Bìa [THLN] – Chương 23: Khúc dạo đầu
THLN

[THLN] – Chương 23: Khúc dạo đầu

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2825 từ · 13 phút đọc

Khúc dạo đầu

Khách sạn nơi Cố Duyên lưu trú có tên là Phong Cảnh Gia Lệ. Bì Dập An chẳng lạ lẫm gì nơi này, hồi mới chân ướt chân ráo vào nghề, cô đã từng lăn lộn ở Hoành Điếm không ít lần. Đây là điểm dừng chân có tỷ lệ minh tinh ghé thăm cao nhất, điều kiện thuộc hàng top 3 ở khu phim trường, và đương nhiên, xung quanh lúc nào cũng có vô số tay săn ảnh chực chờ rình rập.

Chờ Cố Duyên và Ngô Thành lên phòng trước khoảng mười phút, Bì Dập An mới kéo thấp vành mũ, che kín mặt rồi bước ra khỏi xe. Lúc đi qua sảnh khách sạn, vì mải cúi đầu nhìn xuống đất nên cô vô tình đâm sầm vào lồng ngực một người phụ nữ đi ngược chiều.

Lại là người quen cũ, Tần Vưu.

Tần Vưu vừa định mở miệng mắng chửi thì nhận ra người đối diện là Bì Dập An, gương mặt cô ta lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn ghen ghét không thèm che giấu: “Bì Dập An? Sao cô lại ở đây?”

Bì Dập An từ trước đến nay đã không hợp nhãn với Tần Vưu, hai người sinh ra như để xung khắc. Cô chướng mắt cái điệu bộ nịnh bợ, đổi tình lấy vai diễn của Tần Vưu; còn Tần Vưu thì ghét cay ghét đắng cái vẻ thanh cao, bất cần của cô. Sau này khi Bì Dập An chuyển hẳn sang làm biên kịch khuất sau màn ảnh, Tần Vưu còn mở tiệc ăn mừng ngầm vì nghĩ mình cuối cùng đã dẫm được đối thủ dưới chân.

Bất ngờ chạm mặt, Tần Vưu tuy có chút hoảng hốt sợ Bì Dập An quay lại tranh giành hào quang, nhưng ngoài miệng vẫn cay nghiệt như cũ. Cô ta nhướng mày, vênh váo nói: “Sao thế? Nghề biên kịch không sống nổi nữa à, lại muốn quay về cái vòng này sao? Dạo này tôi có quan hệ khá tốt với đạo diễn Tống đấy, có cần tôi nói một tiếng dắt mối cho cô không?”

Bì Dập An suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Đã hai ba năm trôi qua mà Tần Vưu chẳng tiến bộ nổi một phân, sợ người ta không biết cô ta đang làm trò vụng trộm với lão béo Tống Huy chắc? Đúng là người không kén ăn, loại đàn ông bẩn thỉu nào cũng nuốt trôi được.

“Cô là ai thế? Chúng ta quen nhau à?” Bì Dập An lười đôi co với loại người này. Nói xong, cô liền lướt qua như một cơn gió, không thèm bố thí cho cô ta lấy nửa ánh mắt. Tần Vưu bị nghẹn họng đến tím tái mặt mày, chỉ biết giậm chân bình bịch tại chỗ.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vừa đẩy cửa bước vào phòng, Bì Dập An liền rơi ngay vào một cái ôm siết đến nghẹt thở. Dường như Cố Duyên đã đứng đợi sẵn ở cửa từ lâu, đôi lông mày nhíu chặt của cậu chỉ giãn ra khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người cô.

Cậu đối với Bì Dập An luôn có một sự khẩn trương và bất an tột độ. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc cô gật đầu đồng ý hẹn hò, và càng lúc càng trở nên điên cuồng hơn. Giống như một kẻ nghèo khổ đột nhiên nhặt được viên ngọc vô giá mà mình hằng ao ước, sự hoảng sợ mất đi nó còn lớn hơn cả niềm vui sướng. Cậu sợ chỉ cần mình sơ sẩy một giây, cô sẽ lập tức bị kẻ khác cướp mất, hoặc chính cô sẽ quay lưng bỏ đi.

Nỗi hoảng loạn ấy quấn chặt lấy cậu suốt nhiều ngày qua. Từ sáng sớm, cậu đã liên tục gọi điện cho cô chỉ để xác nhận cô thực sự đang đến gần mình. Hơn mười phút chờ đợi cô dưới sảnh là mười phút cậu sống trong sự giày vò. Chỉ đến khi cô bằng xương bằng thịt xuất hiện trong căn phòng này, trái tim treo lơ lửng của cậu mới tìm lại được nhịp đập.

