Bìa [THLN] – Chương 15: Khúc biến tấu
THLN

[THLN] – Chương 15: Khúc biến tấu

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

3977 từ · 18 phút đọc

Khúc biến tấu

Cho đến khi đợt ghi hình tại Nhật Bản hoàn toàn kết thúc, Bì Dập An và Cố Duyên không còn bất kỳ sự tiếp xúc riêng tư nào ngoài công việc. Nghĩ lại, cô thậm chí còn cảm thấy cái đêm muộn lén lút gặp nhau ở Australia kia giống như một giấc mộng hoang đường không có thực vậy.

Mọi chuyện chỉ thực sự thay đổi vào buổi tiệc chia tay đóng máy của cả đoàn phim.

Bì Dập An đến muộn. Cô vừa bước chân vào cửa phòng bao đã bị lão Thành tóm tay, kéo thẳng đến bàn tiệc dành riêng cho dàn khách mời VIP. Và nực cười thay, vị trí trống duy nhất ngay bên tay phải cô lại chính là Cố Duyên

“Anh Thành, em ngồi đây e là không tiện lắm đâu.” Bì Dập An nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Lão Thành lúc này đã nốc vài ly rượu vào bụng, mặt đỏ gay như đít nhái, vẫy vẫy tay gạt đi: “Có cái mẹ gì mà không tiện! Cô với Cố Duyên chẳng phải quen thân từ trước rồi sao, lát nữa nhớ nhắc cậu ấy uống thêm vài chén thúc đẩy tình cảm nhé!”

Ba bàn tiệc xung quanh đang ăn uống, gào thét vô cùng náo nhiệt, nhưng thực chất tai của gã nào gã nấy đều đang dỏng lên để nghe ngóng động tĩnh từ chiếc bàn chủ vị này. Nghe lão Thành bô bô cái miệng như thế, đám người xung quanh không khỏi liếc mắt suy diễn.

Đã vậy, Cố Duyên lại còn bồi thêm một nhát dao chí mạng. Cậu thản nhiên cầm chai chủ động rót đồ uống vào ly cho cô, thậm chí đôi bàn tay thon dài, sạch sẽ kia còn lười nhác giúp cô bóc lớp giấy bọc đũa cực kỳ tự nhiên.

Cô nàng tiểu hoa đán ngồi đối diện đờ người nhìn hai người họ tương tác, khóe môi nhếch lên nụ cười như không cười, giọng đầy mùi châm chọc: “Cố Duyên đối với đồng nghiệp lúc nào cũng chu đáo, ngọt ngào thế à? Biên kịch nhỏ này phải biết đường mà cảm ơn cậu ấy cho tử tế nhé, lần trước cô ngất xỉu làm cậu ấy lo sốt vó, cuống cả cuồng lên đấy.”

Bì Dập An nghe xong mà ngứa tai, cô có cả một bụng lời lẽ thô tục để vặn vẹo lại cái mồm thối của cô ta. Nhưng ngặt nỗi người ta là bên A có tiền có thế, mình chỉ là bên B làm thuê, lấy tư cách gì mà cãi tay đôi? Ngay lúc cô đang định nén cục tức, đáp lại một câu lịch sự giả tạo cho qua chuyện thì Cố Duyên đã ra tay ra mặt bảo vệ cô trước.

“Tính cách của tôi hơi dễ hốt hoảng, không được bình tĩnh cơ trí, mặt dày giống như chị Yến đây.” Gương mặt Cố Duyên vốn đã mang nét lạnh lùng, nay giọng nói lại hững hờ, nhạt nhẽo, hai thứ kết hợp lại tạo thành một áp lực xa cách, đè nén khiến người khác phải ngột ngạt.

Tên khai sinh thật của cô nàng tiểu hoa kia có một chữ “Yến” nghe cực kỳ sến sẩm và quê mùa, bình thường ở trong giới cô ta ghét nhất đứa nào gọi mình là chị Yến. Hơn nữa, ý tứ trong câu nói của Cố Duyên rất rõ ràng, cậu đang vỗ thẳng mặt, mỉa mai cái phốt cô ta nổi tiếng là hay động tay động chân, đối xử tệ bạc với trợ lý hậu trường.

Không ngờ Cố Duyên lại công khai mở miệng che chở cho Bì Dập An, cô nàng tiểu hoa mất mặt trước đám đông, trong lòng tức đến nổ phổi, mặt mày tím tái nhưng vì nể sợ thế lực chống lưng khủng bố của cậu nên đành cắn răng nuốt nhục vào trong.

