Bùi Ngôn có một đặc điểm khi nấu ăn.
Bất kể nguyên liệu là gì, cuối cùng món cô làm ra cũng chỉ là một kiểu là xào nhanh tay, rồi dọn lên bàn. Không thể nói là khó ăn, nhưng hương vị thì cứ như nhau, nhàn nhạt, đều đều, chẳng có gì đặc biệt.
Cũng phải thôi, từ khi chuyển ra ở riêng cô mới bắt đầu học nấu. Món đầu tiên cô làm là cà chua xào trứng, vô cùng đơn giản. Trứng đổ vào chảo đảo vài vòng, múc ra, rồi lại cho cà chua vào, thêm chút gia vị, xào đến khi thấy ổn thì tắt bếp. Từ đó, toàn bộ “quy trình nấu ăn” của cô đều tuân theo một nguyên tắc duy nhất – xào lên là xong.
Kiếp trước, sau khi ở bên Giang Việt, từng có một thời gian cô đắm chìm trong việc nấu nướng. Cô muốn thử những cách mới, hy vọng sẽ làm ra món ăn có mùi vị khác biệt một chút. Nhưng kết quả thì… thật sự khó mà diễn tả nổi. Cuối cùng Giang Việt phải thuê một cô giúp việc đến nấu ba bữa mỗi ngày, còn cô từ đó hầu như chẳng đụng vào bếp nữa.
Sau khi chia tay anh, có một lần cô lại thử nấu cơm. Cô nấu một bữa đơn giản, nhưng mùi vị vẫn nhạt nhẽo đến mức chính mình cũng không muốn ăn. Ăn được nửa chừng không hiểu sao nước mắt lại rơi lã chã xuống chén cơm.
Khóc xong, cô thề sẽ không nấu nữa. Từ đó bữa ăn của cô chỉ quanh quẩn giữa cơm hộp công ty và đồ ăn giao tận nơi. Cuộc sống dài đằng đẵng như thế, cô nghĩ ăn đồ hộp mãi cũng không chết được, chỉ là chẳng còn thấy ngon miệng nữa.
Sau này khi quen Thời Dư cô mới phát hiện thế giới này thật sự không công bằng. Anh ta chỉ cần có thời gian rảnh là lại xuống bếp. Có người trời sinh đã khéo léo, ngay cả nấu cơm cũng có thể khiến hương vị y như đầu bếp trong tiệm. Còn cô, dù có cố gắng bao nhiêu, vẫn chỉ quanh quẩn với vài món xào nhạt vị.
Lần này, vì đã hứa sẽ nấu cơm cho Giang Việt, cô đành phải thực hiện. Nhưng vì quá lâu rồi chưa đụng đến bếp nên cô cảm thấy hơi bối rối, đành gọi điện cho Thời Dư cầu cứu.
“Lúc trụng sườn phải cho vài lát gừng với hành vào để khử mùi tanh…” Thời Dư vừa chỉ dẫn, cô vừa bật loa ngoài nghe theo.
Không biết từ khi nào, Tống Bách Ngạn đã lén bước vào bếp. Anh ta áp ngực sát lưng cô, cọ cọ vài cái như thể cố tình trêu chọc.
Bùi Ngôn đã quen với kiểu hành động vô ý tứ đó, chẳng buồn né tránh, chỉ tập trung nói vào điện thoại: “Rồi sau đó vớt sườn ra, rửa sạch lại rồi cho vào nồi hầm đúng không anh?”
“Ừm, bật lửa ở mức vừa thôi, cho hành, gừng, tỏi vào cùng một lượt. Khi nước sôi thì hạ nhỏ lửa, hầm thêm một giờ nữa.”
Bùi Ngôn làm theo lời anh, từng bước một thả nguyên liệu vào nồi, sau đó đứng trông trong bếp, chờ chỉ dẫn kế tiếp.
