Bìa [THLN] – Chương 16: Bác sĩ lên thuyền
THLN

[THLN] – Chương 16: Bác sĩ lên thuyền

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2639 từ · 12 phút đọc

Bác sĩ lên thuyền

Từ cửa sổ sát đất ở phòng khách nhà Giản Chiếu Nam nhìn ra ngoài, có thể thấy rõ bầu trời hoàng hôn đang nhập nhoạng tranh tối tranh sáng. Những mảng mây màu cam đỏ rực rỡ như lớp trang điểm cuối ngày của một người đàn bà đẹp sắp bước sang tuổi xế chiều, dù tàn phai nhưng vẫn cố tỏa ra chút lộng lẫy, kiêu kỳ cuối cùng.

Ánh chiều tà xuyên qua lớp kính sạch bóng, rải nhẹ lên đôi chân trần trắng muốt như tuyết của cô gái đang ngồi trên ghế sofa, rồi hắt ngược lên trên, làm nổi bật thêm nước da mịn màng của đôi chân dài và vòng eo thon thả khiến người ta phải ghen tị.

Bì Dập An ôm lấy cổ Giản Chiếu Nam, nồng nàn hôn anh. Tiếng nước quấn quýt đầy tình tứ và ám muội vang lên, cả hai dường như đều chìm đắm vào sự thân mật này đến mức không thể dứt ra nổi.

Phải một lúc lâu sau họ mới tách nhau ra. Bì Dập An chậm rãi lướt ngón trỏ qua gương mặt Giản Chiếu Nam, nhìn chăm chằm vào đôi mắt anh, nơi vốn dĩ luôn trong trẻo, nay lại như phủ một lớp sương mù dày đặc của dục vọng, thêm phần quyến rũ khó cưỡng.

“Anh biết em thích nhất điểm gì ở anh không?” Cô hỏi.

Rồi lại như tự lẩm bẩm: “Là giọng nói đấy. Ngay từ lần đầu gặp mặt, em đã tự hỏi không biết giọng nói này khi ở trên giường sẽ nghe như thế nào.”

Giản Chiếu Nam khẽ cười, lại hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của cô. Giọng anh vang lên trầm thấp và khàn đặc như tiếng suối chảy qua khe đá: “Bây giờ còn thích không?”

“Thích chứ, cứ nghe anh nói là cả người em lại nhũn ra.” Bì Dập An chẳng tiếc lời khen ngợi.

Giản Chiếu Nam một tay ôm eo cô, tay kia chống xuống sofa lấy đà đứng dậy, bế thốc Bì Dập An bước về phía phòng ngủ. Có thể cảm nhận rõ sự nôn nóng, vội vã trong từng bước chân của anh. Bì Dập An quấn chặt hai chân quanh hông anh, cười đầy lém lỉnh như một con cáo nhỏ vừa đạt được mục đích.

“Dập An…”

Trên giường, Giản Chiếu Nam chống người phía trên cô, đôi bàn tay ấm nóng đầy khao khát mơn trớn cặp tuyết lê trắng ngần. Anh cúi đầu, ngậm lấy nụ hồng nhỏ xinh vào miệng. Khoang miệng nóng ẩm hút chặt lấy nơi nhạy cảm nhất của cô, thỉnh thoảng đầu lưỡi lại lướt qua khiến từng đợt khoái cảm tê dại xông thẳng lên não. Bì Dập An cảm nhận được hoa huyệt đã bắt đầu rỉ ra từng dòng dâm thủy ướt át, cô không kìm được mà khẽ rên lên: “Ưm…”

Ngón tay anh bắt đầu thám hiểm xuống dưới. Cảm giác thô ráp đặc trưng của đàn ông luồn vào dưới lớp vải mỏng, hai ngón tay tách nhẹ cánh hoa. Khoảnh khắc chạm vào hạt đậu nhỏ nhạy cảm, cả hai đều không kìm được mà bật ra một tiếng thở dốc.

Nhưng thay vì vuốt ve, Bì Dập An cảm thấy anh giống như đang nghiên cứu hơn. Anh chậm rãi mơn trớn từng chút một, như thể đang thử nghiệm điều gì đó.

Một dự cảm không lành trỗi dậy trong lòng Bì Dập An. Cô suy nghĩ một lát rồi hỏi khẽ: “Bác sĩ Giản, anh là… lần đầu à?”

Giản Chiếu Nam khẽ “ừ” một tiếng đầy bối rối, anh lo lắng hỏi: “Em giận à? Anh làm không tốt sao?”

