Vốn dĩ bầu không khí trong phòng bao vẫn còn xem như tạm ổn. Mặc dù mấy tay sành sỏi ngồi đây đều có thể nhận ra Giản Chiếu Nam có điều bất thường, nhưng ai nấy đều thức thời không chạm vào, phối hợp vô cùng ăn ý để kéo sang những đề tài khác.
Thế nhưng, mọi chuyện liền xoay chuyển ngay khoảnh khắc Bì Dập An ăn cua và bị vỏ cua đâm trúng đầu lưỡi. Vị trí của Giản Chiếu Nam cách cô vài người, chưa kể trong số bảy gã đàn ông có mặt tại đây thì đã có tới bốn người là bác sĩ. Vậy mà chính trong tình huống ấy, anh lại là người phản ứng nhanh nhất, lao vọt đến bên cạnh Bì Dập An, chuẩn xác bóp lấy cằm cô, ép cô phải vươn đầu lưỡi ra để anh kiểm tra vết thương.
“Sao lại bất cẩn như thế chứ?” Giọng Giản Chiếu Nam nôn nóng vô cùng, hoàn toàn chẳng thèm bận tâm đến việc những người xung quanh đang trợn mắt há mồm nhìn hai người.
Anh dứt khoát lôi Bì Dập An đi thẳng ra ngoài, vừa đi vừa ném lại một câu cho những người còn lại: “Tôi đưa cô ấy đi kiểm tra, mọi người cứ ăn trước đi.”
Vết rách tuy nhỏ, nhưng vết thương ở đầu lưỡi lại đau thấu xương thấu tủy. Bì Dập An trong chớp mắt đau đến mức chẳng thèm mở miệng nói được chữ nào, chỉ biết trân trối nhìn đám bạn đang lộ rõ vẻ mặt hóng hớt chuyện giật gân.
Xong phim, phen này đúng là có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch nổi cái mớ bòng bong này.
Phòng khám tư của Giản Chiếu Nam cách nhà hàng không xa, đường thoáng thì chạy tầm mười phút là tới nơi. Sau khi giúp Bì Dập An gắp mảnh vỏ cua vỡ vụn ra khỏi đầu lưỡi, anh một mực đòi đưa cô về phòng khám để bôi thuốc, cản thế nào cũng không chịu nghe.
“Bì Dập An, em có thể tự có trách nhiệm với thân thể của mình một chút được không?” Bác sĩ Giản tận tụy với nghề nghiêm túc giáo huấn.
Cô nàng hộ lý trực ca đêm nhìn thấy Giản Chiếu Nam dẫn theo Bì Dập An bước vào thì cứ ngỡ mắt mình bị hoa.
Vị Bì tiểu thư này đã lâu lắm rồi không xuất hiện, mọi người trong phòng khám đều đinh ninh cô và bác sĩ Giản đã đường ai nấy đi, hóa ra người ta vẫn còn mặn nồng chán đây này.
Cô nàng liền lén lút rút điện thoại ra, chụp vội bóng lưng hai người rồi gửi ngay vào nhóm chat chung, lại được dịp khuấy động một trận bàn tán rôm rả.
Khi bị Giản Chiếu Nam ấn ngồi xuống ghế, Bì Dập An cũng không ngờ có ngày mình lại quay trở lại nơi này. Ngẫm lại cũng thấy cuộc đời thật lắm trò vui, lần đầu tiên tới đây đầu óc cô chỉ toàn nghĩ cách làm sao để ngủ với anh, vậy mà chớp mắt một cái, hiện tại cô đã danh chính ngôn thuận ở bên cạnh Cố Duyên mất rồi.
Giản Chiếu Nam không có tâm trí đâu mà nghĩ ngợi vẩn vơ, anh thực sự đang lo lắng đến phát sốt. Một tay anh nâng cằm Bì Dập An lên, nhíu chặt đôi mày thanh tú nhìn chằm chằm vào vết rách trên đầu lưỡi cô, nơi vẫn còn vài giọt máu nhỏ li ti rỉ ra trông khá xót ruột. Anh cẩn thận dùng tăm bông thấm nhẹ đi giọt máu, động tác dịu dàng đến nâng niu vì sợ làm cô đau.
Trước khi rắc thuốc bột lên, anh còn nhẹ giọng dỗ dành một câu: “Sẽ hơi xót một chút, em ngoan nào, chịu đựng một xíu là qua ngay thôi.”
