Sau khi Bì Dập An thẳng thắn thú nhận với Thập Nhị chuyện cô đã chấp nhận cùng Cố Duyên và Giản Chiếu Nam bước vào mối quan hệ chung một mái nhà, Thập Nhị vậy mà lại không hề tỏ ra quá mức kinh ngạc. Ngược lại, cô nàng còn khẽ thở phào nhẹ nhõm một tiếng, thái độ bình thản cứ như thể chuyện này xảy ra vốn là điều hiển nhiên.
“Như vậy cũng tốt mà.” Thập Nhị nhún nhún vai, dừng lại vài giây rồi nói tiếp: “Dẫu sao thì cả hai người họ đều không phản đối, mày cứ việc thanh thản mà tận hưởng phúc lộc đi. Nhớ hồi trước tao còn đang mải nghĩ xem khi nào thì mày sẽ đá bay Cố Duyên, ai mà ngờ gã đại minh tinh nhà mày lại chơi một ván bài lớn đến thế. Chậc chậc, Bì Bì à, người đàn ông của mày đúng là không hề đơn giản nha~”
Bì Dập An do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định nói cho Thập Nhị biết sự thật: “… Kỳ thực, cái ý tưởng điên rồ này hình như là do Giản Chiếu Nam đề xuất đấy.”
Thập Nhị kinh hãi đến mức há hốc mồm, phải mất một lúc lâu mới khép cằm lại được, cô nàng tặc lưỡi thổn thức: “Quả nhiên là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được! Bác sĩ Giản trông chính trực, đạo mạo là thế, ai mà ngờ bản chất bên trong lại biết chơi, biết hưởng thụ đến vậy chứ!”
Bì Dập An khẽ thở dài một tiếng. Đến ngay cả cô còn bị cái vẻ bề ngoài của Giản Chiếu Nam lừa gạt, nói gì đến Thập Nhị. Giản Chiếu Nam nhìn qua thì có vẻ ôn nhuận, hiền lành, nhưng chỉ có ai ở cùng lâu ngày mới phát hiện ra, anh mới chính là kẻ có dã tâm và biết cách làm chủ cuộc chơi nhất.
Thập Nhị nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Bì Dập An một hồi lâu, đột nhiên nở một nụ cười đầy ẩn ý, bảo: “Bì Bì, màu có phát hiện ra bản thân mình…”
“Sao cơ?”
“Mày trở nên khác trước nhiều lắm rồi đấy.”
Bì Dập An “ơ” một tiếng, có chút hoảng hốt hỏi dồn: “Khác ở chỗ nào cơ? Tao có thấy mình thay đổi gì đâu…”
Thập Nhị khoanh hai tay trước ngực, nụ cười càng thêm phần thần bí khó lường: “Mày đừng có mà chối. Bị hai cái gã đàn ông cực phẩm kia quấn lấy, cơ thể và đầu óc có thay đổi chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao? Mày tự soi gương mà xem, mặt mày lúc nào cũng hồng hào rạng rỡ, chỉ thiếu nước viết thẳng lên trán dòng chữ ‘đàn ông nhà tôi đỉnh lắm’ thôi, cả người cứ tỏa ra cái mùi ngọt ngào của tình yêu ấy.”
Bì Dập An chột dạ đưa tay dụi dụi mũi. Kỳ thực chính cô cũng tự nhận thức được sự thay đổi của bản thân, thứ thay đổi ấy không chỉ hiển hiện trên gương mặt, mà nó đã ngấm sâu vào trong tâm tính và thói quen sinh hoạt hàng ngày của cô rồi.
Chủ yếu là vì hai “chú cún” được nuôi trong nhà kia thực sự quá mức hung hãn và ghê gớm.