Che giấu đi sự cuồng loạn trong lòng, Cố Duyên bày ra dáng vẻ của một người bạn trai chu đáo. Cậu nắm chặt tay cô, khẽ hỏi cô muốn ăn gì để bảo trợ lý đi mua.

Đi tàu mệt mỏi cả ngày, Bì Dập An cũng đã đói bụng. Cô không khách sáo gọi mấy món ăn vặt mình từng thích khi ở Hoành Điếm, Cố Duyên gọi thêm vài món bổ dưỡng rồi giục Ngô Thành đi ngay.

Phòng của Cố Duyên là căn hộ hạng sang, có cả phòng khách riêng biệt. Ở tuổi của cậu mà có được đãi ngộ này chứng tỏ vị thế trong giới không hề nhỏ. Tính ra cậu còn kém cô ba tuổi, vậy mà đã tự mở được studio riêng, quả thực là sóng sau xô sóng trước. Nhưng nghĩ đến cường độ làm việc điên cuồng của cậu, Bì Dập An lại thấy thấu hiểu. Cái nghề này nhìn thì hào nhoáng, nhưng số tiền kiếm được đều phải đổi bằng máu và sức khỏe, người có tâm lý yếu một chút sẽ rất dễ bị trầm cảm.

Cố Duyên kéo cô ngồi xuống chiếc sofa lớn, hai cơ thể nhanh chóng dính chặt lấy nhau ở một góc phòng.

“Từ lúc vào cửa đến giờ chị cứ thẫn thờ ra đó, sao vậy?” Cố Duyên vòng tay qua eo cô, khàn giọng hỏi.

Bì Dập An ngắm nhìn gương mặt cận cảnh đẹp không góc chết của cậu, tự hỏi sao ngày trước mình lại chê bai người này được nhỉ. Cô mỉm cười, lướt ngón tay dọc theo sống mũi thẳng tắp của cậu: “Chị đang nghĩ em giỏi thật đấy, tuổi này đã tự làm chủ một studio riêng.”

Cô chỉ đơn giản muốn khen cậu, nhưng Cố Duyên lại nghĩ lệch sang hướng khác. Studio của cậu tuy mang tên cậu nhưng phần lớn cổ phần và quyền quyết định vẫn nằm trong tay công ty quản lý Duyệt Chúng và người đại diện Hoàng Sơn. Hoàng Sơn vừa là cổ đông lớn, vừa là người có ơn nâng đỡ cậu, nên cậu không thể không kiêng dè ông ta. Chuyện tình cảm với Bì Dập An hiện tại vẫn phải lén lút giấu giếm, điều này khiến cậu cảm thấy mình thật bất lực.

Ánh mắt Cố Duyên tối sầm lại, cậu chỉ trầm giọng đáp: “Cũng bình thường thôi.”

Bì Dập An đã quen với tính cách ít nói của cậu nên không nhận ra sự thay đổi cảm xúc này. Chẳng mấy chốc, Ngô Thành đã mang đồ ăn về, bày biện đầy một bàn trà rồi nhanh chóng chuồn lẹ, không dám làm kỳ đà cản mũi khoảng thời gian yêu đương ngắn ngủi của ông chủ.

Trong suốt bữa ăn, ánh mắt Cố Duyên chưa từng rời khỏi cơ thể Bì Dập An. Cậu chu đáo đút từng miếng, lau miệng, đưa nước, hầu hạ cô tỉ mỉ đến mức khiến cô nhớ lại buổi tiệc đóng máy của chương trình thực tế lần trước. Khi đó cậu cũng công khai săn sóc cô như vậy trước mặt mọi người, làm ai cũng nghĩ hai người đã lên giường với nhau từ lâu.

Bì Dập An nhếch môi cười thầm. Chuyện lên giường đó thực ra vẫn chưa chính thức thành thực, nhưng cô tự nhủ, muộn nhất là đêm nay, cô nhất định phải gặm sạch chiếc bánh ngọt cực phẩm này!

Ăn no nê xong, Cố Duyên kéo cô lên chiếc giường lớn mềm mại để xem phim bằng máy tính. Cậu chọn một bộ phim nghệ thuật kinh điển của một đạo diễn quốc tế lớn, bộ phim nổi tiếng với những thước phim tả thực trần trụi về tình dục và dục vọng mãnh liệt, từng gây chấn động nền điện ảnh.

“Đẹp thật đấy.” Bì Dập An nhìn màn hình. Nữ chính diện sườn xám khoe trọn đường cong thắt đáy lưng ong, sải bước phong tình vạn chủng, đúng nghĩa là một món đồ chơi câu người của tạo hóa.

