Sau cái đêm hai người chính thức xác định mối quan hệ, ngay ngày hôm sau Cố Duyên đã phải thu dọn hành lý rời khỏi Nam Thành. Theo kế hoạch của đoàn làm phim, cậu sẽ đóng quân ở phim trường Hoành Điếm suốt hai tháng trời, sau đó cả đoàn lại tiếp tục di chuyển sang Tân Cương để quay các phân cảnh ngoại cảnh thêm gần một tháng nữa.
Nói thật lòng, sự sắp xếp lịch trình dày đặc này của cậu lại khiến Bì Dập An thở phào nhẹ nhõm. Đêm hôm đó, dưới sự kích động và xúc động nhất thời mà cô gật đầu nhận lời yêu Cố Duyên, lúc trở về nhà nằm nghĩ lại chính cô cũng thấy chuyện này thật khó tin. Nghĩ đi nghĩ lại, đã bao nhiêu năm rồi cô chưa từng làm việc gì thiếu lý trí đến như vậy. Tự dưng lại đâm đầu vào trói buộc bản thân để chung thủy yêu đương với một người, mà người đó lại còn là một nam minh tinh đình đám, chỉ cần nghĩ đến những rắc rối đi kèm thôi là cô đã thấy đau hết cả đầu. Cũng may là Cố Duyên bận rộn ngập đầu với công việc, nhờ vậy mà cô vẫn có khoảng không gian riêng tư tự do cho chính mình.
Thế nhưng điều mà Dập An hoàn toàn không ngờ tới chính là, Cố Duyên tuy bận đến mức tối tăm mặt mũi nhưng tần suất liên lạc, bám lấy cô lại chẳng giảm đi chút nào. Tin nhắn và điện thoại từ cậu cứ như mưa rào mùa hạ đổ xuống đầu cô mỗi ngày. Những lời cậu nói khi gọi tới cũng chẳng có nội dung gì đao to búa lớn, ý của cậu chỉ đơn giản là muốn được nghe thấy giọng nói của cô, giống như việc nghe cô luyên thuyên trò chuyện có thể làm liều thuốc bổ giúp cậu ăn cơm ngon hơn sau những giờ quay phim mệt mỏi vậy.
Nhưng bản tính của Dập An vốn không phải kiểu con gái thích dính lấy bạn trai hay làm nũng khi yêu. Hai người nhiều lúc gọi điện thoại suốt cả tiếng đồng hồ mà chẳng ai nói với ai câu nào. Thập Nhị ngồi bên cạnh còn phải lên tiếng trêu chọc hai người bọn họ là đang chơi trò yêu nhau qua mạng, chỉ cần nghe tiếng thở của nhau qua cái loa là đã thấy đủ mãn nguyện rồi.
Chuyện yêu đương này anh Thành quản lý hoàn toàn không hề hay biết. Bì Dập An đã cố tình dặn dò, bắt Cố Duyên phải giấu kín người đại diện bằng được, và phía cô cũng giữ bí mật kín như bưng. Anh chàng Tưởng Đông bên đài truyền hình có lần còn cố ý nói bóng nói gió để dò hỏi cô về chuyện của Cố Duyên, nhưng cô cứ giữ vững thái độ “hỏi ba câu không biết một câu” tỉnh bơ, thành ra anh ta cũng chẳng nghi ngờ được gì thêm.
Đang lúc vắt óc suy nghĩ để viết cho xong bản kế hoạch công việc, tiếng chuông điện thoại trên bàn lại vang lên inh ỏi. Mấy ngày nay bị Cố Duyên gọi điện làm phiền đến mức thành thói quen, Dập An nghĩ bụng chắc lại là cậu nhóc bám người này nên cô chẳng thèm liếc mắt nhìn màn hình hiển thị, vừa bắt máy liền cằn nhằn ngay: “Anh có thời gian rảnh thì lo mà chợp mắt nghỉ ngơi chút đi, không biết mệt à?”
“Bì Dập An, anh là Giản Chiếu Nam.”
Dập An nghe thấy cái giọng trầm ấm quen thuộc kia thì suýt chút nữa đã đánh rơi luôn chiếc điện thoại trên tay xuống đất. Sao đầu óc cô lại có thể đãng trí đến mức quên bẵng đi mất chuyện của người đàn ông này cơ chứ? Cô ho một tiếng, điều chỉnh lại tông giọng: “… Bác sĩ Giản đấy ạ? Anh gọi cho tôi có chuyện gì không?”