Nếu như chỉ đơn độc ở chung với một người, Bì Dập An tự tin mình hoàn toàn có thể xoay xở một cách thành thạo, dễ dàng. Thế nhưng một khi hai kẻ này hợp lực lại thành một khối rồi ném thẳng về phía cô, cô thực sự có chút ăn không tiêu. Ngày thường ở những việc vặt vãnh, hai người họ có thể tị nạnh, ghen tuông dỗi hờn lẫn nhau; thế nhưng một khi đụng phải chuyện mang tính nguyên tắc, họ nhất định sẽ thiết lập một mặt trận thống nhất để đối phó với Bì Dập An. Cứ thế, người này tung kẻ kia hứng mà dày vò cô, có là thần tiên đi chăng nữa thì cũng phải đầu hàng trước chiêu trò của hai người họ.
“Ôi, tao cũng bị hai người ấy mài giũa đến mức chẳng còn chút tính khí nào nữa rồi, để tao kể cho mày nghe…”
Hai cô bạn thân cũng đã hơn một tuần không gặp mặt, bởi vậy có biết bao nhiêu chuyện để hàn huyên, từ chuyện tình cảm riêng tư cho đến những rắc rối trong công việc. Bất kỳ một chủ đề vụn vặt nào cũng đủ để hai người khúc khích cười suốt cả một buổi sáng. Ngoảnh đi ngoảnh lại đã hơn ba tiếng đồng hồ trôi qua, cho đến tận khi Giản Chiếu Nam lái xe qua đón người, cả hai cô nàng đều đã ngà ngà say.
Bì Dập An thì vẫn còn giữ được chút lý trí, nhưng Thập Nhị thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Cô nàng này có cái tật xấu là cứ hễ say rượu vào là lại phát điên, thích bám lấy người khác để dốc hết ruột gan kể lể bí mật, nói đến đoạn cao hứng còn có thể phấn khích mà nhảy múa điên cuồng, có cản cũng không cản nổi. Lúc Giản Chiếu Nam đến nơi, Thập Nhị đang xõa tóc, ôm chặt lấy anh chàng ca sĩ hát phòng trà để nhảy điệu Tango.
Khỏi phải nói sắc mặt của bạn trai Thập Nhị lúc đó đen đến mức nào. Anh ta vừa dỗ dành vừa dọa nạt mới có thể lột cô nàng ra khỏi người gã ca sĩ kia, chật vật lắm mới tống được người lên xe đưa về.
Giản Chiếu Nam đỡ lấy vòng eo mềm mại của Bì Dập An, cẩn thận đặt cô ngồi vào ghế phụ. Sau khi uống rượu, hai bên má cô ửng lên những vệt hồng rực rỡ, trông rất ngoan ngoãn và nghe lời. Cô níu lấy cánh tay Giản Chiếu Nam, liên tục cất giọng nũng nịu gọi: “Nam Nam…”
Ánh mắt Giản Chiếu Nam nhìn Bì Dập An lúc này mềm mại như có thể chảy ra nước. Anh nghiêng người sang đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô, dùng chất giọng như đang dỗ dành đứa trẻ nhỏ mà thủ thỉ: “Đêm nay qua nhà anh ngủ nhé? Để em ở nhà một mình trong tình trạng này, anh thực sự không yên tâm chút nào.”
Bì Dập An lúc này làm gì còn nghe lọt tai lời anh nói, cô hỏi một đằng trả lời một nẻo, dính chặt lấy người Giản Chiếu Nam mà làm nũng: “Em muốn ăn tôm ngọt, anh mua tôm ngọt cho em ăn có được không?”
Giản Chiếu Nam xoa xoa đầu cô, bất đắc dĩ bật cười: “Được, mua tôm ngọt cho em bé ăn.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Xe chạy đến nửa đường, điện thoại trong túi xách của Bì Dập An cứ liên tục rung chuông không ngớt. Vì đang trong cơn say nên cô không chịu hợp tác, Giản Chiếu Nam vừa lái xe vừa phải giữ cô nên không cách nào giúp cô lấy điện thoại ra được.
