Mãi đến năm lớp chín Lạc Nhất mới biết Giản Chiếu Nam không phải anh trai ruột của mình. Gia đình cũng chẳng cố tình giấu giếm, mà bản thân Giản Chiếu Nam cũng không mảy may bận tâm. Bởi vì với anh, dù có chung giọt máu hay không thì tình cảm gắn bó bao năm qua vẫn là thật.
Cậu vẫn nhớ như in hồi nhỏ từng tò mò hỏi anh: “Anh ơi, sao em với bố đều họ Lạc, mà anh lại mang họ Giản?”
Khi đó Giản Chiếu Nam đã lớn hơn cậu mười tuổi, vốn cưng chiều đứa em trai này hết mực. Nhìn vào đôi mắt ngây ngô của cậu nhóc, anh cứ đắn đo mãi không biết có nên nói ra sự thật hay không.
Thực ra, anh là đứa trẻ được nhà họ Lạc nhận nuôi từ viện mồ côi.
Kết hôn suốt bảy năm trời mà bố mẹ Lạc vẫn không sinh được mụn con nào. Dù đã đi khắp nơi vái tứ phương, tìm thầy chạy thuốc, nhưng bác sĩ nào cũng bảo sức khỏe của cả hai vợ chồng hoàn toàn bình thường, chuyện hiếm muộn có lẽ là do ý trời. Cuối cùng, họ đành chấp nhận số phận và đến cô nhi viện để nhận nuôi Giản Chiếu Nam. Khi ấy anh đã tám tuổi, ngoại hình khôi ngô, lanh lợi, mẹ Lạc vừa nhìn qua đã ưng ý ngay. Dù biết đứa trẻ tám tuổi đã bắt đầu nhận thức và nhớ được chuyện quá khứ, bà vẫn kiên quyết muốn nhận anh làm con.
Giản Chiếu Nam không phải bị cha mẹ ruột bỏ rơi, mà do một vụ tai nạn đã cướp đi sinh mạng của cả hai người. Họ hàng thân thích chẳng ai muốn đèo bòng thêm một miệng ăn nên mới gửi anh vào viện mồ côi. Ngày được nhà họ Lạc nhận nuôi, anh chỉ đưa ra một điều kiện duy nhất là không đổi họ. Bố mẹ Lạc đều vui vẻ đồng ý, từ đó yêu thương và dạy dỗ anh không khác gì con đẻ.
Nói cũng lạ, từ ngày Giản Chiếu Nam về ở nhà họ Lạc được một năm thì mẹ Lạc bỗng nhiên mang thai. Bà luôn cho rằng chính đứa con trai lớn này đã mang lại phúc khí cho gia đình, thành ra lại càng đối xử với anh tốt hơn. Giản Chiếu Nam là người biết trước biết sau, anh dành hết tâm trí để phụ bố mẹ chăm sóc cho đứa em trai nhỏ, gần như cậu cầu gì được nấy nhưng tuyệt đối không chiều chuộng một cách mù quáng. Anh lo lắng, bảo bọc cho Lạc Nhất còn nhiều hơn cả bố mẹ, nhờ vậy mà tình anh em vô cùng khăng khít.
Giản Chiếu Nam có mối tình đầu vào năm thứ hai đại học. Cô gái đó đã theo đuổi anh ròng rã từ thời cấp ba, thấy đối phương cũng ngoan ngoãn, thuận mắt nên anh gật đầu đồng ý. Khi ấy Lạc Nhất mới học lớp bốn, đang tuổi mê mẩn mấy trò điện tử ăn tiền. Một lần bị bạn gái kéo đi dạo phố hẹn hò, Giản Chiếu Nam vô tình bắt gặp thằng em mình đang la cà quán xá nên tiện tay dắt theo luôn. Cô bạn gái ngoài mặt thì cười nói vui vẻ, nhưng nhân lúc anh vào nhà vệ sinh đã lầm bầm cằn nhằn: “Thật là mất hứng, ai đời đi hẹn hò yêu đương lại đèo bòng theo đứa con nít.”
