Bìa [THLN] – Chương 14: Kẻ tâm thần
THLN

[THLN] – Chương 14: Kẻ tâm thần

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

3394 từ · 15 phút đọc

Kẻ tâm thần

Nhiệm vụ ghi hình cuối cùng tại Australia là nhảy dù từ độ cao hàng nghìn mét. Tổ sản xuất đã phải cử nhân viên nhảy thử một lần trước khi các khách mời chính thức thực hiện. Trong số đó có một cô bé nhân viên sợ độ cao đến mức mặt cắt không còn giọt máu, khóc lóc thảm thiết suốt nửa tiếng đồng hồ nhưng vẫn cắn răng nhảy xuống. Công việc là thế, nếu nhân viên hậu trường không nếm trải trước cái cảm giác đứng giữa lằn ranh sinh tử đó, sẽ chẳng ai biết vấn đề nằm ở đâu để cân nhắc xem dàn khách mời có chịu đựng nổi hay không.

“Chị An, thực ra hôm qua chị không cần thiết phải nhảy thử cùng bọn em đâu,” Giang Sơn vừa thu dọn đồ đạc vừa nói.

Bì Dập An thản nhiên đáp: “Nhảy dù miễn phí cơ mà, dại gì mà không chơi.”

Giang Sơn rùng mình một cái, nhìn cô đầy thán phục: “Chị đúng là đồ biến thái mà…”

Trong lúc hai người nói chuyện, buổi quay phim quan trọng cuối cùng trước khi các khách mời nhảy dù bắt đầu. Bì Dập An nấp sau máy quay, đôi tay thoăn thoắt liên tục viết những từ khóa gợi ý lên bảng trắng cho Ngôn Tinh Đồ xem để điều phối nhịp độ. Sau khi dàn khách mời leo lên trực thăng cất cánh, công việc của tổ biên kịch tạm thời kết thúc. Tranh thủ lúc rảnh rỗi hiếm hoi, mấy người họ vội vàng kéo nhau đi ăn cơm.

Nhiệt độ ở Úc lúc này không quá cao, trung bình chỉ khoảng 20 độ, nên mấy hộp cơm xếp đống trên bãi đất trống cũng không sợ bị ôi thiu.

Lấp Lánh mở hộp cơm ra, vừa lùa viên bò sốt cà chua vào miệng nhai ngấu nghiến vừa cảm thán: “Mọi người còn nhớ cái lần chúng ta đi quay ở sa mạc không? Khó khăn lắm mới có được 15 phút ăn cơm thì đống đồ ăn đã thiu sạch sành sanh rồi.”

“Thế còn tốt chán, cái lần cả lũ phải nuốt mì tôm sống với nước lạnh mới gọi là ám ảnh kinh hoàng!” Tiểu A chen mồm phản bác.

Cả tổ biên kịch nghe vậy đều bật cười. Bì Dập An nhìn hộp khoai tây nghiền đựng trong khay nhựa trên tay mình, khẽ thở dài: “Giá mà có cơm trắng nóng hổi thì tốt biết mấy.”

Á Nam lườm cô một cái sắc lẹm: “Mơ mộng hão huyền gì thế bà chị, giữa cái nơi khỉ ho cò gáy này có cái nhét vào bụng là tốt lắm rồi.”

Không ngờ đến tối hôm đó, họ lại được ăn cơm trắng thật, thậm chí trên khay đồ ăn còn có cả anh đào tươi rói để tráng miệng.

Á Nam xúc một thìa cơm lớn tống đầy vào mồm, vừa nhai vừa cảm thán: “Bì Dập An, chị đúng là nói quở mà linh thật đấy.”

Tưởng Đông vừa hay cũng đi lấy cơm hộp đi ngang qua, nghe thấy vậy liền lườm Á Nam một cái, mở miệng nói đùa: “Á Nam, cô tốt nghiệp trường nào thế hả? Thành ngữ dùng sai bét nhè, cái này phải gọi là ‘cầu được ước thấy’ mới đúng chứ.”

“Kệ tôi, tôi cứ thích sướng miệng thế đấy.” Á Nam lập tức cãi lại, rồi hạ thấp giọng buôn chuyện tiếp: “Mà công nhận Cố Duyên cũng chịu chơi thật đấy, quay cái show này mà dám bỏ tiền túi ra thầu trọn gói cơm nước cho cả đoàn luôn, rốt cuộc một năm anh ta kiếm được bao nhiêu tiền không biết!”

Bì Dập An đang ăn thì khựng lại, ngước mắt hỏi lại: “Đây là Cố Duyên mời sao?”

