Bìa [THLN] – Chương 4: Bạn gái
THLN

[THLN] – Chương 4: Bạn gái

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2295 từ · 10 phút đọc

Bạn gái

Đêm đó, Bì Dập An mơ thấy một giấc mộng xuân nóng đến bốc hỏa.

Trong mơ, cô và bác sĩ Giản đang triền miên ngay tại phòng khám của anh. Ban đầu anh vẫn còn đang nghiêm túc nội soi tai cho cô, nhưng rồi bác sĩ Giản bất ngờ lột bỏ khẩu trang, phả những hơi thở nóng rực vào vành tai cô. Bì Dập An vốn có điểm nhạy cảm nằm ngay ở tai, làm sao chịu nổi cái kiểu trêu chọc đầy tình tứ này?

Cô luồn tay qua lớp quần tây phẳng phiu của bác sĩ Giản, chạm trực tiếp vào dương vật của anh. Kích cỡ đồ sộ, cứng ngắc bên trong quả thực không làm cô thất vọng.

“Bì nữ sĩ, xin em tự trọng, đừng động tay động chân.” Trong mơ bác sĩ Giản nói thế, nhưng giọng điệu lại chẳng hề có ý định ngăn cản, mặc cho bàn tay cô muốn làm càn thế nào thì làm.

Bì Dập An không nhìn rõ mặt anh dưới ánh sáng mờ ảo, nhưng thanh âm trầm ấm kia thì không lẫn đi đâu được. “Em chỉ động tay thôi mà bác sĩ, hay là anh thích em dùng chân hơn? Chân em dài và đẹp lắm đấy. Với cả bác sĩ Giản này, giọng anh hay quá, anh vừa cất lời là chỗ đó của em đã ướt đẫm dâm thủy rồi.”

Bàn tay cô siết chặt lấy côn thịt đang trướng to, gân guốc của anh, môi dán vào yết hầu, cố ý cọ xát vào cái khối gồ lên đầy nam tính ấy mỗi khi lên tiếng.

Bác sĩ Giản thở dốc dồn dập: “Bì nữ sĩ…”

“Đã bảo là đừng gọi em là Bì nữ sĩ rồi mà, cái danh xưng quái quỷ gì nghe già chết đi được!” Bì Dập An hứ một tiếng, bàn tay hơi dùng lực bóp mạnh.

Bác sĩ Giản phát ra một tiếng rên rỉ đầy kìm nén từ sâu trong cổ họng: “Em nhẹ tay một chút… hỏng rồi thì còn dùng vào việc gì được nữa?”

Chẳng biết từ lúc nào, hai người đã lăn lộn trên chiếc giường y tế trong văn phòng. Chiếc giường chỉ cách cửa sổ sát đất chừng một mét, qua lớp rèm mỏng, cô thậm chí có thể nghe thấy tiếng bước chân và tiếng trò chuyện của người đi đường bên dưới. Cảm giác kích thích khi được làm tình ở nơi có thể bị phát hiện khiến Bì Dập An hưng phấn đến run rẩy, dâm thuỷ chảy ra ướt đẫm cả kẽ đùi.

Bác sĩ Giản khác hẳn với cậu nhóc Lạc Nhất thô bạo trước đó, anh làm tình một cách vô cùng dịu dàng và từ tốn. Khi anh hôn dọc theo vành tai cô, Bì Dập An có cảm giác như mình đang được tận hưởng một liệu trình ân ái đỉnh cao.

Anh mút mát dái tai cô, đầu lưỡi trơn trượt linh hoạt lướt qua sụn tai, rồi dừng lại trên môi, liếm láp từng chút một như một con dã thú đang vờn con mồi đã nằm gọn trong tay, vừa chiếm hữu lại vừa dịu dàng đến lạ lùng.

