Bì Dập An được Thập Nhị đón về là lăn ra giường ngủ thẳng cẳng. Cái nghề biên kịch này không chỉ bào não mà còn vắt kiệt cả sức lực. Ở đài truyền hình, người ta chẳng phân biệt nam nữ, lúc thiếu người thì cứ lôi phụ nữ ra mà cày như trâu như chó. Khó khăn lắm mới chạy xong dự án lớn, phần còn lại ném cho bên hậu kỳ nên sếp tổng mới đại phát từ bi cho cả đội nghỉ phép một tuần.
Cô vốn có thói quen đi bơi để xả stress sau khi chốt sổ công việc. Ban đầu cũng chỉ định ngâm mình vài vòng rồi về, nhưng người tính không bằng trời tính. Xưa nay cô có nguyên tắc không bao giờ dây dưa với người trong ê-kíp, nhịn đói suốt mấy tháng trời, lại vớ ngay đúng con hàng tuyển ngon hoen hoét như Lạc Nhất tự dẫn xác đến, không ăn thì phí của trời. Tận hưởng lạc thú trước mắt vốn là lẽ sống của Bì Dập An, thế nên mới có cái trận mây mưa ác liệt ngày hôm qua.
Cô ngủ một mạch đến tận trưa ngày hôm sau, bị đánh thức bởi một mùi đồ ăn nồng nặc và đặc trưng.
Thập Nhị đang nấu bún ốc. Cô nàng cố tình mở toang cửa phòng Bì Dập An, mặc bộ đồ ngủ lụa thêu thùa uốn lượn tự thiết kế, tựa lưng vào khung cửa nhìn bạn mình, tay bưng bát bún vừa húp sùm sụp vừa nói: “Tỉnh rồi thì đừng giả chết nữa, dậy ăn đi không nguội hết bây giờ.”
Bì Dập An thò chân ra khỏi chăn. Trên cặp đùi thon dài của cô vẫn còn lấm tấm những vết hickey đỏ thẫm, rải rác xuống tận bẹn, nhìn cực kỳ dâm mĩ và đậm mùi hoan lạc.
Thập Nhị không thèm khách sáo, ngồi phịch xuống cạnh giường, huých vai cô hỏi nhỏ: “Bì Bì, làm tình với tiểu chó săn cảm giác thế nào hả? Sướng không?”
Bì Dập An vươn cái đầu rối bù ra khỏi chăn, nở nụ cười vừa lả lơi vừa đểu cáng, giơ một ngón tay lên đáp: “Đúng một chữ thôi: Phê!”
Thập Nhị tặc lưỡi, nhớ lại dáng dấp cao ráo, cơ bụng sáu múi cuồn cuộn của chàng trai hôm qua, đúng là ngon nuốt nước bọt. Cô hỏi: “Dân thể thao hả?”
Gần đây có cái trường đại học Thể dục Thể thao rất nổi tiếng, chất lượng nam sinh ở đó tuy thượng vàng hạ cám nhưng đúng là sản sinh ra không ít cực phẩm đô con.
Bì Dập An gật đầu, vươn vai bắt đầu lột đồ để thay quần áo: “Thập Nhị, có muốn tao dắt mối cho một đứa không?”
Thập Nhị tên thật là Thời Nhĩ, 25 tuổi đầu nhưng vẫn là gái trinh chính hiệu. Đừng nói là lên giường bóc tem, ngay cả hôn môi cô nàng còn chưa biết mùi vị ra sao. Suốt ngày cô chỉ đắm đuối với giới idol và thế giới ảo, danh sách chồng ảo kéo dài từ đây đến tận tượng Nữ Thần Tự Do.
Ba tháng Bì Dập An đi vắng, hình như cô nàng lại mới lọt hố một nam thần nào đó trong giới cover nhạc cổ phong tên là Thiên Lí Cập. Giọng ông này đúng là đỉnh, trầm thấp, khàn khàn nhưng vẫn có độ trong trẻo quyến rũ. Theo lời Thập Nhị thì chỉ cần lão ấy cất giọng thở dài một cái là cả người cô nàng đã nhũn ra như nước rồi.
“Ước gì mình được Cập Cập nhà mình đè ra một lần.” Thập Nhị mơ màng.