Vừa về đến nhà, anh đã vội vàng đi pha cho cô một ly nước mật ong ấm để giải rượu. Thế nhưng còn chưa kịp vặn nắp hũ mật ong, điện thoại của Giản Chiếu Nam lại đột ngột đổ chuông. Cùng lúc đó, từ phía phòng khách truyền đến một tiếng “bịch” rõ to, hình như Bì Dập An bị lăn từ trên sô pha xuống đất, kéo theo một loạt âm thanh đổ vỡ loảng xoảng, khung cảnh hỗn loạn không chịu nổi.
Anh vội vàng chạy lại, trước tiên là bế bổng Bì Dập An từ dưới sàn nhà lên sô pha, sau đó mới rút tay ra nhấn nút nghe điện thoại.
Đầu dây bên kia là Cố Duyên gọi tới. Hóa ra là vì cậu gọi vào số của Bì Dập An mãi mà không có người bắt máy, cho nên mới dứt khoát gọi thẳng vào máy của Giản Chiếu Nam. Sự thật chứng minh quyết định này của cậu là hoàn toàn sáng suốt.
“Cô ấy đi uống rượu với Thập Nhị nên say mướt mắt rồi, bọn tôi vừa mới về đến nhà xong. Giờ cô ấy cứ liên tục khóc nháo đòi ăn tôm ngọt đây này.” Giản Chiếu Nam một tay ôm ghì lấy cơ thể đang quọ quậy của Bì Dập An, tay còn lại áp điện thoại lên tai, giọng điệu tuy có vẻ bất đắc dĩ nhưng nghe thế nào cũng thấy ngập tràn sự hạnh phúc và thỏa mãn.
Ở đầu dây bên kia, Cố Duyên vừa mới trải qua một ngày quay phim kinh hoàng. Trong lúc thực hiện một phân cảnh đu dây cáp, cậu đã không cẩn thận làm chấn thương cổ tay, vừa mới từ bệnh viện trở về phòng khách sạn. Giờ phút này một mình cô độc ôm vết thương trong căn phòng trống trải, so sánh với khung cảnh ấm áp bên phía Giản Chiếu Nam, có thể dùng cụm từ: yếu đuối, bất lực lại đáng thương để miêu tả.
Bì Dập An trong cơn mơ màng dường như nghe thấy giọng nói quen thuộc của Cố Duyên, cô vươn hai cánh tay ra đòi giật lấy chiếc điện thoại, miệng liên tục lặp đi lặp lại tên của cậu.
Trái tim Cố Duyên trong chớp mắt liền mềm nhũn ra như nước. Thế là, ngay trước mặt Giản Chiếu Nam, hai người họ cứ thế anh anh chị chị mà nấu một nồi cháo điện thoại đầy ngọt ngào.
Chuyện giữa những kẻ yêu nhau suy cho cùng cũng chỉ quanh quẩn vài ba câu hứa hẹn, kiểu như em nhớ anh, anh nhớ em. Cố Duyên biết rõ cô đã say khướt, lại thêm việc có Giản Chiếu Nam ở bên cạnh kề cận chăm sóc, tuy ngoài miệng không nói ra nhưng trong lòng gã đại minh tinh lúc này, hũ giấm chua đã sớm lật đổ, sóng cuộn biển gầm. Cậu cố tình dùng chất giọng trầm khàn đầy quyến rũ mà gặng hỏi cô qua điện thoại: “Có anh Giản ở bên cạnh hầu hạ rồi mà vẫn chưa đủ sao? Có nhớ anh không hả? Đêm qua anh lại nằm mơ thấy chị đấy…”
Bì Dập An gối đầu lên đùi Giản Chiếu Nam, một cánh tay ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của anh, thế nhưng miệng thì vẫn đang bận dính lấy điện thoại trò chuyện cùng Cố Duyên. Cô vừa tận hưởng cảm giác dễ chịu từ đôi bàn tay mềm mại của Giản Chiếu Nam đang nhẹ nhàng xoa bóp hai bên thái dương cho mình, vừa thều thào đáp lời cậu: “Nhớ chứ… Bao giờ thì anh mới chịu về với chị đây…”
Giản Chiếu Nam bất đắc dĩ cười khổ, tùy ý để cho hai người họ điên cuồng bày tỏ tình cảm với nhau.
