Nghề biên kịch show thực tế ở Trung Quốc mới chỉ nhen nhóm được vài năm gần đây. Trước khi làn sóng show giải trí Hàn Quốc tràn vào càn quét, truyền hình trong nước vốn chẳng hề có cái danh xưng “biên kịch” cụ thể này.
Khi Bì Dập An mới tốt nghiệp, được thầy hướng dẫn dắt mối vào một công ty, cô bắt đầu lao vào những ngày tháng lăn lộn quên trời đất cùng các đoàn phim điện ảnh. Cô làm đủ mọi việc vặt vãnh gộp lại, từ chân chạy việc sai vặt cho đến thợ chụp hậu trường, thỉnh thoảng còn kiêm luôn cả thư ký trường quay. Mức lương 8000 tệ một tháng đối với một sinh viên mới ra trường tuyệt đối là con số cao, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô phải bán mạng làm việc không quản ngày đêm.
Nhưng Bì Dập An không cam chịu hiện tại. Cô chấp nhận chịu khổ theo đoàn phim là vì muốn trở thành một biên kịch thực thụ, muốn tự tay viết ra những bộ phim điện ảnh và truyền hình xuất sắc. Thế nhưng cái tát của thực tế lại chẳng hề màu hồng như cô tưởng tượng.
Cái ngành biên kịch này cực kỳ tàn khốc. Những công ty chính quy còn có thể bám trụ qua ngày, chứ những biên kịch trẻ đơn độc chiến đấu thường xuyên bị lừa bản thảo, quỵt nhuận bút, bị đạo nhái trắng trợn, thậm chí chất xám mình vắt óc viết ra lại bị các “cây cao” trong ngành nẫng tay trên. Mất trắng tiền bạc đã đành, đến lúc phim ra mắt, tên ở mục biên kịch lại chễm chệ là của kẻ khác.
Những chuyện thối nát đó bình thường đến mức chẳng biết kêu oan ở đâu, người trong giới gọi chung là “quy tắc ngầm”.
Trải qua mười mấy năm lăn lộn, biên kịch trẻ hóa thành biên kịch trung niên, trầy da tróc vảy mới có chút tiếng nói, có thể đường hoàng ký tên mình vào tác phẩm, thì phía trên lại ban hành một đống lệnh cấm. Cái này không cho viết, cái kia không cho khai thác, khiến khung sườn câu chuyện đổ rạp, bản thảo thức trắng đêm viết ra bị trả về thành một xấp giấy lộn không hơn không kém.
Bì Dập An tự biết lượng sức mình, cô thấy mình chỉ là một con tốt thí nhỏ nhoi, chi bằng sớm đổi hướng nghề nghiệp mới là con đường sáng suốt.
Vừa hay nghe nói Học viện Hý kịch mời mấy biên kịch kỳ cựu người Hàn Quốc sang giảng dạy trong ba tháng, Bì Dập An cân nhắc một tuần rồi quyết định nộp đơn xin nghỉ việc, gói ghém đồ đạc đi học ké.
Ngay ngày đầu tiên, cô đã đi nhầm phòng. Đáng lẽ là phòng A306 thì cô lại đi lạc sang B306.
Thấy người trên bục giảng cũng nói tiếng Trung giọng Hàn lơ lớ nên cô không mảy may nghi ngờ. Có điều người nọ cứ thao thao bất tuyệt về hai chữ “biểu diễn”, làm cô thấy sai sai. Chẳng phải dạy viết kịch bản sao, sao cứ lôi điện ảnh vào làm gì?
Ở dãy ghế sát tường có một chàng trai đang nằm bò ra bàn, hình như đã ngủ gục từ lúc cô mới bước vào. Bì Dập An nhìn mà ngứa mắt, điều kiện tốt thế này không lo học hành lại chạy tới đây ngủ phí cả giời.
Lúc đó Bì Dập An đâu biết chàng trai kia chính là Cố Duyên. Cậu vừa quay xong bộ điện ảnh đầu tay, kiệt sức đến mức sắp lả đi, nghe giọng ông thầy người Hàn cứ tụng kinh bên tai nên không nhịn được mà sập nguồn, ngủ thiếp đi.