Anh lật người Bì Dập An lại, hôn dọc theo tấm lưng trần mịn màng của cô. Dường như anh đặc biệt yêu thích hai mảnh xương cánh bướm gợi cảm ở sau lưng cô, môi lưỡi cứ nán lại đó mút mát mãi không rời. Dưới ánh nắng, sống lưng cong vút của cô lấp lánh những vệt nước bọt và dâm thủy nhớt nháp, trông vừa dâm dục nhưng cũng đầy thánh khiết.

Bác sĩ Giản nới lỏng cà vạt để nó rủ xuống trước ngực, cởi vài chiếc cúc dưới của sơ mi trắng, nhưng mấy cúc trên vẫn cài kín mít, đúng chuẩn một kẻ đạo mạo chính hiệu. Quần âu bị vứt lăn lóc dưới đất, chiếc quần boxer bị dương vật khổng lồ làm cho căng nứt cả vải.

Anh lại cúi xuống hôn cô, hai tay chống hai bên cơ thể cô, phần dưới sưng to căng cứng cứ thế cọ xát liên tục vào khe thịt nhạy cảm đã ướt đẫm dâm thủy.

“Bác sĩ Giản…” Bì Dập An thở dốc gọi tên anh, eo không tự chủ được mà lướt lên cọ vào anh.

“Hửm?” Anh phát ra một âm sắc trầm thấp đến mức có thể khiến người ta tan chảy.

Bì Dập An cảm thấy bên trong mình càng lúc càng ngứa ngáy và trống rỗng.

“Chơi em đi… mau chịch em đi mà!” Cô bật ra tiếng nức nở dâm đãng: “Em muốn anh, dùng lực thật mạnh mà đâm nát em.”

Bác sĩ Giản khẽ cười: “Bé ngoan, đừng vội, anh sẽ cho em một trải nghiệm tuyệt vời.”

Nhưng Bì Dập An không đợi nổi nữa, bên dưới cô thèm khát đến mức phát điên, mà cái tên này cứ liên tục rót vào tai cô những lời đường mật. Cô ôm chặt lấy bờ vai rộng của anh, linh hoạt xoay người đè anh xuống dưới, hai tay chống lên lồng ngực săn chắc, nở nụ cười lả lơi: “Nhớ kỹ, là em đang nhún anh đấy nhé.”

Ngay khi cô vừa nắm lấy côn thịt nóng hổi của anh định ngồi sụp xuống để tận hưởng cảm giác bị lấp đầy thì một trận tạp âm chói tai đã đánh thức cô.

Trong phòng khách, Thập Nhị bật loa cỡ đại, giọng lão Thiên Lí Cập đang hát nốt cao đến mức lạc cả giọng, nghe rợn cả người giữa buổi sáng sớm.

“Thập Nhị, cái đờ mờ nhà mày!” Bì Dập An điên tiết gào lên từ trong phòng.

Con nhỏ Thập Nhị đang cười ngặt nghẽo bên cái loa chẳng nghe thấy gì, ngây thơ chạy lại cửa phòng cô hỏi: “Tao đây, có chuyện gì thế!”

Bì Dập An chỉ muốn ném con nhỏ xuống lầu cho con chó mực của ông bảo vệ cắn một trận.

Hỏi cái gì? Mày vừa mới phá đám cuộc mây mưa của bà đấy!

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Mãi mới đến thứ năm, Bì Dập An ngủ một giấc đến tận 10 giờ. Cô thong thả đi tắm, đắp mặt nạ bước ra thì vừa lúc Thập Nhị ngủ dậy ngáp ngắn ngáp dài chào buổi sáng.

“Sáng cái nỗi gì, 11 giờ rưỡi rồi mẹ trẻ. Đêm qua mày làm cái gì đấy?” Bì Dập An vừa soi gương chỉnh lại miếng mặt nạ vừa cằn nhằn.

Thập Nhị nốc một hơi nước đá rồi dùng chai nước áp lên mắt cho bớt sưng: “3 giờ sáng Thiên Lí Cập live trên YY, tao thức cùng lão đến tận 5 giờ mới ngủ.”