Đạo diễn Lý và lão Thành đều là những con cáo già trên thương trường, thấy mùi thuốc súng nồng nặc liền nhanh chóng lái câu chuyện sang hướng khác. Những người ngồi quanh bàn lập tức phụ họa theo, cười nói vui vẻ như thể màn đốp chát vừa rồi chưa từng tồn tại.

Bì Dập An cũng thuộc dạng mặt dày có thâm niên, cô mặc kệ những ánh mắt dò xét, mờ ám xung quanh đang dán lên người mình, cứ thế vùi đầu vào ăn uống.

Cái bàn VIP này ít người, chủ yếu là nâng ly xã giao, nói chuyện làm ăn chứ chẳng mấy ai đụng đũa, chỉ có mỗi mình Bì Dập An là im lặng, cắm mặt ăn như muốn vùi cả cơ thể vào đống thức ăn trên đĩa. Cố Duyên một mặt vừa hờ hững tiếp chuyện với đạo diễn, mặt khác tầm mắt lại hoàn toàn khóa chặt trên người cô. Dù suốt buổi hai người không thèm nói với nhau câu nào, nhưng bàn tay cậu đưa khăn giấy, xoay đĩa thức ăn ngon đến trước mặt cô lại điêu luyện và tự nhiên đến lạ kỳ, chẳng có chút gì gọi là xa lạ.

Cậu chăm sóc cô theo bản năng thể xác, còn Bì Dập An thì thấy bức bối, ngột ngạt vô cùng. Không chịu nổi sự mập mờ này, cô lén rút điện thoại dưới gầm bàn nhắn cho cậu một tin: [Đừng có động vào tôi, tôi tự có tay tự ăn được.]

Tiếng chuông thông báo tin nhắn ngắn ngủi từ máy Cố Duyên vang lên. Cậu thản nhiên cầm máy lên liếc mắt nhìn, không những không nổi giận mà lồng ngực còn khẽ chấn động, thấp giọng bật ra một tiếng cười.

“Có chuyện gì vui mà cậu cười dữ vậy?” Đạo diễn Lý thuận miệng hỏi đùa một câu, thực chất cũng không mong một kẻ kiệm lời như cậu trả lời thật.

Nhưng cậu lại nhướng mày đáp: “Cũng không có gì ạ, dì giúp việc ở nhà vừa báo hôm nay con mèo nhà em ăn rất nhiều, ăn đến xù cả lông.”

Thế là đề tài của cả bàn tiệc lập tức bị bẻ lái sang chuyện nuôi mèo, chăm thú cưng của nhà Cố Duyên.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vé máy bay khứ hồi của dàn khách mời và ekip hậu trường vốn không cùng chuyến, nhưng tình cờ thế nào Cố Duyên và nhóm của Bì Dập An lại bay chung một chuyến vì cậu có dự án phim điện ảnh mới sắp sửa bấm máy tại chính thành phố nơi cô sinh sống.

Dĩ nhiên, với đẳng cấp của cậu thì không bao giờ có chuyện ngồi chờ máy bay cùng chỗ với mọi người ở sảnh phổ thông. Với cái tên tuổi đang nổi như cồn hiện tại, cậu chẳng dại gì mà xuất hiện ở nơi đông người một mình để bị fan cuồng vây kín.

Trước đó, bác sĩ Giản có nhắn tin nói muốn đến sân bay đón cô về. Bì Dập An nghĩ đến đống chuyện rắc rối, mệt mỏi xảy ra suốt hai ngày nay, liền gật đầu đồng ý.

Khi máy bay hạ cánh, Cố Duyên ngồi trong khoang xe chuyên dụng sang trọng, ánh mắt cậu xuyên qua tấm kính mờ nhìn chằm chằm về phía trước. Cách đó không xa, một người đàn ông dáng người cao ráo, phong độ, một tay xách đống hành lý cồng kềnh, tay còn lại đã dứt khoát nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Bì Dập An. Trên môi gã đàn ông đó là nụ cười dịu dàng, cưng chiều như gió xuân.

“Anh Duyên, sao thế anh?” Trợ lý thấy cậu tự dưng ngẩn người, sắc mặt sa sầm liền cẩn thận hỏi.

