Bìa [THLN] – Chương 8: 18 tuổi
THLN

[THLN] – Chương 8: 18 tuổi

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

1573 từ · 7 phút đọc

18 tuổi

Hôm nay Giản Chiếu Nam làm ca chiều. Vừa đến phòng khám vào giữa trưa, anh đã thấy mấy cô y tá trẻ tụm năm tụm ba ríu rít bàn tán, ngay cả khi anh đến gần sát bên cũng không một ai hay biết.

“Buôn chuyện gì thế?” Anh đứng sau lưng, trầm giọng hỏi.

Một cô y tá theo bản năng thốt lên: “Dạ, đang hóng phốt về Bì nữ sĩ ạ.”

Vừa dứt câu mới nhận ra ông chủ đang đứng ngay sau lưng, cả đám sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Cô y tá cầm đầu vội vã nhét điện thoại vào túi, lí nhí: “Bác sĩ Giản…”

Giản Chiếu Nam nhíu mày, chìa bàn tay rộng ra: “Đưa điện thoại cho tôi.”

Trước sự kiên quyết của anh, cô y tá đành run rẩy giao nộp. Trên màn hình là tấm ảnh chụp chung giữa Bì Dập An và Cố Duyên đang bị lan truyền với tốc độ chóng mặt. Cư dân mạng bàn tán xôn xao, không thiếu những lời lăng mạ, xúc xiểm thô thiển nhắm thẳng vào vóc dáng và đời tư của Bì Dập An, dù fan của Cố Duyên đang ra sức giải thích.

Thấy sắc mặt bác sĩ Giản càng lúc càng sa sầm, cô y tá vội vã phân bua: “Bác sĩ Giản, chúng em hứa từ nay không buôn chuyện trong giờ làm nữa, thực sự xin lỗi…”

Chưa nói hết câu, cô đã nghe thấy bác sĩ Giản hỏi với giọng điệu vô cùng nghiêm trọng: “Bì Dập An… xảy ra chuyện gì sao?”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trong khi đó tại đài truyền hình, Bì Dập An đã bị đồng nghiệp trêu chọc suốt cả buổi sáng. Người từ các bộ phận khác cứ thỉnh thoảng lại tạt qua phòng biên tập để ngó nghiêng, nhìn ngắm cô như sinh vật lạ trong sở thú. Quá phiền phức và mệt mỏi, cô đành trốn biệt vào phòng họp khóa trái cửa.

Đến giờ nghỉ trưa, khi đang định cùng Á Nam đi ăn mì Nhật, Bì Dập An bất ngờ chạm mặt một người không ngờ tới – Lạc Nhất.

“Chị!” Cậu hưng phấn chạy nhào tới, trong bộ đồng phục học sinh toát ra nguồn năng lượng thanh xuân phơi phới. “Em chỉ định đến thử vận may thôi, không ngờ gặp được chị thật!”

“Sao cậu lại ở đây?” Bì Dập An sầm mặt, vẻ khó chịu hiện rõ trên gương mặt.

Lạc Nhất chẳng hề sợ hãi, vẫn nở nụ cười rạng rỡ: “Bí mật!”

Á Nam, một người đã quá quen với dàn nam thần trong giới giải trí, cũng phải ngẩn ngơ trước vẻ đẹp trai, cuốn hút của Lạc Nhất. Cô nàng tò mò hỏi đây là ai. Bì Dập An hờ hững đáp: “Đứa em họ thôi.”

Vì trước cổng quá đông người qua lại, Bì Dập An đưa Lạc Nhất vào quán cà phê ngay cạnh đó. Vừa ngồi xuống, cô đã ngả người ra ghế, đầy vẻ sốt ruột: “Cậu tìm đến tận đây làm gì?”

Lạc Nhất thong thả nhấp một ngụm Americano đá, khẽ nhếch môi cười đầy kiêu ngạo: “Chị ơi, lúc trước ở trên giường chị đối xử với em đâu có lạnh nhạt thế này. Em còn tưởng chị ưng cái thân xác này của em lắm cơ mà.”

Lúc trước là lúc nào, cả hai đều tự hiểu rõ. Bì Dập An nhịp nhịp ngón tay xuống bàn, đây là một thói quen khi cô đang mất kiên nhẫn và bị kích thích. “Lạc Nhất, cậu không định chơi trò bám đuôi dai dẳng đấy chứ?”

Lạc Nhất chống tay lên bàn, ghé sát khuôn mặt điển trai vào cô cho đến khi khoảng cách chỉ còn vài centimet. Đôi mắt cậu trong trẻo nhưng đầy dục vọng: “Chị, em thực sự nghiện chị rồi đấy.”

Bì Dập An không hề né tránh, chỉ cười nhạo một tiếng đầy bất cần: “Liên quan gì đến tôi?”

Cậu tỏ vẻ đau lòng, nhưng rồi lại nở nụ cười đầy ngạo nghễ: “Giờ chị có 30 tuổi cũng chẳng sao. Từ nhỏ đến lớn, thứ gì Lạc Nhất này đã muốn thì chưa bao giờ vồ hụt.”

Bì Dập An vốn cực kỳ dị ứng với kiểu công tử bột cậy tiền này, nhưng kỳ lạ thay, cô lại không thấy ghét Lạc Nhất. Có lẽ vì cậu ta còn trẻ, hoặc vì gương mặt đó quá đẹp trai, khiến những lời ngông cuồng nghe lại có vẻ ngây thơ, khêu gợi. Giống như một chú chim kiêu hãnh đứng trước họng súng của thợ săn mà vẫn dám ngẩng cao đầu thách thức.

