Bìa [THLN] – Chương 18: Giằng co
THLN

[THLN] – Chương 18: Giằng co

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2956 từ · 13 phút đọc

Giằng co

Mấy ngày nay Thập Nhị có gì đó rất bất thường. Từ hôm đi gặp mẹ kế về, đầu óc cô nàng cứ như trên mây, lúc nào cũng thẫn thờ, ngơ ngác. Mỗi lần Bì Dập An đi làm về đều thấy bạn mình nằm ườn ra trên ghế sofa giống như một cái xác không hồn, cả tuần nay chẳng thèm bước chân ra khỏi cửa.

Thấy tình hình này cứ kéo dài mãi cũng không ổn, Bì Dập An tranh thủ hôm nay việc ở cơ quan không quá bận liền gọi điện lôi bằng được cô nàng ra ngoài ăn trưa. Ngay gần đài truyền hình, chỗ quảng trường Lệ Chi mới mở một quán Pizza, Á Nam ăn thử một lần thấy ngon nên có cho Dập An một tờ phiếu giảm giá. Hai người liền hẹn nhau ở đó.

Món tủ của quán là Pizza sầu riêng, nhưng vì Thập Nhị cực kỳ ghét mùi này nên họ gọi một bánh Pizza hải sản thập cẩm, thêm đĩa salad tôm bơ, bánh mousse chocolate với nước xoài.

“Rốt cuộc là có chuyện gì, kể tao nghe xem nào.” Bì Dập An xử lý nốt con tôm cuối cùng trên đĩa rồi lên tiếng hỏi.

Thập Nhị nhìn lảng đi chỗ khác, tay cầm chiếc nĩa cứ đâm qua đâm lại vào miếng bơ, đâm đến nát bét ra trông rất khó coi. Cô nàng lí nhí đáp: “Tao cũng chẳng biết phải mở lời với mày từ đâu nữa.”

Biết tính Thập Nhị vốn là người không giấu được chuyện gì, mà lần này lại ngập ngừng khó nói đến thế, Dập An cũng không muốn dồn ép bạn mình. Thấy Thập Nhị khó xử, cô liền chủ động lái câu chuyện sang hướng khác. Đúng lúc hai người đang bàn nhau về chuyến đi chơi ngắn ngày đến Tô Châu vào chủ nhật tuần này, thì bỗng có giọng một người đàn ông trầm thấp, nghe rất em tai vang lên gọi tên Thập Nhị.

Bì Dập An ngồi bên cạnh chứng kiến sắc mặt Thập Nhị thay đổi xoạch xoạch, hết đỏ rực rồi lại trắng bệch, trông vô cùng kịch tính. Cô tò mò quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là một anh chàng trẻ tuổi có ngoại hình cực kỳ bắt mắt. Dù sở hữu đôi mắt một mí nhưng trông mắt anh ta không hề bị nhỏ, trái lại ánh nhìn còn lấp lánh, đầy cuốn hút. Bờ môi cong vút hình chữ M rõ rệt, trên đầu đội chiếc mũ lưỡi trai màu vàng quay ngược ra sau, hai sợi dây mũ buông dài cá tính. Cả người anh ta toát lên phong cách hiphop năng động, quần áo màu sắc sặc sỡ nhưng phối đồ rất chất chứ không hề gây phản cảm. Đôi giày thể thao trắng giản dị dưới chân càng làm tôn lên nét trẻ trung, năng động, nhìn lướt qua trông chẳng khác nào mấy ngôi sao nam đang hot rần rần dạo gần đây.

Bì Dập An nhìn anh chàng này thấy quen mắt lắm, nhưng nhất thời cô không thể nhớ nổi mình đã gặp ở đâu rồi. Cô đưa mắt ra hiệu, Thập Nhị lúc này mới giật mình sực tỉnh, vội vàng chào hỏi người kia rồi giới thiệu hai bên với nhau.

