Giang Việt chỉ cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ dài lê thê, vừa thật vừa giả, đến mức chẳng còn biết mình là ai.
Anh như một kẻ đứng ngoài nhìn vào, nhìn thân thể vốn thuộc về mình bị người khác điều khiển, phản kháng, vùng vẫy, rồi lại thuận theo bắt đầu giăng bẫy Giang Hoài Niên.
Đôi lúc, anh còn có thể bình thản đến lạ mà nói chuyện với người kia. Người kia từng nói với anh: “Cho tôi thêm chút thời gian. Khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ trả lại tất cả cho cậu.”
Trả lại cho tôi ư? Vậy anh có thể trả lại cho tôi một Bùi Ngôn không hờn giận, không thất vọng, chỉ biết mỉm cười với tôi như trước không?
Vì thế, anh chỉ cười nhạt: “Không sao cả. Tùy anh.”
Thật sự không sao cả.
Từ khi có ký ức, cuộc đời anh đã không còn do mình làm chủ nữa. Giang Hoài Niên muốn anh đau, anh phải đau; muốn anh vui, anh phải vui. Anh từng nhiều lần dồn nén cảm xúc thật của mình, cố tách bản thân khỏi những điều giả tạo đó, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể tránh khỏi việc động lòng.
Chỉ là… anh đã không còn cách nào đến gần Bùi Ngôn nữa. Vậy thì thôi, cứ mặc cho số phận trôi đi.
Đôi khi, trong khoảnh khắc tăm tối nhất, anh từng có ý nghĩ xấu xa rằng, không biết nếu mình chết cùng anh ta, khi Bùi Ngôn nhớ đến “Giang Việt”, liệu cô ấy có nhớ luôn cả mình trong đó không?
Nhưng anh vẫn sống, còn “Giang Việt” khác ấy lại như hòn đá ném xuống hồ, chỉ kịp tạo ra một vòng sóng nhỏ rồi chìm vào tĩnh lặng, biến mất không dấu vết.
Thế nhưng, người làm Bùi Ngôn đau đớn, người khiến cô rơi nước mắt, người từng hẹn ước cùng cô… tất cả đều là anh. Nhưng anh lại chẳng làm gì cả, anh chỉ mang thân xác này sống sót, rồi phải mang tội thay cho kẻ kia.
Lòng tham khiến anh sinh ra ý niệm xấu, nhưng anh không muốn bị cô căm hận.
Vậy thì, chỉ còn cách tiếp tục diễn cho tròn vai “Giang Việt” kia thôi.
Giang Việt cười khẽ, nụ cười gượng gạo đến nỗi tự bản thân cũng thấy chua xót: “Anh tưởng mình đã giả đủ giống rồi. Ai ngờ vẫn chẳng lừa nổi em.”
Ngay cả chính Bùi Ngôn cũng thấy ngạc nhiên. Rõ ràng là cùng một người, vậy mà cô vẫn có thể nhận ra sự khác biệt giữa họ.
“Em cũng không biết vì sao nữa,” Cô khuấy nhẹ chiếc muỗng trong chén, giọng nhỏ dần, “Chắc là… ánh mắt không giống nhau.”
Người đang ngồi trước mặt cô, khi nhìn cô, trong mắt chỉ có sự dịu dàng và yêu thương. Còn người kia, ngoài tình yêu ra, còn có cả giằng xé, bất an và đau khổ.
Vì hối hận nên mới đau, vì mất mát quá nhiều nên mới sợ hãi.
Giang Việt im lặng rất lâu, lâu đến mức không khí như đông lại. Cuối cùng, anh chỉ khẽ gật đầu, giọng yếu ớt mà mỏng manh như sợi tơ: “Anh hiểu rồi.”
Bùi Ngôn nhìn gương mặt anh, bỗng thấy lòng nhói lên. Anh trông quá đáng thương, quá tội nghiệp.
Cô nghĩ, thật ra anh chẳng sai gì cả. Chỉ cần cô giả vờ như không biết gì hết thì hai người họ vẫn có thể tiếp tục như trước, vì dù sao người trước mặt cô cũng là Giang Việt.
Nhưng cô không làm được. Cô không thể lừa người khác, cũng chẳng thể lừa chính mình. Trong mắt cô, hai người họ hoàn toàn khác nhau.