Tưởng Đông ho khan một tiếng, ánh mắt hơi chột dạ né tránh: “Đúng vậy.”

Bì Dập An bỗng thấy cổ họng đắng ngắt, nuốt không trôi miếng cơm nào nữa. Cô ăn qua loa đại khái cho xong chuyện rồi lập tức đứng dậy quay lại làm việc.

Ngày mai cả đoàn sẽ bay sang trạm cuối cùng là Nhật Bản. Một bộ phận nhân viên kỹ thuật sẽ đi trước một bước để tiền trạm và chuẩn bị bối cảnh. Công việc của Bì Dập An là trao đổi, định hướng nội dung với khách mời nên cô buộc phải bám sát Ngôn Tinh Đồ – người hiện đang ở chung phòng khách sạn với Cố Duyên.

Lúc cô vào phòng, Ngôn Tinh Đồ đang nằm bò trên giường, còn Cố Duyên thì vừa từ phòng tắm đi ra. Mái tóc cậu còn hơi ướt, vài giọt nước vương trên bờ vai rộng, gương mặt mộc dưới ánh đèn sắc nét và đẹp đến mức vô lý.

Bì Dập An và Tưởng Đông đứng nép sau máy quay sát đất để quan sát. Tưởng Đông nhìn cái thân hình cực phẩm kia mà thở dài: “Cùng là cấu tạo từ da từ thịt như nhau, sao cái thằng này lại có thể đẹp trai đến mức như thế nhỉ?”

Bì Dập An cúi đầu cười khẽ, nhỏ giọng trêu chọc: “Chắc lúc Nữ Oa nặn người thì cậu ta được bà ấy nặn tỉ mỉ từng chút một, còn anh thì bị bà ấy tiện tay vẩy bùn lên thôi.”

Cố Duyên nhìn qua tấm gương lớn trong phòng, bắt trọn khoảnh khắc Bì Dập An đang ríu rít nói cười với người đàn ông khác. Ánh mắt cậu trong phút chốc càng liền trầm xuống. Cậu thầm nghĩ trong lòng, người phụ nữ này đến đây để làm việc hay để tán gẫu với đàn ông vậy?

Cậu xoay người, dửng dưng nói với Ngôn Tinh Đồ: “Về nước là em phải vào ngay đoàn phim Cẩm Y Vệ đúng không?”

Ngôn Tinh Đồ lập tức bật dậy như tôm tươi, mắt sáng rực nhìn Cố Duyên: “Anh Duyên, sao anh biết hay thế?”

Hai khách mời bắt đầu tương tác, biên kịch dĩ nhiên phải lập tức tập trung theo sát tiến độ để bắt nhịp. Thấy Bì Dập An cuối cùng cũng chịu ngậm cái miệng đáng ghét kia lại, Cố Duyên mới hài lòng khẽ nhếch môi, chậm rãi đáp lại Ngôn Tinh Đồ: “Làm sao anh không biết được, đạo diễn Tào vốn có quan hệ rất thân thiết với anh mà.”

Bì Dập An nhanh chóng dùng bút lông viết bốn chữ “Thỉnh giáo diễn xuất” lên bảng gợi ý rồi giơ cao cho Ngôn Tinh Đồ.

Cậu nhóc này đầu óc nảy số rất nhanh, hiểu ý ngay lập tức, liền quay sang nói với Cố Duyên: “Anh Duyên, thực ra em thấy lo lắm. Nghe nói đạo diễn Tào nghiêm khắc cực kỳ. Anh diễn giỏi như vậy, có thể dạy kèm, chỉ bảo cho em một chút được không?”

Lời này của cậu nhóc hoàn toàn là thật lòng chứ không hẳn là nịnh nọt. Cố Duyên vốn là thủ khoa đầu vào khoa diễn xuất của học viện danh giá. Những năm qua dù lịch trình công việc dày đặc nhưng thành tích học tập của cậu chưa bao giờ sụt giảm, năm nào cũng chễm chệ đứng nhất trường, chưa kể cậu còn từng nhận được đề cử Nam chính xuất sắc nhất tại giải Kim Tượng danh giá khi tuổi đời còn rất trẻ.

Cố Duyên cười nửa miệng, giọng lười nhác: “Cũng không phải là không được, nhưng em muốn xem đoạn nào?”

Mắt Ngôn Tinh Đồ sáng bừng lên, vốn dĩ cậu nhóc chẳng kỳ vọng một đại ngôi sao kiêu ngạo như Cố Duyên sẽ dễ dàng đồng ý: “Đoạn Lưu Triệt quyết liệt với Hoàng hậu trong Nhất Thế Đế Nghiệp được không anh? Em đã cày đi cày lại đoạn đó không biết bao nhiêu lần rồi!”

