Trạm dừng chân tiếp theo sau Thái Lan chính là Australia.
Từ sân bay quốc tế Suvarnabhumi bay đến Brisbane còn phải quá cảnh ở Singapore, hành trình dài dằng dặc khiến ai nấy trong đoàn đều mệt rũ rượi. Ngôn Tinh Đồ rướn cổ nhìn sang Bì Dập An – người suốt hai ngày nay luôn giữ vẻ mặt lạnh băng, căng thẳng như dây đàn, cuối cùng cậu nhóc cũng biết điều mà không dám lại gần làm phiền.
Cậu ngồi cạnh Cố Duyên, thật sự không nhịn được tính tò mò mà hạ thấp giọng hỏi nhỏ: “Anh Duyên, chị biên kịch nhà mình từng đắc tội gì anh à?”
Biên kịch nhà mình?
Cố Duyên rũ mắt xuống, che giấu sự bực bội đang cuộn trào trong lòng. Cậu chỉ buông một câu cộc lốc “Không có” rồi kéo bịt mắt xuống, trưng ra bộ dạng hoàn toàn không muốn tiếp chuyện. Ngôn Tinh Đồ thấy vậy cũng biết ý, không dám ho he thêm câu nào.
Kể từ sau lễ hội té nước, Bì Dập An cũng chẳng thèm liếc nhìn Cố Duyên lấy một cái. Đồng nghiệp trong đoàn đa phần đều đã biết chuyện biên kịch Bì bị Cố Duyên mắng thẳng mặt là “thái độ kém”. Hai người họ cứ như mặt trăng mặt trời, nhìn nhau không thuận mắt. Ngay cả đạo diễn Lý cũng phải lại gần hỏi thăm vài câu, còn những người kỳ cựu thì âm thầm khuyên Bì Dập An nên nhẫn nhịn một chút. Dù sao đợt quay phim này cũng chỉ kéo dài mười lăm ngày, thực sự không cần thiết phải đắc tội với một đại minh tinh đang nổi như cồn như Cố Duyên.
Bì Dập An đều vâng dạ cho qua chuyện. Cô tự ý thức được mình chỉ là một biên kịch nhỏ mới vào nghề, lấy tư cách gì mà đối đầu với ngôi sao lớn? Không trêu vào được thì cô trốn, chẳng lẽ không được sao?
Đến Australia, một hoạt động quan trọng trong kịch bản không thể thiếu chính là đi ôm gấu túi Koala. Công viên Koala Lone Pine là một trong mười vườn thú hàng đầu thế giới, cũng là khu bảo tồn chuyên nghiệp sớm nhất dành cho loài vật này. Ở đây, gấu Koala có mặt khắp nơi, ngoài việc ngủ trương mắt trên cây, chúng còn chạy nhảy tung tăng dưới đất.
Theo kịch bản đã sắp xếp, Ngôn Tinh Đồ trong vai hướng dẫn viên du lịch, bấm đốt ngón tay thở dài than vãn rằng phí ôm Koala tận 18 đô Úc một người. Bảy người gộp lại là 126 đô, đổi ra nhân dân tệ cũng hơn 600 tệ, đúng là đau ví thật sự.
Cố Duyên cười lớn, choàng tay ôm lấy vai Ngôn Tinh Đồ, trêu chọc cậu nhóc mới mười lăm tuổi đã biết tính toán chi ly. Trông cậu lúc này vô cùng vui vẻ, gương mặt rạng rỡ chẳng còn chút u ám nào.
Dù lên hình trông có vẻ hào hứng nhưng thực tế việc ôm Koala chụp ảnh chẳng dễ chịu chút nào. Trên người chúng nồng nặc mùi lá khuynh diệp rất hắc và nồng. Văn Huệ Di vừa ôm xong, việc đầu tiên bà làm là đi rửa tay thật sạch (dĩ nhiên là ở góc khuất ngoài ống kính).
Sau màn ôm Koala là tiết mục cho chuột túi ăn. Thức ăn cho chúng chỉ có 2 đô Úc một túi, rẻ hơn phí ôm Koala nhiều.
Cố Duyên dường như đặc biệt có duyên với động vật. Ngoài việc ôm Koala rất suôn sẻ, không ít chú chuột túi nhỏ cứ vây lấy cậu và tỏ ra rất hiền lành. Có một con thậm chí còn chống hai chân trước lên tay cậu để ăn thức ăn trong lòng bàn tay, ăn xong còn dụi cái đầu nhỏ vào người cậu như muốn hôn, khiến mọi người xung quanh đều trầm trồ kinh ngạc.
Bì Dập An thực ra không mấy mặn mà với lũ động vật này, đặc biệt là chuột túi, cô thậm chí còn hơi sợ chúng. Nhưng người tính không bằng trời tính, càng sợ cái gì thì cái đó càng tìm đến tận cửa.