Nghe thấy giọng điệu xa cách, khách sáo rõ mồn một của cô, trong lòng Giản Chiếu Nam thắt lại, dâng lên một trận xót xa, cay đắng. Sau đêm mặn nồng hôm đó tại nhà anh, anh cứ ngỡ giữa hai người họ đã có một khởi đầu tốt đẹp và nghiêm túc, nào ngờ thế sự khó lường, mọi chuyện lại đảo lộn nhanh đến thế.
“Tối nay em có thời gian rảnh không? Chúng ta gặp nhau nói chuyện một chút được không em?”
Nếu như đối với sự lừa dối của cậu nhóc Lạc Nhất, Bì Dập An hoàn toàn thẳng tay và không có nửa điểm nương tình, thì Giản Chiếu Nam lại là một chuyện khác. Từ đầu đến cuối anh đều là người bị giấu kín trong bóng tối, hoàn toàn không làm điều gì có lỗi với cô cả. Ngược lại, chính cô mới là người chủ động trêu chọc, khơi gợi hứng thú của anh trước rồi lại lập tức phủi tay buông bỏ, Giản Chiếu Nam đã bị cô và Lạc Nhất quay cho mệt nhoài cả thể xác lẫn tinh thần rồi. Nghĩ đến chút áy náy này, Dập An liền gật đầu nhận lời.
Họ vẫn hẹn nhau ở quán ăn gia đình yên tĩnh lần trước. Dập An dứt khoát từ chối đề nghị chạy xe đến đài truyền hình đón của Giản Chiếu Nam, cô tự mình bắt xe taxi qua đó. Vốn dĩ giờ tan làm của cô đã muộn, cộng thêm giờ cao điểm đường xá tắc nghẽn kinh hoàng, nên khi cô đặt chân đến quán thì đã muộn mất gần một tiếng đồng hồ.
Thế nhưng Giản Chiếu Nam không hề lộ ra nửa điểm thiếu kiên nhẫn. Anh đứng dậy giúp cô kéo ghế, ân cần hỏi cô muốn dùng món gì, vẫn giữ phong thái lịch sự, chu đáo như mọi khi.
Dập An vừa định mở miệng chủ động nhắc về chuyện của Lạc Nhất để giải quyết dứt điểm thì anh đã giơ tay ngăn lại.
“Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi chúng ta nói chuyện sau, không có gì phải vội cả.” Giản Chiếu Nam dùng đũa chung gắp một miếng thịt bò áp chảo – món mà cô nếm thử nhiều nhất từ nãy đến giờ – bỏ vào đĩa của cô, giọng điệu ôn hòa, ấm áp.
Lời định nói ra lại theo miếng thịt bò nuốt ngược xuống bụng. Dập An cũng chẳng bận tâm nữa, cô vốn là kẻ có tính khí vô tâm vô tính, lại ích kỷ đến cực đoan, đối với cô thì bản thân mình thấy vui vẻ, thoải mái mới là điều quan trọng nhất.
Sau khi ăn xong, nhân viên phục vụ vào dọn dẹp bát đĩa rồi chu đáo lên một ấm trà mới. Ly trà trên tay cô còn chưa kịp uống hết thì điện thoại trong túi xách lại rung lên. Cúi đầu nhìn lướt qua, không nằm ngoài dự đoán, người gọi đến chính là Cố Duyên. Nghĩ đến cái tính kiên trì của cậu nhóc này, nếu cậu gọi mà cô không bắt máy thì cậu sẽ bấm gọi lại mãi không thôi, Dập An liền thẳng tay bấm nút ngắt cuộc gọi, định bụng lát nữa tàn tiệc sẽ gọi lại sau.
Nhưng không ngờ đầu dây bên kia lại cực kỳ bướng bỉnh, ngay lập tức bấm gọi lại lần thứ hai.
Giản Chiếu Nam ngồi đối diện tỏ ra không mấy bận tâm, anh khẽ mỉm cười lịch sự: “Em cứ nghe máy đi, biết đâu người ta có việc gì gấp cần tìm em thì sao.”
Dập An nói một câu xin lỗi ái ngại rồi cầm điện thoại đứng dậy đi ra ngoài hành lang.