Vừa nếm trải sự đời cay đắng, Bì Dập An không kìm được cái tính lo chuyện bao đồng, cô ngồi xuống cạnh bên, đưa tay đẩy đẩy vai cậu: “Này bạn ơi, tỉnh lại đi, đang trong giờ học đấy.”
Cố Duyên vừa chợp mắt đã bị lay tỉnh, cục tức nghẹn ở cổ khiến cậu theo bản năng định nổi khùng, nhưng vừa ngước mắt lên đã thấy một cô gái lạ mặt. Cậu lạnh lùng liếc cô một cái đầy cảnh cáo, rồi xoay mặt sang hướng khác ngủ tiếp.
Bì Dập An vốn không phải hạng người thích xía vào việc người khác, nhưng chẳng hiểu sao lúc đó lại cứng đầu với Cố Duyên, cứ ngồi lầm bầm lảm nhảm mãi bên tai cậu không thôi.
Cố Duyên cuối cùng cũng phát điên vì tiếng lầm bầm như triều cường của cô. Cậu quay đầu lại nhưng vẫn nằm bò ra bàn, gương mặt không cảm xúc, đôi mắt dính chặt lấy cô đầy đe dọa: “Cô không phải người lớp này, là dân bên ngoài vào học ké đúng không?”
Bì Dập An mặt dày nói dối không chớp mắt: “Tôi là học sinh mới chuyển trường đến.”
Cố Duyên cười khẩy một tiếng đầy châm chọc, rõ ràng là chẳng tin lấy một chữ.
Đúng là một thằng nhóc chẳng đáng yêu chút nào, Bì Dập An nghĩ thầm. Cô định nhấc mông dời ghế ngồi xa cậu ra một chút thì bất ngờ bị giáo sư trên bục gọi tên.
“Cô gái phía sau kia, em lên đây diễn thử một con đười ươi xem nào.”
Bì Dập An suýt chút nữa ngã lăn khỏi ghế. Cô đứng bật dậy, ngơ ngác hỏi lại: “Thưa thầy, tại sao học biên kịch lại phải diễn đười ươi ạ?”
Lộ tẩy hoàn toàn. Cả lớp cười ồ lên. Có người tinh mắt nhận ra Cố Duyên liền hét lớn: “A Duyên, về khi nào thế? Sao lại ngồi một mình tít phía sau vậy?”
“Cô đi nhầm phòng rồi, ‘học sinh chuyển trường’ ạ.” Cố Duyên chẳng thèm để ý đến tiếng gọi kia, chỉ dán ánh mắt giễu cợt lên người Bì Dập An, cười nhạo.
Về sau, Cố Duyên lại đụng độ Bì Dập An trong một trường quay show giải trí.
Lúc đó đã là một năm sau, bộ phim điện ảnh cậu đóng chính bùng nổ truyền thông ngay sau khi ra mắt, cậu cùng dàn diễn viên tham gia một game show để quảng bá. Sau khi ghi hình xong phần của mình, quản lý kéo cậu sang trường quay bên cạnh để học hỏi cách những ngôi sao khác ghi hình.
Cậu chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra ngay cái bóng dáng của Bì Dập An.
Đúng lúc đến giờ nghỉ giữa buổi, một nam minh tinh trung niên ngoài bốn mươi trước mặt bao nhiêu người ngang nhiên ôm lấy một nữ diễn viên nhỏ mới mười mấy tuổi. Bàn tay thô bạo của gã luồn từ eo tuột dần xuống dưới, mắt thấy sắp chạm vào mông cô bé, đứa nhỏ sợ đến mức cứng đờ người, không dám động đậy. Trớ trêu thay, tất cả nhân viên công tác có mặt ở đó đều coi như mù, ai nấy bận việc nấy, chẳng một ai thèm ra tay giúp đỡ.
Ngay lúc này, Bì Dập An sầm mặt bước tới, dứt khoát đưa tay kéo mạnh cô bé kia lại về phía mình, giọng điệu gay gắt: “Đến giờ dặm lại phấn rồi, chuyên viên trang điểm đợi em lâu lắm rồi đấy.”