Bì Dập An cười khẩy, thò tay véo cằm bạn một cái: “Cái mày cần lúc này không phải là Cập Cập đâu, cái mày cần là một con cu bằng xương bằng thịt ấy.”
Nói đoạn, cô lôi từ trong túi xách ra một lá bùa ném thẳng vào người Thập Nhị: “Đợt rồi tao đi công tác ở chùa Khánh Vân, bùa nhân duyên ở đó linh lắm. Tao phải tốn bao công sức mới xin được cho mày đấy, nhớ nhét dưới gối, đừng có vứt đi.”
Thập Nhị nhìn lá bùa gói trong giấy vàng lem nhem mấy nét chữ đỏ loằng ngoằng, vẻ mặt đầy kỳ thị: “Cái thứ này mà có tác dụng á?”
“Kệ đi, cứ tin là có, có bệnh thì vái tứ phương thôi!” Bì Dập An vừa nói vừa lấy ngón tay vỗ vỗ vào lỗ tai mình.
“Tai bị sao à?” Thập Nhị hỏi.
“Cứ thấy ù ù, nghẹt nghẹt.”
“Chắc tại hôm qua đi bơi bị vào nước ấy.”
Bì Dập An thấy cũng có lý, nhưng tai chỉ bị một lúc rồi thôi nên cô cũng không thèm để tâm nữa. Hai người ngồi bệt dưới thảm xem tivi vừa ăn cơm. Tivi đang phát một show thực tế mà Bì Dập An từng làm biên kịch, cô định đổi đài thì bị Thập Nhị ngăn lại.
“Ơ hay, xem đi chứ, cây nhà lá vườn sao không ủng hộ?” Thập Nhị vừa nói vừa húp một ngụm nước dùng đỏ rực dầu ớt kèm mấy miếng măng chua.
Bì Dập An bực dọc: “Nhìn mặt mấy đứa này tao lại thấy ngứa mắt. Tao kể mày nghe chưa, cái show này thuê đạo diễn Hàn Quốc, mẹ kiếp, lão ấy hãm không chịu được, mắt cứ mọc trên đỉnh đầu. Còn cả cái thằng ngu này nữa!”
Cô chỉ tay thẳng vào màn hình, nơi một nam minh tinh đang nổi như cồn hiện ra với khuôn mặt dặm phấn dày cộp, gắt lên: “Cứ tưởng mình là Phan An tái thế chắc? Đi thả thính hết mấy em nhân viên trong tổ, đến lúc làm việc thì đi không tới hai bước đã kêu mệt, thở hồng hộc. Mẹ nó, nhìn cái bản mặt là biết bị thận hư, bất lực sớm. Đúng là nên vứt mẹ vào công viên đại dương cho mấy con hải cẩu nó vả cho tỉnh người ra!”
Thập Nhị lẳng lặng chuyển đài để bảo vệ màng nhĩ. Lần này là một chương trình khác, nam thần Cố Duyên đang mặc chiếc áo phông trắng đơn giản ngồi chẻ củi ở sân sau. Dù là trong khung cảnh nông thôn giản dị nhưng trông cậu vẫn cực kỳ cao cấp, bờ vai rộng như thái bình dương và đôi chân dài miên man cứ thoắt ẩn thoắt hiện trước ống kính, quyến rũ chết người.
“Thế còn Cố Duyên? Cậu ta cũng hãm thế à?”
Bì Dập An chưa hợp tác với Cố Duyên bao giờ nên không rõ lắm, chỉ nghe đồn cậu ta làm việc cực kỳ nghiêm túc, thái độ chuyên nghiệp nên cũng có chút thiện cảm. Hơn nữa hình tượng của Cố Duyên trước công chúng luôn là chàng trai ấm áp, năng động, cô khá thích kiểu này. “Không rõ, nhưng nhìn cái dáng mông và đùi kia thì chắc chắn là ngon hơn cái thằng Trương Húc Âm thận hư kia rồi.”
Thập Nhị gật đầu đồng tình: “Cố Duyên hình như mới tốt nghiệp, 22 tuổi, vừa có thực lực vừa có nhan sắc, tương lai rộng mở lắm.”
“Mày thích cậu ta à?”
“Tao làm gì có thời gian, lo cày số liệu cho Thiên Lí Cập đã đủ mệt rồi. Sắp tới lão ấy có buổi Comic Con ở Thượng Hải, tao nhất định phải đu cho bằng được. Mà này Bì Bì, mày không định tìm cách thịt thử Cố Duyên à? Nhìn ngon thế kia cơ mà.”