Bì Dập An thực sự muốn chửi thề. Ngàn tính vạn tính, cô cũng không ngờ Giản Chiếu Nam lại là trai tân. Đẹp trai thế này, giàu có thế này, sao có thể vẫn còn là xử nam được chứ!

Trong lòng cô thoáng chút bực bội, nhưng ham muốn lúc này còn mãnh liệt hơn. Cô đang ở cao trào hứng khởi, dâm thủy trong hoa huyệt đã ngập tràn, không thể dừng lại vào lúc này được. Thở dài một tiếng, Bì Dập An chấp nhận số phận, xoay người đè Giản Chiếu Nam xuống dưới, nghiến răng nói: “Để em!”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lần đầu tiên lại là tư thế nữ trên, khoái cảm như được nhân đôi. Ngay khoảnh khắc thắt lưng hạ xuống, nuốt trọn dương vật to lớn của anh vào sâu trong hoa huyệt, Giản Chiếu Nam đã không khống chế được mà rên rỉ thành tiếng, những tiếng rên rỉ nhẹ nhàng, run rẩy nghe êm tai đúng như cô tưởng tượng.

Cô ấn chặt tay anh lên eo mình, bắt đầu nhấp lên nhấp xuống dập dìu. Kích cỡ dương vật của anh vượt xa người bình thường, sự ma sát kịch liệt giữa côn thịt nóng hổi và vách thịt mềm ấm khiến bên trong cô vừa tê vừa ngứa, thoải mái đến phát điên.

Cơ bụng Giản Chiếu Nam căng chặt, theo bản năng mà thúc mạnh eo lên trên. Sống hơn hai mươi năm, số lần anh tự giải tỏa cũng không nhiều, làm sao chịu nổi khoái cảm mãnh liệt khi cọ xát trong chỗ khít khao thế này. Đầu óc anh tê dại đi vì sướng.

Cũng may, bản năng đàn ông trong chuyện này vốn là không thầy cũng làm nên việc. Anh nhanh chóng giành lại thế chủ động, lật người ép Bì Dập An xuống dưới. Mồ hôi nhỏ xuống từ vầng trán rộng, đôi mắt anh sáng quắc đầy dục vọng.

Giữ chặt eo cô, anh thúc từng nhịp mạnh mẽ, côn thịt thô dài thọc sâu chạm đến tận cùng, tiếng thịt va chạm nhau “bành bạch” nghe vô cùng trần trụi. Anh cúi xuống hôn cô ngấu nghiến như đang thưởng thức một món ăn ngon. Khi vừa buông đôi môi cô ra, anh đứt quãng nói: “Ưm… gọi tên anh đi.”

Bì Dập An thở dốc không ra hơi. Anh làm tốt hơn cô tưởng nhiều, sự ra vào thô bạo đầy mạnh mẽ lại thêm giọng nói đầy tình tứ kia khiến khoái cảm ập đến như sóng thần. “… Bác sĩ Giản.”

Giản Chiếu Nam cũng sắp đến giới hạn, đầu khấc bị siết chặt đến mức căng nảy: “… Gọi là Chiếu Nam.”

Bì Dập An bị anh dập liên hồi đến mức nói năng đứt quãng, cô đưa tay sờ vào vòng eo săn chắc của anh: “… Ưm… Chiếu Nam.”

Cả hai cùng chạm tới đỉnh điểm. Một luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc bắn mạnh vào sâu bên trong hoa huyệt cô, tưới đẫm tử cung.

Bì Dập An nằm trong vòng tay anh, cơ thể vẫn còn co giật không ngừng theo quán tính của cơn cực khoái. Lần đầu tuy thời gian hơi ngắn nhưng khoái cảm lại cực kỳ mạnh mẽ, cô và anh thực sự rất hòa hợp về chuyện giường chiếu.

Chưa kịp nghỉ ngơi, những nụ hôn vụn vặt lại dày đặc phủ lên người cô, từ sau tai đến cổ. Cuối cùng, anh không thỏa mãn mà xoay cô lại để hôn lên môi, đầy say đắm và quyến luyến. Côn thịt vừa mới mềm xuống đã nhanh chóng nạp đạn trở lại, cứng rắn cọ xát vào cửa mình ướt át của cô, sẵn sàng cho đợt tấn công thứ hai.

Anh khàn giọng cầu xin bên tai cô: “Chúng ta làm thêm lần nữa nhé, được không?”