“Được thôi, nhưng phải có người diễn cùng chứ. Ở đây đào đâu ra Hoàng hậu bây giờ?” Cố Duyên thản nhiên buông một câu, chất giọng lười nhác vang lên.

Ngay lập tức, tất cả mọi ánh mắt trong phòng đều đồng loạt đổ dồn về phía Bì Dập An. Trong cái không gian này hiện tại, chỉ có duy nhất cô là phụ nữ. Mấy cô nàng tiểu hoa hay nữ diễn viên khác trong đoàn đều đã về phòng đi ngủ từ sớm, chẳng ai có gan lôi họ dậy vào cái giờ oái oăm này cả.

“Đừng… đừng nhìn tôi, tôi không biết diễn đâu.” Bì Dập An bị những ánh mắt sáng quắc, nóng rực kia dọa cho giật mình, theo bản năng lùi lại một bước.

Nhưng Ngôn Tinh Đồ đã nhanh như cắt nhảy xuống giường, lao tới nắm tay kéo tuột cô đến trước máy quay, hai tay chắp lại rối rít cầu xin: “Chị An, em cầu xin chị đấy, cứu em một mạng đi!”

Đứng bên cạnh, khóe miệng Cố Duyên lặng lẽ nhếch lên một độ cong đắc thắng, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng cô.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Như thể thực sự đặt mình vào giữa cung Trường Môn tráng lệ nhưng thê lương, Trần hoàng hậu A Kiều đứng trước gương đồng, buông xõa mái tóc dài. Một bàn tay to, rắn rỏi luồn vào tóc nàng, nhận lấy chiếc lược ngọc khắc hoa mẫu đơn. Hắn thấp giọng cười, thanh âm chất chứa sự sầu muộn: “A tỷ lúc nào cũng xinh đẹp động lòng người như vậy.”

Trần A Kiều mỉm cười nhìn người đàn ông cao lớn đang đội mũ Thập Nhị Lưu hiện lên trong gương, khẽ hỏi: “Triệt nhi, A tỷ so với Vệ thị kia thì thế nào?”

Lưu Triệt vẫn đang tỉ mỉ, nhẹ nhàng chải từng lọn tóc cho nàng, nghe vậy không cần nghĩ ngợi, đáp ngay: “Chỉ là hạng ca tì, sao có thể đặt lên bàn cân cùng A tỷ.”

Tiếp theo chính là phân cảnh Lưu Triệt bế thốc A Kiều lên sập gỗ, ôm chặt vào lòng để tâm sự chuyện xưa. Bì Dập An ngồi trên ghế chờ Cố Duyên đến bế, trong lòng vừa xấu hổ vừa căng thẳng đến mức tim đập loạn nhịp. Cả phòng bao nhiêu con người đang nhìn chằm chằm, lại còn có họng máy quay ghi hình chĩa thẳng vào, cô thầm cảm thán làm cái nghề diễn viên này đúng là không phải việc dành cho người bình thường.

Đến khi một vòng tay cơ bắp, rắn chắc như gọng kìm nhẹ nhàng bế bổng cả cơ thể cô lên, Bì Dập An phải nén chặt tiếng hét suýt chút nữa là bật ra khỏi cổ họng. Cô nhắm nghiền hai mắt, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của Cố Duyên.

Cô bị đặt nằm xuống chiếc giường của cậu. Ngay sau đó, thân hình cao lớn của Cố Duyên cũng nằm nghiêng xuống, ép sát vào người cô, để cô gối đầu lên cánh tay vạm vỡ của mình, bàn tay còn lại nhẹ nhàng vỗ về trên tấm lưng mảnh mai của cô. Cố Duyên ghé sát, thì thầm vào tai cô những lời âu yếm đầy mê hoặc.

“A tỷ, còn nhớ khi còn nhỏ, cô mẫu hỏi trẫm, nếu lấy A Kiều làm vợ có tốt không.” Cố Duyên áp sát mặt vào đỉnh đầu Bì Dập An, thần sắc trên mặt đầy si mê, nhưng trong đáy mắt lại thoáng hiện lên tia oán hận, cảm xúc vô cùng phức tạp, cuộn trào.

