Bìa [THLN] – Chương 17: Bản hoà tấu
THLN

[THLN] – Chương 17: Bản hoà tấu

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2545 từ · 12 phút đọc

Bản hoà tấu

Theo thói quen, chiều ngày hôm sau Bì Dập An lại đến hồ bơi.

Còn chưa kịp xuống nước cô đã đụng ngay người quen. Lạc Nhất từ đằng xa đã tươi cười hớn hở gọi “Chị ơi” một cách nhiệt tình, khiến không ít người xung quanh phải ngoái lại nhìn.

“Em biết ngay hôm nay chị sẽ ở đây mà.” Lạc Nhất cười hì hì nói.

Vẻ mặt Bì Dập An vẫn thản nhiên, không rõ vui buồn. Cô vừa khởi động vừa hững hờ hỏi: “Sao em biết? Chị về lúc nào cũng đâu có nói với em.”

Nụ cười trên mặt Lạc Nhất khựng lại trong thoáng chốc, nhưng cậu ta lập tức lấy lại vẻ nhởn nhơ, đáp: “Thì mình tâm đầu ý hợp mà.”

Bì Dập An mỉm cười nhìn cậu ta, ánh mắt sắc sảo như muốn nhìn thấu tâm can đối phương, cô chậm rãi lặp lại: “Thế à?”

Cái nhìn đó khiến Lạc Nhất chột dạ. Cậu cười gượng hai tiếng rồi nhanh chóng lảng sang chuyện khác với vẻ oán trách: “Mà sao chị không nghe điện thoại của em? Tin nhắn cũng không trả lời, công việc bận đến thế sao?”

Bì Dập An chỉ “ừ” một tiếng cho qua chuyện. Thái độ lạnh nhạt của cô bỏ mặc sự líu lo của Lạc Nhất, cô cứ thế lao mình xuống nước.

Cô bơi bên dưới, Lạc Nhất ngoan ngoãn chờ bên trên. Đôi mắt cậu dính chặt vào vóc dáng thướt tha, mướt mát của cô dưới làn nước, nhưng trong lòng thì đang rối như tơ vò.

Cho đến khi cô bơi xong lên bờ, Lạc Nhất vẫn kiên trì bám đuôi nói đủ thứ chuyện trên đời. Bì Dập An lười chẳng buồn nghe, tai trái lọt qua tai phải. Tắm rửa thay đồ xong bước ra cửa, cô thấy Lạc Nhất vẫn còn đứng lì ở đó đợi mình.

“Em cứ bám theo đuôi chị làm gì thế?” Bì Dập An nhíu mày khó chịu.

Lạc Nhất xị mặt xuống, nhìn cô đầy đáng thương rồi bắt đầu nũng nịu: “Thì em đang cưa cẩm chị mà.”

Bì Dập An cúi đầu cười thầm, không rõ đang tính toán điều gì. Một lúc lâu sau cô mới nghiêm mặt lại, bảo Lạc Nhất: “Này em trai, còn nhớ trước đây chị từng hỏi em, em tốn công tốn sức bám theo chị để làm trò gì không?”

Lạc Nhất ngơ ngác: “Em nhớ, em đã bảo là em thích chị, muốn theo đuổi chị. Chị không tin à?”

Tin cái con khỉ! Bì Dập An cảm thấy cậu nhóc này đúng là có chút ngớ ngẩn. Cô đâu phải đứa con gái mười mấy tuổi đầu mà dễ bị dắt mũi. Làm sao cô có thể tin một thằng nhóc 18 tuổi chỉ sau một đêm lăn lộn giường chiếu lại muốn theo đuổi một người chị lớn hơn mình tận 7 tuổi? Ăn no rỗi việc chắc?

Bì Dập An bắt đầu thấy hối hận vì phút hứng thú nhất thời mà cho cậu số điện thoại.

“Sau này đừng tìm chị nữa.” Bì Dập An nói thẳng tuột, cô không muốn phải vạch trần mọi chuyện ra để rồi sau này khó nhìn mặt nhau.

Sắc mặt Lạc Nhất thay đổi hoàn toàn, cậu vội kéo giật tay cô lại không cho đi: “Tại sao chứ? Có phải vì em gọi điện nhiều quá làm chị thấy phiền không? Em sẽ sửa mà!”

