Bìa [THLN] – Chương 6: Nam minh tinh
THLN

[THLN] – Chương 6: Nam minh tinh

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

1885 từ · 9 phút đọc

Nam minh tinh

Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Bì Dập An bị lão Thành gọi gấp đến đài truyền hình.

Khi cô chạy vào văn phòng, mọi người đã tập trung khá đông nhưng lão Thành thì chưa thấy đâu. Bì Dập An vứt túi xách vào ngăn kéo, gõ gõ tấm vách ngăn hỏi nhỏ Á Nam ngồi kế bên: “Có chuyện gì thế? Lão Thành sốt sình sịch gọi tụi mình lên, rồi ông ấy đâu?”

Á Nam vẫy tay ra hiệu cô ghé tai lại, thì thầm: “Đạo diễn Từ xảy ra chuyện rồi, nghe đâu đắc tội với ông lớn nào đó nên toàn bộ dự án bị đình chỉ hết. Chỉ còn sót lại cái ‘Gia Tộc Lữ Hành’, nhưng show này đã ký hợp đồng quảng cáo xong xuôi nên không dừng được, đài quyết định chuyển giao cho đạo diễn Lý.”

Đạo diễn Lý tên đầy đủ là Lý Lị, vừa là vợ vừa là cộng sự ăn ý của lão Thành – sếp của Bì Dập An. Cặp bài trùng này những năm qua đã nhào nặn ra không ít chương trình thực tế đình đám. Đạo diễn Lý đã tiếp quản dự án thì chắc chắn lão Thành sẽ không đứng ngoài cuộc.

Bì Dập An thở dài tuyệt vọng, thầm nghĩ sắp tới lại chuẩn bị bán mạng, vắt kiệt sức lực cho công việc rồi. “Thế lão Thành đâu?”

“Đang ở phòng sếp tổng cùng đạo diễn Lý.”

Chưa đầy hai phút sau, toàn bộ nhóm biên kịch đã có mặt đông đủ. Trừ lão Thành ra, nhóm có bảy người, ba nam bốn nữ. Nhân lúc sếp vắng mặt, cả hội tụ lại bắt đầu tám xuyên lục địa về những góc khuất dơ bẩn trong giới giải trí.

Nào là nam minh tinh A đã có vợ nhưng lúc quay phim vẫn dẫn theo chuyên viên trang điểm riêng vào phòng hành sự, cày cuốc nồng nhiệt đến mức bị vợ bắt quả tang tại trận, dồn cô nàng tiểu tam vào nhà vệ sinh không dám ló mặt ra. Rồi lại đến chuyện anh đại của giới giải trí bị bắt gặp hẹn hò, làm ấm giường cùng một đại gia trung niên đã có gia đình ở nước ngoài…

Có người ví von giới giải trí như một kỹ viện cao cấp, lời này nói ra thì chẳng sai chút nào, đều là những cuộc giao dịch thể xác cả thôi.

“Làm cái gì đấy, làm cái gì đấy!” Cả bọn đang hăng say buôn chuyện thì lão Thành đẩy cửa bước vào, tay cầm xấp kế hoạch gõ lên đầu từng đứa một. “Gọi các người đến đây để họp chợ à? Tập trung hết vào đây cho tôi!”

Cuộc họp kéo dài đằng đẵng không dứt. Đến trưa, cả nhóm gọi cơm hộp về ăn ngay tại phòng họp để vừa ăn vừa thảo luận. Khách mời đã được chốt xong, tổng cộng có bảy người, vừa vặn mỗi biên kịch sẽ phụ trách kèm cặp một ngôi sao.

Bì Dập An nhìn tấm hình của Cố Duyên trên màn hình chiếu, thầm nghĩ đúng là cầu được ước thấy. Mới hai hôm trước cô còn nói với Thập Nhị là chưa có duyên hợp tác với Cố Duyên, thế mà giờ cậu nhóc này đã tự tìm đến tận cửa.

Cô cùng cả nhóm vật lộn mất ba ngày trời mới thu dọn xong đống hỗn độn của dự án cũ để bắt nhịp với show mới.

