“Dập An, bạn trai bà đấy à?” Á Nam hỏi, mấy cô nàng khác cũng vây quanh, đôi mắt lấp lánh sự tò mò nhìn về phía Bì Dập An.
Vừa tan làm, cả nhóm biên kịch cùng đi thang máy xuống, vừa ra đến cổng đài truyền hình đã thấy một người đàn ông ngoại hình xuất chúng, khí chất ngời ngời đang đứng bên cạnh xe vẫy tay. Chẳng cần đoán cũng biết, tuyệt đối có liên quan đến Bì Dập An.
Cô nhìn bác sĩ Giản đang ngoan ngoãn đứng chờ, mỉm cười nói với đám Á Nam: “Không phải đâu.”
Trên xe, Giản Chiếu Nam liếc nhìn qua gương chiếu hậu thấy mấy cô gái vẫn đang vẫy tay chào tạm biệt, anh nói với Bì Dập An: “Thì ra em làm việc ở đài truyền hình, hèn gì…”
Anh vốn định nói “hèn gì tính tình lại ngang ngược như thế”, nhưng cuối cùng lại thôi.
Bởi vì trạng thái của Bì Dập An lúc này có chút lạ. Tuy số lần gặp mặt không nhiều, nhưng lần nào cô cũng tùy ý, rực rỡ như một ngọn lửa gợi cảm khiến người ta không thể ngó lơ. Thế nhưng lúc này, cô tựa cằm vào cửa sổ xe, cơn gió đêm mùa hạ ấm áp thổi qua làm tung bay mái tóc thơm dịu. Một sợi tóc vương trên bờ môi đỏ mọng, đôi mày sắc sảo dưới ánh đèn neon của phố thị hiện lên vẻ lạnh lùng kiêu sa lạ thường.
Vô cớ khiến người ta liên tưởng đến tuyết trắng giữa mùa đông, lạnh lẽo, cô tịch nhưng lại kích thích ham muốn chinh phục của đàn ông.
“Hèn gì cái gì cơ?” Cô vén lọn tóc ra sau tai, khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười hờ hững.
Giản Chiếu Nam chỉ liếc nhìn bờ môi đỏ quyến rũ ấy một cái rồi vội vàng thu hồi tầm mắt, cổ họng hơi khô khốc. “Không có gì.”
“Đúng rồi, em có phiền không nếu tôi tiện đường đón em trai? Thằng bé vừa xong buổi học thêm tối nay.” Anh hỏi.
Bì Dập An khẽ cau mày, nhưng vẫn đáp: “Tùy anh thôi.”
Xe dừng trước cổng trường Trung học số 4 khi học sinh vẫn chưa tan hết. Trong không gian hẹp và kín đáo của xe, bác sĩ Giản vắt óc suy nghĩ xem nên nói gì để mình không trở nên tẻ nhạt, nhưng mở miệng ra vẫn là câu hỏi đậm mùi nghề nghiệp: “Mấy ngày nay tai em thấy thế nào? Có uống thuốc đúng giờ không?”
Bì Dập An bật cười khẽ, tiếng cười mang theo mị lực ngứa ngáy, cô hỏi ngược lại: “Bác sĩ Giản, anh chạy xa như vậy vào giữa đêm thế này, chỉ để quan tâm bệnh nhân thôi sao?”
Giản Chiếu Nam sững sờ. Chưa kịp lên tiếng, anh đã bị cô dứt khoát túm lấy cà vạt kéo mạnh lại gần. Khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet, hơi thở ấm áp của cô phóng đại ngay trước mắt anh.
“Bác sĩ Giản, anh nghĩ kỹ rồi hãy trả lời nhé.” Cô thì thầm, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can.
Anh có thể nhìn thấy rõ hình ảnh mình phản chiếu trong đồng tử của cô. Tiếng tim đập của ai đó dồn dập, kích thích như muốn làm vỡ tung màng nhĩ. Anh nuốt nước bọt, yết hầu trượt lên trượt xuống đầy khó khăn, thốt ra: “Tôi là vì…”
Lời chưa dứt, môi anh đã bị đôi môi mềm mại, nóng bỏng của Bì Dập An chặn đứng lại. Như không tin vào sự thật, đôi mắt anh trợn tròn vì sự chủ động đầy táo bạo này, hơi thở hoàn toàn đình trệ.
“Bác sĩ Giản, nhắm mắt lại đi.” Giọng nói mê hoặc vang lên bên tai.