Bì Dập An bắt đầu thấy bực mình thực sự, cô nhìn thẳng vào mắt cậu, hỏi ngược lại: “Em thực sự không biết tại sao à? Hay là bắt chị phải nói ra những lời khó nghe, bóc trần mọi chuyện thì em mới chịu thôi?”

Mặt Lạc Nhất trắng bệch không còn một giọt máu. Trước ánh mắt sắc như dao cạo của cô, cậu chột dạ chớp mắt nhưng vẫn cố chấp cãi cùn: “Em không biết! Chị đúng là đồ ăn xong quẹt mỏ, chị là kẻ bội bạc!”

Câu nói này khiến những người xung quanh đều tò mò liếc mắt ngó nghiêng. Bì Dập An giận quá hóa cười, cô hất mạnh tay Lạc Nhất ra rồi quay lưng bước đi thẳng.

Nụ cười đó làm Lạc Nhất thấy lạnh toát cả sống lưng. Cậu cảm giác như cô đã biết điều gì đó rồi, nhưng nghĩ mãi không ra mình đã sơ hở ở chỗ nào, chỉ biết đứng sững tại chỗ, lòng dạ rối bời.

Thích là thật, mà lợi dụng cũng là thật. Một khi kế hoạch ban đầu bị trộn lẫn với tình cảm thì rất dễ nảy sinh những điều ngoài ý muốn. Lúc đó Lạc Nhất còn quá trẻ để hiểu được điều này, cậu thậm chí còn chưa nhận ra thứ tình cảm mập mờ mình dành cho Bì Dập An. Một cậu ấm lớn lên trong sự nuông chiều, làm việc gì cũng chỉ biết theo hứng. Dù khi làm những việc đó cậu không có ý xấu, nhưng ngoài chính cậu ra, liệu có ai thèm tin đây?

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hôm nay Thập Nhị về nhà gặp mẹ kế, Bì Dập An lười nấu nướng nên mua đại tô mì trộn với ít bánh bao áp chảo ở phố ăn vặt gần khu nhà về ăn tạm. Chắc vì là khách quen nên bác chủ quán còn cho thêm một vắt mì, bảo cô dạo này gầy đi nhiều nên phải ăn nhiều vào.

Xách đồ ăn vào thang máy, lúc cửa sắp đóng thì có hai cô gái trẻ chạy vội tới. Bì Dập An bấm giữ cửa giúp, hai cô bé lễ phép cảm ơn.

“Cố Duyên đúng là đẹp trai dã man, cậu nhìn cái eo của anh ấy kìa, nhìn là biết khỏe cỡ nào rồi.”

“Đương nhiên, chồng tớ mà lị!”

“Xì! Chồng tớ nhé, đang nằm trên giường đợi tớ về đây này!”

Hai cô gái vừa dán mắt vào điện thoại vừa cười nói rôm rả, chẳng màng đến sự có mặt của người khác. Bì Dập An liếc mắt nhìn qua, đó là đoạn video ngắn Cố Duyên tham gia một chương trình truyền hình trước đây. Người dẫn chương trình yêu cầu cậu trồng cây chuối, cậu liền thực hiện một động tác cực kỳ điêu luyện và đẹp mắt. Do động tác mạnh nên vạt áo sơ mi bị lật lên một nửa, lộ ra vòng eo săn chắc, múi nào ra múi nấy đầy quyến rũ. Đoạn ảnh động này từng làm mưa làm gió trên mạng suốt một thời gian dài.

Cũng vì thế mà Cố Duyên có biệt danh là “Yêu tinh eo nhỏ”.

Hai cô bé đi ra ở tầng 5, nhưng cái miệng vẫn còn mải mê bàn tán không ngớt về Cố Duyên. Trong lòng Bì Dập An đột nhiên nảy sinh một cảm giác rất lạ, vừa có chút hãnh diện, lại vừa có chút… khó chịu, bực bội trong người.

Cảm giác rối rắm đó kéo dài cho đến khi thang máy dừng hẳn ở tầng nhà cô.

Một vóc dáng cao ráo đang đứng đợi ngay trước cửa. Cậu đeo khẩu trang che kín nửa mặt, phần tóc mái hơi dài rủ xuống che khuất đôi mắt. Khoác bên ngoài chiếc áo phông đen là một chiếc áo khoác denim đơn giản, nhưng mặc lên người cậu lại đẹp vô cùng.