Dù sao thì, cho dù Cố Duyên có chiếm được bao nhiêu lợi thế trên lời nói đi chăng nữa, thì thân xác bằng xương bằng thịt của Bì Dập An lúc này vẫn đang nằm trọn trong vòng tay của anh cơ mà.
Về điểm này, bác sĩ Giản tự mình nhìn nhận vô cùng thấu đáo.
“Còn nửa tháng nữa là anh đóng máy rồi, sau đó sẽ có khoảng một tuần trống lịch trình. Đến lúc đó chị ra sân bay đón anh có được không? Anh muốn ngay lập tức được nhìn thấy chị.”
“Vâng, chị với Giản Chiếu Nam sẽ cùng nhau đi đón cậu.”
“Cứ để anh Giản lái xe đi, còn hai chúng ta sẽ ngồi ở hàng ghế sau.”
“… Được.”
Thế nhưng, cái kết cục của việc trêu ghẹo, châm lửa quá đà qua điện thoại chính là… chiếc điện thoại bị Giản Chiếu Nam thẳng tay bật loa ngoài rồi ném sang một bên, còn bản thân anh thì lập tức đè Bì Dập An xuống ghế sô pha, tiến hành “thi hành án tử hình” ngay tại chỗ.
Bì Dập An vốn dĩ đã bị những lời lẽ phong tình của Cố Duyên khơi gợi lên ham muốn từ trước, hiện tại lại có một thân hình nóng bỏng chủ động dâng tận miệng, cô đương nhiên sẽ không đời nào cự tuyệt. Cô bị Giản Chiếu Nam hôn đến mức phát ra những tiếng rên rỉ rầm rì, hai tay chủ động vươn ra tìm lấy khóa thắt lưng của người đàn ông mà tháo gỡ, mềm giọng gọi: “Nam Nam, em muốn…”
Chẳng mấy chốc, cô đã bị Giản Chiếu Nam hôn cho hóa thành một vũng nước xuân mềm nhũn, nơi tư mật không ngừng phun trào mật dịch dính nhớp. Giản Chiếu Nam cố tình dùng quy đầu thô to liên tục mài miết, cọ xát lên hạt mầm đang sưng cứng của cô, mơn trớn dày vò cho đến khi cô bật khóc nức nở, cầu xin thảm thiết mới chịu dùng lực đâm lút cán vào trong. Cú thúc mạnh bạo ấy ngay lập tức chạm điểm mẫn cảm sâu nhất của cô, ép cho Bì Dập An khống chế không nổi mà hét lên: “Sướng quá… Ưm… Thật thoải mái…”
Cố Duyên ở đầu dây bên kia dường như đã nghe trọn vẹn toàn bộ quá trình ân ái kịch liệt của hai người. Chờ đến khi trận mây mưa của họ đi vào hồi kết, cậu ở bên này cũng sắp sửa nghẹn đến mức phát điên rồi. Cậu nghiến răng nghiến lợi, thầm ghi thêm vào sổ thù vặt với Giản Chiếu Nam một vệt đậm sâu.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vào buổi trưa của ngày tiệc mừng đóng máy, Cố Duyên bị ép uống rất nhiều rượu. Đạo diễn cùng mấy tay nhà đầu tư hợp lực lại chuốc rượu cậu liên tục, nếu không nhờ tửu lượng bẩm sinh cực tốt, e rằng cậu đã gục ngã ngay tại trận rồi. Thế nhưng ngay cả trong tình trạng đầu óc choáng váng như vậy, cậu vẫn vội vã thu dọn đồ đạc để kịp chuyến bay đêm trở về Nam Thành.
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Nam Thành thì trời đã rạng sáng. Tuy rằng đã cố tình lựa chọn khung giờ vắng vẻ này, lại còn bảo mật lịch trình tối đa, thế nhưng trên đời này làm gì có bức tường nào ngăn nổi gió. Lúc Cố Duyên trang bị kín mít từ đầu đến chân bước ra khỏi sảnh sân bay, cậu vẫn bị một nhóm người hâm mộ bắt bài ngay tại trận.