“Đây là Triệu Thần Cấp, con trai của dì Trương. Còn đây là bạn thân của tôi, Bì Dập An.”

Dập An phải mất vài giây ngơ ngác mới kịp nhảy số, hiểu ra “dì Trương” chính là vợ mới của bố Thập Nhị. Hóa ra anh chàng này lại là con riêng của bà mẹ kế dắt theo. Cậu con trai đã bảnh bao thế này thì chắc chắn nhan sắc người mẹ cũng thuộc hàng đáng gờm, hèn gì chú Khiêm lại bị mê mệt đến thế.

Triệu Thần Cấp tỏ ra rất nhanh nhẹn và hoạt bát, anh ta chủ động lên tiếng chào rồi bắt tay Dập An. Người này có vẻ là mẫu người rất khéo léo trong ăn nói và giao tiếp, chẳng chút ngại ngần hay khách sáo mà kéo ghế ngồi ngay xuống bên cạnh Thập Nhị. Ngược lại, Thập Nhị lại luống cuống thấy rõ, hai má đỏ bừng lên vì ngượng.

Cái điệu bộ mập mờ, là lạ của hai người này khiến Dập An không thể không nghi ngờ. Nhưng vì đã đến giờ phải quay lại làm việc, cô đành nén đống thắc mắc đó vào trong lòng, cất tiếng chào tạm biệt hai người bọn họ. Lúc bước ra khỏi cửa quán, cô theo bản năng ngoái đầu nhìn lại qua tấm kính, liền thấy Triệu Thần Cấp đã chủ động nhích người ngồi sát rạt vào Thập Nhị, trông hai người vô cùng thân thiết, quấn quýt.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trước cổng đài truyền hình, Lạc Nhất đang đứng trơ trơ ra như một bức tượng đá. Dạo gần đây cậu ta cứ mò đến đây đứng canh suốt, làm cho mấy người bên nhóm Tiểu A đều biết thừa cô đang bị một cậu em trai nhỏ bám đuôi dai dẳng, khiến cô chẳng biết giấu mặt vào đâu cho đỡ ngượng.

Vừa thấy Dập An xuất hiện, Lạc Nhất lập tức rảo bước đón đầu, rồi cứ thế lẽo đẽo đi theo sau với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng: “Chị, tụi mình nói chuyện nghiêm túc đi, chị đừng cứ ngó lơ em như thế nữa.”

Bì Dập An dừng hẳn bước chân, quay đầu nhìn cậu bằng ánh mắt nửa cười nửa không: “Nói chuyện nghiêm túc?”

“Từ hôm chị đi công tác về đến giờ là cứ lạnh nhạt, không thèm để ý gì đến em cả. Em muốn biết lý do tại sao chị lại làm vậy.”

“Được thôi.” Dập An liếc nhìn đồng hồ đeo tay, chẳng cần quan tâm xem Lạc Nhất có bận việc gì hay không, cô buông một câu lạnh lùng: “Đợi tối nay chị tan làm, chị sẽ cho em cơ hội ‘nói chuyện nghiêm túc’.”

Buổi tối, hai người hẹn nhau ở một quán bar nhẹ nhàng, yên tĩnh mà Dập An vẫn hay ghé tới. Ở một góc nhỏ trên sân khấu, ca sĩ vừa gảy đàn guitar vừa cất giọng hát chậm rãi, thong thả. Ánh đèn vàng mờ ảo nhuộm không gian căn phòng, đem lại cảm giác ấm cúng, dễ chịu.

Bì Dập An gọi một ly Mojito rồi lười biếng tựa hẳn lưng vào ghế sofa. Lạc Nhất ngồi đối diện nốc một ngụm bia lớn, vừa định mở miệng nói chuyện thì đã bị cô giơ tay ngắt lời: “Đợi chút đi, chị còn một người bạn nữa sắp tới.”