Lạc Nhất về nhà mách lại với anh trai ngay lập tức. Giản Chiếu Nam chỉ thản nhiên hỏi cậu có thích người chị đó không, Lạc Nhất lắc đầu như trống bỏi. Thế là ngay ngày hôm sau, anh dứt khoát chia tay mối tình đầu chỉ vì lý do đơn giản đó.
Đến khi trưởng thành và đi làm, Giản Chiếu Nam nghiễm nhiên trở thành “cây ATM” di động của Lạc Nhất. Từ điện thoại đời mới cho đến giày hiệu, chỉ cần cậu mở miệng nhắc đến là sáng hôm sau món đồ đó đã chễm chệ nằm ngay đầu giường. Tuy không phải anh em ruột thịt, nhưng họ còn thân thiết, thấu hiểu nhau hơn cả nhiều cặp anh em nhà khác.
Lần đầu tiên Giản Chiếu Nam nổi trận lôi đình, ra tay đánh Lạc Nhất là vào mùa hè năm lớp mười. Khi đó cậu cuồng trò đạp xe đi phượt, lén lút cùng mấy đứa bạn lập kế hoạch đạp xe từ Nam Thành đến tận Thành Đô. Ngờ đâu vừa ra khỏi ranh giới tỉnh là cả đám đã bị một băng côn đồ trấn lột sạch sẽ, từ điện thoại đến ví tiền không còn một xu dính túi. Mấy cậu ấm đứng ngơ ngác giữa nơi đồng không mông quạnh, khóc không thành tiếng.
Lúc vào được đồn cảnh sát địa phương để chờ người nhà đến bảo lãnh, Lạc Nhất không dám gọi điện cho bố mẹ mà đánh bạo đưa số của Giản Chiếu Nam. Cậu cứ đinh ninh anh trai sẽ lại như mọi khi, đứng ra dọn dẹp bãi chiến trường giúp mình. Nhưng vừa nhìn thấy mặt cậu ở đồn, Giản Chiếu Nam chẳng nói chẳng rằng đã tặng ngay cho cậu một bạt tai trời giáng khiến tai cậu ù đi, mắt nổ đom đóm. Đó là lần đầu tiên trong đời cậu thấy anh mình nổi điên đến mức ấy, mấy anh cảnh sát phải lao vào can ngăn mãi anh mới chịu dừng tay. Lạc Nhất sợ đến mức rúm ró không dám nhúc nhích, chỉ muốn quỳ sụp xuống gọi anh là bố.
Nhưng đánh xong rồi, người xót xa, đau lòng nhất lại chính là Giản Chiếu Nam. Rời khỏi đồn cảnh sát, anh lái xe đưa thẳng cậu vào bệnh viện. Đám cướp ấy chẳng làm cậu trầy da tróc vảy chút nào, vậy mà suýt chút nữa cậu đã bị chính anh trai mình đánh cho tàn phế. Đang lúc ngồi cho y tá xử lý vết thương, Lạc Nhất chợt nhớ lại đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu của anh ở đồn cảnh sát, quần áo xộc xệch, gương mặt phờ phạc hốc hác như thể đã thức trắng nhiều đêm để chạy vạy khắp nơi tìm mình. Kể từ dạo đó, dù có nghịch ngợm, bướng bỉnh đến đâu, Lạc Nhất cũng tuyệt đối không bao giờ dám làm chuyện gì quá giới hạn.
Thế nhưng, Bì Dập An lại là ngoại lệ duy nhất.
