Hành trình từ Nam Thành đến Hoành Điếm tương đối lỉnh kỉnh, trước tiên phải đi tàu cao tốc đến ga Nghĩa Ô, sau đó mới tiếp tục bắt xe lửa hoặc xe buýt đường dài mới tới được khu phim trường.
Giữa dòng người chen chúc, xô đẩy ngược xuôi tại ga tàu, Bì Dập An chỉ đeo một chiếc ba lô nhỏ gọn, thản nhiên ngồi ở khu vực sảnh chờ, vừa thong thả lướt điện thoại vừa giết thời gian. Để thuận tiện cho việc di chuyển đường dài, hôm nay cô ăn vận cực kỳ giản dị, một chiếc quần jean ôm dáng phối cùng áo thun trắng trơn, chân đi giày thể thao, thoạt nhìn năng động và trẻ trung chẳng khác nào một cô sinh viên đại học. Thế nhưng nhờ vóc dáng chuẩn chỉnh đến từng milimet, đôi chân dài miên man thẳng tắp và cái thần thái ngút ngàn sẵn có, loại trang phục đơn giản cỡ nào khi khoác lên người cô cũng tự động toát ra cái mùi vị quyến rũ, chất lừ như siêu mẫu.
Trùng hợp thay, hôm nay thầy giáo ở phòng tranh của Lạc Nhất cũng tổ chức cho một nhóm học sinh đến cổ trấn Phật Đường ở Nghĩa Ô để đi thực tế vẽ tranh phong cảnh. Lúc đang đứng xếp hàng ở khu chờ xe, Lạc Nhất cứ ngỡ mắt mình bị hoa lên khi vô tình nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Bì Dập An phía xa. Cậu định nheo mắt nhìn cho kỹ hơn thì dòng hành khách mang vác bao lớn bao nhỏ phía sau đã điên cuồng chen lấn, đẩy mạnh cậu về phía trước. Ngay trước mặt lại là một sản phu bụng bầu vượt mặt, cậu đành phải gồng mình che chắn xung quanh, cố gắng giữ khoảng cách để không va quẹt vào người ta. Đến khi đám đông vãn bớt, cậu dáo dác tìm lại thì bóng dáng của Bì Dập An đã biến mất hút từ đời nào.
Trương Nhiễm đứng bên cạnh khẽ quơ quơ đôi tay trước mặt Lạc Nhất, mỉm cười hỏi nhỏ: “Lạc Nhất, cậu đang dáo dác tìm cái gì thế?”
Lạc Nhất khẽ nhíu mày. Khoảng thời gian này cậu cực kỳ phiền lòng vì cô nàng Trương Nhiễm này, đi đâu cũng thấy có mặt cô ta bám theo, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào cậu như thể nhìn kẻ trộm không bằng. Cậu lạnh nhạt buông một câu “Không có gì” rồi quay người tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Hà Tây Mạc chen qua đám đông đi tới bên cạnh cậu, đưa tay vỗ vai trêu chọc: “Làm gì mà đối xử với người ta tuyệt tình thế hả ông tướng? Cậu không thấy Trương Nhiễm sắp khóc đến nơi rồi à? Dù sao cô ấy cũng là hoa khôi của phòng tranh chúng ta đấy, chẳng lẽ nhan sắc lại không bằng một góc của vị nữ thần bí ẩn kia của cậu sao?”
Lạc Nhất lúc này hoàn toàn không có tâm trạng đâu mà đùa giỡn, cậu ngơ ngác nhìn vô định, nói: “Lão Hà, vừa rồi tớ hình như… nhìn thấy cô ấy thật.”
“Ai cơ?”
“Là cô ấy.”
“Hả? Nữ thần á!” Hà Tây Mạc kinh hô lên một tiếng rõ to, khiến mấy hành khách xung quanh đều giật mình quay sang nhìn, đặc biệt là Trương Nhiễm, cô ta lập tức nghếch cái cổ thật dài ngó nghiêng về phía này.
Lạc Nhất biến sắc, lập tức giơ tay bịt chặt miệng cậu bạn thân lại: “Kêu lớn tiếng thế làm gì? Không sợ mất mặt à!”
Hà Tây Mạc gạt tay cậu xuống, gương mặt vẫn chưa hết kích động nhưng đã cố đè thấp giọng xuống hết mức: “Thấy người ta rồi thì sao không chịu bước lên chào hỏi một tiếng? Cô ấy ở đâu cơ? Tớ đi tìm cùng cậu?” Cậu ta thực sự tò mò muốn chết, muốn tận mắt xem rốt cuộc vị nữ thần đã hành hạ, quay cuồng Lạc Nhất thành cái dáng vẻ thảm hại, tương tư khổ sở suốt thời gian qua có dung mạo kinh diễm đến mức nào.