Giang Việt khẽ mím môi: “Nếu em muốn đuổi anh đi, anh cũng chẳng trách. Nhưng… anh vẫn muốn thử thêm một lần nữa.”
“Cho dù em chỉ coi anh là cái vỏ của người kia cũng được, chỉ cần cho anh được ở bên em. Dù em có hận anh, hay coi như anh không tồn tại cũng được, chỉ cần được nhìn em mỗi ngày như thế cũng đã quá đủ với anh rồi.”
Bùi Ngôn thấy mắt mình nóng lên, cô quay đầu đi, khẽ đáp: “Em có nói sẽ đuổi anh đâu… Đừng nhìn em bằng cái vẻ đáng thương đó nữa.”
Giang Việt bật cười khẽ: “Ừ, anh đang bán thảm với em này.” Anh thả lỏng đôi vai, nắm lấy tay cô, trong mắt ánh lên chút ý cười thật lòng: “Là anh học từ anh ta đấy.”
Lần đầu tiên nằm viện, người kia từng dùng chính thân thể anh để giả vờ yếu đuối, làm ra vẻ đáng thương khiến cô mềm lòng. Cô đã ngồi cạnh giường, cầm tay mà đút cho anh từng thìa cháo. Còn anh… chỉ đơn giản là học theo một chút thôi.
Nhưng lần này, những lời anh nói đều là thật lòng. Anh không quan trọng trong tim cô là ai, chỉ cần được ở bên cạnh, chỉ cần được nhìn thấy cô mỗi ngày, thế là đủ.
🦋🦋🦋
Buổi tối hôm đó, trong nhà chỉ có hai người. Dù sao cũng là ngày đầu năm mới, Bùi Ngôn dọn dẹp hết các phòng, mang chăn mền ra giặt, thay toàn bộ bằng bộ mới tinh tươm.
Khi thay đến bộ cuối cùng, cô lại chui cả người vào trong vỏ chăn, chỉ lộ ra một cái đầu, giọng vang vọng: “Á á á! Giang Việt, mau lại đây!”
Nghe thấy tiếng cô, Giang Việt bước vào, liền thấy chiếc chăn to phồng lên, bên trong lộ ra cái đầu đang ngọ nguậy loạn xạ.
Anh bật cười, vội kéo khóa mở, “giải cứu” cô ra khỏi vỏ chăn. Tóc cô xõa tung, vài sợi vướng trên vai, rối bời cả lên. Đôi mắt long lanh ngước lên nhìn anh, pha chút xấu hổ: “Cái khóa này sao lại gắn ngược thế chứ…”
Vẻ mặt ấy khiến anh chợt nhớ đến những ngày còn đi học, cô từng cau mày, nghiêng đầu hỏi anh: “Câu này sao phải dùng tới ba công thức vậy hả?”
Giọng của cô khi ấy cũng mang theo chút ấm ức, như đang làm nũng.
Giang Việt bỗng ôm lấy cô, khẽ áp môi xuống bên tai. Da cô chợt ửng hồng lên.
“Em cố ý, đúng không?” Giọng anh dứt khoát.
“Không có mà…” Bùi Ngôn mạnh miệng cãi, nhưng hai tay lại siết chặt lấy anh.
Nụ hôn ập xuống, mềm mại, dịu dàng. Không rõ ai là người nhắm mắt trước, cũng chẳng biết ai chủ động trước, chỉ biết khi tỉnh lại, cô đã nằm dưới thân anh, hơi thở đan xen.
Giang Việt hơi rời môi, khoảng cách giữa họ chỉ còn một tấc. Giọng anh khàn khàn: “Có thể không?”
Bùi Ngôn sững lại, thoáng nhớ đến tên mặt dày Tống Bách Ngạn. Ít nhất anh ta sẽ chẳng bao giờ hỏi câu này, bởi vì tầm này rồi còn hỏi gì nữa chứ, lịch sự cho ai xem đây.
Cô không trả lời. Giang Việt mỉm cười, rồi lại cúi đầu, tiếp tục hôn cô.
Trong phòng, hơi ấm từ máy sưởi lan tỏa vừa đủ. Chiếc áo len lông dê mềm mại trên người cô nhẹ nhàng bị cởi bỏ, để lộ phần thân trên trần trụi, trắng nõn.
