Bìa [THLN] – Chương 24: Cố Duyên lên thuyền
THLN

[THLN] – Chương 24: Cố Duyên lên thuyền

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

4663 từ · 21 phút đọc

Cố Duyên lên thuyền

Một mảnh trăng non như lá lúa đâm xuyên qua buổi hoàng hôn, hắt những tia sáng chếch nghiêng lên phần đuôi rèm cửa đang không ngừng lay động. Chiếc rèm dập dềnh theo từng nhịp dập dìu, giống như một vệt son đỏ thắm, nồng đượm của ngày cuối xuân.

Bì Dập An hoàn toàn không thể ngờ được Cố Duyên lúc say rượu lại mang cái phong cách này. Cậu cứ rúc đầu vào lòng cô mà nũng nịu, rầm rì như một chú cún nhỏ, hai tay ôm chặt lấy eo cô quyết không buông, miệng thì ngọt xớt gọi cô là “bé ngoan”, hai gò má ửng hồng, bờ môi đỏ mọng như mận chín.

Ngô Thành từ trước đến nay chưa từng thấy ông chủ nhỏ của mình có bộ dạng này bao giờ, sợ tới mức vừa đặt tờ lịch trình của ngày mốt xuống bàn là lập tức co giò chạy biến, nhanh như một làn khói. Bì Dập An còn chưa kịp gọi anh ta đỡ Cố Duyên lên giường thì đã chẳng thấy bóng dáng gã đâu nữa.

Cô định đứng dậy đi rót cho cậu chén nước, nhưng chân còn chưa kịp chạm đất thì cả cơ thể đã bị cậu bế bổng lên theo kiểu công chúa. Bì Dập An giật mình, theo bản năng vòng tay ôm chặt lấy cổ Cố Duyên vì sợ cậu làm ngã mình. Chẳng thể ngờ Cố Duyên tuy đã say khướt nhưng bước chân lại vững chãi lạ lùng. Nếu nói có gì thay đổi, thì chính là lá gan của cậu đột nhiên to ra hẳn, cậu bắt đầu lải nhải nói với cô đủ thứ chuyện trên đời – những lời mà ngày thường có đánh chết cậu cũng không dám hé răng.

Đặt được người lên giường, cậu liền lập tức đổ ập cả cơ thể cao lớn xuống đè chặt lấy cô. Rốt cuộc là vì uống quá nhiều nên cậu chẳng biết kiểm soát lực đạo, Bì Dập An bị lồng ngực săn chắc ấy ép tới mức suýt nghẹn thở. Nhưng khi mở mắt nhìn gương mặt tuấn tú của cậu, cô lại chẳng thể nào giận nổi, chỉ đành tốn chút sức lực mà đẩy cậu dịch sang một bên.

Thực ra lúc này lý trí Cố Duyên vẫn có vài phần tỉnh táo, chỉ là cậu không tài nào kiểm soát nổi hành vi của cơ thể mình. Rõ ràng thâm tâm đang ngượng ngùng đến phát điên, nhưng thân thể lại phản bội chủ nhân, cứ muốn dính chặt lấy nguồn suối mát lành mà nó đã khát khao bấy lâu. Càng dán chặt, cậu lại càng thấy không thỏa mãn, nhưng lại ngốc nghếch chẳng biết phải làm sao để giải tỏa. Mồ hôi hột trên trán cậu thi nhau vã ra, nhỏ giọt xuống ga giường, miệng không ngừng rên rỉ gọi tên Bì Dập An.

