Cái tai của Bì Dập An dường như có vấn đề thật rồi. Tuy không còn ù nữa nhưng nó lại bắt đầu nhói đau theo từng cơn. Sợ xảy ra chuyện chẳng lành, Thập Nhị khuyên cô nên nhanh chóng đến bệnh viện kiểm tra.
Giờ này thì làm gì còn bệnh viện công nào nhận khám nữa. Cô lên mạng tìm một phòng khám tư nhân được đánh giá khá cao trên ứng dụng, sau khi nhấn theo dõi tài khoản chính thức của họ thì lại may mắn đặt được lịch ngay lập tức. Nhân viên trực tổng đài còn bảo cô cực kỳ may mắn vì hôm nay bác sĩ Giản chỉ còn đúng một suất khám cuối cùng vào cuối ca.
May mắn à? Bì Dập An thầm nghĩ, nếu thực sự may mắn thì cô đã chẳng phải rước cái nợ vào người mà đi hành xác ở phòng khám thế này.
Thập Nhị đòi đi cùng nhưng Bì Dập An xua tay gạt đi: “Thôi khỏi, lớn tướng rồi chứ có phải trẻ con đâu mà đi khám bệnh còn cần người hộ tống. Mày lo mà thêu nốt mấy cái bông hoa trên áo của mày đi.”
Phòng khám này không nằm cùng quận với chỗ cô ở, đường sá lại tắc đến phát điên. Cô phải tự cầm lái, nhích từng chút một mất hơn một tiếng đồng hồ mới đến nơi.
Trên tấm biển đèn LED lớn trước cửa đề: “Phòng khám tư nhân Giản Chiếu Nam”.
Tuy là phòng khám tư nhưng quy mô ở đây không hề nhỏ. Bì Dập An bước vào sảnh chính, thầm quan sát một lượt. Không gian rộng rãi, sáng sủa, mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng tạo cảm giác đẳng cấp hơn hẳn mấy phòng khám thông thường.
“Chào em, chị có lịch hẹn khám qua Wechat từ một tiếng trước.” Bì Dập An nói với cô bé lễ tân.
Cô bé ngẩng lên, mắt sáng rực, vội vàng xác nhận: “Dạ, có phải là Bì nữ sĩ không ạ?”
Dù Bì Dập An chẳng thích thú gì cái danh xưng “Bì nữ sĩ” nghe như bà cô già đứng tuổi này, nhưng cô cũng đành gật đầu thừa nhận.
Lễ tân thở phào nhẹ nhõm: “Chị đến rồi! Bác sĩ Giản đợi chị nãy giờ, bọn em gọi mấy cuộc mà không thấy chị nghe máy.”
Bì Dập An lấy điện thoại ra xem, đúng là có mấy cuộc gọi nhỡ thật, chỉ tại cô có thói quen để chế độ im lặng khi lái xe. “Ngại quá, chị để máy im lặng nên không nghe thấy, đường sá tầm này tắc quá.”
Cô lễ tân cười xòa thân thiện: “Dạ không sao ạ. Chị cứ đi thẳng theo hành lang này, rẽ phải ở cửa thứ hai là tới phòng khám tai mũi họng ạ.”
Nói xong, cô nàng cầm điện thoại bàn gọi thông báo: “Bác sĩ Giản, Bì nữ sĩ tới rồi ạ.”
Bì nữ sĩ, lại là Bì nữ sĩ. Bì Dập An vừa đi vừa lầm bầm, suýt chút nữa thì trẹo cả chân.
Cô đứng trước cửa gõ hai tiếng, bên trong lập tức truyền ra một giọng nói cực kỳ trầm ấm và nam tính: “Mời vào.”
Bì nữ sĩ đứng ngoài cửa suýt chút nữa thì nhũn cả chân. Ngay giây phút này, cuối cùng cô cũng hiểu tại sao con bạn thân của mình lại cuồng mấy gã đàn ông có giọng nói quyến rũ đến thế. Giọng nói này đúng là có thể làm tai người ta mang thai được mà.
Đẩy cửa bước vào, đập vào mắt cô là một không gian trắng muốt. Cả căn phòng sạch sẽ, tinh tươm đến mức cực đoan. Ánh nắng chiều xuyên qua tấm cửa kính sát đất trải dài trên nền gạch, tạo cảm giác tĩnh lặng và bình yên. Chỉ có tiếng gió điều hòa thổi nhẹ làm tấm rèm xanh nhạt khẽ lay động như sóng nước.
Nhưng tất cả những thứ đó đều nhanh chóng mờ nhạt trước người đàn ông mặc áo blouse trắng đang ngồi bên bàn làm việc kia. Tóc anh được vuốt ngược ra sau chuốt keo gọn gàng, để lộ vầng trán cao thanh tú. Dù đang đeo khẩu trang y tế che kín nửa mặt, nhưng đôi mắt sau cặp kính cận kia lại vô cùng trong trẻo, sáng ngời. Chỉ một cái liếc nhìn dửng dưng của hắn, Bì Dập An bỗng thấy lồng ngực mình như có một luồng điện nhẹ lướt qua.
