Bìa [THLN] – Chương 19: Mềm mại
THLN

[THLN] – Chương 19: Mềm mại

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2925 từ · 13 phút đọc

Mềm mại

Về đến nhà, phòng khách đã đèn đuốc sáng trưng. Thập Nhị vừa thấy cô liền cười hì hì chạy ra đón, vẻ mặt vô cùng nịnh nọt, lấy lòng: “Mày về rồi à? Đi làm có mệt không? Có đói bụng không? Có khát nước không để tao rót?”

Bì Dập An vừa cúi đầu thay giày vừa liếc xéo cô bạn thân: “Đừng có giở cái giọng dẻo quẹo đó ra với tao. Khai mau khai thật đi, không là tao dùng gia pháp hầu hạ bây giờ.”

Nửa tiếng sau.

Bì dập An tựa người vào sofa, há hốc mồm nhìn Thập Nhị: “Cho nên, cái anh chàng Thiên Lí Cập từng ngủ với mày chính là Triệu Thần Cấp, và giờ anh ta trở thành em trai mày?”

Thập Nhị mếu máo gật đầu đầy đau khổ.

“Thế… hiện tại hai người đang yêu nhau à?”

Thập Nhị đỏ bừng mặt từ mang tai xuống cổ, lắp bắp: “Tao… tao cũng chẳng biết nữa.”

Bì Dập An cảm thán một tiếng dài, phải mất một lúc lâu cô mới lấy lại được bình tĩnh để tiêu hóa hết đống thông tin chấn động này. Cô chép miệng: “Thế thì tao cũng có một chuyện động trời phải kể cho mày nghe đây.”

“Chuyện gì thế?”

“Cái cậu nhóc học sinh trung học từng ngủ với tao ấy, hóa ra lại là em trai ruột của bác sĩ Giản.”

“… Hả?”

“Chưa hết đâu, mấy hôm trước lúc mày không có nhà, Cố Duyên đã mò đến tận đây. Cậu ấy tỏ tình với tao rồi.”

“Trời đất ơi! Chuyện tày đình như thế sao lúc đó mày không gọi điện bắt tao về hả!” Thập Nhị lập tức nhảy bổ vào người bạn mình, đè ngửa Bì Dập An xuống ghế sofa mà giả vờ bóp cổ ăn vạ.

Dập An vừa cười vừa ôm eo Thập Nhị đẩy ra, hai cô nàng tay chân quấn lấy nhau, nháo nhào một hồi trên ghế sofa. Thập Nhị buông tay ra, thở dài thườn thượt: “Thế rốt cuộc giờ mày định tính sao đây?”

“Tính sao là tính sao?”

Thập Nhị giơ tay véo nhẹ vào ngực bạn mình một cái rõ đau: “Còn sao trăng gì nữa, cứ dây dưa mập mờ kiểu này có ngày cháy nhà, lộ tẩy hết cho xem. Nói thật đi, trong lòng mày đang nghĩ thế nào, chấm anh nào nhất rồi?”

“Anh Tí anh Tèo anh nào tao cũng thích”

“Không được chơi kiểu tham lam đó!” Thập Nhị bật dậy như tôm tươi, vớ ngay lấy tờ giấy với cây bút trên bàn, xé ra làm ba mảnh nhỏ. Cô nàng cắm cúi viết tên ba người đàn ông vào đó rồi vò chặt lại, tung tung vài cái trên bàn trà: “Nào, bốc thăm đi, chọn lấy một người.”

Bì Dập An nhìn cô bạn bằng ánh mắt cạn lời, nhưng vì bị thúc giục, lườm quýt rát quá nên cô đành thò tay bốc đại một mẩu giấy. Cả hai đứa hồi hộp cứ như đang chuẩn bị lật bài tây, từ từ mở mẩu giấy da dê ra. Trên mặt giấy thình lình hiện lên ba chữ rõ mồn một: “Cậu học sinh”.