Tống Bách Ngạn bước đến từ phía sau, vòng tay ôm lấy cô. Hơi thở nóng ấm phả bên cổ khiến Bùi Ngôn khẽ rùng mình. Cô còn chưa kịp thay đồ, trên người vẫn là bộ đồng phục rộng thùng thình, thắt lưng lỏng lẻo. Tay anh luồn vào từ mép cạp quần chun, sờ thấy chiếc quần lót có thêu hai cái tai mèo nhỏ phía trước. Tống Bách Ngạn chôn đầu vào cổ cô, bật ra tiếng cười trầm thấp: “Thì ra Tiểu Bùi nhà ta là một cô mèo nhỏ.”
Bùi Ngôn vẫn đang nói chuyện điện thoại với Thời Dư, cố nén giọng:
“Đừng quậy, lát nữa em còn phải vào bệnh viện.”
“Em nói chuyện với người ta thân thiết như vậy, rồi lát nữa lại còn hẹn gặp người khác… Tiểu Bùi thật biết làm người ta ghen nha.”
Tống Bách Ngạn cách quần lót chọc vào cửa huyệt mềm mại của cô, ngón tay rất nhanh luồn vào trong chiếc quần lót cotton. Bùi Ngôn phát ra tiếng “Ưm ưm” thật khẽ liền bị Thời Dư bên kia điện thoại nhạy bén bắt được: “Có chuyện gì à?”
“Không, em không sao.” Bùi Ngôn hít sâu một hơi, quay đầu trừng mắt nhìn Tống Bách Ngạn: “Mau buông ra đi, đợi lần sau, lần sau làm có được không.”
“Được thôi.” Tống Bách Ngạn đồng ý rất sảng khoái, nhưng tay lại chậm chạp không chịu rút ra khỏi quần cô, thậm chí còn táo bạo hơn, luồn vào từ bên cạnh quần, sờ lên âm hộ đã hơi ẩm ướt của cô.
“Này… Không phải anh nói sẽ buông ra sao!”
“Anh chỉ đồng ý với em lần sau sẽ làm thôi. Yên tâm, anh không cắm vào đâu, nhưng Tiểu Bùi ơi, em ướt rồi kìa, anh có thể nhịn được, nhưng sao anh có thể để em chịu ủy khuất chứ…” Anh nói như thể đang nghĩ cho cô, lại đưa hai ngón tay luồn vào trong huyệt hoa ẩm ướt, tiếng nước dính nhớp đi theo động tác của anh vang lên.
Đầu dây bên kia, Thời Dư vẫn đang trò chuyện bâng quơ với cô: “À, đúng rồi, thi đấu là vào thứ sáu tuần sau, địa điểm ở thành phố Z bên cạnh. Anh tra dự báo thời tiết bên đó sẽ lạnh hơn bên này nhiều, em nhớ mang theo áo khoác dày một chút.”
Bùi Ngôn há miệng hít thở không khí trong lành để mình không phát ra tiếng động, giọng Thời Dư lọt vào tai càng khiến cô sinh ra cảm giác tội lỗi. Mặc dù mối quan hệ giữa ba người đều đã công khai và từng làm những chuyện dâm loạn hơn, nhưng Bùi Ngôn vẫn cảm thấy bồn chồn như đang vụng trộm lén lút.
Vừa nghe thấy giọng Thời Dư, Tống Bách Ngạn giống như càng quyết tâm muốn cô bại lộ trước mặt anh ta. Ngón tay ra vào hoa huyệt tăng tốc theo nhịp điệu, tay kia mạnh mẽ xoa nắn bầu ngực bên cạnh, vừa đau vừa sướng, cả người Bùi Ngôn đều trở nên nóng bỏng.
“Quy tắc thi đua em xem chưa, phải tự chuẩn bị một bài diễn thuyết bằng tiếng Anh năm phút…” Bùi Ngôn kỳ thực căn bản đã không thể hiểu nổi Thời Dư đang nói gì, dòng nước nóng từ xương mu một mạch bò lên thẳng đến bụng dưới, cuối cùng hóa thành khoái cảm tấn công đại não. Cô chỉ có thể lúng túng đáp lời Thời Dư, trên thực tế trong đầu đã trở thành một mớ hỗn độn.