Mẹ ơi, hình như con lại va phải tình yêu rồi!
“Chào bác sĩ, em là Bì Dập An.” Cô hiếm khi chủ động thu lại cái vẻ phóng khoáng bất cần thường ngày, ngoan ngoãn sắm vai gái nhà lành.
Giản Chiếu Nam rất lịch sự, anh đứng dậy khẽ gật đầu: “Chào cô Bì, mời ngồi.”
Lại là cô Bì, Bì Dập An cảm thấy nụ cười trên mặt mình sắp đông cứng lại đến nơi. Cô duyên dáng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khẽ cười điều chỉnh: “Bác sĩ cứ gọi em là Dập An được rồi.”
Giản Chiếu Nam gật đầu, không tranh cãi về cách xưng hô xã giao làm gì. Anh vừa lật mở hồ sơ điện tử, vừa hỏi bệnh tình để ghi chép.
“Cô bắt đầu đau tai từ khi nào? Gần đây có đi bơi hay tham gia hoạt động nào dưới nước không?” Cách đặt câu hỏi của anh chẳng khác gì các bác sĩ khác, nhưng cái chất giọng trầm thấp, từ tốn đó… đúng là quá mức chịu đựng. Rõ ràng là hỏi bệnh lý chuyên khoa mà nghe cứ như đang thì thầm lời yêu đương bên tai, khiến lòng người ta cứ ngứa ngáy, rạo rực không yên.
Bì Dập An nhìn bờ vai rộng giấu sau lớp áo blouse, dịu dàng đáp: “Bốn ngày trước em có đi bơi, tối đó thấy hơi ù tai nhưng tôi chủ quan không để ý. Hai hôm nay nó bắt đầu nhói đau quá nên mới phải đi khám.”
Giản Chiếu Nam gật đầu ghi nhận: “Có lẽ là bị viêm ống tai ngoài rồi.”
Nói đoạn, anh đưa tay đeo đôi găng tay y tế bằng cao su vào, tiếng cao su co giãn phát ra một tiếng “chách” nhỏ nghe rất kích thích. Anh cầm dụng cụ nội soi chuyên dụng rồi đứng lên: “Để tôi kiểm tra trực tiếp xem sao.”
Vẻ mặt Bì Dập An bên ngoài vẫn tỏ ra thản nhiên như một bệnh nhân ngoan ngoãn, nhưng trong lòng thì hoa tình ái đã nở rộ từ lâu. Biết có trai đẹp chữa bệnh thế này thì cô đã đi khám từ bốn đời trước rồi!
Khi Giản Chiếu Nam hơi cúi người, áp sát gương mặt lại gần tai cô, khoảng cách gần đến mức Bì Dập An thậm chí có thể ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trộn lẫn với mùi dung dịch sát khuẩn lành lạnh trên người anh. Một mùi hương vừa sạch sẽ, vừa mang đậm cảm giác cấm dục của đàn ông trưởng thành
Đó là dòng Silver Mountain Water, mùi hương nam tính, lạnh lùng mà cô cực kỳ yêu thích ở đàn ông.
Một tay Giản Chiếu Nam nhẹ nhàng giữ lấy vành tai cô, tay kia dùng đèn nội soi đưa sâu vào bên trong ống tai. Khối không khí giữa hai người như co lại, giọng anh thủ thỉ ngay sát bên tai cô: “Đúng là có hơi viêm một chút. Có lẽ lúc bơi cô đeo nút tai không chặt. Hiện tại mấy loại nút tai trên thị trường tuy mẫu mã đẹp nhưng khả năng chống nước không tốt lắm. Tình hình cũng không nghiêm trọng đâu, tôi kê cho cô ít thuốc kháng viêm. Nhớ chú ý ăn uống, kiêng đồ cay nóng nhé.”
Chỉ chưa đầy một phút, Giản Chiếu Nam đã thu tay lại, giữ khoảng cách chừng mực.
Bì Dập An vẫn còn đang đắm chìm trong hơi thở và sự dịu dàng của anh, ngẩn ngơ hỏi: “Xong rồi ạ?” Cái bộ dạng trông ngốc nghếch lạ thường, khác hẳn vẻ sành sỏi ngày thường.
Hành động đó vô tình làm Giản Chiếu Nam bật cười. Anh ngồi lại vị trí của mình sau bàn làm việc, khẽ cười một tiếng, âm thanh trầm thấp nghe sướng tai vô cùng: “Vâng, tình hình tiến triển tốt sao cô lại có vẻ không vui thế?”
Bì Dập An cũng cười theo. Đường nét gương mặt của cô khi không biểu cảm thì nhìn hơi lạnh lùng, khó gần, nhưng khi cười lên thì lại như biến thành một người khác, rạng rỡ và cuốn hút vô cùng. Nhiều người từng bảo cô rằng, cô đẹp nhất là khi nở nụ cười.