Cậu thực sự thích cô, thích đến phát điên. Lần đó đến phòng khám chơi, tình cờ nhìn thấy hồ sơ bệnh án của cô nằm trên bàn làm việc của anh trai, cậu cứ ngỡ cô cũng chỉ là một bệnh nhân bình thường nên mới lân la dò hỏi thông tin. Nhưng Giản Chiếu Nam nhất quyết không hé răng nửa lời, lấy lý do bảo mật quyền riêng tư của khách hàng để gạt đi.
Thế nhưng mọi chuyện sau đó ngày càng lệch quỹ đạo. Mấy cô y tá trong bệnh viện bắt đầu bàn tán xôn xao rằng bác sĩ Giản dạo này đang có mối ngon, là một nữ bệnh nhân họ Bì nhan sắc rất đỉnh. Lạc Nhất nghe lỏm được chuyện anh trai đi đón Bì Dập An tan làm nên đã lén lút bám đuôi theo sau. Cậu tìm ra nơi làm việc của cô, và rồi tận mắt chứng kiến cô cùng anh trai mình hôn nhau đắm đuối trong xe ô tô.
Chính ngay khoảnh khắc đó, trong đầu cậu nảy sinh một ý nghĩ quái đản. Nếu anh trai biết được mối quan hệ mập mờ giữa cậu và Bì Dập An, anh ấy sẽ có phản ứng kinh khủng thế nào?
Cậu tự lừa dối bản thân rằng mình chỉ đang muốn thử thách giới hạn chịu đựng của anh trai, nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu tò mò muốn biết giữa hai anh em, Bì Dập An rốt cuộc sẽ lựa chọn ai. Thế nhưng, trò chơi ngông cuồng này đã hoàn toàn thất bại thảm hại. Cậu không ngờ mối quan hệ giữa Bì Dập An và Giản Chiếu Nam lại tiến triển xa đến mức ấy. Với tính cách nghiêm túc của anh trai, nếu không có ý định cưới xin đàng hoàng thì tuyệt đối không bao giờ anh đưa phụ nữ về nhà riêng của mình.
Lạc Nhất đã quên mất bản tính bất cần, phóng khoáng của Bì Dập An. Một người phụ nữ dám đồng ý lên giường với cậu ngay từ lần đầu gặp mặt, thì làm sao có thể ngoan ngoãn đóng vai bạn gái hiền thục để chơi trò yêu đương nghiêm túc với Giản Chiếu Nam được? Đến cuối cùng cậu mới bàng hoàng nhận ra, cái kết cục này đã hoàn toàn vượt quá sức chịu đựng của mình. Cậu không còn cái sự tò mò quái đản đó nữa, giờ đây cậu chỉ muốn mọi thứ quay trở lại vạch xuất phát ban đầu.
“Anh, em xin lỗi… Nhưng em thực sự thích cô ấy.”
“Lạc Nhất, em có biết bố mẹ đang rục rịch làm thủ tục cho em đi du học nước ngoài không?”
“… Em biết.”
“Vậy thì em lấy cái tư cách gì để đòi thích cô ấy?”
“Anh…”
“Xin lỗi em, Lạc Nhất. Trên đời này cái gì anh cũng có thể nhường cho em, trừ cô ấy ra.”
“Tại sao lại như thế?”
“Cô ấy không phải là món đồ thuộc về em, và lại càng không thuộc về anh. Người ta không phải là thứ đồ chơi để hai anh em mình đùn đẩy, nhường qua nhường lại cho nhau, chúng ta không có cái tư cách đó. Nếu em thực sự thích cô ấy, hãy đường đường chính chính mà đứng ra theo đuổi, anh sẽ không dùng quyền làm anh để cấm cản em. Nhưng tiền đề là em phải học được cách tôn trọng cô ấy trước đã. Tôn trọng chính là cái nền tảng cơ bản nhất của tình yêu. Em còn nợ cô ấy một lời xin lỗi tử tế vì những hành vi nông nổi, xúc phạm trước đây của mình, em hiểu chưa?”
![Bìa [THLN] – Chương 20: Hai anh em](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)