớn phủ giăng khắp lối, sáng sớm Thẩm Ngọc Loan vừa mở mắt đã thấy đầu óc nặng trĩu, ngực như bị một tảng đá đè nặng, hô hấp khó khăn.
Nàng run rẩy kéo tấm chăn mỏng manh trên người, theo thói quen gọi vài tiếng tên cung nữ hầu hạ thân cận của mình, nhưng đợi mãi chẳng thấy ai đáp lời. Cả cung thất rộng lớn lạnh lẽo, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa. Thẩm Ngọc Loan nằm một hồi lâu, mới nhớ ra nơi này chỉ còn lại mình nàng.
Nàng gắng gượng bò dậy, ho khan từng tiếng đứt quãng như thể hơi tàn sắp tắt.
Lãnh cung không có lò sưởi, nàng chỉ có thể đóng chặt cửa sổ, ngăn không cho gió lạnh lùa vào. Người đưa cơm cũng đến muộn, may thay nàng từng tìm thấy ít lương khô cũ trong góc lãnh cung, có lẽ là đồ ăn của người trước để lại.
Thẩm Ngọc Loan chẳng biết mình có thể cầm cự được bao lâu.
Có lẽ chẳng đợi được ngày xuân ấm áp, có lẽ chẳng nhìn thấy được ngày mai nữa.
Lãnh cung vắng vẻ, chẳng có ai cùng nàng trò chuyện, chẳng có gì để giết thời gian. Cho đến tận giữa trưa trời mới có chút ấm hơn, Thẩm Ngọc Loan bèn kéo chiếc ghế duy nhất trong phòng mang ra cửa ngắm cảnh.
Chỉ có khoảng trời nhỏ bé trong sân này cho nàng ngắm nhìn, chứ nàng chẳng thể bước ra khỏi cửa lãnh cung để nhìn bầu trời rộng lớn ngoài kia.
Dù là lãnh cung, nhưng ngoài cửa vẫn có thị vệ canh gác nghiêm ngặt. Thẩm Ngọc Loan biết, họ đều là người Chử Việt sai đến.
Sợ nàng trốn đi, quấy rầy hắn cùng người trong lòng gặp gỡ.
Có lẽ biết mình sắp lâm chung, hôm nay Thẩm Ngọc Loan bỗng nhớ lại chuyện cũ.
Chử Việt có người trong lòng, nàng luôn biết rõ điều đó. Thẩm Ngọc Trí là tỷ tỷ ruột của nàng, sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với nàng, hai người lớn lên giống nhau như đúc. Tuy là song sinh, nhưng hai người lại khác biệt một trời một vực. Thẩm Ngọc Trí dịu dàng hào phóng, tài mạo song toàn, còn nàng tự ti rụt rè, chẳng có gì nổi bật. Nếu Thẩm Ngọc Trí là vầng trăng sáng trên trời, thì nàng chỉ là bùn đất dưới chân, dù trong mắt ai, nàng cũng chẳng sánh bằng nửa phần của Thẩm Ngọc Trí.
Nàng cũng tự biết thân biết phận, biết mình chẳng thể so được với Thẩm Ngọc Trí, dù có ý nghĩ không nên có thì cũng giấu kín dưới đáy lòng, chẳng dám mơ tưởng đến phu quân của tỷ tỷ.
Rõ ràng là đôi lứa tình nồng, Chử Việt vừa lên ngôi, đã vội vàng muốn phong Thẩm Ngọc Trí làm Hoàng hậu, ai ngờ Thẩm Ngọc Trí lại bỏ trốn!
Thẩm gia mơ ước ngôi vị Hoàng hậu đã lâu, bèn đưa nàng – người muội muội song sinh của Thẩm Ngọc Trí – vào cung thay thế, giấu trời giấu biển, đợi họ tìm được Thẩm Ngọc Trí về, sẽ đổi lại thân phận cho hai người. Đến khi Hoàng đế biết chuyện không hiểu sao lại chấp nhận lời đề nghị đó.
Biết rõ việc này chẳng có lợi gì cho mình, nhưng nàng lại động lòng, ma xui quỷ khiến gật đầu đồng ý.
Cứ tưởng gần gũi lâu ngày, có thể lay động được lòng Hoàng đế.