Bì Dập An cứ hễ đối diện với Giản Chiếu Nam là lại dâng lên cảm giác mình chẳng khác nào một phế nhân bại liệt. Người đàn ông này quá biết cách chăm sóc người khác, lại chu đáo, tỉ mỉ đến mức hận không thể thay cô gánh vác mọi sự trên đời. Thực ra rắc chút thuốc bột này thì thấm tháp vào đâu, chẳng qua là vì anh sợ cô phải đau mà thôi.
Đáng tiếc thật đấy, nếu không phải đã lỡ hứa hẹn với Cố Duyên, biết đâu cô đã thực sự cùng Giản Chiếu Nam dây dưa ra một đoạn tình cảm rồi.
Bôi thuốc xong xuôi, Giản Chiếu Nam mới chợt nhận ra Bì Dập An vẫn luôn dán chặt ánh mắt lên người mình. Vành tai anh đột nhiên đỏ ửng lên, anh vội vã buông bàn tay đang giữ cằm cô ra, cúi đầu lí nhí một câu xin lỗi.
Bì Dập An định mở miệng nói vài câu, nhưng cái lưỡi đau rát khiến cô lực bất tòng tâm, cuối cùng chỉ biết lắc lắc đầu ra hiệu bảo không sao.
Đêm đã về khuya, Giản Chiếu Nam dặn dò cô bằng giọng điệu của một vị bác sĩ mẫu mực: “Đừng quay lại bữa tiệc nữa, tình trạng hiện tại của em không thích hợp để ăn mấy món đó đâu, để tôi đưa em về.”
Bì Dập An vốn dĩ cũng tính toán sẽ bắt xe về thẳng nhà, cô cũng đã nhắn tin thông báo một tiếng cho Thập Nhị rồi, thế nhưng cô lại không muốn để Giản Chiếu Nam đưa về.
“… Không cần.” Cô lí nhí thốt ra hai chữ bằng cái giọng nói ngọng nghịu, nghe vừa buồn cười lại vừa ngốc nghếch.
Giản Chiếu Nam nở một nụ cười khổ, chất giọng của anh giữa đêm khuya thanh vắng càng thêm khàn đặc, trầm ấm như tiếng chuông chùa cổ, vọng lại những âm vang chua xót khó tả: “Em… không cần phải trốn tránh tôi như trốn tà như vậy. Chúng ta ít nhất vẫn là bạn bè, có đúng không?”
Có lẽ vì nụ cười trên gương mặt anh trông quá mức tội nghiệp, cộng thêm việc Bì Dập An vốn dĩ vẫn luôn mang theo vài phần áy náy với người đàn ông này, nên như có ma xui quỷ khiến, cô liền gật đầu đồng ý.
Suốt dọc đường về nhà, hai người họ rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Bì Dập An là vì không tiện mở miệng, còn Giản Chiếu Nam là vì muốn tốt cho cô nên mới không chủ động khơi mào câu chuyện, anh biết nếu mình nói thì cô bắt buộc phải đáp lời, mà anh thì không muốn làm khó cô.
Đi được nửa đường, Giản Chiếu Nam đột nhiên tấp xe vào lề trước một quán cháo đêm. Anh dặn cô chờ một chút rồi mở cửa bước xuống xe, lúc quay trở lại, trên tay đã xách theo hai hộp giữ nhiệt nóng hổi.
Dĩ nhiên là chuẩn bị riêng cho Bì Dập An rồi.
Sự quan tâm, chăm sóc của Giản Chiếu Nam dành cho cô chưa từng bị phai nhạt bởi thời gian hay sự thay đổi trong mối quan hệ của cả hai. Anh vẫn luôn dịu dàng như ngày đầu tiên.
Thậm chí để phối hợp với sự lạnh nhạt của Bì Dập An, mỗi một hành động, cử chỉ của anh đều vô cùng chừng mực, lịch sự và giữ đúng khoảng cách, khiến người ta không cách nào bới lông tìm vết cho được.
Đặt lên bàn cân so sánh, thái độ im hơi lặng tiếng cùng gương mặt dửng dưng không chút cảm xúc của Bì Dập An lại càng khiến cô trông giống như một đứa trẻ ngỗ nghịch được nuông chiều sinh hư, nếu cô còn mở miệng từ chối thì đúng là loại không biết điều.
Thế nhưng cô vẫn cố sức thốt ra một câu: “… Hết bao nhiêu tiền vậy? Tôi chuyển khoản qua WeChat cho anh nhé?”
Giản Chiếu Nam khựng lại, sau một hồi anh khẽ nhíu mày, nhẹ giọng đáp: “Được.”