Đợi mười mấy phút trôi qua vẫn chưa thấy bóng dáng cô trở lại phòng ăn, Giản Chiếu Nam có chút tò mò lẫn sốt ruột, liền đẩy cửa bước ra ngoài đi tìm. Bì Dập An lúc này đang quay lưng về phía anh, đứng ở phía cuối hành lang dài, ngay bên cạnh ô cửa sổ lớn nhìn ra đường phố.
Hôm nay cô diện một chiếc áo khoác vest bằng vải dạ kẻ ô nhỏ, thiết kế chiết eo tinh tế càng làm tôn lên vòng eo thon gọn, săn chắc chuẩn thắt đáy lưng ong, cảm giác như chỉ cần một tay là có thể ôm trọn. Giản Chiếu Nam vẫn nhớ như in cái xúc cảm mềm mại, ấm áp như ngọc khi lòng bàn tay mình chạm vào bờ eo ấy. Mái tóc dài của cô xõa tung trên bờ vai, cô hơi mất kiên nhẫn giơ tay vén vài lọn tóc ra sau tai, sợi tóc khẽ đung đưa theo cử động làm anh có chút ngẩn ngơ.
Bởi vì, anh nghe thấy cô đang dùng chất giọng mềm mỏng nói với người ở đầu dây bên kia: “Ừm, lát nữa về đến nhà chị sẽ gọi video call với em sau nhé. Giờ chị đang bận chút việc thật mà, cúp máy đây.”
Không biết người ở đầu dây bên kia đã nói thêm câu gì chọc trúng tim đen mà khiến Dập An bỗng bật cười thành tiếng, mắng yêu: “Xì, thích chứ, chị thích em mà, được chưa cục cưng? Thôi nha.”
Vất vả lắm mới đối phó và dỗ dành xong cái cậu nhóc bám người, cô vừa quay lại liền giật mình nhìn thấy Giản Chiếu Nam đã đứng sừng sững ở phía sau từ lúc nào.
“Tôi nghe điện thoại lâu quá, ngại với anh ghê.” Dập An chủ động bước tới, cố ý phớt lờ sắc mặt đang trầm xuống không chút vui vẻ nào của anh, nói tiếp: “Vào phòng thôi, đừng đứng đực ra đây nữa.”
Thế nhưng, Giản Chiếu Nam bỗng nhiên đưa tay giữ chặt lấy cánh tay cô, đôi mắt thâm trầm đăm đăm nhìn xoáy vào mắt cô rồi cất giọng hỏi: “Nếu như ngay từ đầu không có sự xuất hiện và quấy rối của Lạc Nhất, liệu em có từng cân nhắc đến việc chọn anh không?”
Dập An vô cùng kinh ngạc trước câu hỏi thẳng thắn này, sau một thoáng ngẩn người, cô bất đắc dĩ thở dài: “Bác sĩ Giản, anh chắc chắn là muốn bàn luận về vấn đề tình cảm riêng tư này ở ngay ngoài hành lang quán ăn đấy chứ?”
Thực ra, chuyện này ngay từ đầu vốn chẳng liên quan gì đến Lạc Nhất cả. Bì Dập An đối với Giản Chiếu Nam ban đầu nảy sinh hứng thú hoàn toàn là vì ngoại hình bảnh bao và giọng nói trầm ấm quá vào tai của anh. Nhưng sau một thời gian tiếp xúc, nhận ra người đàn ông này sống quá đứng đắn, nghiêm túc nên cô đã nảy sinh ý định rút lui từ sớm. Nào ngờ sau đó anh lại tự mình chủ động tìm đến tận cửa nhà cô. Cô thấy hay ho, lại vẫn còn thèm thuồng khuôn mặt và giọng nói cực phẩm ấy nên mới tặc lưỡi dây dưa với anh thêm một thời gian.