Bờ vai Lạc Nhất bỗng chốc rũ xuống, cậu há hốc mồm, nghẹn lời hồi lâu sau mới nặn ra được ba chữ: “… Tớ không dám.”
Đến giờ soát vé lên tàu, Bì Dập An vừa nhét tấm vé vào khe máy tự động thì điện thoại trong túi lại rung lên, Cố Duyên lại gọi tới. Cô đeo sẵn tai nghe bluetooth, vừa nói chuyện với anh vừa rảo bước đi vào trong. Vì một tay phải bận rộn rút tấm vé từ máy ra nên cô sơ ý làm chiếc điện thoại trượt khỏi túi áo, rơi bịch một tiếng xuống nền đất.
Đã không được ngủ đủ giấc lại còn gặp phải chuyện phiền phức, người phía sau thì cứ liên tục lên tiếng thúc giục khiến cô bực bội. Ngay đúng lúc đó, có một bàn tay từ bên cạnh nhanh chóng cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên rồi ân cần đưa về phía cô.
Là Lạc Nhất. Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười trông có vẻ ngoan ngoãn, khẽ gọi: “Chị.”
Giắc cắm tai nghe do cú va đập lúc nãy đã bị tuột ra, từ loa ngoài của điện thoại lập tức phát ra giọng nói trầm ấm đầy nghi hoặc của Cố Duyên: “Chị lên xe chưa? Sao tự nhiên lại im lặng không nói gì thế?”
Bì Dập An lạnh lùng buông một câu: “Chị có chút việc bận” rồi dứt khoát bấm nút cúp máy. Từ sau cái lần ầm ĩ ở quán bar đến nay, đây là lần đầu tiên cô gặp lại Lạc Nhất bằng xương bằng thịt. Sự xuất hiện đột ngột này thực sự khiến cô chưa kịp lấy lại bình tĩnh. Cô chỉ lạnh lùng gật đầu một cái coi như xã giao rồi mắt nhìn thẳng tiếp tục bước đi, không thèm bố thí cho Lạc Nhất thêm bất kỳ một ánh mắt nào nữa.
Hà Tây Mạc đứng phía sau chứng kiến trọn vẹn từ đầu đến cuối một màn này, há hốc mồm cảm thán: “Chính là cô ấy đúng không? Trời ạ, phong thái lạnh lùng, kiêu kỳ thật đấy.”
Lạc Nhất nhìn theo bóng lưng dứt khoát, dửng dưng kia, lần đầu tiên trong đời cậu trải qua cảm giác luống cuống, bất lực đến mức không biết phải làm sao. Đứng hình mất khoảng một phút, cậu đột nhiên cắn răng, sải bước dài đuổi theo phía sau.
Có lẽ trên đời này thật sự có những chuyện trùng hợp đến mức khó tin. Đến lúc Lạc Nhất tìm được đến đúng số hàng ghế hiển thị trên vé của mình, người đang ngồi yên vị ngay bên cạnh ghế cậu lại chính là Bì Dập An.
Đó là dãy ba ghế liền nhau của khoang tàu, Bì Dập An ngồi ở vị trí phía trong cùng sát cửa sổ, còn vị trí ghế của Lạc Nhất nằm ngay ở giữa. Lúc cậu rón rén ngồi xuống, cô hoàn toàn coi cậu như không khí, chỉ cúi đầu chăm chú bấm điện thoại, hai bên tai nghe lại nhét chặt, rõ ràng là đang trưng ra một bộ dạng cự tuyệt giao tiếp với thế giới bên ngoài.
Lạc Nhất khép nép ngồi bên cạnh, hai tay đặt quy củ trên đầu gối, vì căng thẳng mà các đầu ngón tay cứ bấm chặt vào nhau đến mức trắng bệch. Hồi lâu sau, cậu mới lấy hết can đảm quay sang gọi thêm một tiếng: “Chị…”
Bất chấp việc cô có nghe thấy hay không, cậu cứ tự mình độc thoại bên tai cô. Cậu nói liến thoắng không ngừng, bắt đầu bằng một lời xin lỗi chân thành và kết thúc bằng sự hối hận muộn màng về những trò đùa ngông cuồng trước đây. Vị hành khách trung niên ngồi ở chiếc ghế bên trái nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quặc như nhìn kẻ ngốc, thầm nghĩ đứa trẻ trông đẹp trai, sáng sủa thế này mà không ngờ đầu óc lại có vấn đề.