Hai mươi phút sau, chiếc xe vững vàng dừng lại bên ngoài khu chung cư của Bì Dập An.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mắt thấy Bì Dập An đã vươn tay cởi dây an toàn chuẩn bị mở cửa bước xuống xe, Giản Chiếu Nam rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh nhắm chặt mắt đầy đau đớn, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, khàn giọng gọi tên cô.
“Bì Dập An.”
Bì Dập An nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc chờ đợi.
Dưới ánh đèn lờ mờ trên trần xe hắt xuống, đôi mắt Giản Chiếu Nam long lanh đến lạ kỳ. Có lẽ ngay chính bản thân anh cũng không nhận ra, ánh mắt mình khi nhìn cô lại chứa đựng sự dịu dàng và si tình đến nhường ấy.
Anh nghẹn ngào nói: “Có lẽ tôi không nên hỏi câu này, nhưng thực sự trong lòng tôi cảm thấy vô cùng uất ức. Bì Dập An, rõ ràng em cũng có thích tôi, rõ ràng chính em từng nói không hề bận tâm đến mối quan hệ giữa tôi và Lạc Nhất, vậy thì tại sao lại không chịu cho tôi lấy một cơ hội? Tại sao lại tàn nhẫn tuyên án tử hình cho tôi dễ dàng đến thế?”
Giản Chiếu Nam vẫn còn nhớ như in cái cảm giác cô tinh nghịch ôm lấy cánh tay anh rồi gọi hai tiếng “Nam Nam”, vẫn nhớ rõ nụ cười rạng rỡ khi cô lao vào vòng tay anh ở sân bay, và nhớ cả cái cách thân thể cô ỷ lại vào anh đến nhường nào. Từng chi tiết nhỏ nhặt ấy anh đều khắc cốt ghi tâm, suốt những ngày tháng sống vật vờ, mất hồn vừa qua, anh đều phải bám víu vào mớ ký ức đó để vượt qua.
Anh không tài nào hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại có thể lật bánh tráng nhanh đến thế. Ngay tại thời điểm anh vẫn còn đang vẽ nên viễn cảnh tương lai của hai đứa, thì cô đã sớm lên sẵn kế hoạch làm sao để vứt bỏ anh một cách sạch sẽ nhất.
Bì Dập An nhất thời không biết nên trả lời thế nào cho phải. Bản tính của cô vốn dĩ là như vậy, tình cảm chưa bao giờ là tất cả trong cuộc sống của cô, càng không phải món đồ nhu yếu phẩm không thể thiếu, chẳng qua chỉ là một trò tiêu khiển những lúc cô cảm thấy nhàm chán mà thôi. Bản chất cô là kẻ lạnh lùng từ trong máu, cho dù có thích một người đến đâu đi chăng nữa, cô cũng sẽ như một chiếc máy tính được lập trình sẵn, luôn tự đặt ra một giới hạn, một cái “ngưỡng” cho riêng mình.
Cái “ngưỡng” này được cô kiểm soát một cách nghiêm ngặt, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai có cơ hội vượt qua.
Sống trên đời này, Bì Dập An cô chỉ muốn sống vì bản thân mình, cô muốn cứ ích kỷ như vậy mà đi hết cuộc đời. Có được sự yêu thích của cô thì không khó, Cố Duyên, Giản Chiếu Nam, hay thậm chí là Lạc Nhất đều chiếm một góc nhỏ trong tim cô. Nhưng cái khó chính là sự độc chiếm, cái khó chính là trách nhiệm.
Cô không muốn bị bất kỳ ai trói buộc làm của riêng, càng không muốn phải chịu trách nhiệm với cuộc đời của ai cả.
Ngay cả Cố Duyên của hiện tại, chẳng qua cũng chỉ là may mắn có được chút đặc quyền ngắn hạn trong một khoảng thời gian nhất định mà thôi. Trong thế giới của tình ái, cô chọn trải nghiệm, chứ không chọn chìm đắm.
“Bác sĩ Giản.” Bì Dập An suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định lên tiếng: “Con người tôi có lẽ có chút khác biệt so với những gì anh huyễn hoặc đấy. Mấy lời này nghe có hơi chói tai, nhưng coi như là vì tốt cho anh, phiền anh hãy kiên nhẫn nghe tôi nói hết.”
