Bìa [THLN] – Chương 11: Giảng đường
THLN

[THLN] – Chương 11: Giảng đường

Tác giả: Hải Tiên Bì Bì Tương

2663 từ · 12 phút đọc

Giảng đường

Giảng đường đại học được thiết kế theo kiểu bậc thang, năm hàng ghế đầu chật kín sinh viên ngồi nghe giảng. Cả căn phòng đang hào hứng, chăm chú lắng nghe vị giáo sư người Hàn Quốc kể về những giai thoại thú vị phía sau hậu trường của các bộ phim điện ảnh kinh điển.

Thế nhưng, ở hàng ghế cuối cùng nằm sát góc tường, lại có một ngoại lệ. Không, phải nói là có hai kẻ ngoại lệ mới đúng.

Chàng trai trẻ ngồi trên ghế, gương mặt hiện rõ vẻ hoang mang, hoảng hốt xen lẫn sự kích thích tột độ khi nhìn người phụ nữ quyến rũ đang quỳ sụp xuống giữa hai chân mình. Cậu không kìm lòng được mà đưa tay vuốt ve gương mặt cô, cảm giác làn da mềm mại, mướt mát dưới lòng bàn tay khiến cậu sững sờ. Cậu muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn đắng, chỉ có thể điên cuồng trút bỏ mọi dục vọng dồn nén lên cơ thể người phụ nữ ấy.

Cậu mạnh bạo đâm ngón tay trỏ vào miệng cô, khuấy đảo liên tục bên trong khoang miệng nóng ẩm, cảm nhận cái lưỡi nhỏ mềm mại đang quấn quýt lấy ngón tay mình khiến toàn thân cậu căng cứng, run rẩy. Nước miếng rỉ ra từ khóe môi cô, cậu bắt chước nhịp điệu của một cuộc làm tình thực sự ngoài đời, liên tục đâm rút ngón tay trong miệng cô, lắng nghe tiếng cô rên rỉ, ú ớ gọi tên mình trong cơn mê đắm.

“… Ưm… Cố Duyên…”

Bàn tay cô mơn trớn dọc theo vùng đùi trong nhạy cảm của cậu rồi luồn sâu về phía trước, không ngoài dự đoán chạm ngay vào một khối sưng to, cứng ngắc đang cộm lên dữ dội dưới lớp quần jean chặt chội. Cô hơi dùng lực bóp nhẹ một cái, quả nhiên nghe thấy tiếng thở dốc nén chặt đầy thống khổ của Cố Duyên.

Ngón tay Cố Duyên sững lại trong miệng cô, người phụ nữ bắt đầu màn phản công đầy lẳng lơ. Cái lưỡi hồng phấn lướt qua từng đốt ngón tay cậu, răng môi nhẹ nhàng day cắn, mút mát đầu ngón tay cậu một cách đầy tình tứ. Tiếng mút kẹo ngọt xì xụp vang lên bên tai giữa không gian giảng đường khiến Cố Duyên càng thêm khó nhịn, cả người nóng rực lên.

Cô khẽ cười đầy sảng khoái, tay phải chậm rãi kéo khóa quần của cậu xuống, giải phóng áp lực. Tay trái cô luồn sâu vào trong lớp áo phông trắng, mơn trớn vòng eo săn chắc rồi lướt dọc theo những múi bụng cứng cáp đi lên, cho đến khi chạm vào hai điểm nhạy cảm trên ngực cậu. Cô dùng ngón cái và ngón trỏ vân vê, không ngừng trêu chọc hai hạt đậu nhỏ đang dựng đứng vì kích thích.

Nhìn gương mặt nhuộm đẫm dục vọng của Cố Duyên, người phụ nữ nở nụ cười khêu gợi, đầu lưỡi chậm rãi liếm qua môi trên, ghé sát tai cậu thì thầm bằng chất giọng run rẩy đầy dâm đãng: “Cố Duyên, chị muốn cắn chỗ này của em quá, chắc chắn là ngon và bổ dưỡng lắm.”

Trên bục giảng, giáo sư vẫn đang say sưa nói cười, nước bọt văng tung tóe. Đám sinh viên phía trước chẳng hề hay biết ở ngay phía sau lưng họ, có hai kẻ đang to gan lớn mật chuẩn bị làm tình, bú liếm ngay giữa ban ngày ban mặt.

Khóa quần cuối cùng cũng được mở toang, Cố Duyên cuống cuồng tự tay giật phăng thắt lưng và cúc quần của mình ra. Hơi thở cậu đứt quãng từng nhịp, đáy mắt hằn lên những tia máu dục vọng rõ rệt.