Lạc Nhất nhíu chặt lông mày, cố kìm chế để giữ bình tĩnh. Nhưng thời gian cứ thế trôi qua, Dập An chỉ dán mắt vào điện thoại mà nghịch, khiến sự bất an trong lòng cậu cứ mỗi lúc một phình to ra. Cho đến khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của Giản Chiếu Nam đỗ lại ngay trước cửa quán bar, Lạc Nhất hoảng sợ bật phắt dậy như lò xo, đôi mắt chớp liên hồi, lắp bắp không thành tiếng: “Cái đó… em có chút việc gấp, em xin phép đi trước nhé…”

Bì Dập An nhìn ra ngoài cửa kính, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý. Cô hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn cậu đầy vẻ chế giễu: “Gấp gáp cái gì chứ? Đã đến nước này rồi, chẳng phải chính em là người muốn nói chuyện nghiêm túc sao? Sẵn tiện hôm nay đông đủ, chúng ta làm cho ra ngô ra khoai một thể luôn.”

Lúc nhận được tin nhắn hẹn gặp của Bì Dập An, Giản Chiếu Nam không cách nào giấu nổi niềm vui sướng trong lòng. Đây là lần đầu tiên cô chủ động hẹn gặp anh, thế nên anh đã chuẩn bị quần áo, đầu tóc cực kỳ chỉn chu, tươm tất. Vừa bước chân vào cửa quán bar, anh đã thấy cô đang ngồi ở dãy sofa ngay sát cửa sổ vẫy vẫy tay với mình, nụ cười trên môi rạng rỡ một cách lạ thường.

Anh cố đè nén sự kích động trong lòng mà bước tới, nhưng rồi cả người bỗng sững sờ khi nhìn rõ người đang ngồi ở phía đối diện cô.

“Lạc Nhất?” Giản Chiếu Nam nhíu chặt lông mày. Anh còn chưa kịp hiểu nổi tại sao hai người này lại ngồi cùng nhau ở đây, liền cất giọng hỏi dồn: “Giờ này đáng lẽ em phải đang ở trường học rồi chứ?”

Lạc Nhất nhìn biểu cảm bình thản, dửng dưng của Bì Dập An, mọi thắc mắc trong lòng cậu lập tức có câu trả lời. Tại sao thời gian qua cô lại lúc nóng lúc lạnh với cậu, tại sao tối nay cô lại dễ dàng đồng ý buổi hẹn này… Tất cả là vì cô đã đi guốc trong bụng, biết sạch sành sanh mấy trò vặt vãnh của cậu rồi. Cô thừa biết mối quan hệ ruột thịt giữa cậu và Giản Chiếu Nam, và cô chỉ đang đứng ngoài khoanh tay xem kịch ngay từ đầu mà thôi.

“Anh…” Giọng Lạc Nhất yếu ớt, run rẩy đầy tuyệt vọng.

Giản Chiếu Nam bừng tỉnh hiểu ra vấn đề, anh gặng hỏi: “Tại sao em lại ở chỗ này?”

Bì Dập An cứ thong thả ngồi đó, thản nhiên ngắm hai anh em nhà bọn họ tính sổ với nhau như đang xem một vở kịch hay, tình huống này mà có thêm đĩa hướng dương để cắn thì đúng là đủ bộ.

Lạc Nhất cay đắng nhận ra mình không thể thốt nên lời. Mọi chuyện đang diễn ra đúng chóc như kế hoạch ban đầu cậu vạch ra. Chọn một thời điểm thích hợp để anh trai bắt quả tang mối quan hệ giữa cậu với Bì Dập An, nhằm xem phản ứng của anh mình sẽ ra sao. Cậu từng đắc ý nghĩ rằng trò này sẽ thú vị lắm, nhưng đến khi giây phút đó thực sự ập đến, cậu lại cứng họng không cạy nổi một chữ. Cậu sợ phải đối mặt với ánh mắt thất vọng, thậm chí là giận dữ của anh trai mình.

