Khi chiếc xe lao vào ga tàu hỏa Nghĩa Ô thì đồng hồ đã chỉ hơn ba giờ chiều, khoảng cách tới giờ tàu chạy chỉ còn chưa đầy nửa tiếng. Ngô Thành biết ý liền nhanh chóng xuống xe đi lấy vé giúp Bì Dập An, xem như tâm lý để lại cho hai người một khoảng không gian riêng tư ngắn ngủi.
Thế nhưng, sau khi đã ăn sạch sẽ Cố Duyên vào đêm qua, thái độ của Bì Dập An lúc này liền quay ngoắt 180 độ, chẳng còn chút dịu dàng, chiều chuộng nào nữa. Đây chính là một cái tật xấu thâm căn cố đế của cô. Đối với Lạc Nhất cũng thế, với bác sĩ Giản cũng vậy, và giờ với Cố Duyên cũng chẳng ngoại lệ.
Mấy lời nỉ non trên giường quả thực chẳng thể tin nổi, điều này không chỉ đúng với đàn ông mà phụ nữ cũng y như vậy. Lúc hưng phấn lên thì lời nói chẳng bao giờ giữ lời. Trước đó không lâu Bì Dập An còn ngọt ngào rót vào tai người ta câu “em muốn cái gì chị đều cho em hết”, vậy mà hiện tại khi được ở riêng, ngay cả một nụ hôn tiễn biệt của Cố Duyên cô cũng đáp lại một cách đầy ứng phó.
Cố Duyên đương nhiên nhận ra điều đó. Bản thân cậu vốn không phải kiểu người thích bám người hay dính lấy người yêu, nhưng vì đối phương là Bì Dập An nên mọi nguyên tắc đều trở nên vô nghĩa. Cậu biết rõ lúc này không phải thời điểm thích hợp để quấn quýt đòi hôn, nhưng cứ nghĩ đến việc có thể suốt hai tháng kế tiếp hai người không thể gặp nhau, nỗi hoảng loạn và bất an trong lòng cậu lại trỗi dậy, không cách nào kiềm chế nổi.
Cậu đã từng âm thầm điều tra các mối quan hệ bạn bè của Bì Dập An. Chẳng thèm tính đến những chuyện xa xôi trước kia, chỉ riêng hai cái tên gần đây nhất là Lạc Nhất và Giản Chiếu Nam đã đủ khiến cậu đứng ngồi không yên. Hai gã đó đều ở cùng một thành phố với cô, lại chẳng có ai là loại vừa lứa dễ bắt nạt, suốt ngày cứ lởn vởn quanh cô, bảo làm sao cậu có thể lơ là phòng bị cho được.
Cố Duyên hiểu rõ hơn ai hết, Bì Dập An là chấp niệm duy nhất không thể thay thế của cậu, nhưng cậu đối với cô lại chỉ là một sự lựa chọn có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
“Được rồi.” Bì Dập An vội vã muốn kết thúc nụ hôn này, cô đẩy khẽ ngực cậu: “Chị phải xuống xe đây.”
Cố Duyên nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt nặng trĩu, sắc mặt cậu sa sầm xuống, thậm chí còn mang theo vài phần oán trách. Rõ ràng còn tận hai mươi phút nữa tàu mới chạy, vậy mà cô lại vội vàng muốn trốn chạy khỏi cậu đến thế.
Bì Dập An vươn tay nhào nặn hai má cậu, làm rối tung biểu cảm u uất kia lên rồi tức giận mắng mỏ: “Nhìn cái gì mà nhìn? Tình huống này mà em còn đổ lỗi cho chị được à? Bản chất công việc của em thế nào em tự đi mà biết chứ, có ai đời đi thuê phòng với bạn trai mà cứ phải lén lén lút lút như ăn trộm để trốn phóng viên không?”
Cố Duyên bị cô mắng cho á khẩu không trả lời được, chỉ biết rầu rĩ thốt ra một câu: “Anh xin lỗi.”
Bì Dập An sợ nhất là nhìn thấy bộ dạng đáng thương này của cậu, làm như thể cô là kẻ bạc tình làm việc ác không bằng. Đành nuốt ngọn lửa nhỏ trong lòng xuống, cô chủ động rướn người lên hôn nhẹ vào khóe môi và hai bên má cậu, dỗ dành: “Đừng có xụ mặt ra nữa, hôn một cái rồi chị đi đây.”
Rốt cuộc, sau khi bị Cố Duyên giữ chặt gáy để dây dưa mút mát thêm vài phút nữa, cô mới được cậu buông tha cho rời đi.