Cái thứ to lớn, thô dài của cậu bật ra ngoài, nẩy lên bần bật. Vì chưa từng trải qua chuyện giường chiếu thực tế, màu sắc của côn thịt vẫn còn mang sắc hồng nhạt sạch sẽ. Phần quy đầu đã kích động rỉ ra một chút dịch rạo rực, lấp lánh dưới ánh đèn điện giảng đường như một lời mời gọi đầy nhớp nhúa.

Người phụ nữ này sinh ra đã mang cốt cách lẳng lơ của một con hồ ly tinh, huống hồ hiện tại cô lại đang quỳ rạp giữa hai chân cậu. Những ngón tay thanh mảnh của cô nắm chặt lấy khúc thịt đang cứng ngắc, ngón trỏ còn cố tình di di, mơn trớn lên cái lỗ nhỏ trên đỉnh đầu đang chảy nước.

Tiếng rên rỉ đầy thống khổ và sung sướng tột cùng phát ra từ sâu trong cổ họng Cố Duyên. Cậu cố kìm nén cái cảm giác tê dại, nhục nhã khi bị cô chăm chú nhìn vào hạ bộ trần trụi, thô kệch của mình ngay giữa phòng học công cộng.

Người phụ nữ ngước mắt nhìn cậu, khẽ cảnh báo: “Cố Duyên, lát nữa nhớ rên nhỏ tiếng thôi nhé, kẻo người ta nghe thấy đấy.”

Dứt lời, cô cúi đầu xuống, đầu lưỡi liếm láp từ gốc lên tận ngọn, liếm đến khi cả cây côn thịt của cậu bóng loáng, đẫm nước bọt. Cô ngậm chặt lấy cái đỉnh tròn trịa, dùng lưỡi xoay tròn cọ xát liên tục, khoang miệng ấm nóng co bóp mãnh liệt, liên tục mút mát, nuốt chửng lấy cậu nhỏ của cậu.

Lồng ngực Cố Duyên phập phồng dữ dội, cậu thô bạo luồn tay vào tóc cô, không tự chủ được mà ấn mạnh đầu cô xuống sâu hơn. Từng đợt khoái cảm kinh người ập đến như sóng vỗ, gương mặt cậu đỏ bừng vì khô nóng, tiếng rên rỉ bật ra đầy nghẹn ngào, kích thích.

Vào giây phút cao trào không thể chịu đựng thêm được nữa, cậu thét tên cô trong hơi thở dồn dập, đứt quãng:

“Bì Dập An…”

Toàn bộ dòng tinh dịch trắng đục đặc sệt bắn thẳng vào sâu trong khoang miệng cô. Vậy mà cô chẳng hề tức giận hay khó chịu, ngược lại còn lè lưỡi ra cho cậu xem thành quả. Cái lưỡi hồng phấn, đôi môi đỏ mọng cùng dòng chất lỏng trắng ngần tạo nên một sự tương phản đầy dâm đãng. Chất lỏng sền sệt rỉ ra từ khóe môi cô, chảy xuống cằm, trông gợi cảm vô cùng.

Ngay khoảnh khắc bàn tay Cố Duyên định chạm vào đôi môi dính đầy tinh dịch của cô…

Giấc mộng xuân liền tan biến.

Cậu mở mắt ra, không nhớ nổi đây đã là lần thứ mấy mình mơ thấy cô, và lần nào cũng là những giấc mộng hoan lạc dâm mỹ như thế này. Cô giống như một con yêu tinh quấn lấy tâm trí cậu, dùng đủ mọi chiêu trò thể xác để hành hạ cậu phát điên, nhưng tuyệt đối không nói với cậu lấy một lời âu yếm, yêu thương.

Sắp không nhịn nổi nữa rồi, Cố Duyên thầm nghĩ trong đầu. Cậu thèm khát thân xác cô đến điên mất thôi, chỉ muốn bắt cóc nhốt cô lại trong nhà mình, dùng xích sắt buộc chặt chân cô trên giường, bắt cô chỉ được mặc độc một chiếc áo sơ mi của mình và đêm nào cũng phải dạng chân ra rên rỉ dưới thân cậu.

Nhưng hiện tại, nhìn cái đống bừa bãi, nhớp nhúa đẫm tinh dịch dưới quần mình, Cố Duyên đau đớn day day huyệt thái dương, mệt mỏi suy nghĩ xem làm sao để che giấu dấu vết nhục nhã, xấu hổ này tại phòng khách sạn đây.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Buổi ghi hình ngày hôm nay là cảnh các khách mời tham gia lễ hội té nước tại địa phương.