Cố Duyên rũ mắt xuống, che giấu sự tức tối, hoang dại và khó chịu đang sục sôi như muốn nổ tung trong lòng. Cậu tựa tấm lưng dài vào ghế da, giọng trầm đục, lạnh lẽo như tiếng chuông vọng ra từ cõi chết: “Không có gì, đạp ga đi.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Có mệt lắm không em? Đi ăn chút gì lót dạ nhé?” Giản Chiếu Nam ngồi ở ghế lái, tranh thủ lúc xe dừng chờ đèn đỏ liền nghiêng nửa thân hình vững chãi sang nhìn Bì Dập An.

Khác với vẻ lộng lẫy, tô son điểm phấn lồng lộn thường ngày khi đi làm việc, hôm nay cô để mặt mộc hoàn toàn. Làn da nguyên bản mịn màng trắng trẻo lộ ra, trông cô nhỏ nhắn, trẻ trung hơn tuổi thật rất nhiều, và chính cái vẻ mềm mại, yếu đuối ấy lại càng kích thích cái bản năng muốn che chở của đàn ông.

Bì Dập An khẽ chớp mắt ngạc nhiên: “Em cứ tưởng vừa gặp là anh sẽ hỏi tội em tại sao mấy ngày qua lại không trả lời tin nhắn và điện thoại của anh chứ.”

“Anh thực sự đã định hỏi như vậy đấy.” Đèn tín hiệu chuyển sang sắc xanh, Giản Chiếu Nam thu hồi tầm mắt, tiếp tục đạp ga điều khiển chiếc xe lao đi.

“Vậy sao anh không hỏi?”

Từ lúc đón được cô, nụ cười chưa từng rời khỏi môi anh, ánh mắt lộ rõ vẻ vui sướng: “Đợi em ăn no rồi anh sẽ hỏi sau.”

Hai người vào một nhà hàng gia đình kín đáo. Bên ngoài nhìn không có gì đặc sắc nhưng bên trong lại là một không gian hoàn toàn khác, đậm chất Đường cổ điển, ngay cả một lọ hoa trong góc cũng được chăm chút tỉ mỉ. Bì Dập An dù không hiểu nhiều nhưng vẫn cảm nhận được vẻ đẹp thâm trầm, tinh tế ở đây.

Giản Chiếu Nam rất biết cách chăm sóc người khác. Khác với áp lực nặng nề mà Cố Duyên mang lại, mọi cử chỉ của anh đều khiến Bì Dập An thấy thoải mái.

Anh chu đáo chia thức ăn, múc canh cho cô, còn bản thân thì chẳng ăn được mấy miếng.

“Vậy, tại sao em lại không nghe điện thoại của anh?” Đợi Bì Dập An ăn xong, Giản Chiếu Nam rót cho cô một ly trà giúp thanh giọng rồi mới thong thả hỏi.

Bì Dập An lười biếng dựa hẳn tấm thân mềm mại vào chiếc gối ôm, cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nhếch môi cười đầy ngạo mạn: “Không thích nghe thì không nghe thôi.”

Lời nói có chút tuyệt tình và quá đáng, nhưng Giản Chiếu Nam cứ như một vị trưởng bối bao dung, xem như không nghe thấy gì, vẫn thản nhiên châm thêm trà nóng vào ly cho cô.

Nhưng phản ứng ấy lại khiến Bì Dập An đột ngột mất hứng, nụ cười trên môi cô cứng đờ lại, cô nghiêm mặt hỏi gặng: “Em nói năng cái kiểu như thế mà anh không biết giận à?”

Thấy cô xị mặt, Giản Chiếu Nam lại bật cười khẽ. Cái biểu cảm dịu dàng đó cứ như thể anh đang nhìn một đứa trẻ đang cố tình làm mình làm mẩy, tràn ngập sự cưng chiều và cả bất lực: “Không giận. Em đi đường mệt rồi đúng không, có muốn về nhà với anh không? Anh giúp em xoa bóp giãn gân cốt cho.”

Đi chứ, dĩ nhiên là phải đi rồi, Bì Dập An bày ra chừng ấy thái độ cũng chỉ chờ có mỗi câu này.