“… Ưm… Khó chịu quá… Chị sờ sờ chỗ này của em đi…”

Trong cơn túng quẫn, Cố Duyên cúi đầu cắn mạnh vào môi Bì Dập An một cái, bàn tay to lớn luồn vào trong áo cô, bóp nắn loạn xạ lên đôi gò bồng đảo, vừa xoa vừa rúc đầu vào hõm cổ cô làm nũng. Dương vật thô to giữa háng cậu từ lâu đã cứng ngắc, ngạo nghễ đâm thẳng vào đùi Bì Dập An, cách hai lớp vải quần mà hết thúc lại húc, điên cuồng tìm lối vào. Đôi mắt cậu đỏ hoe vì nghẹn, sinh lý kích thích đến mức khóe mắt loáng thoáng có giọt nước chực trào. Bộ dạng gợi tình ấy khiến tim Bì Dập An run lên bần bật.

Cô biết mình là kẻ cuồng cái đẹp, nhưng không ngờ lại có ngày mình bị cái đẹp khuất phục đến nông nỗi này. Biểu hiện của Cố Duyên rõ mười mươi là một gã trai tân chính hiệu. Phàm là kẻ có chút kinh nghiệm giường chiếu thì sẽ không bao giờ luống cuống, đâm húc vô tội vạ như người mất hồn thế này. Thế nhưng, Bì Dập An không hề cảm thấy phiền hà hay bực bội, ngược lại, sâu trong lòng cô còn dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ đầy thú tính. Cô là người phụ nữ đầu tiên của Cố Duyên, là người dắt tay khai phá thân thể cậu, là người duy nhất có thể ban phát cho cậu sự sung sướng tột đỉnh và những lần cao trào khắc cốt ghi tâm.

Bì Dập An lật người, dứt khoát leo lên cưỡi trên bụng Cố Duyên. Cô cúi đầu hôn nhẹ lên môi cậu, vén những lọn tóc mái đẫm mồ hôi của cậu ra sau, dùng chất giọng dịu dàng chưa từng có để dỗ dành cậu bạn trai nhỏ tuổi: “Cục cưng, đừng vội, em muốn cái gì, chị đều cho em hết.”

Cố Duyên thở dốc dồn dập, tự tay hoảng loạn kéo khóa quần, lôi cây côn thịt đã sớm rỉ dịch của mình ra rồi nhét thẳng vào tay cô. Vật thô dài ấy kích động giật nảy lên từng hồi, những đường gân xanh thô bạo nổi gồ lên dọc theo thân gậy, nhưng nó lại có sắc hồng nhuận vô cùng đẹp mắt, nhìn còn mướt mát hơn hẳn những thứ cô từng thấy qua phim ảnh.

Khóe môi Bì Dập An nhếch lên một nụ cười sung sướng. Phản ứng vội vã, cuồng nhiệt này của Cố Duyên đã hoàn toàn lấy được lòng cô. Sự hưng phấn này thiên về mặt thỏa mãn tâm lý nhiều hơn, giống như cô đang toàn quyền thống trị, nắm thóp mọi cảm xúc và cả mạng sống của người đàn ông này trong lòng bàn tay.

Cô dứt khoát lột phăng quần áo của Cố Duyên, bóc trần cậu sạch sành sanh như một con tôm. Thân hình cường tráng, trắng trẻo như ngọc của cậu nằm phơi bày trên chiếc giường mềm mại, trong khi Bì Dập An vẫn mặc quần áo chỉnh tề, chỉ có vài nếp nhăn xô lệch càng làm tăng thêm vẻ dâm mỹ.

Cô bắt đầu rải những nụ hôn từ hàng mi dày của cậu, rồi trườn xuống, vươn chiếc lưỡi nhỏ liếm láp và quấn chặt lấy đầu lưỡi cậu, mút mát từng chút một. Bàn tay cô vuốt ve dọc xuống, chạm vào vòng eo mà cô mê mẩn nhất, săn chắc, thon gọn, nổi rõ múi bụng và đang căng cứng lên vì kích thích. Nhiệt độ cơ thể cậu nóng rực như một lò than, chứng tỏ cậu đang hưng phấn đến nhường nào.