Hàng trăm cô gái trẻ điên cuồng lao đến, vây kín lấy Cố Duyên vào giữa, xung quanh còn có không ít người qua đường hiếu kỳ đứng lại xem náo nhiệt. Trợ lý Ngô Thành một mình hai tay khó địch lại trăm người, huống chi hai tay anh ta còn đang bận khệ nệ xách đống vali hành lý của Cố Duyên. Trong chớp mắt, hai người bị kẹt cứng ngay tại chỗ, một bước cũng không cách nào nhích nổi.
Cố Duyên vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu, trạng thái cơ thể lẫn tinh thần đều cực kỳ tệ hại. Cậu cau chặt mày, chật vật dịch chuyển từng bước một về phía trước. Chẳng biết trong lúc hỗn loạn, có cô nàng fan cuồng nào đã ra sức túm chặt lấy vạt áo sơ mi của Cố Duyên, lực kéo mạnh đến mức giật phăng chiếc cúc áo của cậu rơi xuống đất. Cố Duyên ngay lập tức dừng bước, đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng về phía đó.
Trong một khoảnh khắc, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên im phăng phắc, bầu không khí rơi vào trạng thái cực kỳ gượng gạo và ngột ngạt.
Kỳ thực Cố Duyên cũng không đến mức quá tức giận, chỉ là vì ngũ quan của cậu vốn dĩ đã mang nét sắc sảo, lạnh lùng. Một khi cậu thu lại nụ cười, gương mặt ấy liền toát lên một vẻ hờ hững, xa cách đến đáng sợ. Bị đôi mắt đen nhánh, thâm sâu như vực thẳm ấy lạnh lùng liếc nhìn một cái, cô gái nhỏ vừa ra tay giật cúc áo suýt chút nữa thì bật khóc ngay tại chỗ, theo bản năng sợ hãi lùi lại một bước.
Trợ lý Ngô Thành ở bên cạnh cũng sợ đến mức tim đập chân run. Trạng thái hôm nay của Cố Duyên tồi tệ thế nào, anh ta là người hiểu rõ hơn ai hết. Nếu lúc này Cố Duyên không nhịn nổi mà nổi trận lôi đình, cáu gắt với người hâm mộ, thì chỉ cần một giây sau thôi, cái tên của cậu sẽ chễm chệ trên trang nhất các mặt báo với tiêu đề chỉ trích cậu mắc bệnh ngôi sao, hạch sách fan.
Thế nhưng, điều nằm ngoài dự đoán của Ngô Thành chính là, Cố Duyên chỉ khẽ thở dài một tiếng, kiên nhẫn lên tiếng nói với đám đông: “Mọi người làm ơn giữ trật tự một chút, nơi này là địa điểm công cộng, tôi không muốn vì chuyện cá nhân của mình mà làm ảnh hưởng đến trật tự chung. Hơn nữa, bây giờ cũng đã quá nửa đêm rồi, các bạn mau chóng về nhà đi, đi đường nhớ chú ý an toàn, tốt nhất là nên đi thành từng nhóm nhé.”
Nói thật, những lời khuyên nhủ này cũng chỉ có thể trấn an được một bộ phận những người hâm mộ có lý trí mà thôi. Có rất nhiều cô gái thậm chí đã lặn lội bay từ các tỉnh thành khác đến đây chỉ để đón máy bay, làm sao có thể dễ dàng nghe lọt tai lời khuyên giải của thần tượng được?
Cuối cùng, dưới sự can thiệp mạnh mẽ của lực lượng an ninh sân bay cùng các trưởng nhóm fanclub, Cố Duyên phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới chật vật thoát ra khỏi biển người mênh mông kia.