Một con chuột túi sau khi ăn xong liền nhảy tót về phía Bì Dập An. Ban đầu nó chỉ đùa giỡn trước ống kính, nhưng sau đó lại lao thẳng về phía cô. Nhìn những khối cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay nó, Bì Dập An phát khiếp. Cô theo bản năng lùi lại phía sau mà quên mất sau lưng mình là một con dốc nhỏ. Kết quả là, ngay tại vườn thú nơi xứ người, cô bị một con chuột túi đuổi theo đến mức thét chói tai rồi ngã lăn nhào xuống dốc.
Mọi người chưa kịp phản ứng, ngay cả nhân viên các tổ khác cũng sững sờ.
Cố Duyên là người đầu tiên lao tới. Lúc đó cậu đang bị vây quanh bởi lũ chuột túi nhỏ, và thế là chúng cũng nhảy tót theo sau hướng có thức ăn trên tay cậu.
Trong cơn choáng váng, Bì Dập An trơ mắt nhìn Cố Duyên dẫn theo một đàn chuột túi hùng hổ xông về phía mình. Khoảnh khắc đó, cô hoàn toàn tuyệt vọng. Cô cảm thấy mình ghét Cố Duyên là có lý do cả, hai người chắc chắn là xung khắc đến mức không thể dung hòa. Cuối cùng, cô bị dọa đến mức tim đập chân run rồi ngất xỉu tại chỗ.
Đến khi Cố Duyên bế được Bì Dập An ra khỏi bầy chuột túi, mọi người mới hoàn hồn, ồn ào vây quanh.
Hai tiếng sau, Bì Dập An tỉnh lại trong phòng nghỉ của vườn thú. Cô sờ lên phía sau gáy vẫn còn hơi đau nhói, thấy một cô bé thực tập sinh trong tổ đang ngồi cạnh mình.
“Chị An, chị tỉnh rồi! Mọi người sợ chết khiếp luôn ấy!” Cô bé vẻ mặt vẫn còn nét kinh hãi nói với cô.
Nghĩ đến bộ dạng thảm hại của mình lúc đó, Bì Dập An hận không thể bay ngay về nước cho đỡ nhục. Cô nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Chị đang ở đâu thế này?”
Thế là cô thực tập sinh bắt đầu liến thoắng kể lại những gì đã xảy ra sau khi cô ngất đi.
Chính Cố Duyên là người đã bế thốc cô lên, mặt cậu đen như nhọ nồi, quát tháo đạo diễn mau đi tìm bệnh viện. Trông cậu cực kỳ căng thẳng, cứ ôm chặt lấy cơ thể cô không rời tay, làm nhân viên có mặt ở đó đều phát khiếp. May mà có một khách du lịch vốn là bác sĩ đã giúp chẩn đoán, nói cô chỉ bị chấn động tâm lý do quá sợ hãi chứ không có vấn đề gì nghiêm trọng khác.
Lúc đó Cố Duyên mới thở phào nhẹ nhõm, cứ hỏi đi hỏi lại bác sĩ chắc chắn cô không sao mới yên tâm. Vị bác sĩ kia cũng không thấy phiền, trái lại còn cười hì hì nói với Cố Duyên một câu: “Anh chắc hẳn phải yêu bạn gái mình lắm nhỉ.”
Nghe đến đây, Bì Dập An đã kinh ngạc đến há hốc mồm. Cô cảm thấy con bé này đang thêu dệt chuyện cổ tích thì có.
“Thật mà chị An, em không lừa chị đâu!” Cô bé suýt chút nữa là giơ tay thề, rồi không ngừng cảm thán: “Không ngờ quan hệ giữa chị và anh Cố Duyên lại tốt đến thế. Trước đây bọn em cứ tưởng hai người có mâu thuẫn. Mà nghĩ lại cũng đúng, hai người từng hợp tác, còn đăng ảnh chụp chung nữa, chắc chắn ngoài đời là bạn thân rồi.”
Nhìn ánh mắt hâm mộ của cô bé, Bì Dập An chỉ biết cứng đờ người gật đầu.
Nếu đã không sao thì phải quay lại làm việc thôi. Suốt dọc đường đi, Bì Dập An cứ đắn đo mãi việc có nên nói lời cảm ơn với Cố Duyên không, nhưng cứ nghĩ đến cảnh cậu dẫn cả đàn chuột túi lao rầm rầm về phía mình là cô lại dẹp ngay ý định đó. Chuyện này rốt cuộc là cái quái gì cơ chứ?
Khi đến địa điểm quay, đoàn phim đang thực hiện cảnh cuối tại vườn thú Lone Pine, xem màn biểu diễn xén lông cừu đặc trưng của Australia.
Những con cừu to béo bị nhân viên thô bạo ấn phịch xuống đất, lưỡi dao cạo chuyên nghiệp lướt đi điêu luyện, xén sạch từng mảng lông cứ như đang lột phăng chiếc áo khoác mùa đông của chúng vậy. Trút bỏ lớp lông xù xì, cơ thể con cừu bỗng chốc trở nên gầy gò, nhỏ bé hẳn. Cuối buổi biểu diễn, mỗi du khách đứng xem đều được phát một mẩu lông cừu nhỏ để làm kỷ niệm.