Hàm răng cô cắn nhẹ lên cằm cậu rồi trượt xuống dưới. Chiếc lưỡi mềm mại, ướt át liếm qua yết hầu đang trồi sụt của cậu, rồi dừng lại ở hai hạt đậu nhỏ trước ngực. Đó là hai điểm hồng vô cùng đáng yêu. Khi Bì Dập An vừa ngậm lấy một bên, Cố Duyên liền không nhịn được mà hừ lên một tiếng, cậu ngửa cổ, từ tận sâu trong cuống họng phát ra những tiếng rên rỉ kéo dài đầy mê hoặc.

Bì Dập An rất ít khi đóng vai kẻ bề trên dẫn dắt cuộc chơi như thế này. Đa phần các cuộc làm tình trước đây, dù thích cảm giác lên đỉnh nhưng cô lại lười phải hầu hạ người khác, chỉ muốn nằm tận hưởng sự đâm chọc, thao túng của đàn ông. Nhưng khi đối diện với Cố Duyên, cô lại chẳng thấy mình đang ở thế hạ phong chút nào. Ngược lại, cô giống như một nữ vương đang nắm quyền sinh tử, nhìn người đàn ông vạn người mê bị mình trêu đùa đến mức nước mắt chực trào, trong lòng cô liền dâng lên một khoái cảm ngập tràn.

Đó là một cảm giác vô cùng mới mẻ và kích thích. Cô thậm chí còn nghĩ bản thân mình có chút biến thái, vì mắt Cố Duyên càng đỏ, cô lại càng muốn chà đạp, làm hư cậu hơn.

Nếu cậu có thể khóc nấc lên dưới thân cô, cô thề là mình sẽ lập tức đạt cao trào.

Chưa bao giờ Bì Dập An ý thức rõ ràng như lúc này, cô mê mệt thân thể trẻ trung, sung mãn này của cậu, yêu tiếng rên rỉ rách nát của cậu, và say đắm gương mặt đẹp đến nao lòng này của cậu đến chết mất thôi.

Cô không ngại dùng miệng để giúp cậu giải tỏa dục vọng đang nghẹn ứ kia.

Khi đôi môi cô tiếp tục dời xuống dưới, Cố Duyên vừa sướng lại vừa cảm thấy hổ thẹn khôn cùng, trong giọng nói đã mang theo tiếng khóc thút thít: “… Đừng mà… dơ lắm…”

Nhưng Bì Dập An đã muốn thì không ai cản nổi. Một tay cô đã nắm lấy hai viên ngọc phía dưới mà chậm rãi nắn bóp, ngón trỏ tay kia khẽ quệt lấy giọt mật trong suốt đang rỉ ra ở phần đỉnh quy đầu, dùng ngón cái miết nhẹ rồi kéo ra, tạo thành một sợi chỉ bạc dính dấp, đứt đoạn. Ngay trước mặt Cố Duyên, cô thản nhiên đưa ngón tay lên liếm sạch giọt mật đó.

Cảnh tượng ấy giống như giấc mơ hoang đường nhất đâm sầm vào hiện thực. Cố Duyên đã từng mơ thấy cô không biết bao nhiêu lần, những giấc mộng triền miên, dính dấp mà cậu luôn huyễn hoặc bản thân mỗi đêm, chưa bao giờ cậu dám nghĩ nó sẽ trở thành sự thật. Cho nên tại thời điểm này, cậu hoàn toàn không phân biệt nổi đâu là thực, đâu là mơ.

Cậu cứ ngỡ mình lại rơi vào một vòng lặp của một giấc mộng xuân nào đó.

Thế nhưng khoái cảm quá mức chân thực. Ngay khoảnh khắc khuôn miệng nhỏ nhắn, nóng ấm của cô bao trọn lấy côn thịt đang căng trướng sắp nổ tung của mình, suýt chút nữa là cậu bắn thẳng ra ngoài. Tiếng thở dốc của cậu run rẩy đến bần bật, cậu phải dùng hết toàn bộ định lực của cả đời mình để không bị xuất tinh sớm trước mặt cô. Chiếc lưỡi nhỏ nhắn của cô liếm từ phần gốc lên tận đỉnh gậy, liên tục đảo quanh, quấn quýt lấy rãnh quy đầu nhạy cảm, khoang miệng nóng ấm mút mạnh một cái tạo nên âm thanh “chùn chụt” đầy kích thích. Cố Duyên sướng đến mất hết lý trí, eo cậu nấc mạnh lên theo bản năng, đẩy thẳng khúc côn thịt thô dài vào sâu tận cuống họng cô.