Ngô Thành quay lại xe, cùng Cố Duyên ngồi trân trối nhìn theo bóng lưng Bì Dập An cho đến khi khuất hẳn sau dòng người mà cậu vẫn không chịu rời mắt. Anh ta đành lên tiếng khuyên nhủ: “Cố Duyên, chúng ta về thôi, chắc cô ấy lên tàu rồi.”
Cố Duyên thầm thì: “Chờ thêm chút nữa đi, lỡ đâu chuyến này của cô ấy bị hoãn, hoặc là cô ấy đột nhiên đổi ý không muốn về nữa thì sao.”
Ngô Thành đảo mắt thầm nghĩ trong lòng: Sếp nhỏ à, ngài không thấy bộ dạng lúc nãy cô ấy bước xuống xe giống hệt như một chú chim non lần đầu được sổ lồng hay sao, vui vẻ đến mức suýt chút nữa quên luôn gã bạn trai đang ngồi trong xe, ở đó mà mong cô ấy quay đầu.
Đúng là người trong cuộc mơ hồ, người ngoài cuộc tỉnh táo, nhưng mấy lời phũ phàng này làm sao dám nói ra miệng, Ngô Thành đành ngậm bồ hòn làm ngọt, bấm bụng ngồi chôn chân tại chỗ chịu trận cùng ông chủ.
Vừa lên tới tàu cao tốc là Bì Dập An liền nhắm mắt ngủ li bì. Khi tàu gần tới trạm Nam Thành, cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại inh ỏi. Nhìn màn hình hiển thị tên Thập Nhị, cô vừa ấn nút nghe liền ăn ngay một tràng giọng điệu vô cùng sốt ruột của cô bạn thân.
“Mày làm cái gì mà giờ còn chưa tới hả? Tao đứng đây hứng gió hơn hai mươi phút rồi đó!”
Đầu óc Bì Dập An vẫn còn mơ màng chưa tỉnh ngủ hẳn, uể oải hỏi: “Mày đang đợi ở đâu thế…”
Thập Nhị gắt lên: “Ga Nam Thành chứ đâu! Giờ hẹn của bữa tiệc bên kia bị đẩy lên sớm hơn rồi, mày vừa tới là tụi mình phải lập tức chạy qua đó ngay.”
Bì Dập An lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo lại, cô xoay xoay cái cổ đang đau nhức của mình, thương lượng: “Mày tự đi một mình không được à? Bây giờ tao thực sự mệt rã rời rồi, chỉ muốn về nhà đánh một giấc cho đã đời thôi.”
“Không được! Hôm nay mày mà dám trốn, tao sẽ cạch mặt mày luôn, cắn chết mày bây giờ!”
“……”
Khi bước ra khỏi cổng ga và nhìn thấy Thập Nhị, Bì Dập An không khỏi giật mình một phen. Cô bạn thân hôm nay trông khác hẳn ngày thường, lớp trang điểm tinh tế không một tì vết, trên người diện chiếc váy đen ôm sát nằm trong bộ sưu tập mới nhất của nhà C, tôn lên vòng eo con kiến và bờ mông cong vút đầy quyến rũ. Cô nàng đứng tựa lưng vào mui chiếc siêu xe, khung cảnh người đẹp và xe sang thu hút vô số ánh nhìn của người qua đường, thậm chí có vài người còn lén lút rút điện thoại ra chụp hình.
Bì Dập An liếc mắt đánh giá sơ qua, bộ cánh hôm nay của Thập Nhị tính sương sương từ trên xuống dưới cũng phải ngót nghét trăm triệu hơn.
Cô huýt sáo một tiếng trêu chọc như một gã lưu manh, nở nụ cười tủm tỉm đứng cách đó năm mét nhìn cô bạn, cố ý trêu: “Ái chà, đây chẳng phải là Khương tiểu thư danh giá đó sao? Cô rốt cuộc cũng chịu hạ phàm rồi à?”
Thập Nhị dẫm trên đôi giày cao gót nhọn hoắt, lạch cạch chạy tới ôm chầm lấy cánh tay cô kéo tuột vào trong xe, vừa đi vừa càu nhàu: “Tao thấy mày bị trai tân làm cho mờ mắt, vui vẻ đến mức quên luôn đường về thì có!”
Hôm nay cô nàng lái chiếc xe đắt giá nhất của gia đình, con xe trị giá hơn chục tỷ đồng vốn bị vứt xó trong gara cho bám bụi bấy lâu, nay được lôi ra mà chẳng thèm chớp mắt.
Bì Dập An rất thích dòng xe của hãng này, cô vươn tay sờ sờ vào vô lăng cho đỡ thèm, buông lời cảm thán về khoảng cách giàu nghèo rồi đòi Thập Nhị bao nuôi mình.