“… Không thể nào.” Bì Dập An nhíu mày, có vẻ không chấp nhận nổi cái kết quả oái oăm này, liền thẳng tay ném ngay mẩu giấy vào thùng rác cạnh bàn.

Thập Nhị thấy vậy thì mắt sáng rực lên, đầy vẻ khoái chí: “Này, nói thật lòng đi, cái khoảnh khắc mày chuẩn bị mở mẩu giấy ra ấy, cái tên nào hiện lên trong đầu mày đầu tiên?”

Bì Dập An ngẩn người ra mất mấy giây, chớp chớp mắt hồi lâu, rồi cuối cùng như đầu hàng trước số phận, cô khẽ đáp giọng lý nhí: “Là… Cố Duyên.”

Hóa ra, dù là mặt sấp mặt ngửa của một đồng xu hay là những mẩu giấy viết tên oái oăm, kết quả nhận được vốn dĩ chưa bao giờ là điều quan trọng nhất. Chúng chỉ là một cái cớ, một công cụ dẫn dắt để bạn nhìn thấu câu trả lời thật sự đang ẩn giấu trong góc khuất thâm tâm mình. Vào chính khoảnh khắc mở mẩu giấy ra, cái tên mà bạn mong chờ, khao khát được nhìn thấy nhất không nằm trên mặt giấy, mà nó đã hiện rõ mồn một trong tâm trí bạn từ lâu rồi.

Đạo lý này, Thập Nhị hiểu, và Bì Dập An lại càng hiểu rõ.

“Đưa điện thoại đây cho tao.” Thập Nhị ra lệnh bằng giọng dứt khoát.

Dập An còn chưa kịp hiểu cô bạn mình định giở trò gì thì đã ngoan ngoãn đưa chiếc điện thoại đã mở khóa qua. Thập Nhị lướt nhanh ngón tay tìm đến dãy số quen thuộc kia rồi thẳng tay bấm nút gọi. Tiếng tút tút kéo dài vang lên, Bì Dập An mới cuống cuồng định thần lại, vội vàng giật phắt lấy máy: “Mày điên rồi, cậu gọi cho ai đấy hả?”

Thập Nhị nhanh nhẹn né người ra, canh đúng lúc đầu dây bên kia vừa bắt máy mới ném trả điện thoại vào lòng Dập An. Cô cúi xuống nhìn vào màn hình hiển thị: Cố Duyên.

Chuyện đã rồi, người ta cũng đã nhấc máy, cô đành phải cắn răng áp điện thoại lên tai. Thế nhưng, sau câu “Alo” thăm dò của cô, chỉ vỏn vẹn vài giây sau, cô đã thẳng tay cúp máy cái rụp.

Thập Nhị ngơ ngác hỏi: “Sao thế? Sao tự nhiên lại tắt máy rồi?”

“Trợ lý của cậu ấy nghe máy.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lần này Cố Duyên nhận lời đóng một bộ phim cổ trang. Sau khi quay xong vài phân đoạn đầu tiên ở Nam Thành, cả đoàn phim sẽ di chuyển sang phim trường Hoành Điếm. Hôm nay chính là đêm cuối cùng cậu còn ở lại thành phố này.

11 giờ đêm, cậu mới vừa hoàn thành xong cảnh quay cuối cùng trong ngày. Cố Duyên đứng lại trao đổi, thảo luận thêm một chút với đạo diễn trước màn hình giám sát rồi mới lững thững đi vào phòng tẩy trang. Cô nàng chuyên viên trang điểm còn trẻ tuổi, lúc tháo bộ tóc giả cổ trang do sơ ý nên đã lỡ tay làm giật mạnh tóc của Cố Duyên, đau đến mức mặt cô nàng cắt không còn giọt máu, cuống cuồng rối rít xin lỗi.