Thứ đồ chơi to lớn như vậy làm sao khoang miệng cô chứa cho hết. Cú thúc đột ngột ấy đâm trúng vào điểm nhạy cảm sâu bên trong làm Bì Dập An nôn khan một tiếng, cô tức giận dùng tay ấn mạnh hông cậu xuống, dứt khoát rút miệng ra, kéo theo vô số sợi chỉ bạc lóng lánh, dâm mĩ giăng đầy trên làn da bụng trắng trẻo của cậu.

Cố Duyên lúc này tủi thân đến mức bật khóc thành tiếng. Cậu khó chịu quá rồi, cậu muốn bắn, nhưng khi bị cô nhả ra, khúc thịt kia lại càng trướng đau khủng khiếp, đầu khấc run rẩy liên tục rỉ ra chất dịch trong suốt.

“… Muốn mà… chị liếm cho em đi…” Khóe mắt Cố Duyên ứa ra giọt nước mắt sinh lý, đáng thương vô cùng, chẳng khác nào một chú mèo hoang đang trong mùa động dục.

Đối với một kẻ đã sặc sụa men say thì chẳng có cách nào giảng giải đạo lý. Bì Dập An vươn tay vuốt ve dọc thân gậy giúp cậu hạ hỏa, tiếp tục dùng lời ngon ngọt dỗ dành cậu nhóc đang mơ màng: “Vậy cậu phải ngoan, nằm yên đừng cử động loạn xạ, chị sẽ giúp em bú ra.”

Cố Duyên vội vã gật đầu lia lịa.

Khi cô một lần nữa cúi đầu ngậm chặt lấy côn thịt thô dài, Cố Duyên vươn tay vén những lọn tóc dài xòa trên mặt cô, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chằm vào khuôn mặt người phụ nữ mình yêu đang ra sức bú liếm cho mình. Phần thân dưới nhạy cảm bị khuôn miệng ấm áp, chặt chẽ nuốt vào nhả ra, sự kích thích thị giác điên cuồng này đẩy khoái cảm của Cố Duyên lên tới đỉnh điểm. Chỉ chưa đầy hai phút sau, một trận cao trào mãnh liệt ập đến, thậm chí cậu còn không kịp rút ra, chỉ biết nghẹn ngào rên lên một tiếng rồi run rẩy bắn tinh.

Trận tinh đầu tiên trong đời của Cố Duyên, toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi đều bắn sạch vào sâu trong khoang miệng Bì Dập An.

Bì Dập An cứ nghĩ mình sẽ thấy ghê tởm, nhưng thực tế là cô chẳng hề bận tâm. Ngay trước mắt Cố Duyên, cô hé mở bờ môi sưng đỏ, để mặc cho dòng chất lỏng trắng đục, đặc sệt ấy chầm chậm chảy ra lòng bàn tay mình. Tinh trùng tràn qua khóe môi đỏ mọng, kéo thành sợi chỉ bạc dính dấp, tạo nên một cảnh tượng dâm đãng và khiêu gợi tột cùng.

Cô đưa bàn tay đẫm dịch trắng đặc cho cậu xem, cười nũng nịu: “Của em… nhiều thật đấy…”.

Sau khi được thỏa mãn một lần, thần trí Cố Duyên tỉnh táo hơn hẳn. Nhìn Bì Dập An đang nghịch ngợm đống tinh dịch trắng ngà trong lòng bàn tay, cảnh tượng đó quá mức gợi tình khiến mặt cậu đỏ lựng lên vì xấu hổ. Cậu vội vàng rút khăn giấy lau sạch tay và khóe môi cho cô, gương mặt ngượng ngùng đến chín đỏ.

