“Bác sĩ Giản?” Bì Dập An mở lời, cố giữ giọng bình thường.
Giản Chiếu Nam “ừ” một tiếng, hỏi: “Em đang ở đâu thế?”, giọng điệu của anh vẫn trước sau như một, vô cùng dịu dàng và chân thành.
Bì Dập An nhất thời nghẹn lời. Chẳng lẽ cô lại thẳng thừng bảo mình đang ở trong khách sạn để làm tình sao? Cô né tránh, hỏi ngược lại: “Có chuyện gì không anh?”
“Đề nghị lần trước của em, tôi có câu trả lời rồi.”
“…”
Bì Dập An lặng người hồi lâu, thực sự bị câu nói của Giản Chiếu Nam dọa cho giật mình. Qua vài lần tiếp xúc, hứng thú của cô dành cho cơ thể và con người anh chỉ có tăng chứ không giảm, nhưng cái khó nằm ở chỗ cô cảm nhận được anh không cùng một thế giới với mình. Người đàn ông này nghiêm túc, thành thật và có đời sống cá nhân sạch sẽ đến mức cực đoan.
Dính vào hạng người chính trực này, e rằng sẽ dây dưa không dứt, cực kỳ khó thu xếp hậu quả về sau.
Đó là điều khiến một người theo chủ nghĩa độc thân, thích chơi bời như Bì Dập An thấy sợ hãi. Với cô, yêu đương đã là một gánh nặng, huống hồ là chuyện kết hôn sinh con. Cô chính là kiểu phụ nữ tồi điển hình, cực kỳ thiếu trách nhiệm trong các mối quan hệ, cứ mặc quần áo vào là trở mặt không quen biết.
Còn về đề nghị mà Giản Chiếu Nam nhắc tới, thực ra đó là lời cô nói để dọa cho anh chạy mất dép sau nụ hôn nồng cháy lần trước:
“Bác sĩ Giản, không lẽ anh muốn yêu đương nghiêm túc với em à?”
Lúc đó, mặt anh đỏ bừng lên, lúng túng gật đầu y như một cậu nam sinh trung học. Bì Dập An cười cợt bảo: “Nhưng làm sao giờ, em hoàn toàn không muốn yêu đương với anh.”
Khi anh ngơ ngác hỏi tại sao không muốn yêu mà lại hôn anh nhiệt tình thế, cô đã cười gian xảo như một con mèo vừa trộm được cá: “Tại sao à? Vì em muốn ngủ với anh đó. Bác sĩ Giản, anh có muốn làm bạn giường của em không? Em là hạng người hứng thú thể xác chỉ kéo dài ba phút, yêu đương thật lòng thì sớm muộn gì trên đầu anh cũng mọc cả thảo nguyên thôi. Làm bạn giường đi, vừa có thể thâm nhập sâu vào nhau để giao lưu thể xác, lại không ngăn cản anh đi tìm chân ái đời mình.”
Đêm đó, Giản Chiếu Nam đưa cô về với gương mặt lạnh tanh như phủ một lớp băng. Ấy vậy mà bây giờ, anh lại bảo đã suy nghĩ xong và muốn gặp cô để trả lời.
Khổ nỗi, cô vẫn còn đang nằm ngửa nghiêng trên giường của Lạc Nhất.
“Ưm… anh…” Đang định tìm cách từ chối khéo, Bì Dập An đã bị Lạc Nhất kích thích mạnh bạo đến mức phải bật thốt ra tiếng thở dốc. Cậu thừa dịp cô đang nghe điện thoại mà cúi xuống gặm cắn, hôn hít lên vùng da thịt nhạy cảm của cô, đầu lưỡi linh hoạt quấy phá liên hồi, ngón tay thì không ngừng thọc sâu trêu chọc nơi tư mật ướt nhẹp. Lạc Nhất dùng cánh tay săn chắc chặn chặt chân cô lại, vừa làm loạn bên dưới vừa nở nụ cười xấu xa đầy khiêu khích.
“Em sao thế?” Giản Chiếu Nam ở đầu dây bên kia lo lắng hỏi khi nghe thấy âm thanh bất thường.
Lạc Nhất vẫn tiếp tục trò quấy phá đầy sắc tình, cậu ngậm chặt lấy hạt đậu nhỏ đang cương cứng mà day nghiến nhẹ nhàng, tay kia thâm nhập sâu vào lỗ huyệt đầy dâm thủy, thấp giọng thì thầm sát bên tai cô: “Chị ơi, sướng không?”
Bì Dập An run rẩy phát ra một tiếng cười ngắn ngủi vì quá kích thích, rồi thốt lên một hơi dài đầy thỏa mãn: “Thoải mái lắm cục cưng ạ.”
Dứt lời, cô dứt khoát nhấn nút ngắt điện thoại, ném phăng nó xuống gầm giường. Cô ấn mạnh tay lên đỉnh đầu Lạc Nhất, tận hưởng cảm giác tê dại, sung sướng đến tận da đầu khi ngón tay cậu càn quét bên trong mình, đôi chân thon dài duỗi thẳng, ngửa cổ rên rỉ.
Xong việc thì đồng hồ đã chỉ gần 9 giờ tối. Bì Dập An mặc kệ lời níu kéo nũng nịu của Lạc Nhất, cô lao vào phòng tắm rửa sạch mùi hoan ái rồi chuẩn bị về nhà. Lúc cô bước ra, Lạc Nhất vẫn nằm trần truồng trên giường lèm bèm oán trách: “Chị cứ dùng em xong, thỏa mãn rồi là trở mặt ngay”, trông u uất y như một phi tần bị thất sủng.