Căn hộ này Giản Chiếu Nam mới mua năm kia, nằm trong một khu chung cư cao cấp với mật độ mảng xanh cực tốt. Bì Dập An vốn là kẻ thực tế, cô đưa mắt lướt qua quy mô và nội thất xa xỉ của căn nhà mà thầm cảm thán trong lòng rằng cái nghề mở phòng khám tư đúng là hái ra tiền. Với mức lương biên kịch hiện tại của cô, chẳng biết đến đời thuở nào mới tự mua nổi một căn hộ như thế này. Nhưng cảm thán thì cứ cảm thán vậy thôi, cô vẫn thích những thứ do chính đôi tay mình làm ra hơn, đàn ông có tốt đến mấy cô cũng không có thói quen thèm muốn, dựa dẫm.

“Em vào tắm trước đi, anh xả sẵn nước ấm giúp em rồi. Khăn tắm mới anh để ở trong tủ, thiếu cái gì cứ gọi, anh đứng ngay ngoài này nghe thấy ngay.” Giản Chiếu Nam dịu dàng dặn dò.

Ban đầu Bì Dập An không thấy có gì sai sai, nhưng tắm táp được một nửa, dòng nước ấm dội qua làn da mới khiến cô sực tỉnh táo lại.

Khoan đã… chẳng phải ngay từ đầu hai bên đã thỏa thuận làm bạn giường đơn thuần thôi sao? Sao cô cứ cảm thấy cái cách cô và Giản Chiếu Nam ở chung, săn sóc nhau bây giờ lại giống hệt như một cặp tình nhân đang mặn nồng thế này?

Giản Chiếu Nam nhìn bề ngoài thì có vẻ ôn hòa, lành tính, nhưng thực chất đàn ông ở cái tầm tuổi này tuyệt đối không đơn giản như vậy. Bì Dập An lúc này vẫn chưa nhìn thấu được anh, cô chỉ ngây thơ nghĩ chắc do tính cách anh vốn dĩ đã chu đáo như thế, hoặc là anh chưa có kinh nghiệm, không biết cách cư xử sao cho đúng nghĩa của một bạn giường. Trong lòng cô còn đang định bụng lát nữa bước ra sẽ dạy bảo, nắn nót anh một chút, mà hoàn toàn không hề hay biết Giản Chiếu Nam đang muốn dùng chính sự bủa vây dịu dàng, ngọt ngào này để từng bước biến cô thành bạn gái chính thức của mình.

Người đàn ông này là một thợ săn cực kỳ kiên nhẫn.

Tiếng nước róc rách trong phòng tắm vẫn không ngừng chảy, Giản Chiếu Nam tựa tấm lưng rộng vào vách tường, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa kính mờ kia. Chưa bao giờ anh thấy tiếng nước chảy lại êm tai đến thế, nó cứ róc rách nện vào lòng anh như tiếng hạt ngọc rơi trên mâm bạc.

Khi Bì Dập An đẩy cửa bước ra, cô bị bóng hình Giản Chiếu Nam đứng đợi sẵn làm cho giật mình thót một cái: “Anh đứng lù lù đây làm gì đấy?”

Giản Chiếu Nam không trả lời, anh khẽ tiến lại gần, ngón tay thon dài gạt nhẹ lọn tóc mái còn vương nước đang bết vào vầng trán cô, rồi hỏi ngược lại: “Sao không sấy tóc?”

“Em sợ hỏng tóc, chất tóc em vốn dĩ đã không được tốt lắm.” Bì Dập An ngửa cổ đáp.

Giản Chiếu Nam thuận tay lấy chiếc khăn bông mềm mại trên vai cô, tự nhiên lau khô những giọt nước còn đọng lại trên tóc cô. Anh là bác sĩ, lực tay được huấn luyện rất chuẩn xác, biết nặng biết nhẹ, màn phục vụ này phải nói là chuyên nghiệp cực kỳ. Bì Dập An được chăm bẵm đến mức đầu óc mụ mị, sướng rân cả người, hoàn toàn không nhận ra mình đang từng bước rơi rụng vào một cái bẫy dịu dàng đã giăng sẵn.

“Nằm xuống đi, anh bóp vai cho.” Giản Chiếu Nam nói bằng cái giọng điệu trầm ấm, nghiêm túc đặc trưng của một bác sĩ, loại thanh âm mang tính áp đặt khiến người ta không tự chủ được mà muốn phục tùng, nghe theo.

Thực lòng mà nói, Bì Dập An cực kỳ mê cái giọng “giả vờ nghiêm túc” này của anh. Nó mang lại một cảm giác kích thích nguyên thủy hệt như trò chơi roleplay đầy tội lỗi. Một nữ bệnh nhân bán khỏa thân và một nam bác sĩ mặc đồ chỉnh tề, nảy sinh lửa tình điên cuồng qua những lần va chạm cơ thể mập mờ, cấm kỵ.