Sau khi thu dọn sạch sẽ, Cố Duyên bắt đầu lật ngược thế cờ, dấn thân vào trận phản công trần trụi. Có lẽ nhờ đã bắn một lần nên lần này dương vật của cậu càng thêm bền bỉ, kiên nhẫn.

Cậu lật người Bì Dập An, ép cô nằm dưới thân mình rồi ôm chặt lấy cô vào lòng, giống như làm vậy là có thể hoàn toàn độc chiếm cô làm của riêng. Cậu cúi đầu hôn cô, một nụ hôn đúng nghĩa, nồng nhiệt, dính dấp, ướt át, môi lưỡi giao nhau quấn quýt, mút mát không rời cho đến khi cả hai đều thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Cố Duyên nhìn đăm đăm người phụ nữ dưới thân, ngắm bờ môi sưng đỏ và đôi mắt ngập nước đầy quyến rũ của cô, trong lòng thầm nghĩ chỉ muốn nuốt chửng cô vào bụng, giấu nhẹm cô đi để không một ai trên đời này có thể dòm ngó dù chỉ một ánh mắt.

Bì Dập An có thể cảm nhận rõ mồn một bàn tay Cố Duyên đang run rẩy đến mức nào khi cởi quần áo cô. Cái móc cài áo ngực phía sau mà cậu loay hoay mãi không sao mở nổi. Một mặt thì cậu cúi đầu, điên cuồng mút mát lên hai đỉnh núi trắng muốt của cô để lại những vệt dâu tây đỏ rực, một mặt thì luống cuống luồn tay ra sau lưng gỡ nút thắt, nhưng càng vội lại càng rối, càng không mở được.

Tức mình, cậu lật phăng Bì Dập An lại để cô nằm sấp xuống giường, cuối cùng cũng tự tay hoàn thành kỳ tích cởi chiếc áo ngực đầu tiên trong đời. Tấm lưng trần của Bì Dập An rất đẹp, làn da trắng nõn, mịn màng như lụa. Phía dưới thắt lưng cô còn có hai hõm eo sâu hoắm vô cùng gợi cảm. Cố Duyên như bị mê hoặc, cậu vùi đầu vào đó, lưu luyến hôn hít hai chiếc hố nhỏ xinh ấy một hồi lâu.

Cởi bỏ chiếc quần jean, trên người cô chỉ còn lại một lớp vải mỏng manh độc nhất. Bì Dập An cố tình mặc một chiếc quần lót lọt khe dáng chữ Đinh, chỉ gồm vài sợi dây mảnh kết nối với một miếng vải màu xanh thiên thanh mỏng tang, gần như xuyên thấu. Cố Duyên thậm chí có thể nhìn rõ mồn một đóa hoa thịt kiều diễm ẩn hiện bên dưới.

Điều chí mạng là, trên mảnh vải mỏng ấy đã thấm đẫm một vệt nước ẩm ướt, chất lỏng dâm mỹ đó là gì, chẳng nói cũng tự hiểu.

Cố Duyên áp lòng bàn tay qua lớp vải, tìm đến âm vật nhỏ đã hơi sưng lên mà xoa nắn. Ngay khi vừa chạm vào, cơ thể Bì Dập An đã khắc chế không nổi mà run lên bần bật. Cô ngước mắt nhìn lên chiếc tivi trước mặt, trên màn hình vẫn đang chiếu gương mặt tuấn tú của nam chính, mà ngoài đời thực, gã đàn ông có gương mặt y hệt thế kia đang quỳ rạp dưới thân cô, kề sát mặt vào vùng nhạy cảm nhất của cô để hôn hít.

Sự kích thích tinh thần đó khiến cô muốn phát điên.