Nhưng dây dưa, chơi bời thì được, chứ cô chưa từng có ý định sẽ nghiêm túc yêu đương hay tính chuyện lâu dài với một người như Giản Chiếu Nam. Con người anh quá chính trực, tính cách lại quá tốt, lúc nào cũng dịu dàng chiều chuộng theo mọi ý muốn của cô, điều đó ngược lại lại làm cho một kẻ nổi loạn như Dập An thấy mất đi hứng thú. Nói trắng ra là cô thuộc kiểu người có tính khí quái gở, ai cứ vồ vập, cung phụng và bám lấy mình là cô lại sinh ra tâm lý nhanh chán. Thuận theo cô một thời gian ngắn thì được, chứ lâu dần cô sẽ thấy ngột ngạt và nhạt nhẽo. Cô sợ sự quen thuộc, chỉ thích sự mới mẻ, thích cảm giác thử thách và những điều nằm ngoài dự kiến.
Và điều mấu chốt nhất chính là, Giản Chiếu Nam cô đã được nếm qua rồi, tuy chưa đến mức chán ngấy nhưng xét về tổng thể thì làm sao có thể so sánh được với cảm giác kích thích, mới mẻ của một Cố Duyên – người mà cô còn chưa lột sạch được để ăn vào bụng.
“Cái lúc em bắt đầu nghi ngờ về thân phận của Lạc Nhất, tại sao em không thẳng thắn hỏi anh?” Giản Chiếu Nam gặng hỏi tiếp.
Dập An thầm nghĩ trong lòng, lúc đó tôi còn chưa ngủ được anh, vạch trần ra thì mất ăn à? Nhưng ngoài miệng sao cô có thể thốt ra những lời trơ trẽn như thế được, nói ra chẳng phải sẽ làm cho vị bác sĩ đứng đắn này tức đến hộc máu mà chết sao. Cô chần chừ hồi lâu rồi nhẹ nhàng bảo: “Thực ra tôi không quá để ý đến chuyện đó đâu. Cậu ta có phải là em trai ruột của anh hay không, đối với tôi mà nói hoàn toàn không quan trọng. Bác sĩ Giản, tôi nói như vậy anh hiểu chứ? Giữa hai chúng ta vốn dĩ không phải là kiểu mối quan hệ yêu đương ràng buộc đó. Chẳng phải ngay từ đầu chúng ta đã giao kèo rõ ràng rồi sao, không ai có quyền can thiệp vào đời tư của đối phương cả.”
Thật ra trong lòng Giản Chiếu Nam cũng tự hiểu rõ Bì Dập An chưa từng đặt tâm tư hay tình cảm nghiêm túc nào lên người mình, và hiện tại anh cũng chẳng có tư cách gì dưới danh nghĩa một người bạn trai chính thức để lên tiếng chỉ trích hay ghen tuông với cô. Ngay từ những ngày đầu tiên, cô đã vạch rõ ranh giới với anh – có hứng thú thì hẹn gặp nhau vui vẻ, ngoài ra tuyệt đối không bàn đến chuyện danh phận hay tương lai.
Nhưng nói thì dễ, bảo anh làm sao có thể dễ dàng bước qua ranh giới cảm xúc này đây? Từ tận đáy lòng anh có chút oán trách sự tuyệt tình của cô, anh không tài nào hiểu nổi tại sao một người con gái lại có thể dứt khoát thốt ra những lời nói tổn thương người khác đến như vậy, rõ ràng hai người họ cũng từng có những giây phút ân ái mặn nồng, quấn quýt bên nhau…
Anh nghẹn ngào hỏi: “Vậy chúng ta sau này… mối quan hệ của hai đứa mình sẽ thế nào?”
Dập An nở một nụ cười ái ngại nhưng đầy dứt khoát với anh: “Bác sĩ Giản, lúc nãy đứng ngoài hành lang có lẽ anh cũng nghe thấy rồi đấy, tôi có bạn trai rồi. Sau này tốt nhất là chúng ta không nên hẹn gặp riêng nhau nữa.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lúc về đến nhà, đập vào mắt cô là một khoảng không gian trống vắng, im lìm. Bố của Thập Nhị mới tái hôn, ông yêu cầu con gái dọn về nhà ở một thời gian để bồi dưỡng tình cảm gia đình với mẹ kế. Mà Thập Nhị và Triệu Thần Cấp dạo này lại đang trong giai đoạn mập mờ, lửa tình nóng bỏng, thế nên cô nàng liền mượn ngay cái cớ danh chính ngôn thuận đó để dọn đồ về nhà, mục đích chính là để dễ dàng bồi dưỡng “tình cảm chị em” với cậu em trai mới luôn.
