Cố Duyên chưa từng mở miệng nói cho Bì Dập An biết một chuyện, đó là việc Hoàng Sơn đã sớm biết tỏng mọi chuyện mờ ám giữa hai người bọn họ rồi. Có lẽ ngay từ cái khoảnh khắc biết Cố Duyên lựa chọn trốn chui trốn lủi dưới gầm bàn của Bì Dập An trong buổi ghi hình ngày hôm đó, Hoàng Sơn đã nhìn thấu cái tâm tư của cậu như lòng bàn tay rồi.
Một kẻ vốn dĩ ghét nhất việc dây dưa hay có bất kỳ mối liên hệ nào với người lạ như Cố Duyên, sao có thể ở trong tình cảnh có ống kính máy quay chĩa vào, lại chủ động đi trêu chọc, thả thính một người khác phái đầy rẫy thị phi và đề tài như thế cho được?
Giữa một người đàn ông và một người đàn bà xa lạ, suy cho cùng cũng chẳng nằm ngoài hai chữ: “Tình và Dục”.
Hoàng Sơn vẫn luôn giữ thái độ bình tĩnh đứng ngoài quan sát tiến trình phát triển của hai người họ. Ngay từ đầu, ông cứ đinh ninh Cố Duyên cũng giống như biết bao nam minh tinh khác trong giới giải trí phức tạp này, chỉ đơn thuần là muốn ngủ với một người phụ nữ xinh đẹp mà thôi. Điều này xét cho cùng cũng là lẽ thường tình, con người ai chẳng có dục vọng cơ bản, Cố Duyên đương nhiên không phải là ngoại lệ.
Thế nhưng sự việc lại không chịu ngoan ngoãn diễn tiến theo cái kịch bản mà ông mường tượng. Mặc dù Bì Dập An luôn trưng ra cái bộ dạng phong lưu, phóng khoáng, chơi bời qua đường, nhưng Cố Duyên thì ngược lại, cậu ngày càng lún sâu và trầm mê không lối thoát. Thậm chí cậu còn to gan lớn mật đón cô đến tận phim trường Hoành Điếm để hú hí. Nơi đó có bao nhiêu tai mắt, bao nhiêu ống kính soi mói của cánh săn ảnh thì ai ai cũng rõ, vậy mà Cố Duyên lại hồ đồ, u mê đến nông nỗi này.
Hoàng Sơn bắt buộc phải ra tay hành động. Ông thậm chí còn bỏ tiền thuê thám tử tư theo dõi, để rồi phát hiện ra cuộc sống riêng tư của Bì Dập An quá mức hỗn loạn, bằng chứng ngoại tình của cô cứ tùy tiện tìm một cái là ra cả rổ. Ông đem đống ảnh chụp bằng chứng đập thẳng xuống trước mặt Cố Duyên. Ông tin chắc rằng trên đời này chẳng có bất kỳ người đàn ông nào có thể nhẫn nhịn chịu đựng nổi việc bị cô bạn gái cắm cho một cặp sừng dài, tặng cho cả một thảo nguyên xanh ngắt trên đầu như thế.
Thế nhưng phản ứng của Cố Duyên lại không hề kích động hay nổi trận lôi đình như ông tưởng tượng. Cậu trân trối nhìn đống ảnh chụp kia, gương mặt bình thản như thể đã sớm tiên liệu trước được sẽ có ngày này xảy ra, thậm chí trong cuống họng còn phát ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm đến kỳ dị.
Suốt thời gian qua, cậu luôn sống trong trạng thái căng thẳng, ngày đêm phòng bị, tìm đủ mọi cách thức để chiếm trọn lấy từng khoảng thời gian trống của Bì Dập An. Cậu tham lam hy vọng xa xỉ rằng thế giới của cô sẽ chỉ chứa đựng một mình cậu.
Cậu đã quá mệt mỏi với việc phải đề phòng bốn phương tám hướng rồi. Cảm xúc của con người đôi khi lại kỳ lạ như thế đấy, khi cái giây phút tồi tệ nhất thực sự ập đến, ngược lại cậu càng nhìn nhận rõ ràng hơn thứ mà bản thân mình thực sự khao khát có được là cái gì.