Bì Dập An nhìn con bạn đầy kinh ngạc: “Sao mày biết nửa đêm lão dậy live?”

“Tao treo YY 24/24 mà!” Thập Nhị đáp đầy tự hào.

“Mày điên rồi con.” Bì Dập An tặc lưỡi. “Mày cứ thế này thì sớm muộn cũng đột tử thôi.”

“Chết tao cũng lôi mày theo đệm lưng!” Thập Nhị lườm bạn, rồi hỏi: “Trưa nay ăn gì?”

“Mày tự gọi đồ đi, tao không ăn.”

“Lại định đi đâu à?”

Bì Dập An ngắm đường cong của mình trong gương: “Có đi đâu đâu, chiều nay tao định diện bộ váy caro hở eo, ăn vào bụng nó phình ra thì xấu chết.”

Thập Nhị “ồ” lên một tiếng, cắn ngón tay đầy đểu cáng: “Bì Bì, nhớ chụp lén bác sĩ Giản cho tao xem với nhé.”

“Ai bảo với mày là tao đi gặp bác sĩ Giản?”

Thập Nhị cười: “Trên đời này ngoài mẹ mày ra thì tao là đứa hiểu mày nhất. Mấy cái tính toán trong bụng mày mà đòi giấu tao à?”

Bì Dập An bật cười, đúng là không sai, hai đứa thân đến mức kỳ kinh nguyệt còn trùng nhau. “Thế sao mày không đi cùng tao luôn?”

“Thôi xin kiếu, tao không muốn đi xem mày thả thính đâu, nghiệp quật chết, nhìn nhiều lại mọc lẹo mắt!”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lần này Bì Dập An đến phòng khám cực kỳ đúng giờ. Cô lễ tân ấn tượng sâu sắc với cô, vì lần trước cô đến muộn nửa tiếng làm bác sĩ Giản có vẻ mất kiên nhẫn, thế mà lúc cô đến, bác sĩ lại không hề nổi cáu.

“Chị Bì, hôm nay chị đẹp quá ạ.” Lễ tân khen ngợi khi thấy cô diện chiếc váy hở eo quyến rũ.

Bì Dập An thản nhiên nhận lời khen rồi hỏi: “Bác sĩ Giản có đang bận với bệnh nhân nào không em?”

“Chờ em tí để em hỏi lại ạ.” Cô nàng gọi điện nội bộ: “Dạ bác sĩ Giản, hiện tại anh có tiện không ạ? Dạ… có chị Bì Dập An tới ạ.”

Treo máy xong, cô bé bảo: “Bác sĩ Giản mời chị vào ạ.”

Bì Dập An không vội vào ngay, cô ghé nhà vệ sinh dặm lại lớp son cho thật lung linh rồi mới lả lướt bước tới phòng bác sĩ. Chưa kịp gõ cửa thì cửa đã đột ngột mở ra từ bên trong.

Bác sĩ Giản bước ra, bất ngờ nắm lấy cổ tay Bì Dập An kéo tuột vào trong phòng. Lúc này cô mới phát hiện trong phòng còn có một người phụ nữ khác đang ngồi.

“Cô Trương, đây là bạn gái tôi.” Bác sĩ Giản vòng tay ôm lấy bờ vai trần của Bì Dập An, ngón tay bí mật véo nhẹ cô một cái như ra hiệu.

Bì Dập An là ai chứ? Sóng gió gì cô chẳng trải qua. Nhìn cái vẻ mặt thất thần đau khổ của cô Trương kia là cô hiểu ngay vấn đề. Kịch bản ứng biến lập tức nảy số trong đầu.

Cô thuận thế vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của bác sĩ Giản, dùng cái giọng nũng nịu chảy nước hỏi: “Nam Nam à, cô này là ai thế anh?”