Ở cái tuổi 25 mới biết đến mùi vị có anh bạn trai chính thức đầu tiên trong đời, Bì Dập An cũng không buồn ngăn cản cô bạn thân làm gì, đành tùy ý để cô nàng đi tìm hạnh phúc. Trong căn căn hộ giờ đây chỉ còn lại một mình cô, không gian quạnh quẽ hẳn đi, đột nhiên khiến cô có chút không quen.
Nhưng cũng may, hiện tại cô vẫn còn có một người đàn ông khác đang điên cuồng bám lấy mình. Sau khi vào phòng tắm tẩy rửa sạch sẽ hết mệt mỏi, Dập An trở ra giường, mở máy tính lên để gọi video call cho Cố Duyên.
Đầu dây bên kia bắt máy, hình như cậu cũng vừa mới tắm rửa xong, mái tóc đen nhánh còn vương chút nước chưa kịp sấy khô, phần tóc mái rủ tự nhiên trước trán trông vừa ngoan ngoãn lại vừa thuận mắt. Đôi lông mày kiếm thanh tú khiến gương mặt cậu thêm phần khí chất, đôi mắt đen lấp lánh như chứa cả ngàn vạn vì sao, sống mũi cao thẳng tắp như tạc, và bờ môi mỏng còn vương chút hơi nước sau khi tắm, được hơi nóng xông lên đỏ hồng quyến rũ. Chỉ cần ngắm nhìn cận cảnh gương mặt cực phẩm này thôi, Dập An đã cảm thấy bản thân không hề hối hận khi quyết định tạm thời “treo cổ” trên cái cây Cố Duyên này một thời gian rồi.
“Hôm nay em được nghỉ sớm thế à?” Dập An lên tiếng hỏi trước. Giới diễn viên làm việc thâu đêm đến tận rạng sáng là chuyện cơm bữa, Cố Duyên có thể tắm rửa nghỉ ngơi lúc hơn 11 giờ đêm thế này đúng là chuyện hiếm thấy.
Cố Duyên dùng tay vuốt lọn tóc ướt ra sau, nhìn cô cười cực kỳ đáng yêu rồi dùng sức gật đầu lia lịa.
Dập An nhịn cười, ánh mắt liếc nhìn chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi đang mặc trên người cậu liền tò mò hỏi: “Sao muộn thế này rồi còn mặc áo sơ mi làm gì? Lát nữa em còn phải ra ngoài có việc à?”
Cố Duyên có chút ngượng ngùng, cậu đưa tay khẽ kéo kéo cổ áo giấu đi vẻ bối rối: “Lần trước chị có bảo với em là… chị thích nhìn em mặc sơ mi trắng nhất.”
Dập An ngẩn ra một lúc, cô nhớ lại đúng là mình từng thuận miệng khen thế thật. Trong bộ phim điện ảnh giúp Cố Duyên nhận được đề cử Nam chính xuất sắc nhất năm ngoái, có một phân cảnh cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng đánh nhau với kẻ thù, trên gò má tuấn tú có một vết thương rướm máu, cổ áo sơ mi phanh rộng, trên chiếc cổ cao vương những giọt mồ hôi rịn ra đầy nam tính. Cảnh tượng đó phải nói là quyến rũ và hoang dại vô cùng. Trên diễn đàn buôn chuyện trực tuyến từng có một bài viết rất nổi tiếng của một cô gái than thở rằng, bạn trai cô ấy vốn là nhân viên hậu trường của bộ phim đó, sau khi tận mắt xem Cố Duyên diễn cảnh đánh nhau xong thì liền bị vẻ nam tính của anh bẻ cong tại chỗ.
Giờ ngồi ngắm cậu qua màn hình, cô nghĩ bụng chuyện đó chẳng có gì lạ cả, nhìn thấy cái nhan sắc thuộc hàng báu vật nhân gian như thế này, không cong mới là lạ. Dập An đột nhiên lại muốn được ngắm nhìn lại cái cảnh sắc mê người đó một lần nữa, mà bầu không khí tĩnh mịch đêm muộn hiện tại lại vừa vặn thích hợp để làm càn.
“Cố Duyên…” Dập An gọi tên cậu bằng chất giọng nũng nịu, mềm mại. Ánh mắt cô cười cong cong như vầng trăng khuyết, rũ bỏ hoàn toàn vẻ kiêu ngạo bất cần thường ngày, thay vào đó là một nét kiều mị, lẳng lơ đầy dịu dàng của người phụ nữ, tạo nên một khung cảnh vô cùng câu dẫn người xem.