Thế giới của Giản Chiếu Nam rơi vào bóng tối, thứ duy nhất dẫn lối cho anh là đôi môi và chiếc lưỡi ngọt ngào như mang theo kịch độc của người phụ nữ này, câu hồn đoạt phách khiến anh đắm chìm. Bì Dập An hôn vừa sâu vừa cuồng nhiệt, đầu lưỡi cô linh hoạt luồn lách quấn lấy lưỡi anh, mút mát nồng nàn, rồi thỉnh thoảng lại dùng hàm răng nhỏ day nhẹ lên bờ môi anh, mang theo chút đau đớn nhưng lại kích thích dục vọng đàn ông của anh đến tột cùng. Giản Chiếu Nam hoàn toàn bị động, chỉ biết run rẩy đón nhận sự chiếm đoạt đầy điêu luyện của cô.
Mãi đến khi tiếng chuông tan học vang lên, cô mới buông tha cho anh.
Khi hai bờ môi tách ra, một sợi chỉ bạc dâm mĩ trong khoang miệng kéo dài rồi đứt đoạn giữa môi lưỡi hai người. Không khí trong xe đặc quánh vẻ tình tứ, ám muội. Giản Chiếu Nam bắt gặp trong đôi mắt rực rỡ như ráng chiều của cô một tia khinh miệt thoáng qua, rồi nghe cô hờ hững nói:
“Bác sĩ Giản, anh là vì cái này, đúng không?”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Về đến nhà đã hơn 10 giờ đêm, Thập Nhị đang nằm xem tivi, cười sặc sụa vì một diễn viên hài. Thấy Bì Dập An về, cô nàng ngồi bật dậy nhìn cô chằm chằm.
“Gì thế?” Bì Dập An vừa thay dép vừa hỏi.
“Mày không có gì muốn nói với tao à?” Thập Nhị nghiêm túc đưa điện thoại ra.
Đó là giao diện Weibo. Chuyện Cố Duyên trốn dưới gầm bàn của cô hôm nay không biết bị ai quay lại toàn bộ và đưa lên mạng, khơi mào một cuộc khẩu chiến dữ dội giữa các fandom.
Bì Dập An cười nhạt: “Chỉ là quay show thôi mà, không biết đứa nào bày ra cái trò dở hơi đó cho cậu ta.”
“Vấn đề không phải cái đó! Mày nhìn đi, có fan đang muốn truy tìm danh tính mày kìa!”
Bì Dập An vẫn thong thả: “Mấy đứa con gái ấy mà, bất cứ giống cái nào xuất hiện cạnh idol của chúng đều bị coi là kẻ thù. Thế nên tao mới ghét dây dưa với nam minh tinh, nhất là hạng đang nổi như Cố Duyên.”
“Mày không sao thật chứ?”
“Yên tâm, ngủ một giấc là chúng nó quên ngay thôi.”
Hai người lấy nửa quả dưa hấu ra rồi dùng thìa xúc ăn, hoàn toàn chẳng màng đến hình tượng gì.
“Hôm nay bác sĩ Giản đưa tao về đấy.” Bì Dập An vừa nhai dưa hấu vừa kể.
“Sao? Mày định nghiêm túc với lão à?”
Bì Dập An phì cười: “Mày biết không, lão lấy cớ mang thuốc qua để đón tao tan làm, kết quả đi được nửa đường lại bảo phải ghé đón em trai tan học. Trên đời này sao lại có kiểu đàn ông cứng nhắc, quy củ đến thế cơ chứ.”
“Thế em trai lão có ngon trai không?”
Bì Dập An nhún vai: “Có thấy mặt mũi đâu, hình như nhóc con trốn học đi chơi rồi.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ngày hôm sau, mọi chuyện lại chẳng hề êm đẹp như Bì Dập An kỳ vọng. Cuộc chiến trên Weibo bắt đầu bùng nổ dữ dội.
Fandom của Cố Duyên và Ngụy Nguyên – hai ngôi sao trẻ đang lên vốn không đội trời chung – đã lao vào cắn xé nhau không thương tiếc. Fan của Ngụy Nguyên công kích, gán cho Cố Duyên cái mác biến thái, thiếu tôn trọng phụ nữ, dèm pha rằng cậu ta cố tình chui xuống gầm bàn là để nhìn lén chân và thèm khát cặp đùi của Bì Dập An.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi vừa bước chân vào đài truyền hình, Bì Dập An vẫn bị vô số ánh mắt tò mò, soi mói đổ dồn vào cơ thể. Tiểu A từ phía sau bất ngờ ôm chầm lấy cô trêu chọc: “An ơi, cảm giác một đêm thành sao, được cả triệu người bàn tán về đôi chân là như thế nào?”