Thế là, hết lần này đến lần khác, Bì Dập An đã rút ra một bài học xương máu: TRAI TÂN LÂU NĂM THỰC SỰ RẤT ĐÁNG SỢ!!!

Bình thường thì im hơi lặng tiếng, nhưng khi đã “mở máy” thì công suất quả thật rất kinh người.

Khi mọi chuyện thực sự kết thúc thì đã hơn 9 giờ tối. Trời tối hẳn, ánh trăng treo cao cùng những vì sao lấp lánh. Giản Chiếu Nam ôm Bì Dập An, cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Cho đến khi Bì Dập An đòi về nhà.

“Muộn thế này rồi, mai em hãy về.” Không khí ấm áp bị phá vỡ, gương mặt Giản Chiếu Nam không giấu nổi sự hụt hẫng.

Bì Dập An gạt tay anh đang ôm eo mình ra, bước xuống giường chuẩn bị đi tắm rửa, mặc cho dòng tinh dịch lẫn dâm thủy đang chầm chậm chảy xuôi theo đùi trong. Cô không có một chút lưu luyến nào, cứ như người vừa nãy còn rên rỉ nói “thích” không phải là mình vậy.

“Em không thích ở lại nhà người khác qua đêm.” Giọng cô vẫn còn hơi khàn do lúc nãy kêu quá nhiều.

Giản Chiếu Nam lúc này đã hiểu sơ qua tính nết của cô, biết có khuyên cũng chẳng ích gì, thậm chí còn khiến cô khó chịu nên đành ngoan ngoãn đưa cô về.

Vẫn như mọi khi, anh chỉ đưa đến cổng khu chung cư vì thậm chí còn chẳng biết cô ở tòa nào. Trước khi xuống xe, Bì Dập An còn khách sáo nói lời cảm ơn.

Giản Chiếu Nam cười khổ: “Quan hệ giữa chúng ta mà còn cần khách sáo thế sao?”

Tay Bì Dập An đang định mở cửa xe bỗng khựng lại. Cô định nói gì đó nhưng lại thấy không có lời nào phù hợp, không khí bỗng trở nên ngượng ngùng.

“Không sao đâu, về nhà ngủ một giấc thật ngon nhé.” Giản Chiếu Nam rốt cuộc vẫn không nỡ làm khó cô.

Bì Dập An thở phào. So với những người khác, cô đối với bác sĩ Giản rất dễ mềm lòng, không nỡ nói nặng lời với anh. Chứ nếu là Lạc Nhất hỏi câu đó, chắc chắn cô sẽ vặn lại ngay: “Chúng ta có quan hệ gì à?”

Làm tổn thương Giản Chiếu Nam khiến cô có một cảm giác tội lỗi khó tả.

Về đến nhà, Thập Nhị không hào hứng chạy ra đón như mọi khi. Mặt cô nàng lộ rõ vẻ lo âu và bồn chồn.

“Có chuyện gì thế?” Bì Dập An hỏi.

Thập Nhị nằm bò ra sofa, uể oải nói: “Bố tao sắp kết hôn rồi, sắp tìm cho tao một bà mẹ kế đây.”

Bì Dập An sửng sốt. Mẹ Thập Nhị mất vì khó sinh khi sinh cô nàng, bố cô nàng là người rất nặng tình, bao năm qua không hề đi bước nữa, sao tự nhiên hơn hai mươi năm sau lại đột ngột muốn lấy vợ?

“Thật hay giả đấy? Mẹ kế của mày không phải là kém tuổi mày đấy chứ?” Trong môi trường làm việc của Bì Dập An, chuyện đại gia bốn năm mươi tuổi lấy cô vợ trẻ ngoài đôi mươi là chuyện thường tình.

Thập Nhị lườm cô một cái, thở dài: “Nếu là cô gái trẻ thì đã tốt, đằng này lại là một dì bằng tuổi bố tao.”

Bì Dập An cảm thán: “… Chú Khiêm đúng là người thú vị.”

Thập Nhị nói tiếp: “Mày không biết đâu, dì này tao từng gặp mấy lần hồi nhỏ. Chồng cũ của dì ấy ngày xưa là bạn của bố tao, sức khỏe không tốt, bố tao còn cho mượn không ít tiền để chữa bệnh. Nói là mượn chứ bố tao chưa bao giờ đòi. Sau này tao chuyển trường tiểu học thì không gặp họ nữa. Bẵng đi bao nhiêu năm, tự nhiên gần đây nghe tin chú kia không qua khỏi, mà chú ấy vừa mất được bao lâu đâu, bố tao đã cuống cuồng muốn rước người ta về nhà. Tao có thể không nghĩ ngợi nhiều sao được!”