“Bất kể là việc tôi chủ động trêu chọc anh lúc ban đầu, hay là quyết định dứt khoát rời đi lúc sau này, tất cả đều chỉ là sự hứng khởi nhất thời của tôi mà thôi, hoàn toàn không liên quan gì đến bản thân anh cả. Nói trắng ra, cắt đứt quan hệ với tôi đối với anh mà nói chính là trăm lợi mà không có một hại. Cái loại tính cách như tôi chỉ có thể làm lãng phí thời gian của anh mà thôi, anh có hiểu không? Anh xứng đáng tìm một cô gái tốt hơn, phù hợp với anh hơn.”
Hộp cháo nóng hổi đặt bên cạnh vẫn đang không ngừng tỏa ra mùi thơm lừng của thịt băm, tiếng gió từ điều hòa ô tô rì rào vang lên bên tai. Trong không gian nhỏ hẹp, chật chội của khoang xe, tiếng cười trầm thấp của Giản Chiếu Nam đột nhiên vang lên rõ mồn một.
“… Anh cười cái gì thế.” Cô khó hiểu hỏi.
Giản Chiếu Nam nhìn cô bằng ánh mắt rực lửa, gằn giọng hỏi ngược lại: “Bì Dập An, em lấy tư cách gì mà đòi định đoạt thay cho cuộc đời của tôi? Em dựa vào đâu mà dám khẳng định tôi không chịu nổi sự hứng khởi nhất thời của em? Em lấy quyền gì cho rằng rời xa em thì tôi sẽ trăm lợi mà không có một hại?”
Giọng điệu anh chém đinh chặt sắt: “Là tôi tình nguyện để em làm lãng phí thời gian của mình, là tôi cam tâm tình nguyện để em gọi thì đến đuổi thì đi, là tôi muốn vì em mà… trăm hại không một lợi đấy!”
“Bì Dập An, em có gan tiếp nhận một kẻ như tôi không?”
Bì Dập An nằm mơ cũng không ngờ có thể nghe được những lời điên cuồng, bất chấp này từ khuôn miệng của một vị bác sĩ vốn luôn dịu dàng như Giản Chiếu Nam. Cô kinh ngạc đến mức há hốc mồm, bộ dạng trông ngốc nghếch vô cùng, nửa ngày trời cũng không thốt nên lời. Gương mặt nhìn thì có vẻ sóng yên biển lặng, nhưng thực chất sóng lòng của cô nàng lúc này đang gào thét…
Chết tiệt, sao tự dưng lại thấy bác sĩ Giản ngầu lòi thế nào ấy nhỉ?
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vừa về đến nhà, cánh cửa phòng còn chưa kịp đóng lại thì điện thoại của Thập Nhị đã gọi tới. Cô nàng hoàn toàn không giấu nổi cái máu hóng hớt ngấm vào trong xương tủy, vừa bắt máy đã dùng tông giọng cao vút, đầy kích động mà tra hỏi Bì Dập An: “Bì Bì à, mày đúng là có số hưởng diễm phúc nha! Lộ Lộ vừa nói với tao Giản Chiếu Nam người này cực kỳ đáng tin cậy luôn, suốt khoảng thời gian mày bận đi hú hí với Cố Duyên, anh ấy vẫn luôn lẻ bóng một mình để chờ mày đó!”
Bì Dập An cạn lời. Cái cô sợ nhất chính là sự “đáng tin cậy” này của Giản Chiếu Nam đấy chứ. Cô uể oải đáp lại một tiếng “Ờ”, đá văng đôi giày ra khỏi chân rồi thả người nằm bò ra ghế sofa.
Hai ngày qua thực sự đã vắt kiệt sức lực của cô rồi.
Thập Nhị lại nói tiếp: “Sao giọng nghe ỉu xìu thế kia, Giản Chiếu Nam nói gì với mày à? Có phải anh ấy đã nhìn thấu cái bản chất thối tha, lăng nhăng của mày nên quyết định đoạn tuyệt quan hệ, từ nay đường cô, cô đi, đường tôi, tôi bước không! Ha ha ha ha ha!”
Bì Dập An lườm một cái vào khoảng không vô định, thở dài: “Anh ấy mà chịu ai đi đường nấy thì tao đã mừng rớt nước mắt rồi, đằng này lại làm cho tao rơi vào cái thế tiến thoái lưỡng nan, sống không bằng chết đây này…”
“Thế tiến thoái lưỡng nan gì cơ?”
“Tao đã lỡ hứa với Cố Duyên là sẽ chỉ chung thủy ở bên cạnh một mình cậu ấy thôi. Bây giờ nếu tao lại léng phéng qua lại với bác sĩ Giản, chẳng phải là quá vô lương tâm, không bằng cầm thú sao?”