“Nếu bọn họ không đào bới lại vụ tôi thi Toán cấp ba được có 40 điểm thì sẽ hoàn hảo hơn đấy.” Bì Dập An cười khổ.
Lúc họp nhóm, lão Thành cũng đem chuyện này ra trêu đùa: “Sẵn tiện Dập An cũng có duyên với Cố Duyên rồi, hay là lần này em phụ trách kèm cặp cậu ta luôn nhé?”
“Xin sếp tha mạng cho em! Cố Duyên cứ để anh Đông lo đi, em còn muốn sống yên ổn thêm vài năm nữa.” Bì Dập An lập tức xua tay từ chối. Cô vốn đã được phân công phụ trách Ngôn Tinh Đồ, một sao nhí 15 tuổi chưa có nhiều fan cuồng, ít thị phi hơn hẳn, đỡ phải rước họa vào thân.
Chiều hôm đó, lão Thành gọi riêng cô vào văn phòng làm việc. Vừa đẩy cửa bước vào, cô đã thấy Cố Duyên và người đại diện Hoàng Sơn đã ngồi đợi sẵn.
Khác hẳn với vẻ hoạt bát, ngọt ngào trước ống kính ngày hôm qua, Cố Duyên lúc này ngồi thu mình trên sofa, dán mắt vào điện thoại với biểu cảm lạnh lùng, lầm lì, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của bất kỳ ai xung quanh. Sự tương phản này vô tình lại toát ra một vẻ ngông cuồng, gợi cảm đậm chất đàn ông.
“Chào anh.” Bì Dập An lịch sự, chủ động bắt tay Hoàng Sơn.
Hoàng Sơn đã ngoài 40, là người đại diện sừng sỏ trong giới, từng nhào nặn ra vô số ngôi sao tên tuổi. Ông ta nhìn lướt qua vóc dáng chuẩn chỉnh cùng gương mặt sắc sảo của Bì Dập An, cười nói với lão Thành: “Lão Thành à, cô Bì đây không chỉ có tài đâu, nhan sắc và body này mà đi làm minh tinh thì khối anh chết mê chết mệt đấy.”
“Hoàng Sơn, anh đừng có mà sang đây giở trò đào góc tường, cướp người của tôi nhé!” Lão Thành cười ha hả đùa lại.
Hai người đàn ông khách sáo đưa đẩy qua lại, còn Cố Duyên thì vẫn giữ thái độ im lặng tuyệt đối. Bì Dập An chẳng lấy làm lạ, cái vẻ vui vẻ, thân thiện hôm qua chẳng qua chỉ là cái vỏ bọc hình tượng mà công ty xây dựng để câu dẫn fan hâm mộ mà thôi.
Đúng như cô dự đoán, họ tìm đến cô là vì vụ lùm xùm tình ái trên Weibo. Hoàng Sơn muốn mượn tài khoản Weibo của Bì Dập An để đăng bài thông báo hai người là chị em thân thiết từ lâu để dập tắt cái tin đồn nhìn lén chân, sau đó Cố Duyên sẽ chia sẻ lại bài viết là êm chuyện.
Bì Dập An gật đầu sảng khoái: “Vốn dĩ cũng chẳng có gì, chỉ là cư dân mạng chuyện bé xé ra to thôi. Anh yên tâm, tôi sẽ phối hợp hết mình.”
Hoàng Sơn thở phào một hơi nhẹ nhõm. Ông ta thực sự sợ phía đối thủ Ngụy Nguyên sẽ liên hệ với Bì Dập An trước để mua chuộc cô dìm hàng Cố Duyên. Cố Duyên đang là cây rụng tiền hái ra vàng của công ty, tuyệt đối không thể để dính phải bất kỳ vết nhơ nào về nhân cách.
“A Duyên.” Hoàng Sơn gằn giọng, ra hiệu cho chàng trai đang ngồi trên sofa. “Lại đây chụp vài tấm hình thân thiết với cô Bì đi.”
Cố Duyên lúc này mới chịu ngẩng đầu lên, ném cái nhìn lười biếng về phía Bì Dập An, cuối cùng cũng thốt ra một tiếng lạnh nhạt từ cuống họng: “Ờ.”
![Bìa [THLN] – Chương 7: Người đại diện](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)