Nàng cũng đã đến đây, cũng đã tranh đấu, những lời ngon tiếng ngọt khi ý mật tình nồng cũng chẳng thiếu, suýt chút nữa tưởng rằng mình đã thành công. Nhưng khi Thẩm Ngọc Trí trở về, nàng vẫn phải trả lại tất cả những gì mình đã đánh cắp. Ai bảo thân phận của nàng là giả, vị trí sánh vai cùng Hoàng đế cũng là giả cơ chứ.
Ai bảo nàng chỉ là kẻ thế thân.
Mắt Thẩm Ngọc Loan dần mờ đi, những ký ức ùa về ngày càng nhiều. Khi Chử Việt bất ngờ xuất hiện trước mặt, nàng có chút không phân biệt được thực hư.
Nhưng nàng nhanh chóng nhận ra. Chử Việt trong ảo tưởng của nàng sẽ không nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lùng vô tình như vậy.
Thẩm Ngọc Loan ho khan một tiếng, gắng gượng ngồi thẳng người.
Thân thể nàng gầy guộc, mặt cũng trắng bệch không còn chút máu, thời gian chắc cũng chẳng còn bao lâu.
Thẩm Ngọc Loan lạnh lùng bật cười, yếu ớt nói: “Bệ hạ đã giam ta trong lãnh cung chờ chết, vậy mà vẫn chưa đủ sao?”
Chử Việt im lặng chẳng nói gì.
Từ khi Thẩm Ngọc Trí trở về, thái độ của hắn đối với nàng càng thêm lạnh lẽo. Như thể làm vậy thì có thể coi như ba năm qua chẳng có chuyện gì xảy ra.
Hắn liếc nhìn phía sau thái giám bưng một khay gỗ đến.
Trong chén ngọc đựng đầy rượu vàng óng, xem ra là loại rượu ngon nhất. Nhưng Thẩm Ngọc Loan biết, hắn chẳng có lòng tốt đến vậy.
Chử Việt cuối cùng cũng mở miệng: “Sau khi Ngọc Trí trở về, trẫm đã nói muốn đưa ngươi ra khỏi cung. Nhưng nàng ấy không đồng ý.”
Thẩm Ngọc Loan mỉa mai nói: “Giờ thì đến Thẩm Ngọc Trí cũng không chứa nổi ta, đến chết cũng không để ta yên sao?”
“Ngọc Trí không nói gì, nhưng ngươi còn ở đây một ngày, nàng ấy sẽ còn lo lắng một ngày.” Chử Việt cầm chén ngọc, đưa đến trước mặt nàng, giọng nói dịu dàng muôn phần, nhưng chẳng phải dành cho nàng: “Đừng trách trẫm nhẫn tâm, lúc trước trẫm đã cho ngươi lựa chọn rồi.”
Thẩm Ngọc Loan chẳng muốn nói nhiều với hắn.
Chuyện cũ ùa về, giờ nhớ lại, nàng chẳng trách ai, chỉ trách mình đã động lòng tham, biết rõ hai người kia tình sâu nghĩa nặng mà vẫn cố chen chân vào.
Nàng trực tiếp nhận lấy chén ngọc, ngửa đầu uống cạn.
Rượu độc thấm vào cổ họng, xuống tới ruột gan, chẳng mấy chốc lục phủ ngũ tạng đều đau đớn, như bị dao nhọn cắt xé, chỉ có ngực nàng là lạnh như băng.
Từng ngụm máu phun ra, nhuộm đỏ vạt áo trước ngực, mắt Thẩm Ngọc Loan cũng mờ dần. Nàng thấy trên mặt Chử Việt biến sắc, miệng mấp máy, hình như đang nói gì đó, nhưng nàng chẳng nghe rõ.
Nàng quay đầu đi, không muốn đến lúc cuối cùng vẫn phải nhìn thấy hắn.
Giờ nhớ lại, cả đời nàng đều làm nền cho Thẩm Ngọc Trí, sống một cuộc sống thật thảm hại. Những lần ít ỏi tranh đấu cho bản thân cũng đều vì tình yêu hư ảo, vì một nam nhân chẳng hề yêu nàng. Đến lúc sắp chết, ngay cả thân phận thật sự của mình cũng chẳng tìm lại được.
Ý thức Thẩm Ngọc Loan dần tan biến.
Hôm nay trời trong gió mát, xanh biếc như rửa.
Nàng nhìn khoảng trời xanh nhỏ bé, nghĩ thầm: Nếu mà rộng hơn chút nữa thì tốt rồi.
Nàng thật sự hối hận.