Khi Cố Duyên và Ngô Thành đặt chân xuống bãi đỗ xe ngầm thì đồng hồ đã điểm 3 giờ sáng. Giản Chiếu Nam lúc này đang tỉnh táo ngồi ở ghế lái, còn Bì Dập An thì đang cuộn tròn ở hàng ghế sau ngủ đến mức trời đất không màng. Cố Duyên cẩn thận mở cửa xe bước vào, nhẹ nhàng kéo cô tựa đầu vào vòm ngực rộng lớn của mình.
Ngô Thành ngồi ở ghế phụ, nhận thức của anh ta về Giản Chiếu Nam chỉ giới hạn qua vài lần ngắn ngủi bác sĩ Giản đến phim trường Hoành Điếm thăm Cố Duyên, tình huống cụ thể bên trong thế nào anh ta hoàn toàn mù tịt. Cho nên khi nhìn thấy Giản Chiếu Nam cùng Bì Dập An sóng đôi đi đón Cố Duyên giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, anh ta cảm thấy có chút kỳ quái. Thế nhưng rốt cuộc là kỳ quái ở điểm nào, đầu óc anh ta lại không cách nào lý giải nổi.
Đương nhiên, dẫu có tò mò đến mấy thì anh ta cũng không ngốc đến mức mở miệng hỏi thẳng. Ngô Thành thành thành thật thật báo địa chỉ nhà mình, nhờ Giản Chiếu Nam tiện đường chở qua, suốt cả quãng đường tuyệt đối không hé môi nói thêm một câu thừa thãi nào.
Lúc Ngô Thành xuống xe, Bì Dập An cũng mơ mơ màng màng tỉnh giấc. Đã quá lâu rồi không được gặp Cố Duyên, tuy ngoài miệng cô luôn tỏ ra cứng rắn nhưng tận sâu trong lòng vẫn là nỗi nhớ nhung khôn nguôi. Cô nở nụ cười hì hì đầy tinh nghịch, nhấc đôi chân dài lên, đổi tư thế ngồi cưỡi đối mặt trên đùi Cố Duyên rồi rướn người hôn cậu tới tấp.
Cố Duyên ôm chặt lấy vòng eo cô mà nhiệt tình đáp lại, những tiếng mút mát mờ ám, dính nhớp lại một lần nữa vang vọng trong không gian chật hẹp của chiếc ô tô.
“Có nhớ anh không? Hửm?”
Cố Duyên khẽ nâng tông giọng ở âm cuối, thanh âm quyến rũ ấy giống như một chiếc lông vũ mềm mại khẽ lướt qua trái tim Bì Dập An, vừa ngứa ngáy lại vừa tê dại. Cô nhẹ nhàng cắn vào bờ môi dưới của cậu một cái, bảo: “Nhớ chết đi được ấy chứ, nhớ đến mức trà không buồn uống, cơm không buồn ăn, đêm ngủ cũng không yên giấc luôn đây này.”
Giản Chiếu Nam đang tập trung lái xe ở phía trước rốt cuộc không nhịn nổi mà bật cười thành tiếng. Cái đồ yêu tinh nhỏ này một khi đã muốn mở miệng dỗ dành ai thì đúng là ngọt chết người không đền mạng, nhìn xem Cố Duyên chẳng phải đã bị cô nói cho mê muội đến mức tìm không thấy lối về rồi đó sao.
Trà không buồn uống, cơm không buồn ăn? Ở cái nhà này làm gì có ai biết ăn biết hưởng thụ hơn cô cơ chứ.
Đêm ngủ không yên giấc? Chẳng phải mới vừa rồi cô còn ngủ đến mức chảy cả nước miếng ra kia sao.
Do cường độ quay chụp phim hành động quá cao trong suốt thời gian qua, các khối cơ bắp trên người Cố Duyên lúc này càng được rèn luyện đến mức săn chắc, đẹp đẽ vô cùng. Bì Dập An ngồi trên đùi cậu, hư hỏng luồn bàn tay nhỏ bé vào trong lớp áo sơ mi mà sờ soạng, mơn trớn khắp nơi. Khuôn miệng nhỏ nhắn của cô dán chặt vào vùng xương quai xanh của cậu mà vừa liếm vừa cắn. Cố Duyên bị cô trêu chọc đến mức toàn thân sảng khoái, tê dại, chỉ biết thành thành thật thật ngồi im một chỗ để mặc cho cô tha hồ thỏa cơn thèm khát.