Cố Duyên ghé sát sau lưng cô, từng chút một kéo cơ thể cô lún sâu vào lồng ngực ấm áp của mình. Từ góc độ này, cậu có thể nhìn thấy hàng mi cong dài đung đưa, chiếc mũi thanh tú và bờ môi mềm mại của cô. Mùi hương da thịt quyến rũ trên người cô xộc thẳng vào khứu giác cậu, triền miên và mời gọi.

Bì Dập An đương nhiên cảm nhận được vòm ngực săn chắc, nóng rực của cậu đang ép sát sau lưng mình. So với thành giường cứng ngắc thì có một tấm đệm thịt người cao cấp thế này dựa vào đương nhiên là thoải mái hơn nhiều. Ăn no nê, lại được nằm trong lòng một anh chàng đẹp trai xem phim nóng, cô thấy chuyến đi này mình hời to rồi.

Không gian trong phòng quá mức mờ ám và yên tĩnh. Bàn tay Cố Duyên không biết từ lúc nào đã luồn vào dưới tóc cô, những ngón tay thon dài mơn trớn, nắn bóp vành tai cô một cách chậm rãi, đầy ám muội. Cơn buồn ngủ do thiếu ngủ từ sáng lập tức ập đến, Bì Dập An rúc sâu vào lòng cậu, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Nghe tiếng thở của cô đều đặn vang lên, Cố Duyên khẽ gọi: “Bì Dập An?”

Đáp lại cậu chỉ có sự im lặng. Cậu nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, gấp máy tính lại. Nhìn chiếc quần jean bó sát tôn lên cặp đùi mật ong và phần hông nảy nở của cô, cậu rất muốn cởi ra cho cô ngủ thoải mái, nhưng lại sợ bản thân mình nhìn thấy cảnh xuân bên trong sẽ không kìm chế được mà đè cô ra cưỡng đoạt ngay lập tức. Cậu đành kìm nén, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa rồi nằm xuống ôm chặt lấy cô.

Được ôm người phụ nữ mình thèm khát bấy lâu vào lòng, cảm giác mềm mại, ấm nóng chân thực này khiến Cố Duyên có chút ngơ ngẩn như đang nằm mơ. Vì bị ôm quá chặt, Bì Dập An trong cơn mê sảng khẽ cựa quậy, đôi môi đỏ mọng mấp máy thốt ra một cái tên:

“Giản Chiếu Nam… buồn ngủ quá…”

Cánh tay đang vỗ về sau lưng cô của Cố Duyên bỗng chốc khựng lại giữa khoảng không.

Gương mặt cậu trong bóng tối lập tức trở nên vặn vẹo và dữ tợn, đôi mắt bắn ra những tia máu đỏ rực, một sự ghen tuông điên cuồng trỗi dậy không cách nào kiềm chế. Giản Chiếu Nam? Cô đang nằm gọn trong vòng tay cậu, ngửi mùi hương da thịt của cậu, vậy mà ngay trong giấc mơ, cô lại có thể thốt ra tên của một gã đàn ông khác?

Nỗi sỉ nhục và lòng chiếm hữu cực đoan như một con thú dữ bị đánh thức, xé toạc lớp bọc cấm dục, thanh cao thường ngày của Cố Duyên. Cậu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ say không chút phòng bị của cô, lồng ngực phập phồng dữ dội, bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến mức nổi đầy gân xanh. Cố Duyên cúi đầu, cắn mạnh lên bờ môi mọng của cô một cái như để trừng phạt, cho đến khi nếm được vị tê dại mới chịu buông ra. Cậu kề sát môi vào vành tai cô, gằn giọng bằng chất giọng khàn đặc, nhuốm đầy dục vọng đen tối: “Ngoan, tiếp tục ngủ đi.”

Biết rõ người phụ nữ này là vực sâu không đáy, biết rõ trái tim cô chứa đầy hình bóng của những gã đàn ông khác, cậu vẫn chấp nhận đâm đầu vào. Đêm nay, cậu sẽ dùng chính thân xác này để dạy cho cô biết, ai mới là người sở hữu cô.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Khi Bì Dập An tỉnh dậy thì trời đã sập tối hoàn toàn, đồng hồ treo tường chỉ gần 6 giờ. Căn phòng rộng lớn chìm trong ánh sáng lờ mờ khuất sau tấm rèm cửa dày cộp, chỉ có tiếng vù vù đều đặn của điều hòa. Cô mở mắt ra, đầu óc có chút mông lung, phân định không rõ là sáng sớm hay đêm muộn. Cảm giác khát nước cồn cào dâng lên cổ họng, cơ thể mềm nhũn lười biếng khiến cô chẳng muốn nhúc nhích.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm bật mở. Một bóng người cao lớn, thẳng tắp bước về phía giường.