Bì Dập An sao có thể không nghe thấy, cô chỉ là lười không muốn phí lời quản cậu ta mà thôi. Nhưng cái điệu bộ dai dẳng kiểu “chị không chịu trả lời thì em sẽ lảm nhảm mãi không thôi” của Lạc Nhất rốt cuộc cũng khiến cô mất kiên nhẫn, không thể chịu đựng thêm được nữa.
“Được rồi, trước đây tôi đâu có biết cậu lại là đứa lắm lời đến mức này nhỉ?” Bì Dập An giơ tay kéo một bên tai nghe ra, bất dắc dĩ quay sang nói.
Mắt Lạc Nhất lập tức sáng bừng lên, đáng thương vô cùng: “Chị, cuối cùng chị cũng chịu mở miệng nói chuyện với em rồi.”
Bì Dập An “ừ” một tiếng lạnh nhạt, sắc mặt không chút gợn sóng. Cậu lại được đà hạ giọng, giở thói nũng nịu quen thuộc trước đây: “Chị ơi, vậy… chị tha thứ cho lỗi lầm của em rồi đúng không?”
Thực ra, Bì Dập An chưa từng ôm hận hay tốn thời gian oán trách cậu nhóc này làm gì, thế nên trong từ điển của cô vốn chẳng tồn tại cái gọi là tha thứ hay không tha thứ. Cô cố tình trưng ra cái thái độ lạnh băng này hoàn toàn là vì cô đã mất sạch chút hứng thú ngắn ngủi dành cho cậu, đơn giản thế thôi chứ chẳng vì lý do sâu xa nào khác. Thấy cậu nhóc dùng ánh mắt tràn ngập sự mong chờ dán chặt vào mình, cô lười phải giải thích dài dòng nên chỉ gật đầu qua loa một cái cho xong chuyện.
Hành trình từ đây đến ga Nghĩa Ô mất hơn hai tiếng đồng hồ, Lạc Nhất dường như có cả một rổ chuyện trên trời dưới biển để luyên thuyên. Nhưng Bì Dập An bận nhắn tin WeChat buôn chuyện với Thập Nhị, căn bản không cho lọt tai bất kỳ một chữ nào của cậu, chỉ máy móc đáp lại vài câu “ừ”, “ờ” đầy lệ bộ cho có lệ
Trôi qua khoảng nửa tiếng đồng hồ, Lạc Nhất cuối cùng cũng nhạy cảm nhận ra người phụ nữ bên cạnh đang hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của mình. Cậu khẽ dịch người sang, dùng khuỷu tay huých nhẹ vào cánh tay cô một cái, lại tiếp tục giở giọng làm nũng:
“Chị ơi~ Nhìn em một cái đi mà.”
Bì Dập An thực sự nổi cáu. Cô nhíu mày, đè thấp giọng gằn từng chữ đầy áp lực: “Tôi tha thứ cho cậu không có nghĩa là chúng ta có thể quay lại mối quan hệ dây dưa như trước. Lạc Nhất, cậu tỉnh táo lại giùm tôi đi. Những lời này tôi đã nói thẳng với anh trai cậu, giờ tôi nhắc lại với cậu một lần cuối cùng, sau này đừng liên lạc nữa, coi như không quen biết. Đoạn đường còn lại làm ơn im lặng cho tôi nhờ, được chứ?”
Tàu cao tốc vừa cập bến ga Hàng Châu, hành khách ngồi bên trái Lạc Nhất đứng dậy xuống tàu, để lại ghế trống. Trương Nhiễm nhanh tay đổi chỗ, ngồi phịch xuống ngay lập tức. Cô ta không nhận ra bầu không khí ngột ngạt giữa hai người, chỉ nghe Hà Tây Mạc nói họ là người quen, lại thấy Bì Dập An xinh đẹp đến mức nguy hiểm, nên lòng dấy lên cảm giác đe dọa. Không đầu không đuôi, cô ta bắt chuyện: “Chào chị, em là bạn học cùng lớp vẽ của Lạc Nhất. Chị và cậu ấy có quan hệ gì vậy ạ?”
Bì Dập An vốn đang bực bội sẵn trong người, liếc mắt thấy một đứa nhóc ranh rõ ràng mang theo ý đồ xấu đến dò xét kiếm chuyện, cô làm sao nhịn nổi nữa. Cô quay sang, gằn giọng bằng thái độ cực kỳ gắt gỏng và lạnh lùng: “Tôi là mẹ nó đấy!”