Cố Duyên vốn dĩ đang nhắm mắt thiu thiu ngủ, bị quả đau điếng làm cho tỉnh cả ngủ, cậu chỉ xua xua tay ra hiệu bảo không sao. Trợ lý đứng bên cạnh tiến tới đưa cho cậu chai nước, sực nhớ ra cả ngày hôm nay cậu chưa bỏ cái gì vào bụng, liền hỏi nhỏ: “Cố Duyên, có cần tôi đặt chút đồ ăn đêm không?”

Cố Duyên lắc đầu bảo không cần, rồi như sực nhớ ra điều gì, cậu hỏi ngược lại: “Hôm nay có ai gọi điện tìm tôi không?”

Trợ lý lúc này mới ngớ người ra, vội vàng rút điện thoại trong túi đưa cho cậu: “À có đấy, cậu không nhắc là tôi quên bẵng đi mất.”

Ban đầu Cố Duyên vẫn giữ vẻ mặt dửng dưng vô cảm, nhưng ngay khi vừa liếc mắt nhìn thấy cái tên hiển thị trong nhật ký cuộc gọi, cả người cậu cứ như biến thành một mũi tên sực tỉnh trên dây cung. Cơn buồn ngủ rũ rượi bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, đôi mắt cậu sáng rực lên, bao nhiêu mỏi mệt sau ngày dài quay phim bay đi đâu hết. Cậu lo lắng, gặng hỏi dồn dập: “Cô ấy có nói gì không?”

Trợ lý thấy phản ứng thái quá của cậu thì có chút hoảng hồn, lắp bắp đáp: “Cô… cô ấy không nói gì cả. Vừa nghe tôi bảo cậu đang bận quay hình là cô ấy cúp máy luôn.”

Không thèm buông thêm một lời thừa thãi nào, Cố Duyên tự tay vớ lấy bông tẩy trang lau thật nhanh khuôn mặt rồi đứng phắt dậy đi thẳng ra ngoài. Trợ lý lạch bạch chạy hớt hải theo sau. Mãi cho đến khi leo lên xe, anh ta mới dám hé môi hỏi: “Cố Duyên, có chuyện gì gấp lắm sao? Giờ mình đi đâu đây?”

“Đến khu chung cư Bác Lai.” Cố Duyên buông một câu rồi im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc xe chạy đến nơi thì đồng hồ cũng đã chỉ gần 12 giờ đêm. Chiếc xe đỗ im lìm dưới khoảng sân lầu nhà Bì Dập An. Cậu ngước nhìn lên cửa sổ phòng cô rồi lại cúi xuống nhìn đồng hồ, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi hối hận vì đã đường đột đến làm phiền giấc ngủ của cô vào cái giờ này. Trợ lý nhìn cậu chằm chằm qua gương chiếu hậu, ngơ ngác: “Giờ mình tính sao đây?”

Cố Duyên vẫn đang mải đắn đo xem có nên bấm máy gọi cho cô hay không nên chẳng nghe thấy lời trợ lý nói, chỉ ậm ừ một tiếng rồi lại chìm vào trầm tư. Hồi lâu sau, cậu mới hạ quyết tâm bấm nút gọi.

Bì Dập An đang nằm trên giường lơ mơ ngủ thì bị tiếng chuông điện thoại inh ỏi làm cho giật mình. Cầm máy lên nhìn, thấy cái tên Cố Duyên chói lọi trên màn hình, cô có chút bực mình vì bị phá giấc, gắt nhẹ: “Alo?”

Đầu dây bên kia bỗng im bặt. Cậu nghĩ thầm, cô ấy giận mình rồi sao? Mình phải làm thế nào bây giờ? Phải nói câu gì trước đây?

Dập An nhìn lại màn hình thấy cuộc gọi vẫn đang kết nối, bèn lên tiếng hỏi lại: “Cố Duyên?”

“… Lúc nãy chị gọi cho tôi có việc gì không? Khi đó tôi đang kẹt cảnh quay.”