Bì Dập An sững sờ, cứ ngỡ mắt mình đang nhìn nhầm. Chẳng phải cậu ta đã vào đoàn làm phim rồi sao? Sao tự nhiên lại xuất hiện ở đây?

“… Cố Duyên?” Bì Dập An đầy vẻ hoang mang.

Cố Duyên có vẻ hơi lúng túng, cậu lặng lẽ kéo khẩu trang xuống, phát ra một tiếng “Ừ” nhẹ từ trong cổ họng rồi nhanh chóng cúi đầu né tránh ánh nhìn.

Đúng là cái điệu bộ lầm lì, ít nói này rồi, không lệch đi đâu được.

Mấy phút sau, mãi đến khi dẫn Cố Duyên vào trong nhà, Bì Dập An vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao cậu ta lại mò được đến tận cửa nhà cô? Mà sao đầu óc cô lại lú lẫn đến mức tự nhiên mở cửa cho cậu ta vào nhà thế này?

Còn đang đứng ngây người ra thì giọng Cố Duyên vang lên. Cậu đứng ngay ngắn ở lối ra vào cạnh cửa chính, hỏi nhỏ: “Có cần thay dép đi trong nhà không?”

Bì Dập An chưa bao giờ dẫn đàn ông về nhà, Thập Nhị cũng thế, nên trong nhà hoàn toàn không sắm sửa dép nam. Cô ngẩn người đáp: “Không cần đâu, nhà không có dư dép.”

Cho đến khi Cố Duyên ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, Bì Dập An mới thực sự tỉnh táo lại. Cô quẳng mạnh túi đồ ăn lên bàn trà, khoanh tay đứng nhìn cậu từ trên xuống dưới, giọng điệu chẳng mấy thân thiện: “Này, sao cậu tìm được đến tận đây?”

Cố Duyên nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc: “Bên đoàn phim có chút việc đột xuất, đạo diễn cho nghỉ nửa ngày.”

“Ồ.” Có lẽ do giọng của Cố Duyên quá thản nhiên nên Bì Dập An lại ngẩn ra giây lát. Nhưng cô lập tức nhận ra có gì đó sai sai. Cậu ta được nghỉ hay không thì liên quan gì đến cô? Vấn đề là tại sao lại chạy đến tìm cô cơ mà?

Bì Dập An hỏi vặn tiếp: “Sao cậu biết địa chỉ nhà tôi?”

Cố Duyên cúi đầu nói lý nhí: “Tôi hỏi Tưởng Đông.”

Dù sao người cũng đã lù lù ngồi đây rồi, đuổi thẳng cổ đi ngay thì cũng hơi quá đáng. Bì Dập An nhìn túi đồ ăn trên bàn, khách sáo hỏi một câu: “Cậu ăn gì chưa?”

Cố Duyên lập tức ngẩng phắt đầu lên, mắt sáng rực như bắt được vàng: “Chưa có ăn.”

Bì Dập An cứng họng. Cái tên Cố Duyên này hình như đầu óc không phân biệt được đâu là lời khách sáo xã giao, đâu là lời mời thật lòng thì phải.

Có lẽ do dư âm cuộc trò chuyện với Thập Nhị đêm qua, nhìn Cố Duyên lúc này, cô không còn thấy bực bội, ghét bỏ như trước nữa. Thay vào đó là một cảm giác rục rịch, ngứa ngáy đầy kích thích khó tả trong lòng.

Nhìn cậu ngồi ngoan ngoãn trên ghế sofa không dám nhúc nhích, cô như bị ma xui quỷ khiến mà hỏi thêm một câu: “Thế để tôi nấu bát mì cho cậu nhé?”

Cố Duyên gật đầu lia lịa.

Tất nhiên là chẳng nấu nướng gì cầu kỳ, Bì Dập An lười chảy thây nên lấy ngay hai gói mì tôm ra úp. Tiếng nước sôi sùng sục, mùi mì thơm phức bốc lên nghi ngút khắp căn bếp.

Trước đây thái độ của cô với Cố Duyên rất tệ vì cô nghĩ cậu chỉ đang muốn trêu đùa, lấy cô làm trò vui để giải khuây. Chuyện này vốn chẳng lạ gì trong giới giải trí, ngôi sao thì cũng là con người, cũng có ham muốn thể xác, việc vui vẻ, bóc bánh trả tiền hay cặp kè với một cô gái trong đoàn phim là chuyện cơm bữa. Mà dù chuyện tình cảm của Bì Dập An có chút phóng khoáng, tự do, nhưng nguyên tắc của cô là không bao giờ dính dáng đến người làm cùng công việc.