Vào mùa đông Bùi Ngôn không thích mặc nội y, bên trong chiếc áo len ấy hoàn toàn trống rỗng. Ánh mắt Giang Việt cứng đờ dừng lại trên đôi gò bồng xinh đẹp, mềm mại của cô, vẻ mặt hơi ngượng ngùng nhưng cũng ẩn chứa chút gì đó bối rối, không biết làm sao.
Trừ lần chủ động tìm Tống Bách Ngạn đêm hôm đó, và lần làm tình với Thời Dư trong phòng học, phần lớn những lần ân ái khác Bùi Ngôn chỉ cần nằm yên hưởng thụ là đủ. Bây giờ thêm một lần nữa phải đối diện với việc chăn gối cùng một tên trinh nam ngây thơ, nhìn thấy biểu cảm rụt rè, xấu hổ của anh, Bùi Ngôn không nhịn được mà mặt cũng nóng lên theo.
“Anh làm cái vẻ mặt này làm gì…” Bùi Ngôn vùi mặt vào ngực anh, nói khẽ: “Em không biết giấu mặt mình vào đâu luôn đây này.”
Giang Việt khựng lại, siết chặt vòng tay ôm cô, đầu ngón tay chạm vào xương quai xanh mảnh mai dưới làn da ấm áp. Anh khẽ nói: “Anh chỉ sợ dọa đến em thôi.”
“Không đâu.” Bùi Ngôn kéo tay anh đặt lên ngực mình, đôi mắt cong cong, “Với em, anh muốn làm gì cũng được.”
Giang Việt lật người cô lại, để cô quay lưng về phía mình. Ở nơi cô không nhìn thấy, ánh mắt anh nhuốm đầy dục vọng nồng cháy. Anh muốn hôn lên từng tấc trên cơ thể cô, muốn cô chỉ nhìn thấy mỗi anh, thuộc về mình anh, ướt át dưới thân anh và rơi lệ trong vòng tay anh.
Nhưng càng như vậy, anh càng phải khắc chế, càng phải cẩn trọng, anh sợ mình sẽ dọa đến cô, sợ cô thấy anh hạ lưu, biến thái.
Giang Việt hôn lên gáy cô, rồi dần dần đi xuống. Từng tấc lưng trần đều được anh tinh tế hôn qua, những nụ hôn ướt nóng rơi xuống phía sau lưng một cách dày đặc khiến cơ thể cô mềm nhũn, mang theo cảm giác tê dại ngứa ngáy.
Bùi Ngôn muốn quay đầu lại nhìn anh, nhưng liền bị anh che mắt lại: “Đừng nhìn anh.”
Anh cảm thấy mình thật xấu xí, trên mặt là dục vọng dơ bẩn không cách nào che giấu và khao khát chiếm hữu mãnh liệt.
Khi dương vật nóng rực cuối cùng cũng được lộ ra khỏi lớp quần và bắt gặp ánh sáng mặt trời, Bùi Ngôn liền cảm nhận được rõ ràng sự cương cứng đang chạm vào đùi, nóng bỏng đến đáng sợ.
Cô nhớ lại cảnh tượng đau đớn thảm khốc trong lần đầu tiên ân ái với Giang Việt ở kiếp trước, nó đau đến mức khiến nước mắt cô tuôn rơi như mưa.
Lần này, màn dạo đầu nồng nàn đến nỗi cô cảm thấy ga trải giường bên dưới cũng đã ướt đẫm, vậy hẳn là sẽ không đau nữa.
Nhưng cô vẫn cắn chặt chăn vì căng thẳng.
Giang Việt vốn có chút tự ti về chuyện này, nên Bùi Ngôn cũng không dám để lộ cảm xúc quá rõ. Nhỡ đâu kỹ thuật của anh không tốt, mà cô lại sơ ý để lộ vẻ khác thường khiến anh thấy tổn thương hay mang tâm lý ám ảnh về sau thì thật chẳng hay chút nào.
Cho đến khi tiến vào, quả thật không có cơn đau như tưởng tượng. Động tác của anh rất nhẹ, rất chậm rãi, dù có chút vụng về, cứng nhắc, nhưng vì sợ cô đau, anh lại thả chậm tốc độ lại như ốc sên bò về tổ.