Cô nàng tiểu hoa đán có vẻ không vui, mặt nặng mày nhẹ vì cứ lo lớp trang điểm đắt tiền bị nước làm hỏng, nên cô ta ra gặp đạo diễn Lý xem có thể xin không tham gia trò này được không. Đạo diễn Lý vốn là cáo già lão luyện trong nghề, chỉ cần vài câu thao túng tâm lý về việc cư dân mạng sẽ ném đá, chửi bới nếu cô ta làm màu, chảnh chọe là cô nàng lập tức ngoan ngoãn quay về chuẩn bị quay hình.

Bì Dập An vẫn đang đứng một góc dặn dò Ngôn Tinh Đồ: “Lát nữa vào trận phải chơi hết mình vào nhé, lúc giả vờ ngã xuống nước phải chú ý an toàn đấy. Tốt nhất là cứ bám sát lấy Cố Duyên cho chị, hiểu không?”

Dựa vào độ nổi tiếng và lượng fan khủng của Cố Duyên hiện tại, chỉ cần Ngôn Tinh Đồ đứng cạnh cậu thì thời lượng lên sóng của thằng bé chắc chắn sẽ tăng vọt, chưa kể dân mạng rất thích xào couple, đây sẽ là một điểm bùng nổ truyền thông của chương trình. Ngôn Tinh Đồ rất hiểu chuyện và lanh lợi, gật đầu lia lịa khiến Bì Dập An cực kỳ hài lòng.

Cách đó không xa, Cố Duyên đang đứng trò chuyện cùng nam danh hài. Hai người kẻ tung người hứng, nói chuyện duyên dáng khiến đại minh tinh Văn Huệ Di cười ngất, không ngớt lời khen ngợi hậu bối tài năng. Các khách mời hôm nay đều diện trang phục truyền thống rực rỡ của Thái Lan. Cố Duyên chỉ mặc một bộ đồ bằng vải thô đơn giản, nhưng chính sự giản dị đó lại càng làm bật lên vóc dáng hoang dại, dũng mãnh và nam tính của cậu, khiến đám phụ nữ, nhân viên xung quanh không thể rời mắt.

Chẳng hiểu sao nhìn bộ dạng hút mắt người khác của cậu ta, Bì Dập An lại thấy có chút bực bội, khó chịu trong lòng. Cô hừ một tiếng rồi dứt khoát quay lưng đi chỗ khác, không thèm nhìn nữa.

Buổi lễ té nước diễn ra tại một khu phố cổ đầy chùa chiền cổ kính, không khí náo nhiệt, hỗn loạn vô cùng. Khách du lịch từ khắp nơi đổ về cầm súng nước lớn nhỏ bắn phá lung tung. Các cô gái Thái Lan uốn lượn nhảy múa trong những bộ trang phục lộng lẫy, phía sau là đoàn tăng nhân che lọng vàng nghiêm trang, tạo nên một khung cảnh vừa kỳ lạ vừa rực rỡ sắc màu.

Bảy khách mời cầm súng nước hạng nặng lao vào cuộc hỗn chiến kịch liệt. Nhóm biên tập và hậu kỳ nhanh chóng chạy trốn vào các nhà hàng ven đường để tránh bị vạ lây, ướt sũng. Từ ô cửa kính, Bì Dập An chăm chú quan sát Ngôn Tinh Đồ. Thằng bé này rất biết diễn và nắm bắt ống kính, chơi đùa cực kỳ sung sức. Sau khi bị dội nước ướt như chuột lột, lớp áo dính chặt vào người, nó liền lao đến ôm chặt lấy eo Cố Duyên không buông, khiến đám khách du lịch nước ngoài xung quanh liên tục huýt sáo, cười đùa trêu chọc.

Chậc, đúng là cái mùi tình trai nồng nặc để câu view, cô nghĩ thầm.

Cô bạn đồng nghiệp Tiểu A bên cạnh kéo mạnh tay Bì Dập An, phấn khích đến mức muốn nhảy dựng lên, mặt đỏ rần: “Nhìn kìa, nhìn kìa! Cơ bụng của Cố Duyên lúc ướt nước kìa, trời ơi săn chắc mướt mát quá, tôi chết mất!”

Bì Dập An liếc mắt nhìn theo, vỗ vai bạn một cái tỉnh bơ: “Đừng có nhìn nữa, có phải hàng của bà đâu mà ham hố.”