“Dừng lại ngay.” Bì Dập An giơ hai tay ra dấu từ chối thẳng thừng. “Mày biết ba nguyên tắc giường chiếu của tao rồi mà: Không ngủ với người trong đoàn phim, không ngủ với minh tinh, và tuyệt đối không ngủ với trẻ vị thành niên.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
6 giờ tối, Bì Dập An mới sực nhớ ra mình bỏ quên chiếc iPad ở văn phòng. Vì đang cần dùng gấp cho kịch bản mới nên cô bảo Thập Nhị xách xe chở qua đài truyền hình lấy, tiện đường Thập Nhị cũng mang mấy bộ đồ lụa thêu tay đi giao cho cửa hàng đối tác.
Xe vừa bò đi được một đoạn thì đường sá đã kẹt cứng ngắc, còi xe bóp inh ỏi. Thập Nhị nhìn dòng người đông nghịt mà tặc lưỡi chửi thề: “Mẹ kiếp, khu này có một trường tiểu học với một trường cấp ba, đúng ngay giờ tan tầm nên mới khổ thế này đây.”
Cũng may chỗ này cách quán lẩu hai đứa định ăn chỉ tầm 300 mét. Nhắm chừng không nhích nổi nữa, hai người đành tìm chỗ vứt xe rồi đi bộ cho nhanh.
Trước cổng trường Trung học phổ thông lúc này đầy rẫy các xe đẩy đồ ăn vặt, khói bụi mịt mù. Đám nhóc mặc đồng phục đang tụ tập đông nghịt, vừa ăn uống vừa đùa giỡn chắn hết cả lối đi bộ.
“Bọn trẻ bây giờ ăn cái gì mà lớn nhanh thế nhỉ? Đứa nào đứa nấy cao nghễu ngợi, nhìn phát thèm.” Thập Nhị vừa né một đám học sinh vừa cảm thán.
Bì Dập An dửng dưng đáp: “Thì toàn hốc sữa ngoại với ăn ngon hơn thời mình ngày xưa, không cao to mới lạ.”
Đang nói chuyện, Thập Nhị bỗng nhiên khựng lại, mắt trợn tròn như hai quả nhãn, tay run run chỉ về một hướng: “Bì Bì nhìn kìa! Cái… cái thằng nhóc đằng kia sao trông giống hệt thằng hôm qua mày vừa ngủ cùng thế?”
Đếch phải là giống, mà chính xác là cậu ta! Lạc Nhất đang mặc bộ đồng phục của trường trung học số 4. Thằng khốn này không phải sinh viên đại học!
Bì Dập An chửi thề một tiếng trong cổ họng. Học sinh cấp ba, kể cả là lớp 12 đi chăng nữa, thì khả năng cao là vẫn chưa đủ 18 tuổi! Chạm vào trẻ vị thành niên là rắc rối lớn, nguyên tắc của cô suýt chút nữa là bị phá vỡ hoàn toàn.
“Đợi tao một tí.” Nói xong, cô sầm sập bước tới chỗ Lạc Nhất.
Thập Nhị đứng từ xa, chứng kiến cảnh tượng cậu nhóc bị Bì Dập An túm cổ áo lôi tuột vào một góc trước sự chứng kiến của bao nhiêu người. Gương mặt đẹp trai của cậu ta càng lúc càng tái mét đi. Nhìn điệu bộ run rẩy thì chắc chắn là đang bị Dập An mắng cho vuốt mặt không kịp. Đúng là thảm hại.
Đến khi Bì Dập An lạnh lùng quay lưng bỏ đi, Lạc Nhất vẫn còn cố níu lấy cánh tay cô nhưng bị cô hất văng ra, thẳng thừng bước đi không thèm ngoảnh đầu lại.
“Sao rồi?” Thập Nhị tò mò hỏi khi cô bạn quay lại.
Bì Dập An thở hắt ra một hơi đầy nhẹ nhõm, tặc lưỡi: “Nó vừa đưa căn cước cho tao xem rồi. May quá, nó vừa tròn 18 tuổi ngày hôm qua.”
Thập Nhị suýt chút nữa thì phì cười thành tiếng.
![Bìa [THLN] – Chương 2: Vị thành niên](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)