Thập Nhị lườm cô một cái sắc lẹm: “Thôi mày bớt giỡn đi. Quay lại mà hỏi xem Cố Duyên nhà mày một ngày kiếm được bao nhiêu tiền kìa, đến lượt tao bao nuôi mày chắc? Một cái hũ vàng di động to đùng đặt ngay trước mặt mà không biết đường trân trọng, mày có biết người ngoài gọi Cố Duyên là gì không? Thần tài hút bạc đấy!”
Bì Dập An phụt một tiếng bật cười: “Hút bạc thì tao công nhận, nhưng từ ‘nhà mày’ thì bây giờ không còn phù hợp nữa rồi.”
Thập Nhị lập tức lườm cô một cái cháy mặt, mắng mỏ cô nàng là đồ vô lương tâm, ăn xong chùi mép lau sạch.
Đi được nửa đường, Thập Nhị đột nhiên nhớ ra điều gì, vội nói: “Để tao tìm chỗ tấp xe vào lề chút đã, mày mau dặm lại phấn rồi tô thêm tí son đi.”
“Chi vậy trời?”
Thập Nhị liếc nhìn bộ dạng áo thun quần đùi giản dị của cô, lộ rõ vẻ chê bai: “Buổi tiệc lần này của Lộ Lộ toàn là bạn bè thân thiết, không ít người thuộc giới tinh anh đâu, mày cũng phải ăn mặc cho chính thức một chút chứ.”
“Không cần đâu.” Bì Dập An xua xua tay, dửng dưng đáp: “Đi gặp Cố Duyên tao còn mặc thế này cơ mà, cứ vậy đi, sẵn tiện làm nền tôn lên vẻ xinh đẹp của mày.”
Điều khiến Bì Dập An kinh ngạc chính là địa điểm tổ chức bữa tiệc này, không ngờ lại chính là nhà hàng gia đình mà cô và Giản Chiếu Nam từng ghé qua trước đây.
“Sao lại chọn cái chỗ này vậy?” Bì Dập An đóng cửa xe, trân trối nhìn cánh cửa gỗ đỏ dày dặn, vững chãi của nhà hàng.
Thập Nhị kéo tay cô đi vào trong: “Cửa hàng này lịch đặt bàn đã xếp hàng tới tận năm sau rồi đó. Nhờ có bạn thân của Lộ Lộ có cổ phần ở đây nên bọn mình mới muốn tới là tới được đấy, mày cứ việc tận hưởng đi.”
Vừa bước qua cửa, hai người liền chạm mặt Triệu Thần Cấp. Hôm nay anh ta ăn mặc chỉnh tề hơn rất nhiều, ít nhất không còn là phong cách hiphop bụi bặm như lần trước Bì Dập An nhìn thấy, mà là một bộ âu phục mang phong cách giản dị, lịch lãm, càng tôn lên vóc dáng cao lớn cùng đôi chân dài miên man. Mái tóc anh ta được vuốt ngược ra sau để lộ vầng trán đẹp đẽ, đôi lông mày đậm và ánh mắt sâu thẳm đầy đa tình, bảo sao Thập Nhị không bị mê mẩn đến mất hồn mất vía.
Bì Dập An rõ ràng cảm nhận được cô bạn đang khoác tay mình nháy mắt thay đổi tâm trạng, cả người tỏa ra cái mùi vị nồng nặc của kẻ đang yêu, hệt như một cô nữ sinh mười bốn tuổi nếm trải mối tình đầu.
Cô thuận tay đẩy mạnh một cái, đẩy thẳng Thập Nhị vào lòng Triệu Thần Cấp, mắt không chớp để xem phản ứng của anh ta thế nào.
Người đàn ông này cư xử vô cùng mực thước, anh ta nhanh chóng đỡ lấy Thập Nhị đang đỏ bừng mặt cho đứng vững vàng, tuyệt đối không có hành động táy máy hay thiếu tôn trọng nào trước mặt Bì Dập An. Anh ta lịch sự và chừng mực đến mức hoàn hảo, chủ động vươn tay ra chào hỏi Bì Dập An: “Chào em, anh là Triệu Thần Cấp. Lần trước chưa có cơ hội chào hỏi chính thức, thật ngại quá.”
Bì Dập An lịch sự bắt tay anh ta, vờ như không thấy hành động nhỏ của Thập Nhị đang lén lút túm lấy góc áo của Triệu Thần Cấp.
Khi bước vào phòng bao, bên trong đã có sẵn vài người đang ngồi. Trông bọn họ ai nấy đều quần áo chỉnh tề, lịch thiệp, tuy ngũ quan không đến mức quá xuất sắc nhưng khí chất đều thuộc hàng thượng lưu. Thấy Triệu Thần Cấp dẫn theo hai cô gái vào phòng, bọn họ biểu hiện rất khéo léo, lịch sự chào hỏi khách sáo chứ không giống như mấy gã đàn ông ở các buổi tiệc xô bồ, cứ thấy phụ nữ là bắt đầu hùa vào trêu ghẹo, ồn ào.