Chiều hôm đó, sau khi kết thúc buổi họp tổng kết cuối cùng trước khi bấm máy, lão Thành tâm lý bỏ tiền túi chiêu đãi cả hội trái cây và đồ ngọt. Một đám người nằm bò ra bàn ăn uống no nê.

“Hôm nay show ‘Thử Thách Tối Thượng’ quay ở đài mình đúng không nhỉ?” Tiểu A hỏi.

Lấp Lánh vừa tống một miếng bánh dâu tây vào miệng vừa đáp: “Hình như quay từ tầng 1 đến tầng 5. Tập này mời cả Cố Duyên lẫn Chung Vệ Triết, đài mình đúng là chịu chi thật.”

Cả Cố Duyên và Chung Vệ Triết đều là những tiểu thịt tươi đang nổi như cồn, cát sê cao ngất ngưởng. Dự án của nhóm Bì Dập An mời được một người đã là kỳ tích, đằng này show kia mời hẳn cả hai. Đúng là đảm bảo về mặt rating.

Mãi đến gần 3 giờ chiều, cả hội mới tản về vị trí làm việc. Bì Dập An vừa ngồi xuống chưa được hai phút thì điện thoại rung lên. Là bác sĩ Giản.

“Bác sĩ Giản?”

“Bì Dập An, em lại bị tắc đường à?”

“Bác sĩ Giản, em… em… đệch mẹ!”

Giản Chiếu Nam ở đầu dây bên kia vừa dứt lời thì chỉ nghe thấy tiếng ồn ào hỗn loạn từ phía Bì Dập An.

Bì Dập An đang cầm điện thoại, trân trối nhìn Cố Duyên – chàng trai có đôi chân dài miên man, dáng người cao ráo đầy mị lực – đang ôm một cái rương báu hớt hải chạy xộc vào văn phòng biên tập, theo sau là một tay quay phim cũng đang thở không ra hơi.

Bì Dập An vội cúi thấp người, định núp sau vách ngăn để không liên lụy, nhưng chẳng ngờ cô chưa kịp trả lời bác sĩ Giản thì Cố Duyên đã thoắt một cái, chui tọt xuống dưới gầm bàn của cô.

Cô giật mình cúp máy, theo bản năng đẩy ghế lùi ra sau một bước. Nào ngờ Cố Duyên nhanh tay tóm lấy cổ chân cô kéo sát trở lại.

“Chị ơi, cầu xin chị giúp em trốn một lát! Có người đang truy đuổi em!” Cố Duyên chắp tay trước ngực, trưng ra khuôn mặt thiên thần có thể làm tan chảy trái tim và khiến cơ thể hàng triệu thiếu nữ phát cuồng để cầu xin cô.

Toàn bộ cảnh tượng này đều lọt vào ống kính máy quay.

Bì Dập An vốn là biên kịch show thực tế, cô hiểu rõ mấy cái kịch bản này hơn ai hết. Tay nhiếp ảnh gia kia cô cũng quen mặt, chẳng có lý do gì để không phối hợp, nhất là khi đối phương lại là Cố Duyên.

Cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, ra dấu oke với Cố Duyên. Cậu nhóc ngọt ngào nói lời cảm ơn rồi quay sang máy quay bảo nhiếp ảnh gia đi mau kẻo bị phát hiện. Mọi cử chỉ, biểu cảm lo âu của Cố Duyên đều diễn vô cùng chuyên nghiệp, đúng chất con nhà nòi.

Dù da mặt Bì Dập An có dày đến đâu thì lúc này cũng thấy hơi ngượng ngùng. Một nam minh tinh hàng đầu đang co rướm dưới gầm bàn, không gian chật hẹp khiến hơi thở và sức nóng từ cơ thể cậu ta gần như phả thẳng vào chân cô. May mà hôm nay cô không mặc váy ngắn hở eo, nếu không thì cái khoảng cách thân mật sát sàn sạt này thật sự quá mức khó đỡ.

Đồng nghiệp xung quanh đều bịt miệng cười trộm, chẳng đứa nào thèm cứu cô. Đúng là một lũ khốn nạn!

“Chị ơi, chị ơi.” Cố Duyên thì thầm hỏi, giọng nói trầm thấp vang lên ngay dưới chân cô. “Bọn họ tới chưa?”