Cô chống cằm, thong thả nói: “Đúng là chị thích em mặc sơ mi trắng thật, nhưng không phải là kiểu cài nút đóng thùng nghiêm túc, đứng đắn thế này đâu nhé.”
“Vậy… chị muốn em phải mặc thế nào mới chịu?”
“Ngoan nào, tự tay cởi ba chiếc cúc áo trên cùng ra cho chị xem đi.” Dập An lên tiếng dụ dỗ, trong lòng tự cảm thấy bản thân mình hiện tại chẳng khác nào một tên trai đểu đang dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt một cô gái nhà lành lên giường.
Ở phía bên kia màn hình, Cố Duyên rõ ràng khựng người lại mất vài giây vì bất ngờ, sau đó cậu khẽ cúi đầu, rũ mắt cười một mình. Từ góc độ góc máy quay của cô nhìn sang, khóe môi nhếch lên nụ cười kia của cậu đẹp đến độ không tưởng, giống như một đóa hoa mai đỏ rực nở rộ dưới ánh hoàng hôn sau khi lớp tuyết mùa đông vừa tan, đẹp đến mức khiến người ta phải kinh tâm động phách. Đến khi cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt đã tràn ngập ý cười nuông chiều, dù trong mắt lộ rõ vẻ e thẹn, ngượng ngùng nhưng cậu vẫn cố che giấu, dịu dàng nói với cô: “Chỉ cởi có ba cái cúc áo thôi sao? Cơ bụng của em dạo này luyện tập rất tốt, chị có muốn xem luôn không?”
Dứt lời, cậu liền chủ động đưa tay lên cởi cúc áo của chính mình. Cái thứ nhất, cái thứ hai…
Chiếc sơ mi trắng tinh khôi phanh rộng sang hai bên, lộ ra vòm ngực săn chắc vạm vỡ của một người đàn ông trẻ tuổi, từng múi cơ hiện lên với những đường cong hoàn hảo, không hề thô kệch mà ngược lại rất thon gọn và rắn rỏi. Hồi hai người ở bên Thái Lan cô đã biết vóc dáng của cậu đẹp rồi, nhưng không ngờ khi cởi trần lộ ra thế này lại có thể tuyệt vời như vậy, mỗi một múi cơ đều mang sức sống trẻ trung, nam tính, đường nét duyên dáng, đối xứng như một bức tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch.
Sở thích và điểm nhạy cảm lớn nhất của Bì Dập An trên cơ thể của đàn ông chính là phần eo, cô đặc biệt có niềm đam mê mãnh liệt với những người có chiếc eo thon và cơ bụng đẹp, mà Cố Duyên chắc chắn là người xuất sắc, hoàn mỹ nhất trong số những người cô từng gặp.
Dập An cảm thấy cả người mình như nhũn ra dưới cái nhìn của cậu, cô khẽ thở dài, gần như mang theo một tiếng rên nhẹ nghẹn ngào trong cổ họng mà không chút che giấu, bày tỏ thẳng thừng dục vọng của mình với cậu: “Cố Duyên, khi nào thì em mới có thời gian rảnh? Chị muốn ngủ với em quá.”
Cố Duyên tựa hẳn lưng vào thành ghế, ngửa đầu ra sau cười khẽ thành tiếng. Cậu cố tình đưa những ngón tay thon dài, chậm rãi mơn trớn, vuốt dọc qua từng múi cơ bụng săn chắc của chính mình để trêu ngươi cô. Kết hợp với gương mặt điển trai quyến rũ kia, Dập An thấy lần đầu tiên trong đời mình xem phim nóng cũng không thể mang lại cảm giác kích thích bằng một góc của màn biểu diễn hiện tại.
“Chủ nhật tuần này chị đến phim trường Hoành Điếm tìm em đi, em cho chị ngủ thoải mái.” Cố Duyên khẽ cắn bờ môi dưới, ánh mắt nhìn cô qua camera lúc này đã nhuốm một màu dục vọng đỏ rực, nóng bỏng.
