Nhìn Cố Duyên đang diễn tròn vai “thanh niên năng động, tràn đầy năng lượng” trước mặt, Bì Dập An không khỏi tặc lưỡi cảm thán trong lòng. Chậc, đúng là hàng được đào tạo bài bản có khác, trình độ giả tạo thật đáng nể. Nhìn cái bộ dạng rạng rỡ, tỏa nắng này của cậu ta, cô thật sự không tài nào kết nối nổi với gã đàn ông u ám, lầm lì đầy nguy hiểm mà mình từng giáp mặt ở văn phòng lão Thành hôm trước.
“Chị An!”
Cố Duyên hớn hở tiến lại chào hỏi, làm như hai người thân thiết, gắn bó lắm. Cậu tự nhiên quàng tay khoác vai cô, kéo sát cơ thể cô về phía mình rồi quay sang ống kính máy quay dõng dạc: “Cuối cùng cũng có dịp tái ngộ với chị An rồi!”
Bì Dập An chỉ biết nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp để đối phó với ống kính truyền thông. Cái tên Cố Duyên này luôn mang lại cho cô cảm giác sởn gai ốc, một nỗi sợ vô hình từ sâu trong bản năng khiến cô chỉ muốn tránh thật xa. Cứ mỗi khi gã đàn ông có vóc dáng áp đảo này tiến lại gần, da gà da vịt trên người cô lại đua nhau nổi lên vì cảm giác bị áp chế.
Cũng may là Cố Duyên rút tay về rất nhanh. Ngay khi vừa quay lưng lại với máy quay, đôi môi mỏng gợi cảm của cậu lập tức mím chặt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, xa cách đến đáng sợ. Trông bộ dạng cậu lúc này còn có vẻ khó ở, cáu bẳn hơn cả cô.
Đúng là đồ thần kinh, Bì Dập An thầm mắng trong bụng.
Khi cả đoàn tới sân bay thì ba khách mời còn lại đã chờ sẵn, một tiểu hoa đán đang hot với thân hình bốc lửa, một nữ diễn viên thực lực kỳ cựu và một nam danh hài vừa mới nổi. Theo đúng kịch bản được lên từ trước, năm người bắt đầu màn “so kè diễn xuất”, tung hứng nhịp nhàng khiến không khí phòng chờ sân bay trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Xong xuôi phần ghi hình tại sân bay, cả đoàn làm thủ tục lên đường tới điểm dừng chân đầu tiên – đảo Phuket, Thái Lan.
Trên máy bay, Ngôn Tinh Đồ liên tục thảo luận công việc với Bì Dập An. Thằng bé này tuy nhỏ tuổi nhưng thâm niên trong nghề không hề ít, ngay cả Cố Duyên cũng phải gọi nó một tiếng tiền bối. Đám sao nhí thường già đời rất sớm, và Ngôn Tinh Đồ chính là kiểu như vậy. Nó xác định mục tiêu tiến thân cực kỳ rõ ràng và không hề giấu diếm dã tâm của mình. Bì Dập An khá thích kiểu người này, biết rõ mình muốn gì và luôn quyết liệt, bất chấp để đạt được nó.
Ở hàng ghế chéo phía sau, Cố Duyên vô thức nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay phải của mình. Chính bàn tay này vừa chạm lên bờ vai gầy của cô. Hơi ấm cùng mùi hương da thịt từ cơ thể cô dường như vẫn còn vương vấn, quẩn quanh đâu đó trong lòng bàn tay cậu, kích thích một ham muốn chiếm đoạt mơ hồ.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đến Thái Lan, công việc diễn ra cực kỳ thuận lợi. Từng cảnh quay đều mượt mà. Hai khách mời cuối cùng cũng xuất hiện với những màn ra mắt riêng biệt, trong đó có ngôi sao kỳ cựu Hong Kong – Văn Huệ Di, át chủ bài thu hút truyền thông của show lần này.
Bảy khách mời cùng ở trong một căn biệt thự hai tầng sang trọng sát biển. Người đẹp, cảnh cũng xinh, quay góc nào trông cũng xịn sò như ảnh bìa tạp chí. Gã danh hài thì liên tục quăng miếng gây cười khiến buổi quay ngày đầu tiên kết thúc trong không khí hân hoan, đạo diễn Lý cười hớn hở suốt buổi.
Đến tầm này thì việc nặng đã chuyển sang cho tổ hậu kỳ và bấm máy, nhóm biên tập chủ yếu chỉ còn việc trao đổi trực tiếp với minh tinh để nắn chỉnh kịch bản hoặc thêm thắt chi tiết dựa trên tình hình thực tế. Ngôn Tinh Đồ sau khi quay xong cảnh ngủ lại bật dậy, quấn lấy Giang Sơn và Kiều Vũ để xem lại bản ghi hình, vừa xem vừa hỏi ý kiến Bì Dập An. Cả nhóm bàn bạc, vắt óc đến tận 11 giờ đêm mới xong.