“Thôi nào, cứ đứng đực ra đó làm gì, ngồi xuống đi chứ.” Bì Dập An lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng như dây đàn, cô chủ động kéo Giản Chiếu Nam ngồi xuống bên cạnh mình.

Đầu óc Giản Chiếu Nam xoay chuyển cực nhanh. Anh nhận ra người chủ động hẹn mình đến đây hôm nay là Bì Dập An, thế nên người anh cần chất vấn lúc này chính là cô.

“Bì Dập An…” Giản Chiếu Nam đầy vẻ hoang mang: “Sao em lại quen biết Lạc Nhất?”

Bì Dập An thản nhiên hỏi ngược lại bằng giọng tỉnh bơ: “Thế hai người có quan hệ gì với nhau?”

“Nó là em trai anh.”

“Em trai ruột à? Sao hai anh em lại không cùng họ thế?” Dập An hỏi dồn dập, phong thái chẳng khác nào đang thẩm vấn phạm nhân.

Giản Chiếu Nam lộ rõ vẻ khó xử, ánh mắt né tránh vì rõ ràng không muốn đào sâu vào chuyện gia đình: “Thế còn hai người… rốt cuộc là quan hệ gì?”

Dập An cũng chẳng thừa hơi mà đi tò mò chuyện nhà người khác. Nhưng nếu anh đã thẳng thắn hỏi, cô cũng chẳng ngại gì mà không trả lời. Uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly, cô buông một câu xanh rờn, lạnh tanh: “Tôi với anh có quan hệ thế nào, thì với Lạc Nhất cũng là kiểu quan hệ đó. Anh hiểu rồi chứ?”

Lạc Nhất nghe xong liền cúi gầm mặt xuống, bờ môi mím chặt thành một đường thẳng, hai tay siết lại thành nắm đấm. Tiếng tim đập thình thịch vì hoảng sợ dồn dập đến mức chính cậu cũng nghe rõ mồn một. Giản Chiếu Nam thì sững sờ hồi lâu, sắc mặt anh trắng bệch đi vì giận dữ. Anh chậm rãi quay sang nhìn đứa em trai đang co rúm lại, gọi tên bằng chất giọng lạnh thấu xương: “Lạc Nhất!”

Cậu em trai run bắn cả người. Thật ra cậu rất sợ người anh này, chẳng qua mấy năm nay được chiều chuộng sinh hư, nên mới ảo tưởng rằng mình có thể vuốt râu hùm, nhe nanh múa vuốt trước mặt anh trai.

“Anh…”

Nhìn cái tốc độ ấp úng này thì biết đến bao giờ mới nói xong chuyện, Bì Dập An liếc nhìn đồng hồ. Cô còn đang sốt ruột muốn về nhà xem tình hình của Thập Nhị thế nào, hoàn toàn không muốn dây dưa ở đây chịu trận thêm nữa.

“Hai người nghe tôi nói một câu được không?”

Giản Chiếu Nam cố nén ngọn lửa giận đang chực trào, phun ra ba chữ ngắn gọn: “Em nói đi.”

Bình thường anh luôn dịu dàng, chiều chuộng cô từng chút một, nhưng lúc này khi cơn thịnh nộ bị kìm nén, trông anh cực kỳ đáng sợ. Lạc Nhất đã sợ đến mức không dám hé răng nửa lời, nhưng Bì Dập An thì không. Cô chẳng mong cầu, cũng chẳng tha thiết gì ở người đàn ông này, nên đương nhiên chẳng có gì phải sợ.

“Thực ra anh cũng chẳng có lý do gì phải nổi giận cả.” Cô mỉm cười, buông lời trấn an nhưng nghe qua lại đầy tính châm chọc: “Tôi với Lạc Nhất quen nhau trước anh lâu rồi. Nếu tính theo thứ tự trước sau thì anh mới là người đến sau, không có quyền lý sự.”