Sau ba tiếng đồng hồ ghi hình liên tục dưới làn nước bốc hơi, các khách mời đều kiệt sức, người nào người nấy thở dốc. Bì Dập An đang giúp Ngôn Tinh Đồ sửa lại mái tóc ướt thì bị Đông ca gọi giật giọng sang giúp Cố Duyên một tay, vì nhân viên phục trang phụ trách cậu ta đã chạy đi đâu mất. Cô định đẩy việc này sang cho Tiểu A đang thèm thuồng nhưng không thành công, đành phải nín thở, cố đè nén cảm giác bài xích mà tiến lại gần gã đàn ông kia.

Cố Duyên đang ngồi nghỉ trên ghế, cả người ướt sũng từ đầu đến chân, những giọt nước mát lạnh thi nhau nhỏ giọt từ các lọn tóc ướt rủ trước trán. Lớp áo thô mỏng dính chặt như in vào cơ thể đại hình 1m88, phô diễn trọn vẹn những đường nét bờ vai rộng, lồng ngực vạm vỡ và các múi bụng hoàn hảo, săn chắc đang phập phồng theo từng nhịp thở. Thân hình nam tính này so với trong giấc mộng xuân đêm qua của cô chẳng lệch đi đâu được.

Bì Dập An đứng chắn trước mặt cậu, hơi cúi người xuống để tạo khoảng cách chuyên nghiệp: “Cậu Cố, để tôi giúp cậu lau nước và chỉnh lại tóc nhé?”

Dưới cái nắng gay gắt, rực lửa của Thái Lan, bóng của Bì Dập An đổ dài bao phủ hoàn toàn lấy cơ thể Cố Duyên. Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên. Người con gái lẳng lơ vừa mới xuất hiện trong giấc mộng xuân nồng cháy, dính đầy tinh dịch của cậu đêm qua, giờ đây đang đứng sờ sờ ngay trước mặt. Ánh hào quang của mặt trời ban ngày bao quanh đỉnh đầu cô, khiến cô trông như một thứ đức tin vừa xa vời lại vừa kích thích dục vọng tột cùng.

Bì Dập An bỗng sững người lại một nhịp khi thấy Cố Duyên đột ngột lộ ra vẻ mặt “yếu đuối”, ánh mắt ngơ ngác như một đứa trẻ lạc đường bị bỏ rơi.

Cậu nhìn cô đăm đăm không rời mắt, cổ họng khàn đặc chỉ thốt ra được đúng một chữ: “Ừ.”

Vẫn là cái điệu bộ kiệm lời, khó ở đó. Bì Dập An cầm chiếc khăn khô thô bạo lau nước trên tóc cho cậu. Cố Duyên lúc này lại tỏ ra rất ngoan ngoãn, ngồi im re chịu trận cho cô thao tác. Gương mặt sắc sảo của cậu vốn đã quá hoàn hảo nên không cần dặm phấn nhiều. Khi cô luồn tay nâng cằm cậu lên để lau vệt nước đọng bên má, Cố Duyên bất ngờ mở to đôi mắt đen sâu hoắm nhìn cô trân trân như nhìn một con mồi béo bở, ánh mắt bén ngót, tràn ngập tính công kích chứ chẳng hề thân thiện chút nào.

Bì Dập An nhíu mày, có chút khó chịu hỏi: “Cậu Cố, tôi làm nặng tay quá khiến cậu đau à?”

“Không.” Đôi mắt đen láy của cậu lóe lên một tia sáng kỳ lạ dưới ánh mặt trời.

Bì Dập An nhịn cục tức trong lòng, chỉ muốn làm cho xong để chạy trốn khỏi gã bệnh hoạn tâm thần này càng sớm càng tốt. Vừa mới thu khăn định quay lưng đi, cổ tay cô đã bị một bàn tay to lớn, thô ráp và nóng rực như lửa thiêu nắm chặt lấy.

Xung quanh, mấy nhân viên và khách khứa đã bắt đầu tò mò, chỉ trỏ nhìn về phía hai người. Nhưng Cố Duyên coi như mù như điếc, cậu siết chặt lấy cổ tay gầy của cô đến mức cô cảm thấy đau nhói, da thịt đỏ ửng lên.

“Cậu còn chuyện gì nữa sao?” Bì Dập An mất sạch kiên nhẫn, gằn giọng hỏi nhỏ.

Cố Duyên hơi nghiêng đầu, áp sát khoảng cách, nhìn thẳng vào đôi mắt đang bực bội của cô rồi chậm rãi nói bằng giọng trầm đục, đầy tính đe dọa: “Thái độ làm việc của chị với tôi… tệ thật đấy.”