Dập An nghe vậy thì còn đang ôm đầu do dự vì ngại đường xá xa xôi, Cố Duyên lại tiếp tục ném thêm một quả bom hạng nặng để câu dẫn: “Đến lúc đó, chị muốn chơi kiểu gì, muốn hành hạ em thế nào, em đều chiều theo ý chị tất.”
Trong đầu cô lập tức bị lời nói của cậu dẫn dắt, hiện lên cảnh tượng nóng bỏng bản thân mình đang ngồi trên người Cố Duyên, cúi đầu cắn mạnh vào cơ ngực săn chắc của cậu. Sự cám dỗ đầy sắc dục này thực sự quá lớn, cô rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa mà gật đầu đồng ý. Nhưng trước đó, cô đưa ra một điều kiện trao đổi.
“Cố Duyên, nhưng mà bây giờ chị muốn nhìn em tự giải quyết cho chị xem.”
Cố Duyên lúc này thực sự ngơ ngác và đứng hình toàn tập trước sự táo bạo của cô, phải hồi lâu sau cậu mới lấy lại được tinh thần. Hai bên vành tai cậu đỏ bừng lên vì xấu hổ, cậu lắp bắp nhỏ giọng mắng yêu cô: “Bì Dập An, chị thật là… không biết xấu hổ chút nào à!”
Nếu biết xấu hổ thì đã không phải là một Bì Dập An bất cần. Cô thản nhiên như không có chuyện gì, gương mặt đầy hứng thú, đôi mắt đóng đinh vào cậu qua màn hình máy tính: “Có làm hay là không hả? Không làm là chủ nhật này chị hủy kèo không đến đâu đấy nhé. Chị thấy chỗ đó của em đã căng phồng cứng ngắc lên rồi kìa, đừng có mà ở đó cứng miệng với chị.”
Cố Duyên gần như theo phản năng lấy tay che đậy lại phần đũng quần của mình, nhưng ánh mắt nóng bỏng như muốn lột trần của cô cứ nhìn chằm chằm qua màn hình làm cậu không cách nào khống chế nổi phản ứng sinh lý của cơ thể. Nơi đó càng ngày càng cương cứng, trướng đau, dục vọng bùng nổ khiến chính bản thân cậu lúc này cũng khao khát muốn được phát tiết ra ngoài.
“Làm cho chị xem đi mà, nha cục cưng.” Thấy thái độ của cậu đã bắt đầu lung lay, Dập An tiến thêm một bước, dùng giọng điệu ngọt ngào dịu dàng để dỗ dành.
Cậu hít một hơi sâu, điều chỉnh lại góc quay của camera máy tính thấp xuống một chút để cô có thể nhìn thấy gần như trọn vẹn nửa thân dưới của mình. Cố Duyên trong việc diễn xuất vốn là người cực kỳ có thiên phú, thế nên làm thế nào để phô diễn ra tư thái mê người, góc cạnh quyến rũ nhất thì không ai có thể hiểu rõ hơn cậu, huống chi đối phương lúc này lại là người con gái mà cậu đang dùng hết tâm tư tình cảm để câu dẫn, quyến rũ.
Chiếc áo sơ mi trắng lỏng lẻo khoác hờ hững trên thân trên, cậu vẫn ngồi yên trên ghế, dứt khoát cởi chiếc quần dài ra rồi tùy tay ném thẳng xuống nền đất. Dương vật to lớn, gân guốc bên trong làm cho chiếc quần lót bó sát căng phồng lên một khối. Đầu tiên, cậu cách một lớp vải quần lót, dùng lòng bàn tay xoa bóp nhẹ nhàng vài cái, thoáng nhìn thấy đôi mắt Dập An qua màn hình đang sáng rực lên, cậu bất giác cười nhẹ một tiếng, vô cùng may mắn và tự hào vì người con gái mình yêu có dục vọng mãnh liệt với cơ thể của mình.
Cô ở bên này lên tiếng thúc giục: “Mau cởi hẳn ra đi nào.”
“Đừng vội vàng thế chứ.” Cố Duyên trầm giọng bảo, “Sớm muộn gì tất cả cũng đều là của chị cả thôi.”