Bì Dập An nghe mà há hốc mồm. Lượng thông tin này quá lớn, liên quan đến những chuyện ân oán tình cảm của đời trước, lại là bố ruột của bạn thân nên cô không dám bình luận gì, chỉ im lặng nghe Thập Nhị xả stress.

Nói chuyện cả tiếng đồng hồ, Bì Dập An sực nhớ chuyện Thập Nhị đi Manga Festival, liền hỏi: “Lần trước trong điện thoại mày chưa nói rõ, thần tượng của mày thế nào rồi? Còn thích không?”

Ánh mắt Thập Nhị lập tức thay đổi. Cô nàng này vốn không giấu được chuyện gì, cảm xúc hiện rõ lên mặt. Bì Dập An nhìn cái là biết ngay có biến.

Cô cứ thế nhìn chằm chằm cho đến khi Thập Nhị phát hoảng mới chịu khai thật: “Tao với anh ấy… ngủ rồi.”

Bì Dập An đờ người hồi lâu, mãi mới thốt lên được: “Khoan đã, cái ‘ngủ’ của mày và cái ‘ngủ’ tao đang hiểu có phải là một không?”

Thập Nhị ngượng chín mặt, chỉ muốn chui đầu xuống kẽ sofa, khẽ gật đầu vì sợ bị Bì Dập An mắng. Ngờ đâu Bì Dập An lại mỉm cười giơ ngón tay cái lên, cảm thán: “Lợn nhà nuôi cuối cùng cũng biết đi ủi bắp cải rồi, tao thực sự thấy nhẹ lòng!”

Cả hai đều không ngủ được, thế là rúc vào chung một chăn nói chuyện đêm khuya. Câu chuyện dĩ nhiên xoay quanh những người đàn ông quanh Bì Dập An.

Nghe Bì Dập An kể về những chuyện xảy ra với Cố Duyên suốt nửa tháng qua, Thập Nhị ngẫm nghĩ một hồi rồi ướm hỏi: “Bì Bì, không phải tao nói gì đâu, nhưng mày ghét Cố Duyên như thế… có phải vì thực ra mày thích cậu ta không?”

Bì Dập An suýt chút nữa là đạp Thập Nhị xuống giường: “Mày nói bậy bạ gì đấy!”

Thập Nhị trừng mắt: “Tao nói bậy hay không trong lòng mày tự biết rõ nhất. Cái ngữ của mày tao còn lạ gì nữa, cái nết của mày lạ lắm. Hồi năm hai gặp cái anh chàng gì ấy nhỉ?”

“… Vinh Triết?”

“Đúng, chính là Vinh Triết. Lúc đầu mày ghét anh ta như hai gái chung một chồng, thế mà sau đấy lại yêu đương thắm thiết còn gì. Cố Duyên so với Vinh Triết cũng có khác gì đâu, thậm chí còn đẹp trai hơn. Mày chính là kiểu người hễ thấy cái gì vượt ra ngoài tầm kiểm soát là bắt đầu sợ hãi, thế nên gặp người mình thích là lại thấy phiền. Đúng là cái nết khó bỏ.”

Bì Dập An bị Thập Nhị mắng cho cứng họng. Trong lòng cô cũng thầm nghĩ về khả năng đó.

Cô thích Cố Duyên?

Làm sao có thể chứ? Cái tính cách thối tha của Cố Duyên chính là kiểu cô ghét nhất, lầm lì, nhạt nhẽo, buồn vui thất thường. Quan trọng nhất, cậu ta là ngôi sao nổi tiếng, dính dáng vào chỉ tổ rước thêm phiền phức.

Thập Nhị hăng hái khuyên nhủ: “Hay là mày cứ thử với Cố Duyên xem sao. Yêu đương với một ngôi sao trẻ đang hot cũng thú vị mà, biết bao cô gái thèm khát cậu ta, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.”

Bì Dập An cười nhạt, hỏi: “Chẳng phải trước đây mày muốn tao và bác sĩ Giản thành một đôi sao?”

Thập Nhị nhún vai: “Thì có ảnh hưởng gì đâu. Mày bắt cá hai tay còn ít chắc? Đúng là đồ tồi, đồ phụ bạc, đồ phụ tình!”

Bì Dập An liếc nhìn bạn thân một cái đầy nguy hiểm: “Mày còn nói nữa là mai tao đi ngủ với thần tượng của mày luôn đấy.”

Thập Nhị: “……”