Bì Dập An nằm cứng đờ trong lồng ngực rộng lớn của Cố Duyên, ngay trên chiếc giường nồng nặc mùi đàn ông của cậu, hoàn toàn bị bao vây bởi mùi hương cơ thể đặc trưng của người đàn ông này. Vì Cố Duyên mặc rất ít đồ, lớp vải mỏng manh chẳng che chắn được bao nhiêu, nên gò má cô khi áp sát vào vòm ngực trần của cậu có thể cảm nhận rõ ràng từng đợt hơi ấm nóng bỏng tỏa ra phập phồng.

Nhịp tim cậu đập rất nhanh, thình thịch dội vào màng nhĩ cô. Cố Duyên không hề bình thản như vẻ bề ngoài, Bì Dập An thoáng cảm nhận được, dường như cái gã này còn căng thẳng, rạo rực hơn cả cô.

Môi cậu gần như dán chặt vào vành tai nhạy cảm của cô, hơi thở nóng hổi phả ra, giọng trầm thấp khàn khàn: “Trẫm nói, nếu cưới được A Kiều, nhất định sẽ đúc nhà vàng để giấu nàng trong đó.”

Bì Dập An không kìm được mà run bắn người, một luồng điện xẹt qua sống lưng, thực sự là quá gần, quá kích thích rồi.

Ngôn Tinh Đồ và Tưởng Đông đứng bên cạnh đều xem đến mức ngây người. Chỉ là quay show thôi mà, Cố Duyên trước ống kính máy quay lại có thể “chuyên nghiệp” đến mức thân mật, dung túng và không coi ai ra gì với Bì Dập An như thế, đúng là khiến người ta phải há hốc mồm kinh ngạc.

Căn phòng vốn không lớn, bầu không khí bỗng chốc trở nên ám muội, nóng bức quá mức cho phép. Rõ ràng quần áo trên người họ vẫn chỉnh tề trên người, nhưng thợ quay phim nhìn kiểu gì qua ống kính cũng thấy cảm giác dâm mỹ, giống như họ có thể lập tức lao vào lột sạch đồ của nhau mà quần nhau một trận nồng cháy, điên cuồng trên giường vậy.

“Được… được chưa?” Bì Dập An rốt cuộc không chịu nổi sự tra tấn thể xác này nữa, cô vùi gương mặt nóng bừng vào lồng ngực cậu, nhỏ giọng hỏi như muỗi kêu.

Bàn tay Cố Duyên vẫn chậm rãi vuốt ve mái tóc cô từng chút một, cậu cúi đầu, dùng âm thanh trầm đục chỉ đủ cho hai người nghe thấy mà nói: “Cô đi nhầm phòng rồi, ‘học sinh chuyển trường’ ạ.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đêm đó, khi Bì Dập An đang trằn trọc, lật qua lật lại không tài nào ngủ nổi trên giường khách sạn thì điện thoại bất ngờ rung lên báo có tin nhắn.

Đó là một số điện thoại lạ không lưu tên, nhưng vừa nhìn cái phong cách nhắn tin cộc lốc kia là cô biết ngay chủ nhân của nó là ai.

Nội dung chỉ vỏn vẹn bốn chữ ngắn ngủi: “Tôi ở dưới lầu.”

Ngắn gọn, súc tích, y hệt cái tính cách cạy miệng không ra nửa lời của cậu ta.

Bì Dập An giật mình ngồi bật dậy trên giường. Đang định nhắm mắt giả vờ không thấy để ngủ tiếp thì tin nhắn thứ hai lại tinh tinh ập đến: “Xuống đây.”

Đúng là cái đồ tâm thần!

Bì Dập An tức đến mức suýt chút nữa là ném văng cái điện thoại. Cân nhắc, đấu tranh tư tưởng một hồi, cô vẫn quyết định xỏ dép xuống lầu, cô muốn xem rốt cuộc Cố Duyên muốn giở cái trò quái quỷ gì.

Lúc cô mặc quần áo khua chân múa tay vẫn làm Á Nam tỉnh giấc. Thấy cô bạn thân mơ màng cất tiếng hỏi đi đâu đêm hôm thế này, Bì Dập An đành chột dạ nói dối là đói bụng quá không ngủ được nên đi tìm cái gì bỏ vào mồm.

Á Nam xoay người ngủ tiếp, Bì Dập An lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, thấy bản thân mình giống như đang đi… hẹn hò lén lút, vụng trộm với nhân tình vậy.

Cũng may Cố Duyên còn biết điều mà tìm một góc khuất tối tăm để đứng đợi. Bì Dập An tìm thấy cậu ở ngay một góc ngoặt khuất ánh đèn.

Cậu đã thay một bộ đồ khác, chiếc áo hoodie đen đơn giản rộng rãi, mũ trùm đầu kéo lên che kín, bên trong còn đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai ép xuống rất thấp, che gần hết khuôn mặt sắc sảo. Nhưng Bì Dập An vẫn nhận ra cái dáng vẻ đó ngay lập tức.