Chiếc quần lót góc bẹt bị những ngón tay cậu chậm rãi kéo xuống tận đùi, côn thịt to lớn đó bỗng nhiên bật nảy ra ngoài, mang theo sắc hồng nhạt của da thịt đàn ông trẻ tuổi nhưng kích thước của nó lại vô cùng đáng sợ. Dù chỉ nhìn cách một lớp màn hình máy tính mà Dập An cũng cảm nhận được độ cứng rắn như đá của nó, vừa dài vừa thô, gân guốc nổi lên cuồn cuộn dọc thân gậy, phía dưới là hai viên tinh hoàn đầy đặn, căng tròn. Cô thầm chửi thề một tiếng trong lòng, quả thực là hàng cực phẩm trong giới đàn ông.
Bàn tay phải của cậu khum lại thành một vòng tròn, Cố Duyên bắt đầu chuyển động tuốt dọc từ phần đỉnh quy đầu xuống tận gốc, câu ngửa mặt ra sau khẽ thở dốc một tiếng. Cứ nghĩ đến việc người con gái mình thương đang chăm chú, say mê nhìn ngắm từng động tác thủ dâm này của mình, cậu lại càng không thể tự kiềm chế nổi bản thân, tốc độ tay đưa lên hạ xuống ngày một nhanh và dồn dập hơn. Trên lỗ nhỏ ở đỉnh quy đầu đã rỉ ra vài giọt dịch trong suốt, bị bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng của cậu vuốt ve từ đầu đến cuối, làm cho cả khúc gậy thô dài đẫm một lớp dịch bóng bẩy, trông cực kỳ dâm đãng và khêu gợi.
Vạt áo sơ mi trắng tinh khôi đung đưa qua lại theo từng cử động tay của cậu, cơ bụng săn chắc uốn lượn nhịp nhàng theo từng nhịp chuyển động lên xuống. Gân xanh trên cánh tay phải của Cố Duyên lúc này đã nổi lên rõ mồn một, bắp tay cuồn cuộn phập phồng dưới lớp ống áo sơ mi theo tốc độ tuốt ngày một nhanh, đến cả cơ ngực cũng căng chặt cứng như đá.
“… Ưm.” Cố Duyên thoải mái phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp đầy gợi cảm từ trong cổ họng, cậu động tình khàn giọng gọi tên cô: “… An… Bì Dập An… Chị đừng dùng ánh mắt đó nhìn em… Em chịu không nổi…”
Dù Dập An vốn là tay lão luyện, từng trải qua không ít cuộc tình trường, nhưng việc ngồi nhìn một người đàn ông cực phẩm thủ dâm trực tiếp thế này cũng làm cho cô đỏ mặt tía tai, tim đập loạn nhịp. Đột nhiên nghe thấy tiếng thở dốc nồng nàn gọi tên mình của cậu vang lên qua loa máy tính, cả người cô không nhịn được mà run lên một cái. Cô cảm nhận được cổ họng mình khô khốc, phía dưới quần lót đã ướt đẫm mật dịch từ lâu rồi.
Thật đúng là gậy ông đập lưng ông, lần đầu tiên trong đời Dập An tự thấy mình đang tự đào hố chôn chính mình. Cậu ở bên kia thì được thoải mái tự giải tỏa rồi, còn cô ở bên này thì tính sao đây? Đã bao nhiêu năm nay cô không có thói quen tự giải quyết một mình, làm sao chịu đựng nổi loại tra tấn sinh lý muốn mà không được thỏa mãn như thế này cơ chứ?
Bên kia màn hình, Cố Duyên đã sắp chạm đến cao trào, tiếng thở dốc của cậu ngày một dồn dập, dội thẳng vào tai cô, tốc độ tay nhanh đến mức cô chỉ còn thấy những bóng ảnh ảo mờ căm. Cậu ngửa hẳn đầu ra sau ghế rên rỉ, cơ bụng phập phồng dữ dội theo từng hơi thở gấp. Sau vài chục cái tuốt dồn dập, mạnh mẽ cuối cùng, toàn bộ cơ thể cậu co rút mạnh một cái, tinh dịch trắng đục nồng đậm bắn mạnh ra thành từng tia, vương vãi đầy trên cơ bụng và vạt áo sơ mi trắng…
Thế nào gọi là “sắc hương rực rỡ, ôm nhau quấn quýt qua một mùa xuân”, Bì Dập An vào lúc này đã hoàn toàn lĩnh hội được sâu sắc ý nghĩa của câu nói đó rồi.
![Bìa [THLN] – Chương 21: Tự giải quyết](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)