“Trương Nhiễm, ghế của cậu ở bên kia cơ mà? Cậu chạy qua đây làm cái gì?” Lạc Nhất cũng đang nghẹn một cục tức, cả hai người lập tức đem ngọn lửa giận dữ trút hết lên đầu Trương Nhiễm.
Trương Nhiễm đầu tiên bị Bì Dập An nạt cho ngơ ngác, giờ lại bị Lạc Nhất bồi thêm một câu tuyệt tình, uất ức không chịu nổi, đôi mắt chớp chớp chực khóc. Hai đứa nhóc bắt đầu hục hặc cãi nhau. Ban ngày trên khoang xe khá ồn ào nên màn tranh cãi nhỏ này không gây ra quá nhiều sự chú ý từ xung quanh.
Đúng lúc này, Cố Duyên lại gọi điện đến. Cô đâu phải đứa trẻ lên ba, vậy mà cậu cứ như sợ cô bị bắt cóc hoặc nửa đường đổi ý không bằng, cứ chốc chốc lại gọi điện thúc giục. Mặc kệ Lạc Nhất và cô bạn học kia đang nháo nhào, Bì Dập An đứng dậy dứt khoát bước về phía cuối toa tàu để nghe điện thoại.
Nói qua nói lại mười mấy phút xong thì tàu cũng sắp tới ga Nghĩa Ô. Bì Dập An đứng sẵn ở cửa ra vào, cửa vừa mở là cô tiên phong bước xuống trước. Cố Duyên nói đã bảo trợ lý lái xe đến đón cô, hiện tại đang đợi ở bên ngoài nhà ga. Lúc Lạc Nhất dáo dác tìm người thì cô đã ra khỏi cửa soát vé từ lâu.
Trợ lý của Cố Duyên là Ngô Thành thì cô đã gặp một lần nên không có gì xa lạ. Vừa ra tới lối ra, hai người liền chạm mặt, anh ta vội vàng chạy tới đón: “Chị An!”
Bì Dập An khựng lại. Người này tuổi tác cũng xấp xỉ cô, gọi “chị An” nghe cứ sai sai, cô khách khí bảo: “Cậu cứ gọi tôi là Bì Dập An là được rồi.”
Ngô Thành cười xòa bảo vâng. Anh ta định tiến lên xách hành lý giúp cô, bởi theo kinh nghiệm hầu hạ các nghệ sĩ nữ bấy lâu nay, ai ra cửa mà chẳng mang vác lỉnh kỉnh, mỹ phẩm phải nhét đầy một vali lớn. Không ngờ Bì Dập An chỉ mang theo đúng một chiếc ba lô hờ hững trên vai, khiến anh ta hoàn toàn mất đi đất dụng võ.
Chiếc xe chuyên dụng đậu ở cửa một nhà hàng cách ga tàu khoảng 50 mét. Bì Dập An vừa định vươn tay kéo cửa xe thì cửa đã tự động mở từ bên trong, một bàn tay rắn chắc, mạnh mẽ lao ra, thô bạo túm lấy cổ tay cô kéo tuột vào trong xe.
“Sao em lại ở đây?” Bì Dập An ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt.
Cố Duyên chưa kịp lên tiếng, Ngô Thành ngồi ở ghế lái đã cười híp mắt nói leo vào: “Từ lúc biết cô sắp đến, Cố Duyên đã điên cuồng quay phim không quản ngày đêm đấy. Khó khăn lắm mới đẩy nhanh được tiến độ, tất cả là để xin đạo diễn cho nghỉ phép vài ngày nhằm ở bên cô trọn vẹn thôi.”
Cố Duyên hắng giọng hai tiếng, dưới ánh nhìn và nụ cười tủm tỉm của Bì Dập An, vành tai cậu đỏ ửng lên, giả vờ gắt gỏng gọi thẳng tên Ngô Thành. Trợ lý cũng chẳng sợ, cười bảo “Tôi ngậm miệng là được chứ gì” rồi thành thật khởi động xe.
Bì Dập An vươn tay vò mạnh mái tóc của Cố Duyên. Cô đã muốn làm việc này từ lâu rồi, tóc cậu rất dày, mềm mại và xù xù trông cực kỳ đáng yêu: “Thực ra không cần phải thế, em bận rộn như vậy, chị phối hợp theo thời gian của em là được mà.”
Cố Duyên bắt lấy bàn tay đang làm loạn của cô, đan chặt năm ngón tay vào lòng bàn tay mình, khẽ nói: “Chị đi đường cũng vất vả rồi.”