Cho đến khi Cố Duyên dùng đầu lưỡi liên tục đẩy đưa, liếm láp hạt trân châu nhỏ qua lớp vải quần lót, Bì Dập An càng lúc càng chảy nhiều nước hơn. Dâm thủy của cô hòa lẫn với nước miếng của cậu làm ướt đẫm cả mảng quần nhỏ.

Cố Duyên khẽ kéo nhẹ sợi dây, thứ mà anh hằng ao ước bấy lâu nay rốt cuộc cũng phơi bày trọn vẹn trước mắt.

Cố Duyên khẽ kéo nhẹ sợi dây, thứ mà cậu hằng ao ước bấy lâu nay rốt cuộc cũng phơi bày trọn vẹn trước mắt. Cậu dùng ngón tay giữa vẽ thành từng vòng tròn xung quanh, miết qua từng tầng cánh hoa mềm mại, ướt át và nóng hổi. Hạt ngọc nhỏ nhô cao, đỏ hồng lên một cách rõ rệt. Cậu há miệng ngậm lấy nó, dùng đầu lưỡi liên tục gảy nhẹ, vê vuốt, hài lòng nghe tiếng rên rỉ động tình của Bì Dập An vang lên bên tai.

Ngón tay giữa trượt dần xuống dưới, tìm đến cửa động đang không ngừng tràn mật ngọt, dứt khoát cắm ngập vào trong. Dòng dâm thuỷ trong suốt lập tức ồ ạt tuôn ra theo kẽ tay cậu.

Bì Dập An không ngờ cơ thể mình lại nhạy cảm đến mức này. Cố Duyên rõ ràng chẳng có chút kỹ xảo giường chiếu nào, cậu chỉ đơn thuần dùng ngón tay thô ráp ra vào, móc ngoáy bên trong cô một cách vụng về, thế mà cô lại không ngăn nổi những dòng nước cứ thế tuôn trào theo từng nhịp rút của cậu, làm ướt sũng cả một mảng ga giường dưới mông. Quá mức sung sướng.

Đây là lần đầu tiên Cố Duyên được chiêm ngưỡng bộ phận sinh dục của phụ nữ gần đến vậy. Dù không có gì để so sánh, cậu vẫn cảm thấy nơi này của Bì Dập An đẹp đẽ đến nghẹt thở, ướt át, khít khao, mọng nước và đỏ hồng rực rỡ. Ngón tay cậu đẫm dâm dịch lóng lánh, óng ánh dưới ánh đèn mờ. Theo từng đợt dâm thủy tuôn ra, đóa hoa thịt ấy chẳng khác nào một bông sen ngậm nước vừa mới nở rộ, gợi cảm khôn cùng.

Bì Dập An chịu không nổi nữa rồi, cô thở dốc, bấu chặt lấy vai Cố Duyên mà thúc giục: “Đừng móc nữa… vào đi… em vào đi…”

Chỉ chờ có câu nói ấy, Cố Duyên bóp chặt lấy eo cô, nhắm thẳng hồng tâm mà đâm mạnh một cú thúc trời giáng. Vì bên trong hoa huyệt tràn ngập mật dịch nên việc tiến vào không gặp chút trở ngại nào, thế nhưng sự khít khao, nóng bỏng bên trong huyệt động lập tức siết chặt lấy côn thịt của cậu, khiến da bụng cậu co rút lại vì sung sướng. Cậu cắn răng, dùng sức đâm mạnh vào tận cùng nơi sâu nhất, cho đến khi phần gốc va chạm chan chát vào mông cô, vẫn còn dư lại gần nửa khúc gậy không thể lún sâu thêm được nữa vì quá dài.

Bì Dập An sung sướng rên lên một tiếng dài. Cảm giác bị lấp đầy, bị kéo căng thế này thật sự quá tuyệt vời. Vòng eo săn chắc với những múi cơ đẹp đẽ của cậu cứ dập dềnh trước mắt cô. Sự kích thích kép về cả thị giác lẫn xúc giác khiến cô sướng đến mức không thốt nên lời, vừa mở miệng liền thành những tiếng rên rỉ vỡ vụn.