Giản Chiếu Nam ở phía trước vừa lái xe, vừa thong thả buông vài câu trò chuyện cùng Cố Duyên.
“Lần này cậu được nghỉ ngơi mấy ngày?”
Một tay Cố Duyên bóp chặt lấy vòng eo của Bì Dập An, tay còn lại luồn vào mái tóc sau gáy cô mà nhẹ nhàng vuốt ve xoa dịu, giống như đang cưng nựng một chú mèo nhỏ, dung túng để mặc cho cô làm càn trên cơ thể mình sau chuỗi ngày dài xa cách.
Cậu dùng chất giọng khàn khàn đáp lời Giản Chiếu Nam: “… Chắc là được nghỉ đến cuối tháng này, đầu tháng tư tôi phải bay qua Nhật Bản một chuyến công tác.”
Giản Chiếu Nam lặp lại câu chữ: “Nhật Bản sao?”
Cố Duyên hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Giản Chiếu Nam đáp: “Đầu tháng tư tôi cũng phải sang Nhật Bản tham gia một khóa tu nghiệp ngắn hạn. Vậy còn An An thì tính sao bây giờ?”
Bì Dập An đang bận rộn “làm việc” trên người Cố Duyên nghe thấy thế liền ngẩng đầu lên, cố tình dùng giọng điệu cợt nhả để trêu chọc hai người họ: “Ơ, cả hai anh đều đi hết cả à? Thế thì chẳng phải là không còn ai thay phiên nhau canh chừng em nữa sao. Nam Nam ơi, hay là bảo Lạc Nhất qua đây ở với em đi, dù sao cậu ấy cũng chưa ra nước ngoài mà.”
Cố Duyên: “……”
Giản Chiếu Nam: “……”
Địa điểm dừng chân cuối cùng là căn hộ chung cư của Giản Chiếu Nam. Vừa mới bước chân vào cửa nhà, Bì Dập An đã bị Cố Duyên thô bạo vác thẳng vào trong phòng ngủ, Giản Chiếu Nam thì tốt tính xách chiếc vali hành lý giúp cậu vào sau.
Mọi cử động, hành vi của ba người bọn họ lúc này đều toát lên một vẻ ăn ý đến kỳ quái, cứ như thể sinh ra là để dành cho nhau vậy.
Đến khi Giản Chiếu Nam đẩy cửa bước vào phòng ngủ, Cố Duyên đã sớm đắc thủ. Hai bàn tay cậu siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của Bì Dập An, phần hông phía dưới không ngừng thúc mạnh. Bì Dập An bị cậu đâm cho gương mặt đỏ bừng, mê muội, lúc này mới bàng hoàng phát hiện ra sự hiện diện của Giản Chiếu Nam ở cửa. Sau cùng trong lòng cô vẫn vương vất chút thẹn thùng của con gái, cô bắt đầu giãy giụa, không chịu tiếp tục hợp tác nữa.
Cố Duyên sau khi đã giải tỏa được phần nào cơn khát khao tích tụ bấy lâu nay thì cũng không còn nôn nóng như trước nữa. Cậu dùng mưu mẹo và sức mạnh của đàn ông để khóa chặt cơ thể Bì Dập An lại không cho cô cử động, dùng tiết tấu chín nông một sâu mà thong thả trêu chọc cô. Cậu khàn giọng, quay đầu lại nói với Giản Chiếu Nam một câu: “Anh Giản, một là anh cởi quần áo lao vào đây làm cùng tôi luôn đi, hai là anh đi ra ngoài đóng cửa lại mà ngủ. Chứ anh cứ đứng trơ mắt ra nhìn thế kia là cô ấy lại cứ khóc nháo suốt thôi, đừng làm lãng phí thời gian nữa.”