……
Đêm khuya thanh vắng, ánh trăng lấp lánh xuyên qua mây bay, rải đều trên mái ngói xanh.
Dưới mái hiên cao cao, thiếu nữ mặc cung phục bưng khay vội vã bước qua, vài tên thị vệ canh giữ ở cửa điện liếc nhìn nàng một cái xác nhận thân phận.
Tiếng chuông dài trong cung thành vang vọng, tiếng cửa kẽo kẹt truyền đến, đầu Thẩm Ngọc Loan khẽ động, cơn buồn ngủ bị ép tan biến, liền tỉnh lại.
Nàng mở mắt, trước mặt là một màn sương đỏ mênh mông, ngọc châu trên mũ phượng rủ xuống má, lạnh lẽo mịn màng. Thẩm Ngọc Loan còn chưa hoàn hồn, bỗng nhiên trước mắt tối sầm, qua lớp sương đỏ thấy một bóng người mơ hồ.
Một giọng nói thanh thoát vang lên: “Nương nương? Hoàng hậu nương nương?”
Thẩm Ngọc Loan ngẩn người một lát, chợt nhận ra thứ màu đỏ che trước mặt là gì, nàng vội vàng vén khăn voan đỏ lên. Trước mắt cung thất sáng đèn, nến lay lắt, lụa đỏ giăng khắp nơi, một thiếu nữ ngây thơ đứng trước mặt, lúc này đang hoảng loạn nhìn nàng.
“Nương nương, sao ngài lại tự vén khăn voan lên? Phải đợi Hoàng thượng đến để Hoàng thượng động tay mới phải!”
Thẩm Ngọc Loan mở to mắt, nắm chặt lụa đỏ trong tay. Nơi này quá đỗi quen thuộc, đời người có mấy lần đại hôn, nàng nhớ rõ mồn một ngày này.
Từ lúc xuất giá không cam lòng đến đêm động phòng hoa chúc tủi thân, cuối cùng Thẩm Ngọc Loan quay đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt thiếu nữ, nàng vội vàng nhìn kỹ, không dám tin nói: “Châu, Châu Nhi?”
“Là em đây, nương nương, ngài không nhận ra Châu Nhi sao?” Châu Nhi quay đầu nhìn quanh, sốt ruột nói: “Nương nương, ngài mau đội khăn voan lại đi, Hoàng thượng sắp đến rồi!”
Thẩm Ngọc Loan vẫn không động đậy, nhìn chằm chằm tiểu nha đầu cùng mình lớn lên từ nhỏ, từ nha hoàn bên cạnh nàng lên làm cung nữ bên người. So với lần cuối gặp mặt, Châu Nhi trước mắt trẻ hơn nhiều.
Nàng nhớ rõ Châu Nhi đã chết, sau đó chính mình cũng chết.
Chử Việt tự tay bưng rượu độc đến, nỗi đau ruột gan nát tan vừa mới biến mất, đầu lưỡi nàng dường như còn vương mùi máu tanh, sao vừa nhắm mắt, liền… liền đổi chỗ rồi?
Vẫn là ba năm trước, ngày đại hôn của Chử Việt và “Thẩm Ngọc Trí”.
Thẩm Ngọc Loan ngơ ngác hỏi: “Hôm nay là ngày đại hỉ của ta và Chử Việt?”
“Nương nương!” Châu Nhi kinh hô một tiếng, vội vàng nhìn quanh, thấy không ai để ý mới hạ giọng: “Nương nương, sao ngài lại gọi thẳng tên húy của Hoàng thượng?”
Nàng lại thở dài, nói tiếp: “Châu Nhi biết trong lòng nương nương đang rất tủi thân, nhưng nương nương chẳng phải cũng vui vẻ sao? Sau này Hoàng thượng nhất định sẽ thấy được lòng thành của ngài, nếu ngài làm Hoàng thượng giận, thì chỉ uổng công thôi!”
Thẩm Ngọc Loan nhắm mắt lại.
Tiểu cung nữ cũng bất bình thay nàng, nhất thời quên cả quy củ, lải nhải không ngừng.
Nhưng Thẩm Ngọc Loan biết, Châu Nhi nói không sai, nàng trước kia thật sự đã nghĩ như vậy.
Sau khi Thẩm Ngọc Trí bỏ trốn, dù biết Chử Việt không yêu mình, dù biết sau này chỉ có thể sống trong cung với thân phận của Thẩm Ngọc Trí, dù biết mình chỉ là kẻ thế thân, nàng biết hết, nhưng vẫn một lòng một dạ vào cung.