Bì Dập An lúc này mới tỉnh ngủ hẳn. Lúc nãy rõ ràng là do cái tay nghịch ngợm của Thập Nhị bấm máy, lúc cô giật lại được thì đầu dây bên kia là giọng trợ lý nên cô mới cúp luôn cho đỡ phiền. Cô còn chưa biết phải giải thích thế nào thì Cố Duyên đã bồi thêm một câu chấn động: “Tôi đang ở ngay dưới lầu nhà chị rồi.”

“… Cậu đợi đấy, tôi xuống ngay.” Cô dứt khoát cúp máy.

Lúc trợ lý nhìn thấy bóng dáng Bì Dập An xuất hiện ngoài cửa xe, anh ta kinh ngạc đến mức mồm chữ O mắt chữ A. Nhưng vốn là đứa nhanh nhạy và biết điều, anh ta lập tức lắp bắp kiếm cớ bảo đi mua bao thuốc rồi chuồn lẹ khỏi xe, nhường lại không gian riêng tư cho hai người.

Bì Dập An mở cửa bước vào, ngồi sóng đôi cùng Cố Duyên ở băng ghế sau. Cố Duyên ngượng ngùng nặn mãi mới ra được một câu chào hỏi ngốc nghếch: “Buổi tối vui vẻ.”

Bao nhiêu nỗi bực bội, cáu gắt vì bị đánh thức giữa đêm của Dập An bỗng chốc bay biến sạch sành sanh ngay khi cô nhìn rõ khuôn mặt cậu. Chính cô cũng không tài nào lý giải nổi cảm xúc của mình lúc này, chỉ thấy một Cố Duyên rũ bỏ vẻ hào nhoáng, lúng túng đứng trước mặt cô trông thật đáng yêu. Cô bỗng nảy sinh ý định muốn trêu chọc cậu một chút, bèn khẽ nghiêng người, sát lại gần cậu hơn rồi mỉm cười tinh quái: “Buổi tối vui vẻeee.”

Chưa bao giờ Cố Duyên được ở trong một không gian chật hẹp, riêng tư và sát rạt với cô đến như thế này. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng mùi hương cơ thể đặc trưng, thanh mát từ người cô đang len lỏi vào từng tế bào, khiến toàn thân cậu khẽ run lên. Khuôn mặt cô ở ngay sát bên, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đêm đầy vẻ tinh nghịch, bờ môi đỏ mọng hơi cong lên thành một đường cong mê hoặc, quyến rũ.

Cố Duyên cảm thấy, trong cuộc đời mình, chưa có một khoảnh khắc nào cậu khao khát được hôn cô mãnh liệt như lúc này. Và rồi, cậu cúi đầu, đặt môi mình lên môi cô.

Cảm giác mềm mại, ngọt ngào đến mức khó tin. Cậu đưa tay nâng gáy cô lên, những ngón tay thon dài luồn sâu vào làn tóc mềm mại, mượt mà. Môi Dập An ban đầu hơi lạnh do sương đêm, nhưng bên trong khoang miệng lại mang theo một hơi ấm nồng nàn và hương thơm quyến rũ mà cậu hằng ao ước bấy lâu. Cố Duyên không tài nào kìm chế nổi bản thân nữa, cậu mút mát, đẩy nụ hôn này sâu hơn, tràn đầy sự mạnh mẽ và khát khao chiếm hữu. Dập An khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, nhưng tiếng kêu ấy đã bị cậu nhanh chóng nuốt trọn vào trong.

Bì Dập An hoàn toàn thả lỏng để đón nhận nụ hôn này. Cô nhận ra sâu trong thâm tâm, mình chẳng có một chút ý định muốn kháng cự nào cả. Lần đầu tiên trong một cuộc tình, cô chịu lép vế ở thế bị động, đầu óc quay cuồng choáng váng, tay chân rã rời không còn chút sức lực. Cô thật không ngờ nụ hôn của một chàng trai trông có vẻ lầm lì như Cố Duyên lại có thể mãnh liệt, cuồng nhiệt đến như vậy.