“Thì đã sao chứ?” Cậu dửng dưng nhìn Hoàng Sơn và buông ra một câu như vậy.
Hoàng Sơn gào rống lên, mắng chửi Cố Duyên là đồ điên rồ mất hết lý trí. Ông chỉ tay thẳng vào khuôn mặt của Bì Dập An trong tấm ảnh, dùng những lời lẽ thô tục mắng chửi: “Cái con đàn bà rẻ tiền này rốt cuộc đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho cậu rồi hả? Loại phụ nữ như thế nào mà cậu chẳng thể có được, mắc mớ gì cứ phải tự hạ thấp, làm rẻ rúng bản thân mình đến nông nỗi này!”
Ánh mắt Cố Duyên tối sầm lại, cậu lạnh lùng nhìn Hoàng Sơn, gằn từng chữ: “Anh Sơn, anh mắng tôi thế nào cũng được, nhưng mắng cô ấy thì tuyệt đối không xong đâu.”
Hoàng Sơn tức đến mức mặt mũi cắt không còn một giọt máu, ông ôm chặt lấy lồng ngực phập phồng, mắng Cố Duyên đúng là cái đồ đầu óc có bệnh.
Cố Duyên thầm nghĩ trong lòng, có bệnh thì cứ coi như có bệnh đi, cậu xem như đã hoàn toàn thông suốt rồi. Cái mạng này của cậu đã hoàn toàn bại trận, ngã rạp dưới chân Bì Dập An mất rồi.
Cậu dùng giọng điệu bình thản nhất để buông lời uy hiếp ngược lại với Hoàng Sơn: “Anh Sơn, hợp đồng giữa chúng ta cũng chẳng còn lại mấy năm nữa đâu. Để cho mối quan hệ hợp tác tiếp theo của đôi bên diễn ra vui vẻ, em hy vọng anh đừng làm ra những chuyện khiến bản thân phải hối hận. Còn về phần tỷ lệ chia hoa hồng, chúng ta hoàn toàn có thể ngồi lại thương lượng một con số mới, anh thấy sao?”
Trước sức ép của đồng tiền và lợi ích sát sườn, Hoàng Sơn rốt cuộc cũng phải chịu cúi đầu khuất phục.
Chẳng ngờ chỉ vài ngày sau đó, gã đàn ông chính chủ xuất hiện trong những tấm ảnh chụp kia lại chủ động tìm cách liên hệ trước với Cố Duyên.
Người đàn ông đó xuất sắc hơn những gì Cố Duyên tưởng tượng rất nhiều. Xét trên một phương diện nào đó, anh ta thậm chí còn là kẻ quyết đoán, tàn nhẫn và dứt khoát hơn cả cậu.
Giản Chiếu Nam chủ động vươn tay ra trước, nở một nụ cười nhạt trên môi, phong thái bình tĩnh, ung dung như thể một kẻ đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Anh ta nói: “Chào cậu, tôi là Giản Chiếu Nam.”
Anh ta lại nói tiếp: “Cậu tưởng rằng, chỉ dựa vào một mình sức lực của cậu mà có thể quản thúc và giữ chân nổi cô ấy sao? Có muốn đánh cược một ván không, xem cái hạn sử dụng cho cảm giác tươi mới của cô ấy dành cho cậu còn lại được bao lâu? Về khoản này, tôi nghĩ mình có kinh nghiệm hơn cậu đấy.”
Và cuối cùng, thứ người đàn ông đó đưa ra trước mặt cậu, chính là một cành ôliu đầy cám dỗ.
“Hợp tác với nhau thì đôi bên mới cùng có lợi được, cậu Cố, hãy nghiêm túc suy nghĩ về lời đề nghị này của tôi đi.”
![Bìa [THLN] – Chương 28: Sự thoả hiệp của Cố Duyên](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)