“Dạ không, cảm ơn bác sĩ Giản. Chỉ là em vẫn hơi lo, nếu không bớt đau thì em có thể đến tìm bác sĩ nữa không? Hay là… bác sĩ cho em xin Wechat được không?”
Giản Chiếu Nam hiển nhiên đã quá quen với những tình huống xin phương thức liên lạc thế này, anh lịch sự khéo léo từ chối: “Cô cứ đặt lịch qua phòng khám là được. Hoặc theo dõi fanpage, thứ ba hàng tuần tôi sẽ có buổi tư vấn trực tuyến ở đó.”
Thứ ba… chẳng phải là ngày mai sao?
Đúng là kiểu giữ khoảng cách ngầm đây mà, Bì Dập An thầm nghĩ. Đối phó với kiểu đàn ông cấm dục này không được vồ vập quá, phải biết lúc buông lúc thả, lạt mềm buộc chặt mới là thượng sách.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vừa bước chân vào nhà, Bì Dập An đã bị Thập Nhị lao ra ôm chầm lấy. Con nhỏ này phấn khích hét lên chói tai, cả người cứ như muốn leo tuột lên cổ cô mà đu bám.
Tay trái Bì Dập An xách cơm nếp, tay phải cầm con vịt quay hoa quế thơm phức, ở giữa kẹp thêm con Thập Nhị đang giãy nảy, suýt chút nữa cả người lẫn vịt ngã lăn quay ra sàn.
“Bì Bì! A Bì! Tao được Thiên Lí Cập chọn trúng rồi! Á á á, anh ấy còn hát đúng bài tao yêu cầu trong buổi livestream nữa chứ!” Thập Nhị hưng phấn như đứa trẻ lần đầu thấy tuyết, không thể kiềm chế nổi bản thân.
Nếu là bình thường, Bì Dập An chắc chắn sẽ dội gáo nước lạnh hoặc đấu khẩu với bạn mình vài câu, nhưng hôm nay cô vừa gặp được Giản Chiếu Nam, vừa được nghe giọng nói cực phẩm ấy nên phần nào cũng đồng cảm được sự điên cuồng của cô bạn cuồng giọng.
Gỡ bạn mình ra, Bì Dập An đưa đồ ăn cho cô nàng rồi lôi vào bếp: “Mày bày đồ ăn ra đĩa đi, để tao chặt vịt.”
Trong lúc dùng dao chặt vịt, Bì Dập An kể cho Thập Nhị nghe về bác sĩ Giản.
Thập Nhị nghe xong, vẻ mặt đầy hối tiếc: “Biết thế tao đã đi cùng mày. Giọng lão bác sĩ đó chất thế thật à? Hơn cả Thiên Lí Cập của tao luôn?”
Bì Dập An từng nghe Thiên Lí Cập hát một lần (do bị Thập Nhị dí điện thoại vào tai ép nghe), giọng ông đó cũng ổn thật, nhưng khi hát lại có thói quen luyến láy hơi điệu đà, thế mà fan lại cực kỳ thích, gọi đó là ngọt ngào, tinh nghịch.
“Không cùng phong cách. Giọng bác sĩ Giản không trầm bằng, nhưng lại mang vẻ dịu dàng, đàn ông hơn nhiều.”
“Thế đẹp trai không?”
Bì Dập An khựng lại hai giây: “… Hắn đeo khẩu trang y tế suốt buổi nên tao không thấy rõ mặt.”
Thập Nhị vừa bốc vụng một miếng đồ ăn nhét ngay vào miệng, hai má phồng lên như con sóc: “Nhan sắc không quan trọng! Giọng hay là được, tắt đèn đi rồi thì nhà ngói cũng như nhà tranh!”
Đúng là tiếng lòng thô thiển của một đứa cuồng giọng nói.
“Mai là thứ ba kìa, mày cứ nhắn tin tư vấn online với lão đi, chớp thời cơ ngay.” Thập Nhị hiến kế.
Bì Dập An nở một nụ cười đầy lả lơi, giơ ngón trỏ lên lắc lắc trước mặt bạn, vẻ mặt đầy sâu xa: “Còn non và xanh lắm, mày thì hiểu cái gì. Hắn đã bảo tao liên hệ qua kênh đó thì tao càng không làm. Nóng vội không ăn được đậu phụ nóng đâu, từ xưa đến nay muốn chiếm được lòng mấy gã kiểu này thì cứ phải dùng kịch bản.”
“A Bì, mày đúng là đồ cáo già!”
“Thế thì đừng có ăn vịt tao mua nữa.”
“Thôi mà, Bì Bì là nhất! Á á, vịt ngon quá đi mất!”
![Bìa [THLN] – Chương 3: Bác sĩ Giản](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)