Cố Duyên bước tới. Cậu không nói một lời, trực tiếp quỳ một bên đầu gối lên mép giường, hai tay chống hai bên đầu cô, từ trên cao cúi xuống tạo thành một tư thế áp đảo tuyệt đối. Cậu thô bạo ngậm lấy môi cô, mút mát một trận ngấu nghiến rồi mới chịu buông ra, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô.

“Tỉnh rồi à, hửm?” Cố Duyên vén lọn tóc rối trước trán cô, nụ cười trên môi cậu không chạm tới đáy mắt, thay vào đó là một tia sáng nguy hiểm, nồng nặc mùi vị tàn nhẫn và chiếm đoạt.

Bì Dập An đột nhiên thấy chột dạ. Lúc nãy cô vừa mơ thấy Giản Chiếu Nam cầu hôn mình, mà trong mơ cô còn gật đầu đồng ý. Để che giấu sự bối rối, cô chớp chớp mắt làm nũng: “Chị khát nước quá.”

Cố Duyên không nói gì, cậu đứng dậy đi lấy chai nước soda đã vặn sẵn nắp đưa cho cô. Nhìn cô ngửa cổ uống ực ực, làm lộ ra chiếc cổ trắng ngần và yết hầu khẽ chuyển động, ánh mắt Cố Duyên tối tăm như mực, hô hấp của cậu bắt đầu trở nên dồn dập.

“Sao em không gọi chị dậy? Trễ thế này rồi.” Dập An uống xong liền quay sang hạch sách cậu.

Cố Duyên nào nỡ gọi cô dậy. Lúc cô ngủ trong lòng cậu, bộ dạng ngoan ngoãn đó khiến cậu chỉ muốn ngắm nhìn mãi mãi. Nếu không phải đạo diễn vừa gọi điện có việc gấp bắt cậu phải ra ngoài giải quyết, cậu đã đè cô ra từ khoảnh khắc cô gọi tên gã đàn ông khác rồi.

Cậu không giải thích, chỉ cúi xuống, luồn tay vào dưới eo cô, kéo mạnh một cái khiến cả cơ thể cô áp sát vào vòm ngực mình: “Dậy tẩy trang đi, rồi chúng ta ăn tối.”

Bì Dập An nhìn vào gương phòng tắm, lớp trang điểm mắt đã hơi lem nhem. Cô dứt khoát tẩy sạch toàn bộ, dù sao gương mặt mộc của cô cũng cực kỳ láng mịn, hồng hào. Lau mặt xong bước ra ngoài, cô thấy Cố Duyên vẫn đứng tựa cửa, dùng ánh mắt chằm chằm nhìn mình không chớp mắt.

Cô nhướng mày, nảy sinh ý định trêu chọc, đi tới trước mặt cậu, vừa bôi kem dưỡng vừa kiêu kỳ hỏi: “Đẹp lắm đúng không? Có thấy mình hời to khi yêu được chị không?”

Cố Duyên nhìn làn da trắng nõn nà không chút tì vết, bờ môi mọng nước và cặp ngực tròn trịa khẽ phập phồng sau lớp áo thun mỏng của cô. Dục vọng trong người cậu đã bị đè nén cả ngày trời, giờ phút này như ngọn lửa gặp xăng, bùng cháy dữ dội.

Cậu tiến lên một bước, dồn cô vào sát vách tường, một tay thô bạo bóp lấy cằm cô, ép cô phải ngửa mặt lên nhìn mình. Cậu áp sát môi mình vào tai cô, giọng nói khàn đặc, run rẩy vì kích thích: “Ừm, chị đẹp đến mức khiến em muốn phát điên rồi. Đêm nay, em sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời.”

Dập An bị hành động mạnh mẽ đột ngột của cậu làm cho run lên một cái, nhưng ngay sau đó, một dòng điện tê dại lập tức chạy dọc sống lưng cô. Cô liếc nhìn ra bàn trà ngoài phòng khách, trên đó không chỉ có đồ ăn, mà còn bày sẵn mấy chai rượu mạnh với thân chai góc cạnh đầy ám muội.

Cô bật cười thành tiếng, ánh mắt tràn ngập sự khiêu khích và thèm khát thân xác cậu: “Cố Duyên, em mua nhiều rượu thế kia… là để tráng sĩ nhanh chóng hiến thân, hay là sợ lát nữa trên giường không chịu nổi sự càn quét của chị?”