Ý của cậu là cô có thể bớt chút thời gian lặn lội đến đây tìm cậu đã khiến cậu hạnh phúc đến phát điên. Nhưng người này vốn tính trầm mặc, ăn nói lại vụng về, đặc biệt là trước mặt Bì Dập An thì càng trở nên lúng túng.
Với thân phận của Cố Duyên, hai người đương nhiên không thể đến những nơi công cộng để hẹn hò, việc đi dạo phố hay tham quan danh lam thắng cảnh lại càng là chuyện hoang đường. Nếu là những cô gái khác, chắc chắn họ sẽ bất mãn và hờn dỗi, nhưng Bì Dập An đâu phải người bình thường. Yêu đương với Cố Duyên, cô đặt sự thỏa mãn trần trụi về thể xác lên trên hết, nói cách khác, chỉ cần được sính đủ “dục vọng ăn uống” với cơ thể cực phẩm này, cô tự khắc sẽ thấy sảng khoái toàn thân.
Qua gương chiếu hậu, Ngô Thành vô tình liếc nhìn ra ghế sau và lập tức cảm thấy da đầu mình tê dại.
Cố Duyên đã xoay hẳn người lại, hai tay gắt gao giữ chặt lấy khuôn mặt của Bì Dập An, cúi đầu ngấu nghiến hôn cô một cách điên cuồng. Chẳng còn chút dáng vẻ của một nam thần cấm dục, thanh cao trên màn ảnh, nụ hôn của cậu mang theo sự chiếm đoạt trần trụi và khát khao mãnh liệt tích tụ suốt nhiều ngày qua.
Cậu thô bạo cạy mở bờ môi cô, chiếc lưỡi nóng rực như lửa lập tức lao vào khoang miệng cô mà càn quét, mút mát đến mức phát ra những tiếng “chùn chụt” ẩm ướt, dâm mĩ vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của xe. Bì Dập An bị hôn đến mức ngửa đầu ra sau, hai tay cô không tự chủ được mà luồn vào trong áo sơ mi của cậu, lòng bàn tay áp sát vào lồng ngực săn chắc, rạo rực hơi nóng. Hai cơ thể dính chặt vào nhau, tiếng thở dốc dồn dập hòa lẫn tiếng nước bọt giao thoa ướt át làm cho bầu không khí trong xe nổ tung vì mùi vị dục vọng nồng nặc.
Ngô Thành thầm tặc lưỡi cảm thán. Anh ta đi theo làm trợ lý cho Cố Duyên từ ngày cậu mới xuất đạo, trong cái vòng giải trí này chuyện loạn lạc thế nào anh ta còn lạ gì. Dưới nguyên tắc lợi ích tối thượng, giao dịch thể xác là phương thức nhanh chóng và tiện lợi nhất. Ban đêm có không biết bao nhiêu người mẫu, diễn viên từ vô danh đến đại minh tinh ba mươi mấy tuổi phong tình vạn chủng tìm cách gõ cửa phòng Cố Duyên, nhưng chưa một ai bước qua được nửa bước. Anh ta từng nghi ngờ Cố Duyên là gay, thậm chí còn đoán cậu bị lãnh cảm.
Hóa ra, chỉ là cậu chưa gặp đúng người phụ nữ có thể kích phát con thú dữ trong lòng mình mà thôi. Nhìn cái cách cậu như muốn nuốt chửng lấy Bì Dập An kia, Ngô Thành biết Cố Duyên đã hoàn toàn lún sâu vào bẫy tình rồi.
Nhưng anh ta có chút lo lắng, Cố Duyên đang ở thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp, nếu người đại diện Hoàng Sơn mà biết chuyện này thì chắc chắn sẽ chia cắt đôi uyên ương. Nhưng tiền lương của anh ta là do Cố Duyên trả, nên anh ta chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, giúp cậu che giấu.
Từ Nghĩa Ô đến Hoành Điếm mất khoảng một tiếng lái xe. Suốt dọc đường đi, Ngô Thành chỉ mải đấu tranh tư tưởng xem nên lừa Hoàng Sơn thế nào, hoàn toàn không nghe thấy hai người phía sau trò chuyện câu nào. Thỉnh thoảng liếc qua kính chiếu hậu, đập vào mắt anh ta là cảnh tượng hai người quấn quýt với nhau, hết cắn mút môi lại sờ soạng mơn trớn, quấn lấy nhau như dây leo, căn bản chẳng có thời gian đâu mà mở miệng nói chuyện đàng hoàng.
![Bìa [THLN] – Chương 22: Đưa tới cửa](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)