Chỉ mới tưởng tượng đến đó thôi mà vùng bụng dưới của Bì Dập An đã dâng lên một cơn rạo rực. Cô cũng đã bắt đầu ăn chay chịu đói suốt nửa tháng qua rồi, giờ đây một bác sĩ Giản chính trực, tuấn tú ngời ngời lại đứng ngay trước mặt, nồng độ adrenaline trong cơ thể cô tăng vọt, kích thích các dây thần kinh dục vọng.

Cô lười biếng dựa vào sofa, ngửa gương mặt mộc hướng lên nhìn Giản Chiếu Nam. Nhìn đôi mắt lấp lánh như chứa cả ánh sao của người đàn ông, cô khẽ nhếch môi, buông lời khiêu khích: “Bác sĩ Giản, hay là… để em cởi áo ra nhé?”

Gương mặt góc cạnh của Giản Chiếu Nam lập tức đỏ ửng lên. Thực chất, ngay từ cái khoảnh khắc cô vừa bước ra khỏi phòng tắm với làn da rực rỡ sau làn nước ấm, anh đã phải dùng hết lý trí để kìm nén cái ham muốn thú tính trong người xuống rồi. Lúc lau tóc cho cô, cái mùi hương sữa tắm ấm áp trộn lẫn với hương da thịt mềm mại, gợi cảm vô cùng của cô cứ xộc thẳng vào cánh mũi anh.

Mà bây giờ, người phụ nữ này còn chủ động đòi cởi áo trước mặt anh.

Cổ họng Giản Chiếu Nam khô khốc, anh nuốt nước bọt một cái ực, một lúc lâu sau mới nghe thấy chính giọng nói khàn đặc của mình thốt ra một chữ: “Được.”

Bì Dập An vừa khóa chặt ánh mắt lẳng lơ lên người anh vừa bắt đầu cởi, động tác của cô chậm rãi, từng chút một để lộ ra vòng eo thon gọn không một chút mỡ thừa, rồi đến vùng bụng phẳng lì trắng nõn nà, tiến dần lên trên…

Phựt một cái, cặp tuyết lê đầy đặn, căng mọng búng ra, hoàn toàn hiện rõ mồn một trong không khí. Trên đỉnh bầu ngực căng tròn ấy, hai nụ hồng nhỏ nhắn mang sắc hồng phấn ngọt ngào, săn lại vì gặp khí lạnh, giống như hai viên kẹo ngon lành đang chờ người đến hái.

Giản Chiếu Nam cảm thấy một trận khô nóng từ thắt lưng đánh thẳng lên não, khiến toàn thân anh tê dại. Anh muốn nhìn trân trân vào khung cảnh dâm mỹ ấy, nhưng lý trí chính trực lại có chút e dè, song cái khao khát thể xác cuồng nhiệt của một thằng đàn ông trong lòng rốt cuộc vẫn chiến thắng tất cả.

Bì Dập An khẽ cười, vắt chiếc áo lên thành sofa rồi dùng tay che hờ trước ngực, cố ý trêu chọc: “Bác sĩ Giản, anh bảo em đến đây rốt cuộc là để massage hay là để làm gì khác thế?”

Giản Chiếu Nam giật mình, vội quay mặt đi chỗ khác để giấu vẻ lúng túng rồi đáp: “Em… em cứ nằm sấp xuống trước đi, anh đi lấy tinh dầu!”

Bì Dập An bật cười thành tiếng không chút che giấu. Cô thực sự rất thích nhìn vẻ mặt bị mình trêu đến mức vứt giáp đầu hàng của người đàn ông này.

Lọ tinh dầu massage màu nâu nhạt dưới ánh đèn trần tỏa ra sắc vàng óng ánh. Giản Chiếu Nam đổ một ít ra lòng bàn tay, xoa đều hai tay vào nhau cho đến khi nóng lên rồi mới đặt lên vai cô, dùng các khớp ngón tay chuyên nghiệp ấn mạnh vào những khối cơ đang căng cứng.

Vùng cổ và vai của Bì Dập An vốn đã mỏi, bị ấn mạnh một cái liền thấy đau nhức vô cùng, nhưng ngay sau cảm giác đau ấy lại là một sự tê dại, thoải mái không tả nổi. Cô không kìm được mà phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ như mèo kêu.