Dù có đứng giữa đám người nước ngoài cao lớn, thô kệch đi chăng nữa, Cố Duyên vẫn vô cùng nổi bật, hút mắt. Chân dài, eo thon, bờ vai rộng vững chãi, gương mặt nhỏ nhắn ăn hình, bất cứ lúc nào cậu cũng là ngôi sao tỏa sáng nhất trong đám đông.

Trên tay cậu đang cầm một hộp đồ ăn bằng giấy, vừa thấy cô tiến lại gần liền đưa thẳng vào tay cô.

“Tưởng Đông nói buổi tối chị không ăn được mấy.” Giọng Cố Duyên vẫn bình thản, dửng dưng như cũ, nửa khuôn mặt giấu trong bóng tối không nhìn rõ cảm xúc, nhưng cái thái độ tự nhiên này cứ như thể cậu và cô là đôi bạn thân lâu năm không bằng, cậu hỏi: “Không phải nói muốn ăn cơm sao? Sao có cơm rồi lại không ăn?”

Bì Dập An nhíu chặt mày, cô thấy toàn thân khó chịu, nghẹn họng nửa ngày mới thốt ra được một câu gặng hỏi: “Cố Duyên, rốt cuộc cậu có ý gì đây?”

Chính Cố Duyên cũng chẳng biết bản thân mình bị cái quái gì làm cho chập mạch, nửa đêm nửa hôm đột nhiên lại phát điên chạy đến đây để tìm cô. Cậu thừa biết cái hành động lén lút này nguy hiểm đến mức nào đối với một đại minh tinh, nhưng cậu thực sự không nhịn nổi luồng khí nóng đang cào xé trong lòng.

Cái dáng vẻ ngoan ngoãn, mềm mại khi nằm gọn trong lòng cậu lúc nãy khiến cả người cậu khô nóng, bứt rứt, cậu thực sự rất muốn đến để nhìn cô thêm một cái cho bớt ngứa ngáy.

Nhưng trong mắt cô lúc này, chắc chắn cậu như một kẻ cợt nhả, thần kinh và khó hiểu.

Nghĩ đến đó, cậu bực bội đưa tay kéo thấp vành mũ lưỡi trai xuống, rũ mắt nhìn chằm chằm vào mũi chân cô, trầm giọng hỏi: “Chị thực sự không nhớ tôi sao?”

Bì Dập An đương nhiên là nhớ, khoảnh khắc cậu rỉ tai nói câu đó lúc quay hình ban nãy cô đã lập tức nhớ ra rồi. Nhưng thì sao chứ? Cậu muốn nhắc cho cô nhớ lại cái bộ dạng thảm hại, nhục nhã của cô ngày xưa à?

“Nhớ, rồi sao?” Bì Dập An không thể hiểu nổi cậu muốn cái gì, đối xử với cô lúc nóng lúc lạnh, vừa mới ban ngày công khai chỉ trích thái độ làm việc của cô tệ hại trước mặt bao người, đêm đến lại đặt cơm cho cả đoàn chỉ vì một câu nói bâng quơ của cô.

Cố Duyên im lặng, hai tay đút sâu vào túi áo hoodie, mũi chân phải cứ di di trên mặt đất một cách bồn chồn, nôn nóng. Cậu không muốn nhìn thẳng vào mắt Bì Dập An, vì sự thiếu kiên nhẫn, chán ghét trong mắt cô quá rõ ràng, cậu càng nhìn thì tâm trí lại càng rối loạn, nảy sinh ham muốn nguyên thủy.

Bì Dập An đợi mãi không thấy cậu hé răng nói câu nào, bắt đầu mất kiên nhẫn, gắt lên: “Cậu nói cái gì đi chứ!”

Cố Duyên lúc này mới ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt sâu hoắm, nặng nề nhìn sâu vào mắt cô một cái, rồi không thốt ra thêm một lời nào, dứt khoát quay người bỏ đi thẳng vào màn đêm.

Bì Dập An đứng ngây người tại chỗ nhìn cái bóng lưng cao lớn kia, tức điên người mắng thầm một câu: “Mẹ kiếp, đồ điên!”

Hộp đồ ăn nóng hổi trên tay bị cô tiện tay ném thẳng bành bạch vào thùng rác bên đường. Bì Dập An thậm chí chẳng buồn mở ra xem bên trong rốt cuộc là món ngon gì.

Dù sao thì, cô cũng chẳng thèm quan tâm.