Vì có đoàn phim đang ghi hình nên khách du lịch vây quanh xem cực kỳ đông, trong đó khách Trung Quốc đã chiếm mất một nửa. Có mấy cô gái trẻ nhận ra người nổi tiếng liền điên cuồng gào thét tên Cố Duyên, khiến nhân viên bảo vệ phải đổ mồ hôi hột mới ngăn cản nổi. Cuối cùng, Cố Duyên buộc phải đứng ra ký tên và chụp ảnh cùng thì đám đông cuồng nhiệt đó mới chịu giữ trật tự.
Bì Dập An quay trở lại vị trí làm việc, đám đồng nghiệp lại xúm năm tụm ba vào hỏi thăm một hồi. Ngay cả Thanh Y cũng bày ra vẻ mặt quan tâm lại gần bắt chuyện, khiến những người không biết chuyện nhìn vào còn tưởng cô là nhân vật tầm cỡ nào đó. May mà Cố Duyên không có phản ứng gì lạ. Cậu thậm chí còn chẳng thèm bố thí cho cô lấy một cái liếc mắt, dửng dưng như thể cái gã đàn ông lo sốt vó lên như bị lửa đốt hai tiếng trước không phải là mình vậy.
Bì Dập An thầm thở phào nhẹ nhõm, cố gắng ngó lơ những ánh mắt tò mò, kỳ lạ của đồng nghiệp xung quanh dồn về phía mình.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Một giờ chiều, Lạc Nhất mới lười nhác mở mắt tỉnh dậy trên giường. Theo bản năng của một thằng đàn ông, cậu với lấy điện thoại check WeChat và tin nhắn, nhưng không ngoài dự đoán, Bì Dập An chẳng thèm rep lấy một câu.
Quăng mạnh cái điện thoại sang một bên, Lạc Nhất bực dọc, tức tối nhảy loi choi trên giường một hồi lâu để xả cục nghẹn trong lòng.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi bước xuống lầu, cậu nghe thấy tiếng show giải trí phát ra từ phòng khách. Lạc Nhất tiến lại gần thì thấy anh trai mình – Giản Chiếu Nam đang ngồi ngay ngắn trên sofa, dán mắt vào màn hình TV với vẻ mặt nghiêm túc đến mức đáng sợ.
Thấy buồn cười, Lạc Nhất cố tình lên tiếng trêu chọc: “Anh, hiếm khi thấy anh lại có hứng thú xem mấy cái chương trình giải trí nhảm nhí này đấy.”
Giản Chiếu Nam không thèm quay đầu lại, mắt vẫn dán chặt vào TV, chỉ ừ hử một tiếng trong cổ họng rồi bảo: “Đồ ăn ở trong tủ lạnh, em tự hâm nóng lại nhé.”
Lạc Nhất mở tủ lạnh ra nhìn, dám cá đống thức ăn này là tác phẩm của mẹ cậu. Nhìn mấy món ăn thảm hại đến mức không nỡ nhìn kia, cậu chẳng biết anh mình làm sao mà có thể nuốt trôi được vào bụng, thế là đành rút điện thoại ra gọi đồ ăn bên ngoài.
“Anh, lần sau đừng để mẹ vào bếp nữa, lãng phí nguyên liệu quá.” Lạc Nhất đi tới nằm dài trên sofa, dùng khuỷu tay chống đầu, cùng xem cái show giải trí chán ngắt đang phát trên TV.
Giản Chiếu Nam cười mắng: “Thằng ranh này, để mẹ mà nghe thấy câu này thì mẹ không lột da em ra mới lạ đấy.”
“Thì em chẳng cậy có anh bảo kê còn gì.” Lạc Nhất lười biếng với lấy quả táo trên bàn trà nhét vào miệng nhấm nháp.
Từ nhỏ đến lớn, ông anh trai này đã gánh thay cậu bao nhiêu chuyện, bị mắng thay bao nhiêu lần rồi? Thật sự là không đếm xuể. Ngay cả bố mẹ cũng cằn nhằn bảo Lạc Nhất hư hỏng, ngang ngược đều là do một tay Giản Chiếu Nam chiều chuộng quá mà ra. Đối với đứa em trai này, Giản Chiếu Nam đúng là có cầu tất ứng, chưa bao giờ từ chối điều gì.
Lạc Nhất nằm vật vờ trên sofa ăn táo, ánh mắt cậu liếc xéo nhìn nghiêng Giản Chiếu Nam, trong lòng đột nhiên nảy ra một suy nghĩ cực kỳ kích thích. Nếu anh mình biết mình đã ngủ với Bì Dập An, đã đè người phụ nữ của anh ấy ra mà dập, thì anh ấy sẽ có phản ứng thế nào nhỉ?
Liệu người đàn ông luôn điềm tĩnh này có còn giữ được vẻ mặt bình thản, như không có chuyện gì trước cơn bão như thế không?
Liệu anh ấy có tiếp tục nhường nhịn, dung túng cho mình vô điều kiện như suốt mười tám năm qua nữa không?
Nghĩ đến cảnh tượng đó, lồng ngực Lạc Nhất khẽ phập phồng, cậu thực sự thấy tò mò đến ngứa ngáy rồi đấy.
![Bìa [THLN] – Chương 13: Chuột túi](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)