Nhưng giờ nhìn kỹ lại, hình như Cố Duyên không có ý định chơi bời kiểu đó. Nếu không, cậu lặn lội đường xá xa xôi đến tận đây làm gì?

Rốt cuộc là cậu ta muốn cái gì ở cô đây?

Cố Duyên ăn sạch sành sanh cả nồi mì, thậm chí còn giải quyết nốt số bánh bao áp chảo còn thừa của Bì Dập An, húp đến giọt nước dùng cuối cùng.

Bì Dập An há hốc mồm kinh ngạc: “Cậu không cần giữ dáng, giảm cân à?”

Làm ngôi sao ăn uống đều phải kiêng khem cực khổ, nhất là mấy món nhiều tinh bột như cơm mì, ăn kiểu vô tội vạ này chắc chắn sẽ bị quản lý mắng cho vuốt mặt không kịp.

“Chị thấy tôi hơi béo à?” Cố Duyên đặt đũa xuống, nghiêm túc hỏi ngược lại, như thể cậu thực sự sợ cô chê vóc dáng mình không ngon lành.

Bì Dập An nhớ lại vòng eo như báu vật, săn chắc từng múi của cậu trong đoạn video ngắn lúc nãy, béo làm sao được mà béo. Cô khẽ ho khan hai tiếng, lảng đi không trả lời.

Ăn no uống đủ, Bì Dập An quyết định lật bài ngửa để nói chuyện nghiêm túc.

“Cố Duyên, cậu nói thật cho tôi nghe xem, cậu cứ không không chạy đến nhà tôi thế này rốt cuộc là có ý gì?” Hiếm khi cô dùng tông giọng bình tĩnh, nghiêm túc để nói chuyện với cậu.

Từ nhỏ Cố Duyên đã là người ít nói, ít đến mức bố mẹ từng tưởng cậu bị tự kỷ. Thật ra đó mới là tính cách thật của cậu, còn hình ảnh lung linh trên màn ảnh chỉ là cái mác mà cậu tự ép mình phải gồng lên thể hiện. Cậu hoàn toàn có thể dùng vẻ hào nhoáng, dẻo miệng đó để lấy lòng cô, nhưng cậu không muốn. Đó không phải là con người thật của cậu.

“Tôi thể hiện… tệ đến thế sao?” Cậu rũ mắt xuống, giọng điệu trầm buồn đầy vẻ đáng thương. Trong lòng có ngàn vạn điều muốn nói nhưng đầu lưỡi lại líu lại, chẳng biết phải diễn đạt ra sao.

Bì Dập An thở dài, gật đầu cái rụp không hề nể nang.

Ánh mắt Cố Duyên hiện rõ vẻ lúng túng, hồi lâu sau mới nặng nề thốt ra hai chữ: “Xin lỗi.”

“Vì sao lại xin lỗi?”

“Lúc đó, tôi nói thái độ làm việc của chị kém. Xin lỗi chị.”

“Còn gì nữa?”

“Tôi cố tình làm ra những hành động thân mật với chị trước mặt mọi người. Xin lỗi chị.”

Bì Dập An nén giận, cố gắng giữ giọng bình thản: “Tại sao lại làm thế?”

Cố Duyên đáp: “Vì chị luôn trốn tránh tôi. Tôi muốn chị nhìn tôi nhiều hơn một chút, tôi muốn sự chú ý của chị chỉ đặt lên người tôi thôi.”

Bì Dập An bị lời giải thích trẻ con này làm cho bật cười, nhưng trong lòng lại xen lẫn chút khó chịu: “Cố Duyên, cậu tưởng cô gái nào trên đời này cũng phải quỳ rạp dưới chân cậu rồi thích cậu à?”

Cố Duyên ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng quắc như có lửa nhìn xoáy thẳng vào cô, giọng nói cực kỳ kiên định, dứt khoát: “Tôi không cần cả thế giới này thích mình. Tôi chỉ muốn chị thích tôi thôi.”

“Bì Dập An, cùng tôi thử một lần, được không?”