Vất vả lắm mới đợi được thằng bé đi ngủ thật, thần kinh căng thẳng cả ngày của Bì Dập An mới được nới lỏng đôi chút. Cô định chờ Á Nam cùng về khách sạn, nhưng lại sợ đứng đây một lúc nữa lại bị sếp tóm đi làm việc tiếp, thế là cô lẻn ra khu vườn nhỏ khuất sau biệt thự để hút thuốc.
Cô không nghiện thuốc lá, chỉ thỉnh thoảng hút một điếu để giải tỏa áp lực đè nặng. Bao Trung Nam Hải này mua lâu rồi nên vị đã hơi biến đổi, Bì Dập An châm một điếu rít nhẹ, làn khói đắng cay nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Đang hút thì màn hình điện thoại chợt sáng lên, hiện rõ ba chữ “Bác sĩ Giản”. Bì Dập An cảm thấy hơi nhức đầu. Có kiểu bạn giường nào mà ngày thường cứ liên lạc hỏi han, quản thúc như bạn trai chính thức thế này không?
“Alo, bác sĩ Giản… Vâng, em vừa mới xong việc.”
Em biết rồi, sẽ nhớ nhỏ thuốc tai mà.”
“Đúng rồi, nửa tháng nữa em mới về, giờ đang ở Thái Lan.”
Nhọc nhằn lắm mới đối phó xong với vị bác sĩ quy củ này, điếu thuốc trên tay cũng đã cháy gần hết. Bì Dập An định châm thêm điếu nữa nhưng gió biển ngoài đảo thổi mạnh quá, bật lửa cứ quẹt lên là tắt ngóm.
Bỗng nhiên, một bàn tay to lớn, ấm áp vươn ra chắn gió cho cô. Ngọn lửa màu xanh bùng lên, mồi cho đầu thuốc trắng tỏa khói. Làn khói xanh nhạt lãng đãng bay lên trong đêm tối rồi tan biến vào không trung.
Bì Dập An ngẩng đầu lên. Gương mặt đẹp trai không góc chết của người đàn ông dưới ánh lửa trở nên sắc nét, góc cạnh và nam tính hơn hẳn, đôi mắt vốn lạnh lùng dường như cũng có chút gì đó mềm mỏng, dịu lại khi nhìn cô.
Cố Duyên? Sao cậu ta lại ở đây? Đứng sau lưng cô từ bao giờ rồi?
Dù trong đầu đầy rẫy nghi vấn nhưng Bì Dập An không hề để lộ sự bối rối ra mặt. Cô chỉ thản nhiên nói lời cảm ơn rồi định quay người bỏ đi, nào ngờ Cố Duyên lại lên tiếng. Giọng cậu hơi khàn, trầm thấp và mang theo một thứ mị lực nam tính cực kỳ gợi cảm: “Có thời gian cùng hút một điếu không?”
Bì Dập An vốn đã có chiều cao khá lý tưởng so với con gái, nhưng khi đứng trước Cố Duyên cao tận 1m88, cô vẫn phải ngước mắt lên nhìn. Từ góc độ này, vóc dáng chuẩn chỉnh cùng bờ vai rộng của Cố Duyên càng thêm phần cuốn hút, mê người. Cô chợt nhớ đến lời khen của một vị đạo diễn danh tiếng dành cho cậu ta: “Đẹp như ngọc quý, vững chãi như cây tùng, khí chất độc nhất vô nhị.”
Quả thực, thân xác và gương mặt này hoàn toàn xứng đáng với những mỹ từ đó.
Nhưng, đẹp thì liên quan gì đến cô?
Bì Dập An nở nụ cười khách sáo nhưng đầy xa cách: “Ngại quá, tôi tan làm rồi.” Nói xong, cô dứt khoát quay lưng đi thẳng, eo thon lay động, không một lần ngoái đầu nhìn lại.
Cố Duyên nhìn theo bóng dáng thướt tha, gợi cảm dần biến mất vào màn đêm, nhớ lại ánh mắt đầy vẻ phòng bị của cô, cậu khẽ bật ra một tiếng cười trầm đục từ sâu trong lồng ngực.
Quả nhiên chị ấy không hề nhớ mình thật rồi.
Có vẻ như cái sự vồ vập, lạnh lùng của mình hôm trước đã làm chị ấy sợ rồi, giờ phải làm sao đây nhỉ?
Cậu đã cố nhịn cả ngày không làm phiền, không quấy rối cô, nhưng cứ nhìn thấy cô thân thiết, cười nói với những người đàn ông khác là ngọn lửa ghen tuông trong lòng cậu lại không kìm nén nổi. Kẻ khác thì được chạm vào cô, tại sao cậu lại không? Thật là bất công.
Trên khay gạt tàn bằng đá vẫn còn lại nửa điếu Trung Nam Hải mà Bì Dập An bỏ dở. Cố Duyên cúi xuống nhặt lên, cẩn thận ngậm lấy phần đầu lọc vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi nước bọt thơm mát từ bờ môi mọng của cô vào miệng mình, châm lửa rồi rít một hơi thật sâu, để khói thuốc lấp đầy lồng ngực.