Giản Chiếu Nam còn chưa kịp lên tiếng đáp lời, Bì Dập An ở dưới thân đã không chịu nổi trước. Cô một mực lùi người về phía sau, lớn tiếng la ó bảo không làm nữa, bắt cả hai người bọn họ lập tức cút xéo ra ngoài.
Thế nhưng, thỉnh thần thì dễ mà tiễn thần thì khó, cái phúc lộc hai chồng này đâu có dễ xơi đến thế? Nói một cách thẳng thắn thì cả hai người đàn ông này đều không phải là hạng người hiền lành, ăn chay gì cho cam, hơn nữa lúc này mũi tên đã trên dây, không thể không bắn, chuyện đã đi đến nước này rồi thì làm sao có thể dung túng để mặc cho Bì Dập An muốn nháo là nháo cơ chứ?
Giản Chiếu Nam thong thả bước hẳn vào trong phòng, một tay đưa ra phía sau chốt khóa trái cửa lại.
Anh cũng không vội vàng lao vào nhập cuộc ngay, ngược lại còn tràn đầy hứng thú mà kéo chiếc ghế bành ở góc phòng lại sát mép giường rồi ngồi xuống. Đôi con ngươi đen nhánh, sâu thẳm của anh cứ thế nhìn chằm chằm vào hai thân hình đang quấn quýt trên giường, giống hệt như một người đạo diễn đang xem một phân cảnh phim nóng thực tế, chỉ thiếu nước giơ chiếc bảng đóng máy lên mà hô “action” mà thôi.
Điều mấu chốt nhất chính là Cố Duyên dường như hoàn toàn chẳng mảy may bận tâm đến sự hiện diện của người thứ ba, cậu nên làm thế nào thì vẫn cứ thô bạo mà làm thế ấy. Sức lực của đàn ông vốn dĩ đã lớn, một khi cậu đã nghiêm túc dùng lực kiềm chế, thì ngay cả một đầu ngón tay Bì Dập An cũng không cách nào nhúc nhích nổi. Hơn nữa, cô lại bị những kỹ xảo điêu luyện của Cố Duyên trêu chọc cho lơ lửng giữa chừng, cả cơ thể mềm nhũn ra như nước, chẳng còn chút sức lực dư thừa nào để kháng cự.
Có lẽ chính vì cái hoàn cảnh đặc biệt và bầu không khí đầy kích thích này đã trực tiếp tác động mạnh mẽ lên các dây thần kinh của Bì Dập An. Chỉ vỏn vẹn vài phút sau, cô đã thắt chặt cơ mông, cơ thể run lên bần bật khi chính thức chạm đỉnh cao trào.
Cố Duyên bật ra tiếng cười khàn khàn đầy thỏa mãn: “Anh Giản nhìn xem, ga trải giường đều bị cô ấy phun nước làm cho ướt sũng một mảng lớn rồi kìa.”
Gương mặt căng thẳng của Giản Chiếu Nam lúc này toát lên vẻ gợi cảm chí mạng. Anh thong thả ung dung cởi bỏ từng món quần áo trên người mình xuống đất, trầm giọng bảo: “Đó là vì em ấy… chưa được chơi cho đã đấy.”
✦ CÁCH NHẬN PASS ✦
Nếu bạn muốn lấy pass, bạn có thể giúp mình một chút xíu nhen:
- Follow page của mình.
- Vào “ĐÂY” để nói chút cảm nhận của bạn về truyện Thịt Hầm Lửa Nhỏ nghennn
- Sau đó, chụp lại phần bình luận và ảnh bạn đã follow page rồi gửi qua inbox page để mình gửi pass cho bạn nha.
Vì mình edit truyện cũng mong được lắng nghe suy nghĩ của mọi người, nên hy vọng bạn có thể chia sẻ nhiều hơn một chút nha. Cảm ơn bạn rất nhiều luôn 💖
![Bìa [THLN] – Chương 30: Trời sinh một cặp](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)