Cô diễn viên nhỏ như vớ được cọc bèn nhanh chóng chạy biến vào hậu trường.
“Rảnh háng thật.” Quản lý đứng cạnh Cố Duyên cũng chứng kiến toàn bộ cảnh này, mở miệng mỉa mai một tiếng.
Cố Duyên nhìn chằm chằm Bì Dập An. Nhìn cái cách cô đang cố nặn ra nụ cười nịnh nọt, khéo léo để đối phó với gã diễn viên trung niên dê xồm kia, cậu thầm nghĩ cái tật lo chuyện bao đồng của người phụ nữ này quả nhiên vẫn chẳng chừa được.
Quản lý của Cố Duyên vốn có quen biết với gã MC chính của show này. Lúc gã dẫn Cố Duyên qua để chào hỏi, giới thiệu quan hệ thì vừa vặn bắt gặp cảnh tượng gã MC đang chỉ thẳng mặt Bì Dập An mà mắng nhiếc xối xả, nước bọt văng tung tóe.
“Cô tưởng cô là cái thá gì hả, thể hiện cái mẹ gì ở đây? Chương trình bỏ tiền thuê cô về làm cái gì, việc chính của mình đã mọ mẫm xong chưa mà đã cuống cuồng lo chuyện thiên hạ? Ngu ngốc chết đi được mà tưởng mình tài giỏi lắm hả? Mau cút qua xin lỗi thầy Trương ngay cho tôi!” Gã MC vừa chửi bới vừa cầm xấp kịch bản trong tay đập bôm bốp vào trán cô.
Cố Duyên đứng cách đó không xa, ánh mắt cậu dán chặt vào bàn tay đang buông thõng bên hông của cô. Bàn tay Bì Dập An siết chặt lại thành nắm đấm, dùng lực mạnh đến mức các khớp xương nhô lên trắng bệch, run rẩy. Cậu cứ ngỡ với cái tính khí bướng bỉnh kia, cô sẽ thẳng tay ném đồ vào mặt lão già đó rồi hét lên “bà đây đéo làm nữa”. Nhưng không, cô nuốt nghẹn cục tức vào trong, cúi đầu, thốt ra một câu cam chịu: “Tôi xin lỗi.”
Học được cách khôn ngoan, biết cúi đầu trước hiện thực rồi đấy, Cố Duyên nghĩ bụng.
Kể từ sau hôm đó, một khoảng thời gian rất dài Cố Duyên không còn gặp lại cô, thậm chí cũng chẳng mảy may nhớ tới. Đến cái tên của cô cậu còn chẳng buồn biết, chỉ coi cô như một người qua đường tình cờ chạm mặt hai lần trong đời mà thôi.
Thế rồi chẳng biết từ ngày chết tiệt nào, cậu bắt đầu mơ thấy cô.
Tần suất những giấc xuân mộng ập đến ngày một dày đặc. Trong bóng tối âm u của một hội trường ồn ào đầy mùi kích thích, cậu và cô trốn vào một góc khuất, giữa ban ngày ban mặt mà lao vào nhau làm những chuyện dâm đãng, hoang dại nhất. Trong mơ, cậu đè cô ra, thô bạo lột sạch lớp quần áo vướng víu, bàn tay to bản sờ soạn khắp da thịt nóng bỏng, ẩm ướt của cô. Tiếng rên rỉ dâm đãng của người phụ nữ này quấn chặt lấy thính giác cậu, khiến dương vật cậu nổ tung vì kích thích. Cậu điên cuồng đâm lút cán vào hoa huyệt chặt chẽ của cô, cảm nhận dâm thủy nhớp nháp bôi trơn từng cú thúc ngập ngụa, bắn đầy tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cơ thể cô.
Một lần, hai lần, rồi ba lần… Giấc mơ ngập ngụa mùi tình dục ấy cứ lặp đi lặp lại khiến cậu phát điên.