Cố Duyên ôm chặt lấy hông Bì Dập An, dùng lực dồn dập thúc mạnh vào trong. Mỗi một cú đâm rút đều mang theo tiếng nước nhóp nhép, bọt nước trắng xóa văng tung tóe ngoài cửa huyệt. Khi đầu quy đầu chạm trúng vào khối thịt mềm mại nhất sâu trong cùng, lỗ sáo của cậu như được một khuôn miệng nhỏ ngậm chặt lấy mà mút mạnh một cái. Khoái cảm tê dại ấy khiến cậu sướng đến tê dại da đầu, cứ muốn đâm mãi vào điểm gồ đó, cả khúc côn thịt lớn liên tục bị những thớ thịt mút chặt, hút sâu vào trong. Cậu càng lúc càng điên cuồng, không tài nào kiểm soát nổi tốc độ của mình nữa.

Dù sao cũng là lần đầu, sợ bản thân biểu hiện kém cỏi, cậu vừa thở dốc vừa khàn giọng hỏi cô: “… Chị có thoải mái không? Em làm nhanh hơn chút nữa nhé…”

Bàn tay Bì Dập An bấu chặt vào bắp tay rắn rỏi của cậu, bị cú thúc của cậu đâm cho câu chữ đứt quãng: “… Thích lắm… nhanh nữa đi… ưm…”

Lời này vừa thốt ra, Cố Duyên chính thức đứt phanh kiểm soát. Cậu như một con thú hoang tìm được mồi, ở trên giường lật qua lộn lại cày cấy trên người Bì Dập An suốt mấy tiếng đồng hồ. Những chiếc bao cao su đẫm tinh trùng hết chiếc này đến chiếc khác bị ném thẳng vào thùng rác, hương vị hoan lạc nồng nặc bao trùm khắp căn phòng.

Làm đến cuối cùng, ngay cả một tay chơi lão luyện như Bì Dập An cũng phải lên tiếng xin tha. Cô co thắt hoa huyệt siết chặt lấy cậu, cả cơ thể mềm nhũn như bún vùi vào lòng cậu mà nũng nịu gọi: “Anh Cố Duyên giỏi quá… to quá…”.

Có người đàn ông nào lại không thích được người phụ nữ mình yêu tán dương trên giường, huống chi ngày thường cậu luôn phải rụt rè, sợ cô bài xích mình. Giờ đây nghe cô ngọt ngào gọi một tiếng “anh”, Cố Duyên nghiến răng nghiến lợi, tét mạnh một cái lên mông cô. Cô mà còn rên rỉ kiểu này nữa, cậu thề là mình sẽ bắn ngay lập tức.

Bì Dập An đâu phải cô gái ngây thơ non nớt, nhìn phản ứng của cậu là cô biết ngay cậu cực kỳ thích chiêu này. Thân thể cô thực sự đã mệt rã rời, cô cố ý vươn tay xuống dưới, vuốt ve ngay nơi hai cơ thể đang gắn kết chặt chẽ, khẽ khàng mơn trớn vài cái. Cô nhướng đôi mắt lả lơi đầy dụ hoặc nhìn cậu: “Anh cứng quá… bắn cho chị đi… được không… anh ơi…”

Cố Duyên bị câu nói dâm đãng cùng tiếng gọi “anh” kích thích đến mức cả người run bắn lên. Cậu gầm lên một tiếng như thú dữ, điên cuồng dập nảy hông thêm vài chục cú thúc thô bạo bôm bốp, ghim chặt khúc gậy lớn vào sâu tận tử cung cô rồi ôm ghì lấy cô mà bắn ra luồng tinh dịch nóng hổi, nghẹn ngào khóc nấc lên vì sướng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Khi hai người tỉnh dậy thì trời đã hơn 12 giờ trưa ngày hôm sau. Khoảng 10 giờ sáng, Ngô Thành có gọi cho Cố Duyên một cuộc nhưng chuông reo vài tiếng không ai bắt máy, anh ta liền biết điều mà dập máy luôn. Tuổi trẻ nếm mùi trái cấm thì ham hố là chuyện bình thường, anh ta hoàn toàn thấu hiểu. Nhưng anh ta chỉ sợ trên người Cố Duyên bị Bì Dập An cào cấu để lại vết tích gì, đến lúc lên hình quay phim mà bị lộ ra thì có nước sập tiệm.