Giản Chiếu Nam dịu dàng dỗ dành: “Nhịn một chút nhé, đau xong là sẽ thoải mái ngay thôi, chỗ này của em đang bị căng quá.”

Lời này nghe qua thật có quá nhiều ẩn ý, đầu óc Bì Dập An lúc này toàn là mấy cảnh phim đen tối, cô liền thuận miệng đáp: “Bác sĩ Giản, em không chỉ có mỗi chỗ đó là ‘căng’ đâu.”

Giản Chiếu Nam không nhận ra cô đang nói bậy, vẫn thật thà đáp lại: “Không sao, lát nữa anh sẽ giúp em thả lỏng hết ra.”

Ngược lại, câu trả lời này lại làm Bì Dập An thoáng sững sờ. Cô cười thầm trong lòng, cuối cùng cũng không giải thích thêm gì nữa.

Kỹ thuật massage của Giản Chiếu Nam phải nói là rất chuyên nghiệp, mười phút trôi qua đã khiến cả người Bì Dập An nhũn ra, thoải mái đến mức suýt chút nữa là thiếp đi.

Nhưng thế này thì không ổn chút nào, cô nghĩ thầm. Cô đến đây là để ngủ với anh, chứ đâu phải đến để được massage miễn phí nhằm nâng cao sức khỏe.

“Hơi đau anh ạ.” Bì Dập An bắt đầu nũng nịu.

Giản Chiếu Nam vội vàng hỏi: “Đau ở đâu thế em?”

Bì Dập An đáp: “Nằm sấp thế này làm ngực em bị ép đau quá.”

Động tác trên tay Giản Chiếu Nam bỗng khựng lại, anh há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng chẳng thốt lên lời.

Cho đến khi Bì Dập An chủ động ngồi dậy, kéo Giản Chiếu Nam ngồi xuống sofa. Cô quỳ gối, ngồi hẳn lên đùi anh, đôi gò bồng đảo căng tròn lập tức ép sát vào vòm ngực anh qua lớp áo sơ mi mỏng manh. Cả cơ thể cô mềm mại như không xương, dán chặt lấy thân hình anh.

Giản Chiếu Nam ôm lấy khối ngọc ấm áp trong lòng, đôi tay căng thẳng đặt trên sofa không dám cử động lung tung. Bì Dập An còn cố tình rúc sâu vào cổ anh, thì thầm: “Mùi trên người anh thơm quá.”

Vừa nói, cô vừa giơ tay cởi phăng hai chiếc cúc áo sơ mi trên cùng của anh, để lộ ra bờ xương quai xanh và một phần cơ ngực rắn chắc đầy mê hoặc.

Giản Chiếu Nam đứng hình, đành bất động mặc cho cô làm loạn.

Bì Dập An bắt đầu hôn tỉ mỉ từ cằm anh, khẽ cắn nhẹ rồi liếm chậm. Cô cố ý muốn xem người đàn ông nghiêm túc này sẽ từng chút một chìm đắm vào bể dục như thế nào.

“… Ưm…” Giản Chiếu Nam ngửa mặt thở dốc, lắp bắp gọi tên người trong lòng: “… Dập… Dập An.”

Bì Dập An vùi đầu vào cơ ngực anh mà liếm mút, tạo nên những vết đỏ mờ ám đầy kích thích. Tiếng nước dâm mỹ vang lên rõ mồm một trong không gian yên tĩnh của phòng khách. Tay cô cũng không chịu để yên, cô kéo vạt áo sơ mi ra khỏi thắt lưng anh, luồn thẳng tay vào từ gấu áo rồi vuốt dọc theo đường cong của eo tiến dần lên trên. Ý đồ khiêu khích vô cùng rõ rệt.

Giản Chiếu Nam từ lâu đã có phản ứng sinh lý mãnh liệt. Anh giữ chặt lấy đôi tay đang làm loạn của cô, nghiến răng nói: “Em ngoan một chút đi, cứ tiếp tục thế này là anh không nhịn nổi nữa đâu.”

Bì Dập An kéo đôi tay đang lúng túng của anh đặt thẳng lên bộ ngực trần của mình, nhếch môi cười quyến rũ: “Ai bắt anh phải nhịn đâu? Em muốn anh làm em cơ mà.”