Chẳng biết từ lúc nào, hai tay cô đã chủ động quàng lên cổ cậu, bắt đầu có những nhịp điệu đáp trả lại. Nhận ra sự thay đổi đầy hân hoan đó, Cố Duyên ôm cô càng chặt hơn, cánh tay săn chắc ghì chặt lấy eo cô như thể muốn khảm sâu người con gái này vào từng khúc ruột mạch máu của mình. Tiếng môi lưỡi quấn quýt vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, ngột ngạt của chiếc xe.

Đến khi hai bờ môi tạm tách nhau ra, làn không khí lạnh tràn vào khoang miệng đang nóng rực, Dập An liền thở hổn hển để lấy lại dưỡng khí.

Cậu nhìn thẳng vào cô, giọng khàn đặc: “Ngày mai tôi phải đi Hoành Điếm rồi, thế nên hôm nay, tôi muốn nghe một câu trả lời dứt khoát từ chị.”

Dập An ngẩn người nhìn cậu, đầu óc bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ. Cái ngày cậu đứng ở phòng khách hỏi cô có muốn thử một lần không, phản ứng đầu tiên của lý trí là từ chối. Yêu đương với một ngôi sao nổi tiếng vất vả và chịu nhiều điều tiếng thế nào cô là người biết rõ nhất, lý do để từ chối có thể vạch ra cả trăm cái, nhưng không hiểu sao chữ “Không” cứ nghẹn ứ lại trên đầu lưỡi. Cô không dám gật đầu đồng ý ngay, nên mới hèn nhát dùng chiêu bài bảo để suy nghĩ thêm để hoãn binh.

Trước khi rời đi hôm đó, Cố Duyên từng nói với cô: “Chị đừng vội từ chối, tôi sẽ cho chị thời gian. Trước khi chị đưa ra câu trả lời cuối cùng, tôi hứa sẽ không chủ động liên lạc để làm phiền chị.”

Hóa ra, hành động dung túng để mặc cho Thập Nhị bấm máy gọi cho cậu lúc nãy, thực chất là cô đang tự cho bản thân mình một cái cớ, tìm một bậc thang để bước xuống. Cô không dám dũng cảm lựa chọn, nên đành mượn tay người khác thúc đẩy mình một vố.

Hồi lâu sau, Bì Dập An nhìn thẳng vào đôi mắt si tình của Cố Duyên, nghiêm túc lên tiếng: “Cố Duyên, cậu thực sự muốn ở bên cạnh một người như tôi sao? Tôi không phải là kiểu phụ nữ ngoan ngoãn biết tự quản lý bản thân mình đâu, đời tư của tôi rắc rối phức tạp lắm. Cách đây không lâu tôi còn ngủ với người đàn ông khác, chắc cậu cũng tận mắt nhìn thấy rồi đấy, cái người đến đón tôi ở sân bay hôm bữa…”

Còn chưa kịp nói hết câu, bờ môi cô đã bị bàn tay cậu dịu dàng bịt chặt lại. Cậu nở một nụ cười khổ sở: “Bì Dập An, tôi cũng là đàn ông, cũng biết ghen biết đau lòng mà, chị không cần phải nói huỵch toẹt rõ ràng ra như thế để cứa vào tim tôi đâu.”

Dập An chớp chớp mắt nhìn cậu. Cố Duyên đưa tay vuốt ve gò má cô, giọng nói trầm ấm đầy vẻ dỗ dành đan xen cả sự khẩn cầu, van nài: “Trước ngày hôm nay, bất kể quá khứ chị có chuyện gì tôi đều không để tâm, không truy cứu. Nhưng bắt đầu từ sau ngày hôm nay, tôi sẽ nghe lời chị tất tần tật mọi thứ, và chị chỉ được phép ngủ với một mình tôi thôi, có được không?”

Bì Dập An nghe thấy chính giọng nói của mình vang lên, thốt ra một chữ duy nhất đầy dứt khoát: “Được.”