Cô bật cười, xoa mái tóc dày của cậu, hôn một cái lên trán như để an ủi: “Ngoan, chị còn có việc bận.”
Vừa về đến cổng khu chung cư của mình, cô lại bắt gặp chiếc xe quen thuộc của Giản Chiếu Nam đang đỗ ở đó.
“Bác sĩ Giản, anh đợi ở đây bao lâu rồi?” Cô gõ gõ vào cửa kính xe, ngạc nhiên hỏi.
Anh không trả lời câu hỏi đó, chỉ nghiêm túc nhìn cô: “Em có thời gian đi uống tách cà phê với tôi không?”
Nếu là ngày thường, cô sẽ vui vẻ đồng ý ngay, nhưng hiện tại cơ thể đã rệu rã sau trận mây mưa kịch liệt với Lạc Nhất, cô không còn chút sức lực nào để ứng phó với anh nữa: “Không rảnh, có gì anh nói luôn ở đây đi.” Giọng cô mang theo vài phần mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn.
Thế là hai người có một cuộc trò chuyện ngắn ngủi ngay trong không gian kín của xe.
“Lần trước em hỏi tôi, có nguyện ý làm… chuyện đó với em không…” Nghẹn họng mất nửa ngày, vị bác sĩ thành thật và quy củ vẫn không cách nào thốt ra nổi hai chữ “bạn giường”, anh đành cúi đầu, rũ mắt trốn tránh ánh mắt cô rồi nói nhỏ: “Tôi đồng ý.”
Cái dáng vẻ cam chịu, ngại ngùng đó của anh trông chẳng khác gì trai nhà lành bị ép đi bán thân. Bì Dập An suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Cô thực sự không ngờ anh lại nghiêm túc cân nhắc cái đề nghị vớ vẩn, phóng đãng đó của cô suốt mấy ngày qua. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này đôi bên cùng có lợi, một cực phẩm như anh chịu dâng tận miệng thì cô đâu có thiệt thòi gì.
“Ồ, được thôi.” Giọng cô bình thản như thể vừa chốt xong một giao dịch thông thường.
Giản Chiếu Nam năm nay 28 tuổi, từ nhỏ đến lớn chỉ biết đến học tập và công việc chuyên môn. Dù từng có hai cô bạn gái thời sinh viên nhưng họ cũng thuộc kiểu người thẹn thùng y như anh. Anh chưa từng gặp người phụ nữ nào ở đẳng cấp cao tay như Bì Dập An — một người luôn khiến anh không biết đâu là thực đâu là giả, hoàn toàn bị cô xoay như chong chóng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ngày hôm sau, Bì Dập An cùng tổ quay của Giang Sơn và Kiều Vũ phụ trách việc ghi hình cho ngôi sao nhí Ngôn Tinh Đồ. Show “Gia Tộc Lữ Hành” có tổng cộng bảy khách mời, trớ trêu thay là Ngôn Tinh Đồ và Cố Duyên lại sống ở cùng một khu chung cư cao cấp.
Trên xe di chuyển, Tưởng Đông – người phụ trách Cố Duyên – hào hứng tán gẫu với cô: “Tính tình Cố Duyên tốt lắm, lại cực kỳ phối hợp với công việc của ekip.”
Bì Dập An nghe mà phát ớn trong lòng. Cố Duyên mà tính tình tốt á? Cô chẳng thấy thế chút nào, nghĩ đến cái bản mặt lầm lì, lạnh lùng của cậu ta hôm qua mà xem. Nhưng cô vẫn cười hì hì ứng phó cho qua chuyện, thầm nghĩ trong cái giới giải trí này ai chẳng đeo vài ba chiếc mặt nạ giả tạo.
Đến nơi, sáu người trong ekip chia làm hai ngả để thực hiện màn đột kích quay nhà riêng. Nói là đột kích để thỏa mãn sự tò mò của khán giả, thực chất hai bên đã thông đồng kịch bản với nhau từ trước, tất cả đều là diễn kịch.
Mẹ của Ngôn Tinh Đồ – đồng thời cũng là người đại diện của cậu bé – mở cửa với vẻ mặt kinh ngạc (giả vờ): “Các anh chị đến rồi à, Tinh Đồ vẫn còn chưa ngủ dậy đâu!”
Bì Dập An bước vào phòng ngủ của ngôi sao nhí 15 tuổi. Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, tường dán poster cầu thủ bóng đá, trên bàn học là cuốn sách Toán lớp 9 đang mở sẵn – một hình ảnh biểu tượng cho ngôi sao nhỏ chăm ngoan điển hình.
Nghe thấy tiếng bước chân của ekip, Ngôn Tinh Đồ “tỉnh dậy” rất đúng lúc, cậu bé bày ra biểu cảm ngỡ ngàng rồi “ngượng ngùng” cười rạng rỡ trước ống kính máy quay: “Mọi người lừa em à, hôm qua bảo 8 giờ mới đến cơ mà! Thôi xong rồi, hình ảnh luộm thuộm lúc ngủ của em bị lộ hết rồi.”
Bì Dập An đứng một bên thầm cảm thán, đúng là ngôi sao nhí có nghề, tài năng diễn xuất tự nhiên không chỗ nào chê được!
Mọi việc diễn ra vô cùng suôn sẻ cho đến khi Ngôn Tinh Đồ chuẩn bị sửa soạn ra cửa, cậu bé đột ngột quay sang nói với máy quay: “Chắc anh Duyên bên kia cũng xong rồi đấy, mình qua nhà tìm anh ấy đi!”
![Bìa [THLN] – Chương 9: Yêu đương](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)