Nghĩ đến màn trình diễn rạo rực, dẻo dai của cậu nhóc này trên giường lần trước, Bì Dập An thầm tặc lưỡi. Thôi thì, một lần cũng là làm, mà hai lần cũng thế, chi bằng tranh thủ hưởng thụ thêm chút khoái cảm thể xác thì hơn.

“Tối nay có rảnh không?” Thái độ cô quay ngoắt 180 độ, mỉm cười ngọt ngào.

Lạc Nhất hơi ngẩn người trước sự thay đổi đột ngột nhưng nhanh chóng bắt nhịp, ánh mắt sáng rực: “Có chứ!”

Bì Dập An cầm lấy điện thoại của cậu, dùng vân tay cậu mở khóa rồi tự lưu số mình vào. Trước khi đứng dậy rời đi, cô còn cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ đầy mơn trớn lên khóe môi cậu, thì thầm dâm mỹ: “Nhóc con, tối nay nhớ tắm rửa sạch sẽ chờ chị đến thịt cưng nhé.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vì ngày mai phải bay đi quay show, lão Thành cho nhóm biên kịch tan làm sớm từ 6 giờ tối để nghỉ ngơi. Lạc Nhất đã gửi số phòng, vẫn là khách sạn cũ, khá gần nhà Bì Dập An khiến cô rất hài lòng.

Trên đường đi, cô nhận được điện thoại từ Thập Nhị đang ở Thượng Hải. Trái với vẻ hào hứng đi xem triển lãm thường ngày, giọng Thập Nhị có vẻ rất lo lắng và căng thẳng. Nhưng chưa kịp hỏi kỹ, Thập Nhị đã vội vã cúp máy vì có tiếng gõ cửa dồn dập.

Khi Bì Dập An mở cửa phòng khách sạn, cô bất ngờ khi thấy Lạc Nhất không vội vã vồ lấy cô để kéo lên giường. Cậu đã chuẩn bị sẵn một bàn tiệc thịnh soạn với bít tết, rượu vang và nến lãng mạn. Xem ra, cậu nhóc này cũng khá biết cách chiều chuộng phụ nữ quá đấy chứ.

Sau khi uống hết một chai vang, hơi men bắt đầu thấm vào da thịt, làm cơ thể nóng ran. Lạc Nhất cười ranh mãnh, đầy vẻ phản nghịch: “Chị, mình đi tắm uyên ương nhé?”

Trong phòng tắm, hơi nước nóng mịt mù khiến không gian thêm phần ám muội, kích thích. Tiếng nước chảy róc rách hòa lẫn với tiếng thở dốc nồng nặc mùi nam tính của chàng trai và tiếng rên rỉ kiều mị đầy dâm đãng của người phụ nữ.

Bì Dập An bám chặt hai tay vào bồn rửa mặt bằng đá lạnh lẽo để giữ thăng bằng, nương theo từng cú thúc mạnh bạo từ phía sau của Lạc Nhất. Có chút men rượu kích thích, cậu càng trở nên hưng phấn, động tác đâm chọc mạnh mẽ nhưng cũng không kém phần khiêu khích. Cậu ghé môi hôn hít, gặm cắn lên vùng da nhạy cảm sau gáy cô, thì thầm: “Chị cảm nhận được không? Bên dưới của chị ướt đẫm dâm thủy rồi này…”

Bì Dập An quay phắt người lại đáp trả bằng một nụ hôn nồng cháy, quấn lấy lưỡi cậu, bàn tay cô lướt xuống phía dưới vuốt ve khêu gợi, rồi chủ động nâng hông để hai cơ thể hòa làm một, khăng khít không một kẽ hở. Trong gương, đôi má cô ửng hồng vì hoan lạc, ánh mắt mê ly đắm chìm hoàn toàn trong dục vọng thể xác.

Sau một trận mây mưa kịch liệt, dập dìu trong phòng tắm, cả hai dời chiến trường sang chiếc giường lớn. Bì Dập An nằm lười biếng trên đống chăn gối mềm mại, mặc cho Lạc Nhất vẫn đang mải mê hôn hít, mân mê bầu ngực căng tròn của mình.

“Mấy giờ rồi?” Cô thở dài một hơi đầy thỏa mãn sau trận ân ái.

Lạc Nhất liếc nhìn đồng hồ, môi vẫn dính chặt vào bầu ngực cô, vừa mút nhẹ vừa đáp: “Gần 8 giờ tối rồi.”

“Chết tiệt, vừa rồi làm lâu thế à?”

Lạc Nhất bật cười trầm thấp, chống tay nhìn cô bằng ánh mắt tình tứ: “Chị đang khen em sức dài vai rộng đấy à?”

Đúng lúc đó, điện thoại của Bì Dập An trên đầu giường đổ chuông dồn dập. Cô với tay lấy xem, trên màn hình hiện rõ ba chữ: Bác sĩ Giản.

Lạc Nhất cũng thoáng nhìn thấy, cậu im lặng, bình tĩnh nhướng mày quan sát xem cô có dám nghe cuộc gọi của người đàn ông khác ngay trên giường của mình hay không.

Bì Dập An đưa ngón tay lên môi ra hiệu cho Lạc Nhất im lặng, rồi thản nhiên nhấn nút nghe: “Alo?”