Bùi Ngôn cắn mu bàn tay không cho mình phát ra âm thanh ái muội, Tống Bách Ngạn xoay người cô lại kéo cánh tay đang che đi của cô, rồi hôn cô: “Đừng cắn, cắn hỏng anh đau lòng lắm. Muốn kêu thì cứ kêu ra đi, dù sao chúng ta cũng đâu phải mối quan hệ không thể công khai.”
Anh càng nói như vậy Bùi Ngôn càng ngậm chặt môi. Tống Bách Ngạn nở một nụ cười không có ý tốt: “Tiểu Bùi đã có cốt khí như vậy, thì nhất định phải nhịn lại nhé.”
Thấy anh từ từ ngồi xổm xuống, đầu hướng về phía hạ thân cô, Bùi Ngôn cuối cùng cũng ý thức được anh muốn làm gì.
“Đừng…”
Quần bị kéo xuống vướng lại ở đầu gối, khi đầu lưỡi ướt át liếm lên, Bùi Ngôn cảm nhận rõ ràng cái gọi là da đầu tê dại trong nháy mắt.
Chân Bùi Ngôn hơi mềm nhũn, đầu gối cong lại, chỗ riêng tư càng dán sát vào mặt Tống Bách Ngạn. Dâm thủy tuôn trào đều bị nuốt vào giữa môi và răng, đầu lưỡi ướt át mềm mại mới chỉ thăm dò vào đã khiến cô có chút không chịu nổi. Nửa thân mình dựa vào bàn bếp phía sau, nước trong nồi trên bếp đang sôi ùng ục, hơi nước nóng ẩm bốc lên trong phòng nhỏ làm mặt người ta nóng ran.
“A a… đừng mà…” Cuối cùng cô cũng không thể kiềm chế được mà phát ra tiếng rên rỉ tinh tế. Khoái cảm mãnh liệt gần như thủy triều ập đến, suýt làm cô bị nhấn chìm. Tống Bách Ngạn dùng đầu lưỡi mô phỏng lại động tác giao hợp ra vào ở cửa huyệt, hoa huyệt nhạy cảm bắt đầu co rút, từ bụng dưới trở xuống đều run rẩy theo. Dâm dịch ướt át trơn trượt không ngừng chảy ra ngoài, cuối cùng Tống Bách Ngạn ngậm lấy hạt âm vật nhỏ đang run rẩy nhô ra phía trên, chỉ mút vào vài cái, Bùi Ngôn liền thét lên phun ra một luồng nước lớn.
Trong căn bếp nhỏ, không gian đột nhiên lặng đi. Chỉ còn tiếng nước sôi lăn tăn trong nồi, như thay cho hơi thở dồn dập còn vương lại giữa hai người.
Bùi Ngôn lấy lại lý trí, vội quay đầu nhìn về phía chiếc điện thoại bị bỏ quên trên bàn. Màn hình sáng rực, cái tên “Thời Dư” vẫn đang hiện rõ, cuộc gọi này vẫn chưa được cúp.
Tống Bách Ngạn đứng dậy, khẽ vòng tay kéo cô lại, nụ cười nơi khóe môi mang theo chút thỏa mãn, vừa như trêu chọc vừa như chiếm hữu: “Tiểu Bùi, xem ra khả năng tự kiềm chế của em cũng chẳng khá hơn ta là mấy.”
Giọng nói ấy vừa dứt, đầu dây bên kia im lặng một thoáng thật dài. Rồi Thời Dư chậm rãi mở miệng, giọng bình tĩnh đến khó phân rõ ẩn ý: “Bùi Ngôn, nhớ tắt bếp nha em.”
![Bìa [SLN16T] – Chương 30: Khẩu Giao Trong Phòng Bếp (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)