Cho đến một ngày cậu đến đài truyền hình để ghi hình show mới, chỉ liếc mắt một cái qua đám đông, cậu đã lập tức nhận ra cô. Chỉ mới hai năm không gặp, cô dường như ngày càng nhuận sắc, mơn mởn và quyến rũ hơn, giống như một đóa hồng được nuôi dưỡng kỹ lưỡng, cuối cùng cũng đến ngày bung tỏa hương sắc, tỏa ra mùi vị đàn bà khiến đàn ông nhìn vào đã thấy ngứa ngáy.
Cậu nhìn thấy cô nhấn nút thang máy lên tầng 9. Do dự hồi lâu, lồng ngực phập phồng vì một dòng nhiệt chạy thẳng xuống dưới háng, cuối cùng cậu cũng bước chân lên tầng đó. Cậu đi thẳng về phía cô, đứng sát ngay cạnh bên, hạ thấp giọng gọi một tiếng đầy ái muội: “Chị gái”.
Chuyện chạm mặt ở thang máy sau đó bị người ta chụp lại, rùm beng lên tận hot search Weibo. Hoàng Sơn lúc đó ghé tai hỏi nhỏ có phải cậu thấy người ta ngon mắt nên nảy lòng tham, muốn sơ múi không.
Cố Duyên thầm nghĩ trong lòng: Ngứa chứ, sao lại không ngứa? Mẹ kiếp, cânu đã khao khát cô đến mức ngứa ngáy cả tâm can, thèm khát được đè cô ra mà dập suốt mấy năm nay rồi.
Nhưng khi mở miệng ra, tông giọng của cậu lại lạnh tanh, dửng dưng: “Em còn chẳng thèm để ý cô ta trông tròn méo thế nào.”
Ngày hôm sau khi đi gặp cô để bàn công việc, cậu lười nhác dựa tấm lưng dài vào ghế sofa, mắt nhìn thẳng phía trước, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm bố thí cho cô. Bộ dạng đóng kịch lạnh lùng này cuối cùng cũng lừa được con cáo già Hoàng Sơn.
Bì Dập An của hiện tại đã thay đổi rất nhiều. Cô xử lý mọi sự cố đột xuất phát sinh trên trường quay đều cực kỳ trơn tru, gặp ai cũng cười híp mắt, khéo léo đưa đẩy. Tất nhiên, trừ cậu ra. Trước mặt cậu, cô luôn giữ một khoảng cách lạnh nhạt, xa cách.
Cố Duyên vô tình nghe thấy cô đứng ở góc hành lang gọi điện thoại cho một người đàn ông khác. Tuy lời lẽ nói ra không nhiều, nhưng ngữ khí của cô dịu dàng, bình thản, thậm chí còn có chút thân mật nũng nịu khó giấu. Nó khác một trời một vực với cái giọng điệu lạnh như tiền khi cô nói chuyện với cậu.
Mẹ kiếp, thực sự là quá đáng mà. Trong lòng cậu dâng lên một ngọn lửa ghen tuông vô danh, thiêu đốt đến khó chịu.
Lúc cô giúp cậu lau tóc ở hậu trường cũng vậy. Bàn tay cô cầm khăn di chuyển trên đầu cậu rõ ràng là làm cho xong chuyện, thô bạo và hời hợt, vẻ không vui và mất kiên nhẫn trong ánh mắt cô hiện lên rõ mồn một.
Tại sao chỉ có một mình cậu phải chịu sự giày vò, khát khao đến phát điên vì những giấc mộng làm tình cùng cô chứ? Trong khi cô lại hoàn toàn dửng dưng, còn đi thân mật với thằng đàn ông khác? Không công bằng chút nào!
Cậu đã không thoải mái, thì người phụ nữ này cũng đừng hòng yên ổn.
Thế nên, ngay trước mặt bao nhiêu nhân viên công tác đang có mặt ở trường quay, cậu đột ngột vươn tay túm chặt lấy cổ tay cô, lực bóp mạnh đến mức in hằn vệt đỏ, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu vì kiềm chế của mình, gằn từng chữ:
“Thái độ làm việc của chị với tôi… tệ thật đấy.”
![Bìa [THLN] – Chương 12: Vài năm trước](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)