Mùi vị trên môi cô đúng như những gì cậu từng tưởng tượng khi nhìn ngắm cô, ngọt ngào, thơm mát và vô cùng gây nghiện.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khách sạn nằm ngay gần biệt thự ven biển, đoàn được chia hai người một phòng, Bì Dập An vẫn ở chung với Á Nam.
Cả nhóm cùng nhau đi bộ về. Trên đường phố san sát các sạp đồ ăn vặt, hải sản nướng và trái cây bày bán la liệt, tỏa mùi thơm phức. Á Nam vừa thấy tôm hùm lớn là đứng hình luôn, mắt sáng rực lập tức mua ngay một con, còn Bì Dập An chỉ tốn 30 baht mua một chai nước lựu mát lạnh.
“Tôi mà có được cái sự tự chủ, kiềm chế ham muốn của bà thì đã không béo nứt thịt ra thế này!” Á Nam vừa bẻ càng tôm gặm ngon lành vừa nói.
Bì Dập An cười hỏi: “Tôn Tiểu Thuận có giống như bà tưởng tượng không?” (Tôn Tiểu Thuận là nam danh hài mà Á Nam phụ trách).
“Đừng nhắc nữa,” Á Nam bĩu môi khinh bỉ, “Tôi cứ tưởng mấy người gốc nông thôn thì dễ tính, ai dè cái nết ngôi sao còn khó chiều, hạch sách hơn cả Văn Huệ Di.”
Bì Dập An bồi thêm một câu thực tế: “Bà mới làm nghề năm đầu chắc? Càng là mấy kẻ không có gốc gác thực lực nhưng bất ngờ đổi đời thì lại càng thích tinh tướng, khó chiều, quy luật của cái giới này rồi.”
Á Nam liếc nhìn xung quanh, thấy đồng nghiệp đều đang bận đi kiếm đồ ăn, mới ghé sát tai nói nhỏ đầy mờ ám: “Bà biết con bé Kỳ Kỳ bên tổ đạo cụ không?”
“Biết, đứa thực tập mới về đúng không?”
“Lục xong show này chắc chắn hai đứa đó sẽ ngủ với nhau cho xem.”
“Sao bà chắc chắn thế?”
“Lúc đeo tai nghe bộ đàm, con bé đó cố tình ưỡn ẹo, đụng chạm bầu ngực rồi mơn trớn lão Tôn, bị tôi bắt quả tang tại trận mà mặt nó vẫn thản nhiên như không. Con bé đó không đơn giản đâu, khao khát đổi đời bằng thân xác lộ liễu lắm.”
Tôn Tiểu Thuận năm nay 31, vợ con đề huề ở quê, lại còn sở hữu thân hình sồ sề nặng hơn 80 ký, mỡ màng đầy người.
“Thế mà nó cũng chịu đựng được cái thân xác ấy để cho lão đè ngửa ra, đúng là bái phục.” Bì Dập An uống ngụm nước lựu cuối cùng, mỉm cười cảm thán về sự trần trụi của giới giải trí.
Về đến khách sạn, Á Nam lăn ra giường ngủ say như chết ngay lập tức vì 5 giờ rưỡi sáng mai đã phải dậy. Bì Dập An thì vẫn trằn trọc, cơ thể bứt rứt không sao ngủ nổi. Cứ nhắm mắt lại là gương mặt đẹp trai chết người của Cố Duyên dưới ánh lửa lúc chắn gió cho cô lại hiện ra rõ mồn một.
Mái tóc mềm rủ lòa xòa trên trán, hàng mi dài khép hờ, đôi môi đỏ mọng như được tẩm rượu vang quyến rũ… Vừa có nét tinh tế của một thiếu niên, lại vừa dồi dào hơi thở nam tính mạnh mẽ của một người đàn ông trưởng thành. Một sức hút đặc biệt nằm ngay ranh giới ấy, chỉ cần nhìn qua một lần là cơ thể phụ nữ khó lòng mà quên được. Cậu ta đúng là kẻ sinh ra để làm minh tinh câu dẫn lòng người.
Chết tiệt thật, Bì Dập An thầm mắng một tiếng, sao mình cứ nghĩ đến cái thân xác của cậu ta hoài thế này?
Tuyệt đối không phải vì cô yêu thích gì cậu ta. Bì Dập An đã từng có cảm tình, từng ngủ với rất nhiều kiểu đàn ông, nhưng chưa bao giờ cô muốn dây vào kiểu như Cố Duyên, cái loại người tâm cơ, thâm trầm, ánh mắt nhìn là biết không dễ dây vào.
So đi tính lại, vẫn là bác sĩ Giản đáng yêu hơn nhiều, đơn giản, sạch sẽ đến mức chỉ nhìn qua là thấu.
Về nước một cái là mình sẽ đè anh ta ra giường, lột sạch quần áo rồi ngủ ngay lập tức, cô thầm hạ quyết tâm, mường tượng đến cơ thể săn chắc nhưng ngây ngô của bác sĩ Giản rồi mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
![Bìa [THLN] – Chương 10: Công tác](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)