Vì lúc đó nàng thật sự cho rằng lòng thành của mình có thể lay động được Chử Việt.
Nhưng rượu độc không phải giả, cái chết của nàng cũng không phải giả. Tấm lòng của nàng, đến cuối cùng cũng chỉ khiến nàng mất mạng.
Nàng trước kia chẳng làm được việc đại đức đại thiện gì, nhưng giờ đây Bồ Tát lại có lòng tốt, cho nàng cơ hội làm lại cuộc đời.
Thẩm Ngọc Loan mở mắt, nhanh chóng bình tĩnh lại, cười nhạt nói: “Thẩm gia làm ra chuyện giấu trời giấu biển này, cũng là Hoàng thượng đồng ý. Sau khi vào cung, ta chính là Thẩm Ngọc Trí, hắn sao nỡ trách cứ.”
Châu Nhi mở to mắt, kinh ngạc nhìn nàng: “Nương nương!”
Nàng vứt chiếc khăn voan đỏ sang một bên, đứng phắt dậy khỏi giường. Chiếc khăn voan được thêu thùa tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ bị nàng giẫm đạp không thương tiếc, khiến những cung nhân khác cũng không khỏi ngoái nhìn. Châu Nhi thì gần như muốn ngất xỉu: “Nương nương! Ngài… ngài mau ngồi xuống đi, nhỡ Hoàng thượng đến thì…”
“Hắn đến thì đến.” Thẩm Ngọc Loan hiểu rõ: “Hắn tuyệt đối sẽ không nói nửa lời trách móc.”
Không những không trách cứ, hắn còn sẽ hết mực sủng ái “Thẩm Ngọc Trí”, khiến cả hậu cung ghen tỵ đỏ mắt. Hắn muốn cả thiên hạ – kể cả Thẩm Ngọc Trí đang trốn chạy – đều biết rằng Đế Hậu tình thâm như cầm sắt. Nếu không như vậy, nàng đã không quên mình chỉ là kẻ thế thân, Thẩm Ngọc Trí cũng không quay về kinh thành đòi lại thân phận.
Điều duy nhất nàng có được là kinh nghiệm sống trong cung nhiều năm. Nàng nhớ rõ từng sự kiện lớn nhỏ xảy ra sau đó, hiểu rõ Hoàng đế như lòng bàn tay.
Tiếc rằng thời điểm trọng sinh không mấy thuận lợi, nếu là trước khi vào cung thì tốt hơn. Thẩm Ngọc Loan nghĩ thầm. Nhưng nàng đã vào cung, chỉ có thể tạm thời thích nghi. Trong khoảng thời gian Thẩm Ngọc Trí chưa về, nàng có thể mượn thân phận này để làm nhiều việc.
“Nhưng… nhưng mà…”
“Thôi được rồi, Châu Nhi, em đừng nói nữa.”
Thẩm Ngọc Loan bưng đĩa thức ăn khuya lên. Món Châu Nhi vừa mang vào còn bốc hơi nóng hổi, nàng đói cả ngày, liền lau son môi, ăn uống ngon lành.
Ăn xong, Hoàng đế vẫn chưa đến.
Thẩm Ngọc Loan gỡ mũ phượng, tháo búi tóc, bảo người chuẩn bị nước ấm để tắm gội.
Châu Nhi hoảng hốt bám theo sau, thấy nàng tắm gội thoải mái, mặc y phục nằm xuống, còn sai người thổi tắt nến đỏ trên bàn.
Châu Nhi nắm chặt khăn voan, nàng vừa nhặt lên, nhanh tay phủi sạch dấu chân, lại hoang mang nhìn chủ tử, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết có nên đưa khăn voan ra hay không nữa.
“Nương nương, vậy… vậy cái này…”
Thẩm Ngọc Loan đáp: “Vứt đi.”
“Vậy Hoàng thượng…”
Thẩm Ngọc Loan lười nhác đáp: “Em muốn đợi thì cứ đợi. Dù Hoàng thượng đến, cũng không cần đánh thức ta.”
Châu Nhi há hốc miệng, mặt trắng bệch im lặng đứng đó.
Đêm đại hôn của Đế và Hậu, Hoàng thượng còn chưa đến, Trữ Phượng Cung đã sớm tắt đèn, yên giấc nghỉ ngơi.