Bì Dập An vốn là kẻ am hiểu đạo tiếp khách, ở trong giới giải trí phức tạp cô còn có thể như cá gặp nước, huống chi là một buổi tụ tập bạn bè thông thường thế này. Cô nhanh chóng bắt nhịp câu chuyện, nói cười vui vẻ với mọi người, khuấy động bầu không khí trong phòng trở nên vô cùng sôi nổi.
Có vẻ như vẫn còn một người nữa chưa tới nên họ chưa vội gọi món, chỉ gọi trước vài món tráng miệng cho hai cô gái. Triệu Thần Cấp lánh ra ngoài gọi điện thoại thúc giục, sau khi trở vào liền nói với mấy người bạn: “Cậu ấy bảo tới rồi, vừa nãy bị kẹt xe ở đoạn đường vành đai phía Nam.”
Nói xong, anh ta quay sang giải thích với Bì Dập An: “Thật ngại quá nhé, ông bạn này của tụi anh là một kẻ cuồng công việc chính hiệu, tự mình mở một phòng khám tư, hận không thể một ngày làm việc đủ hai mươi tiếng đồng hồ.”
Mở phòng khám tư?
Trong lòng Bì Dập An đột nhiên dâng lên một điềm báo chẳng lành. Ở dưới gầm bàn, tay cô lén lút giật giật vạt áo của Thập Nhị.
“Có chuyện gì thế?” Thập Nhị quay sang hỏi nhỏ.
Bì Dập An hạ thấp giọng, thì thầm vào tai bạn: “Mày hỏi thử xem, người bạn kia của họ có phải họ Giản không.”
Thập Nhị kinh ngạc há hốc mồm, giống như vẫn chưa kịp tiêu hóa nổi ẩn ý trong câu nói của cô, ngốc lăng nhìn bạn thân một hồi lâu mới dùng khẩu hình miệng mấp máy: “… Không thể nào trùng hợp vậy chứ?”.
Còn chưa đợi Thập Nhị kịp mở miệng hỏi thì cánh cửa phòng bao đã được đẩy ra từ bên ngoài.
Giản Chiếu Nam sầm mặt bước vào. Vì vị trí ghế ngồi của Bì Dập An và Thập Nhị là quay lưng lại phía cửa nên anh hoàn toàn không phát hiện ra, hay nói đúng hơn, anh nằm mơ cũng không ngờ mình lại có thể chạm mặt Bì Dập An trong một hoàn cảnh như thế này.
Bởi vì toàn là bạn bè chơi thân từ nhỏ nên Giản Chiếu Nam không thèm giữ kẽ chút nào. Từ lúc bước qua cửa, gương mặt anh đã sa sầm đầy mệt mỏi, uể oải nói với Triệu Thần Cấp: “Cứ ghi nợ vào tài khoản của tôi là được rồi chứ gì, mắc mớ gì cứ phải lôi bằng được tôi tới đây?”
Lời còn chưa dứt, anh đột nhiên khựng lại khi nhìn thấy Bì Dập An đang ngỡ ngàng quay đầu nhìn mình. Bộ não của Giản Chiếu Nam lập tức rơi vào trạng thái chết máy, anh đứng chết trân tại chỗ, trố mắt nhìn chằm chằm vào cô, không thốt nổi một nửa lời.
Đã quá lâu rồi anh không được gặp cô. Giản Chiếu Nam đột nhiên luống cuống không biết phải làm sao, rõ ràng trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng dù có cố há miệng thở dốc thế nào, anh cũng chẳng thể thốt ra nổi một chữ.
Phản ứng sượng sùng quá mức lộ liễu của hai người khiến những người khác trong phòng dù muốn giả vờ như không có chuyện gì cũng bất khả thi. Triệu Thần Cấp đành phải đứng ra giảng hòa, kéo Giản Chiếu Nam qua một bên ngồi xuống, rồi gượng gạo giới thiệu đôi bên với nhau.
Giản Chiếu Nam im hơi lặng tiếng, biểu hiện có thể nói là tệ hại đến cực điểm. Cuối cùng, vẫn là Bì Dập An chủ động lên tiếng phá vỡ bầu không khí đóng băng. Cô khẽ nở một nụ cười nhạt, thái độ lịch sự, khách sáo đến mức không tìm ra một vệt sơ hở, khẽ gật đầu nói với anh: “Bác sĩ Giản, đã lâu không gặp.”
![Bìa [THLN] – Chương 25: Giản Chiếu Nam](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)