Nhưng anh càng như vậy, cô càng cảm thấy không thỏa mãn.
Bùi Ngôn cong lưng lên, không chịu nổi mà đón ý hùa theo khiến dương vật của anh hoàn toàn đi vào tận gốc. Giang Việt dán sát lại, hôn lên vành tai cô, phát ra tiếng thở dốc gợi cảm.
Hoa huyệt lúc này như có dòng nước ấm nóng không ngừng trào ra, mỗi lần anh thọc vào rút ra đều mang đến cảm giác căng tức, tê dại.
Thật sự rất sâu.
Nước mắt cô đã thấm ướt vào lòng bàn tay mà Giang Việt đang che mắt cô. Quả nhiên, trên ga trải giường đã ướt đẫm dâm thủy. Bùi Ngôn đạt cao trào một lần, sau đó lại bị anh đổi tư thế. Lần này là đối diện với anh, hai chân cô bị tách ra kẹp lấy eo anh, anh vẫn dùng tay mình che lấy mắt cô.
Bùi Ngôn bất mãn kéo tay anh ra: “Em muốn nhìn anh…”
Giang Việt do dự một lát, cuối cùng cũng buông tay. Đôi mắt phớt hồng của anh đối diện với ánh mắt đẫm lệ mông lung của cô.
Bùi Ngôn nhìn thấy khuôn mặt luôn lạnh nhạt, xinh đẹp kia giờ đây bị nhuộm đầy sắc thái ái tình. Trán anh lấm tấm mồ hôi, khẽ cau mày, còn ánh mắt nhìn về phía cô thì trắng trợn đến mức như đang chết đuối trong tình sâu và dục vọng.
Cô lại một lần nữa bị khuất phục bởi vẻ ngoài đó của anh.
Ngoài cửa sổ, những đợt pháo hoa vút lên không trung rồi bùng nổ rực rỡ. Giữa một mảng sáng lạn chói mắt ấy, tiếng rên rỉ và thở dốc của cô đã bị anh che khuất.
Tốc độ va chạm của hai cơ thể càng lúc càng nhanh hơn. Bùi Ngôn bị anh ôm chặt không kẽ hở trong lồng ngực. Cô lại lên đỉnh thêm một lần nữa, cả người cô run rẩy, mật dịch ấm nóng bên dưới cũng phun trào ra không ngừng.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Bùi Ngôn lười biếng nằm im chẳng buồn nhúc nhích. Giang Việt ôm cô trong vòng tay, hơi thở anh dịu dàng, cử chỉ cũng nhẹ nhàng đến lạ.
Ánh mắt cô dừng lại trên lồng ngực anh, những vết sẹo sậm màu loang lổ nơi viên đạn từng xuyên qua giờ chỉ còn lại mảng da non hồng nhạt vừa mọc. Chính thân thể vô tội này, người chẳng hề biết gì ấy, lại phải chịu nỗi đau vì cô… Và đó cũng là bằng chứng cho sự tồn tại của một “Giang Việt” khác.
Tim Bùi Ngôn nhói lên, cô cúi xuống, khẽ hôn lên vết thương ấy.
“Không sao rồi,” Cô mỉm cười, “Sau này sẽ không đau nữa.”
🔐 CÁCH NHẬN PASS 🔐
Nếu bạn muốn lấy pass, bạn có thể giúp mình một chút xíu nhen:
1. Follow page mình
2. Vào album ảnh “Những Chiếc Bướm Đã Tung Bay 🦋” chọn ảnh của truyện “Sống Lại Năm 16 Tuổi”, like ảnh đó và cmt nhận xét, suy nghĩ của bạn về truyện.
3. Chụp ảnh cmt đó của bạn và gửi qua inb của page để nhận pass.
LƯU Ý:
KHÔNG ĐƯỢC CMT CHO CÓ NHƯ “TRUYỆN HAY QUÁ”, “THÍCH TRUYỆN QUÁ”.
Vì khi mình edit mình rất muốn nghe những suy nghĩ và cảm nhận của các bạn đọc về truyện mà mình edit ạaa, năn nỉ luôn ớ 🥺
![Bìa [SLN16T] – Chương 57: Bắt Đầu Lại Một Lần Nữa (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)