“Chuẩn luôn!”
“Nhưng mà, nếu đối tượng là Giản Chiếu Nam mà tao lại dửng dưng không chịu xơi, vậy thì tao cũng chẳng phải là con người nữa rồi!”
“… Nghe cũng có vẻ hợp lý nhỉ.” Thập Nhị gật gù.
Bì Dập An than ngắn thở dài: “Bởi vậy tao mới bảo là đứng ở giữa chịu trận, làm người tốt không xong mà làm kẻ xấu cũng chẳng đành.”
Qua một lúc lâu sau, Thập Nhị mới chợt tỉnh ngộ phản ứng lại: “Khoan đã Bì Bì, tao thấy mày đang gài bẫy tao thì có…”
“Mày… mày nói cái gì thế?”
Thập Nhị hừ một tiếng: “Có phải mày đang cố tình nói thế để dọn đường cho hành vi ngoại tình của mình đúng không? Mày chỉ đang chờ tao thốt ra câu ‘Tới luôn đi bồ tèo, đá phăng Cố Duyên đi’ để tự giảm bớt cái sự tội lỗi trong lòng mình hay không!”
Bì Dập An ho khan một tiếng chữa thẹn: “Làm gì có chuyện đó, không có đâu nha. Tao với Cố Duyên chỉ vừa mới mặn nồng chưa được bao lâu, tao là loại người thiếu nghị lực thế sao?”
“Ừ, mày chính là loại người đó đấy.”
Bì Dập An dứt khoát cúp rụp điện thoại.
Thập Nhị ở đầu dây bên kia nằm bò ra giường cười đến mức lăn lộn. Thế nhưng sau trận cười sảng khoái, tâm trạng cô nàng lại chùng xuống, cô cũng bắt đầu thấy lo lắng thay cho bạn thân của mình. Cứ tiếp tục dây dưa kiểu này, rốt cuộc kết cục sẽ đi về đâu thì chẳng ai dám đoán trước. Cố Duyên lại mang cái thân phận người của công chúng đặc thù như thế, lỡ như xảy ra sự cố gì, cậu ta cùng lắm là bị ảnh hưởng danh tiếng rồi rút lui, nhưng còn Bì Dập An thì biết phải làm sao?
Đang mải suy nghĩ thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Triệu Thần Cấp đường hoàng bước vào khiến Thập Nhị giật nảy mình một phen.
Đây rốt cuộc vẫn là ở nhà của cô cơ mà, bố cô và dì Trương đều đang ở dưới lầu đấy.
“Sao anh lại tự tiện vào đây thế?” Thập Nhị đỏ mặt hỏi gặng.
Triệu Thần Cấp có vẻ vừa mới tắm rửa xong, mái tóc vừa sấy còn hơi xù lên trông bồng bềnh, nhìn anh ta lúc này chẳng khác nào một chú chó cỡ lớn đáng yêu.
Anh ta chẳng thèm khách sáo, leo thẳng lên giường rồi dang tay ôm trọn Thập Nhị vào lòng, đặt nụ hôn lên chiếc cổ trắng ngần, mịn màng của cô, cố ý dùng chất giọng khàn khàn, trầm ấm đầy mê hoặc mà thì thầm vào tai cô: “Anh nhớ em.”
Thập Nhị vốn là cô gái hay ngại ngùng, làm sao chịu nổi chiêu trò trêu chọc có chủ đích này của Triệu Thần Cấp, chỉ vài câu đường mật đã bị anh ta làm cho quay cuồng đầu óc, chẳng còn biết trời trăng mây đất là gì nữa.
Sau một hồi ôm ấp, ân ái ngọt ngào, Triệu Thần Cấp mới khẽ hỏi: “Lúc nãy em đang mải suy nghĩ chuyện gì thế?”
Thập Nhị thở dài, thầm thì: “Là chuyện của Bì Bì, em thấy lo cho cậu ấy quá…”
Lời còn chưa dứt đã bị khuôn miệng của Triệu Thần Cấp nuốt trọn vào trong. Giữa những tiếng thở dốc dồn dập vì nụ hôn sâu, cô nghe thấy tiếng anh ta thì thầm bên tai: “Vẫn còn thời gian để tâm đến chuyện của người khác, xem ra là do anh chưa bắt em lao động đủ rồi.”
![Bìa [THLN] – Chương 26: Hàng ngũ dự bị](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)