Lo lắng, thấp thỏm ngồi suy diễn suốt mấy tiếng đồng hồ, mãi đến hơn 12 giờ trưa Ngô Thành mới nhận được điện thoại của Cố Duyên. Cũng chẳng có việc gì lớn, vẫn là chuyện gọi cơm hộp.

Nghe chất giọng khàn đặc như vịt đực của Cố Duyên qua điện thoại, Ngô Thành biết điều không dám hỏi nửa câu, chỉ biết lăng xăng chạy đi đặt đồ ăn.

Khắp người Bì Dập An đau nhức, rã rời như vừa bị xe tải cán qua, nhưng cô vẫn phải gượng dậy đi đánh răng rửa mặt. Ngày mai cô phải đi làm lại bình thường rồi, chiều nay bắt buộc phải bắt xe về, tối nay còn phải hộ tống Thập Nhị đi dự một buổi tiệc xã giao.

Cố Duyên từ phía sau ôm lấy eo cô, gác cằm lên bờ vai gầy, nghiêng mặt hôn chùn chụt lên má cô, nài nỉ: “Ngày mai hãy về được không chị?”

Cậu thực sự không nỡ xa cô, hận không thể biến cô thành vật nhỏ bỏ túi mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi.

Bì Dập An gỡ bàn tay cậu ra khỏi eo mình, đối diện với gương nhanh nhẹn búi gọn mái tóc dài lên, dùng chất giọng có chút có lệ đáp: “Không được, chị còn có việc chính sự phải làm.”

Cố Duyên nghe vậy không dám nài nỉ thêm nữa, cậu sợ Bì Dập An sẽ nổi cáu.

Cơm nước xong xuôi thì đã hơn 1 giờ chiều, Bì Dập An không từ chối đề nghị muốn đưa cô ra ga Nghĩa Ô của Cố Duyên. Cô là kiểu người thực tế, cái gì tiện lợi thì làm, chẳng việc gì phải bày đặt làm màu làm mè mấy trò khách sáo vô bổ.

Vẫn là Ngô Thành cầm lái, anb ta có thể cảm nhận rõ mồn một bầu không khí giữa hai người này đã hoàn toàn thay đổi. Tuy trên xe họ không có bất kỳ hành động thân mật lộ liễu nào, nhưng cái bầu không khí ám muội, dính dấp tỏa ra xung quanh thì người tinh mắt vừa nhìn qua là biết ngay đêm qua đã xảy ra chuyện kịch liệt thế nào.

Ngô Thành khẽ thở dài một tiếng thầm kín trong lòng, nghĩ bụng lần này Cố Duyên thực sự là lún sâu không lối thoát rồi. Hiện tại anh ta chỉ cầu trời khấn phật cho cặp đôi này giấu chuyện tình cảm thật kỹ. Phàm là có bất kỳ sơ suất nào xảy ra, người đầu tiên sụp đổ chắc chắn sẽ là Cố Duyên. Cậu trao đi quá nhiều, đầu tư quá lớn vào đoạn tình cảm này, nhưng đổi lại chỉ dám mưu cầu một chút vị trí nhỏ nhoi trong lòng cô. Nếu ngay cả chút hy vọng nhỏ nhoi ấy cũng quay lưng bỏ cậu mà đi, cậu biết phải bấu víu vào đâu để chống đỡ tiếp chuỗi ngày giông bão phía trước đây?