Bì Dập An ngó ra ngoài, minh tinh thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy một đám nhân viên nữ nghe tin Cố Duyên ở đây nên kéo đến xem náo nhiệt. “Chưa thấy ai.”

Trốn được chừng ba phút, Cố Duyên mới lồm cồm bò ra. Trước khi đi, cậu m còn không quên ném cho cô một cái nháy mắt: “Cảm ơn chị yêu nhé!”

Bì Dập An cười giả lả: “Không có gì.”

Thực tâm cô không thích xuất hiện trên ống kính cho lắm, đặc biệt là bên cạnh nam thần. Fan của họ mà soi ra được thì chắc chắn sẽ xé cô ra thành trăm mảnh.

Sau khi Cố Duyên đi, văn phòng mới yên tĩnh trở lại. Đám Tiểu A, Lấp Lánh lập tức ùa tới tra khảo với ánh mắt đầy vẻ mờ ám:

“Bì Bì, tiếp xúc thân mật ở khoảng cách gần với Cố Duyên cảm giác thế nào? Kích thích không?”

“Có định chuyển sang làm fan cuồng, muốn lên giường với cậu ấy không?”

Bì Dập An vội vã dập tắt đám cháy: “Lão Thành sắp về rồi đấy, ông ấy mà thấy tụi mình tụ tập không làm việc là trừ hết tiền thưởng quý này bây giờ.”

Nhắc đến tiền, cả bọn liền giải tán nhanh như một cơn gió.

Đợi đã, Bì Dập An chợt nhớ ra mình quên mất chuyện gì đó cực kỳ quan trọng.

Chết tiệt, là bác sĩ Giản! Cô vội vàng gọi lại.

“Alo, bác sĩ Giản ạ!”

Giọng Giản Chiếu Nam không còn dịu dàng như mọi khi mà mang theo sự tức giận và ghen tuông rõ rệt: “Bì Dập An, giải thích cho tôi nghe tại sao em không đến phòng khám, và tại sao lại dám cúp máy của tôi?”

Bì Dập An “à” một tiếng, cảm thán: “Bác sĩ Giản, hiếm khi thấy anh hung dữ mà không gọi em là Bì nữ sĩ đấy.”

Giản Chiếu Nam suýt chút nữa thì bị cô làm cho tức cười. Anh ngồi đợi cô ở phòng khám hơn hai tiếng đồng hồ, lòng dạ bồn chồn lo lắng gọi điện thì bị cô chửi thề một tiếng rồi cúp cái rụp. Giờ cô gọi lại còn tâm trí đâu mà đùa giỡn, trêu chọc anh.

Anh thở dài, giọng trầm xuống: “Hâm nay là lịch tái khám của em, em quên rồi sao?”

Bì Dập An đúng là quên thật, và với khối lượng công việc hiện tại, cô chắc chắn không thể rời đi. “Hai ngày nay em bận quá, thực sự không đi được. Xin lỗi bác sĩ nhé, chắc mấy buổi tái khám tới em cũng không đi được đâu.”

Nghe cô nói xong, đầu dây bên kia im lặng đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng hít thở nhè nhẹ của anh qua ống nghe làm tai cô ngứa ngáy.

Bì Dập An có chút chột dạ: “… Bác sĩ Giản?”

“Tai em không nhỏ thuốc là không được đâu.” Giản Chiếu Nam nói, giọng điệu đanh thép, bá đạo không cho phép từ chối. “Thế này đi, tối nay khi nào em tan làm, tôi sẽ mang thuốc qua cho em.”

Bì Dập An ngập ngừng, trong lòng có chút xao động: “Thế thì… phiền anh quá…”

“Bì nữ sĩ, nếu em không muốn giữ cái tai của mình nữa thì cứ việc từ chối tiếp đi.”

Lại gọi là Bì nữ sĩ rồi…

“Dạ vâng, vậy phiền anh quá. Lát nữa em gửi địa chỉ công ty cho anh.” Bì Dập An đành nhượng bộ.

Giản Chiếu Nam cúp máy cái “rụp”.

Đúng 9 giờ tối hôm đó, chiếc xe của bác sĩ Giản đã xuất hiện ngay dưới chân tòa nhà đài truyền hình, sẵn sàng chờ đón cô.