“Nhưng mà…” Dập An xoay người sang nhìn thẳng vào Lạc Nhất: “Lạc Nhất này, em có biết mình bị lộ tẩy từ lúc nào không?”

Lạc Nhất lắc đầu.

“Cũng chẳng có gì đao to búa lớn cả, chỉ là mọi chuyện xảy ra quá trùng hợp thôi. Hôm tình cờ bắt gặp em đứng ngoài phòng khám của bác sĩ Giản, chị không suy nghĩ gì nhiều. Nhưng sau đó liên tiếp là một chuỗi trùng hợp đến nực cười: tối hôm trước bác sĩ Giản cùng chị đến trường đón em, thì ngay ngày hôm sau em đã lù lù xuất hiện ở đài truyền hình để tìm chị, cố tình muốn dây dưa với chị bằng được. Lúc đó chị đã nghi ngờ em tiếp cận chị là có mưu đồ xấu rồi, nhưng nghĩ bụng một đứa con nít như em cũng chẳng làm nên trò trống gì nên cứ mặc kệ xem em diễn trò đến đâu. Cho đến mấy ngày trước, lúc chị ghé qua nhà bác sĩ Giản, trên ban công có phơi một chiếc áo khoác mà em từng mặc.”

Dập An nói bằng tông giọng đều đều, bình thản như thể đang kể câu chuyện làm quà của một ai đó khác: “Chị vốn dĩ không muốn vạch trần em làm gì cho mất mặt ra. Em ôm cái tâm lý gì khi bày ra cái trò bắt cá hai tay này chị không quan tâm, và chị cũng chẳng mất mát gì cả. Chỉ là dạo này em làm phiền đến cuộc sống của chị nhiều quá, nên hôm nay chị đành phải nói một lần cho rõ ràng, dứt khoát luôn.”

Dứt lời, cô quay đi, chẳng còn gì để nói với Lạc Nhất nữa. Sắc mặt Giản Chiếu Nam đứng bên cạnh lúc này còn khó coi hơn cả những gì cô tưởng tượng, nhưng cô cũng chẳng buồn đoán xem trong đầu anh đang nghĩ cái gì. Bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng này khiến cô chỉ muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Cô dứt khoát đứng dậy: “Hai anh em cứ tự nhiên tiếp tục nhé.”

Thế nhưng, khi vừa mới xoay người thì cổ tay cô đã bị một bàn tay to lớn, rắn chắc tóm chặt lấy. Là Giản Chiếu Nam. Anh dùng lực rất mạnh như sợ cô sẽ biến mất, ánh mắt nhìn cô vằn lên sự phẫn nộ đan xen cả nỗi tổn thương sâu sắc. Anh mấp máy môi, gọi tên cô bằng giọng khàn đặc: “… Bì Dập An.”

Cô cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang siết chặt lấy mình, không thèm nói một lời.

“Em không có bất kỳ điều gì muốn giải thích với tôi sao?” Anh gặng hỏi.

Dập An khẽ rút tay lại nhưng không ra, cô lạnh lùng ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm, tối tăm của anh: “Anh nắm đau tay tôi rồi đấy.”

Hai bên đứng giằng co, im lặng đấu mắt với nhau mất vài chục giây. Cuối cùng, Giản Chiếu Nam vẫn là người phải chịu thua trước. Anh từ từ buông lỏng các ngón tay rồi thả ra, cả cơ thể như vừa bị ai đó rút cạn sạch sức lực: “Đợi tôi giải quyết xong xuôi chuyện này sẽ đi tìm em, được không?”

Dập An ngẫm nghĩ một chút, rồi dưới cái nhìn áp lực và nặng nề từ phía anh, cô khẽ gật đầu một cái coi như đồng ý. Để lại bãi chiến trường ngổn ngang cho hai anh em nhà họ Giản tự tính sổ với nhau, cô thản nhiên quay lưng, sải bước rời khỏi quán bar.