Bác sĩ Giản khựng lại toàn tập, chắc cả đời gã đàn ông nghiêm túc này chưa bao giờ bị ai gọi bằng cái tên sến sẩm “Nam Nam” như thế đâu. Anh hắng giọng một cái cho đỡ ngượng rồi tiếp tục diễn: “Em đừng hiểu lầm, đây là bệnh nhân của anh thôi.”

Bì Dập An “ồ” một tiếng kéo dài rồi tiến về phía cô Trương kia, chủ động chào hỏi với nụ cười thảo mai: “Chào chị, tôi là bạn gái của Nam Nam. Chị họ Vương đúng không nhỉ? Tối qua tôi còn nghe Nam Nam kể có bệnh nhân họ Vương cứ thích đến phòng khám của anh ấy suốt, tôi cứ tưởng là bà cô già nào rảnh rỗi, không ngờ chị lại trẻ thế này.”

Mặt cô Trương đơ ra như tượng. Phụ nữ với nhau, cô ta thừa hiểu Bì Dập An đang dùng lời lẽ để khịa mình. Cô ta lạnh lùng đáp: “Xin lỗi, tôi họ Trương.”

Bì Dập An thừa biết cô ta họ Trương, chỉ là cố tình gọi sai cho cô ta tức chơi thôi. Cô quay lại ôm chặt lấy cánh tay bác sĩ Giản, để bộ ngực đầy đặn của mình cọ sát vào tay anh, làm nũng: “Nam Nam, cô Vương khám xong chưa? Em muốn anh đi ăn cơm với em cơ, người ta đói bụng rồi.”

Bác sĩ Giản bị cơ thể bốc lửa của cô dính chặt lấy, mồ hôi hột dưới lớp áo blouse suýt rơi ra: “Xong rồi, anh đi với em ngay đây.”

Nói rồi, hắn quay sang cô Trương nói bằng giọng lạnh lùng: “Cô Trương, tai cô không sao đâu, sau này không cần đến khám nữa nhé.”

Đúng chất đuổi khách thẳng thừng. Cô Trương tức đến tím tái mặt mày, hậm hực giậm gót giày cao gót bỏ đi, tiếng cửa đóng sầm lại.

Trong phòng giờ chỉ còn hai người. Ngay khi tiếng cửa sập lại, Bì Dập An liền vòng hai tay ôm lấy cổ Giản Chiếu Nam, cả cơ thể bốc lửa dán chặt vào người anh mà cười ngặt nghẽo: “Anh thấy mặt cô ta không? Tức đến xanh mét rồi kìa. Vui chết đi được.”

Khoảng cách quá gần khiến Giản Chiếu Nam cảm nhận rõ rệt sự mềm mại của vòng một đẫy đà đang ép sát, nén chặt vào lồng ngực mình. Đáng nói là chính chủ dường như chẳng hề biến sắc, cứ theo nhịp cười mà cọ xát liên hồi vào người anh.

Anh thở hắt ra một hơi nặng nề, hai bàn tay nắm chặt lại đặt hai bên hông để kìm nén, giọng nói hơi run rẩy dưới lớp khẩu trang: “Bì nữ sĩ, cô dán sát quá rồi đấy.”

Bì Dập An ngừng cười nhưng vẫn không chịu nhích ra nửa phân. Cô thậm chí còn siết chặt tay ôm lấy cổ anh, hơi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người đàn ông trước mặt. Dù có lớp khẩu trang che khuất thì cũng không giấu được vẻ nam tính ngời ngời đang dao động. Thịt ngon đã dâng đến tận miệng, Bì Dập An mà không cắn một miếng thì đúng là không phải phong cách lẳng lơ của cô rồi.

Cô chớp chớp mắt, phả hơi thở thơm mát lên cằm anh, thầm thì đầy lả lơi: “Nam Nam à, em đang làm bạn gái của anh mà. Bạn gái ôm một cái thì có sao đâu nà?”