Ngày cuối cùng của tháng Chạp, trời hửng nắng sau nhiều ngày mưa. Giang Việt cũng được xuất viện.
Sau gần một tháng hôn mê, cơ thể anh yếu đến mức chỉ đi vài bước cũng thấy mệt. Dáng đi chậm rãi, có phần cứng nhắc, khiến người bên cạnh vừa thương vừa buồn cười.
Tống Bách Ngạn dìu anh qua bậc thềm, giọng châm chọc không giấu nổi: “Cái cảnh này nhìn sao mà lạ ghê. Chính thất tôi lại phải đỡ thiếp thất như cậu à?”
Giang Việt liếc anh, mặt không cảm xúc: “Tôi đâu có ép cậu đỡ.”
“Xì, nếu không phải sợ cậu ngã một cái rồi Tiểu Bùi lại khóc um lên thì ai thèm chạm vào cậu chứ…” Miệng thì nói vậy, nhưng Tống Bách Ngạn vẫn đỡ anh rất chắc, chẳng buông tay lấy một lần.
Tối hôm ấy, lần đầu cả bốn người Bùi Ngôn, Giang Việt, Tống Bách Ngạn và Thời Dư cùng ngồi quanh một chiếc bàn. Nồi lẩu nghi ngút khói, hơi nóng quẩn quanh, mùi thơm lan ra khắp phòng. Chỉ có điều, không khí… lại hơi kỳ quặc.
Tống Bách Ngạn ho nhẹ hai tiếng, tự phá tan sự im lặng: “Khụ khụ, thôi thì đã cùng ngồi ăn một bàn, coi như giảng hòa đi. Có điều…” Anh nâng đũa chỉ chỉ quanh bàn, giọng rất nghiêm túc, “Việc gì cũng phải có thứ tự. Theo trình tự quen biết mà nói, tôi là người đến trước, nên tôi xếp thứ nhất, là chính thất. Vị này…” Anh chỉ sang Thòi Dư, “xếp thứ hai, gọi là bà hai. Còn Giang Việt, xếp thứ ba, gọi là bà ba.”
Giang Việt khẽ cau mày, còn chưa kịp lên tiếng thì Thời Dư đã cười: “Thứ tự đến trước đến sau à? Tôi nhớ rõ, người Bùi Ngôn thích đầu tiên là Giang Việt mà? Vậy thì tôi phải gọi cậu một tiếng bà hai mới đúng chứ nhỉ?”
Tống Bách Ngạn lập tức đen mặt: “Này này này! Cậu không tranh được vị trí chính thất của tôi thì thôi, còn định đá bay chỗ của tôi luôn à? Có quá đáng quá không đấy?”
Thời Dư thản nhiên gắp miếng nấm bỏ vào bát, giọng nhàn nhạt: “Phân định rõ ràng thôi, việc nào ra việc đó.”
Giữa cơn chiến tranh của ba phe, chỉ có Bùi Ngôn là giả vờ câm điếc, cúi đầu gắp miếng thịt viên cho vào bát, ra vẻ như chẳng hề liên quan gì đến mình.
“Tiểu Bùi,” Tống Bách Ngạn nhanh chóng bắt chuyện, giọng tươi tỉnh lại, “Hóa ra em vẫn nhớ anh thích ăn thịt viên nhất ha!”
Bùi Ngôn liếc anh, trong đầu thầm nghĩ: Muốn tranh sủng thì nói đại luôn đi, còn lòng vòng màu mè. Nhưng cô vẫn gắp viên thịt về phía anh, chuẩn bị bỏ vào bát cho xong chuyện.
Chưa kịp làm thì phía dưới bàn có ai đó nhẹ nhàng đá chân cô một cái.
Cô ngẩng đầu lên nhìn Thời Dư đang ngồi đối diện, trên môi là nụ cười như có như không. Ánh mắt anh sâu thẳm, vừa ôn hòa vừa mang chút trêu chọc, như thể đang nói: Em thử gắp cho cậu ta xem.
Bùi Ngôn khựng lại, định chuyển hướng đũa sang Thời Dư thì…
Giang Việt, người vẫn im lặng từ nãy, đột nhiên ho khan hai tiếng. Âm thanh trầm khàn, yếu ớt đến mức khiến cả bàn đều quay sang nhìn.
Anh hơi cúi đầu, sắc mặt tái nhợt, vai run nhẹ. Cái dáng vẻ ốm yếu như sắp chết đến nơi.
Ánh mắt Bùi Ngôn dạo một vòng giữa ba người, cuối cùng tự mình cắn hết viên thịt viên trong tay.
“Các anh không có tay à, muốn ăn cái gì thì tự mà gắp ăn đi!”
🦋🦋🦋
Đêm giao thừa, việc đầu tiên nhất định phải làm là xem chương trình tất niên.
Bùi Ngôn tùy tiện mở đại một kênh truyền hình. Toàn minh tinh nổi tiếng, sân khấu hoành tráng, ánh đèn rực rỡ. Nhưng xem được một lát, cô mới nhận ra đám người này chính là những gương mặt mà mười năm sau sẽ thay phiên nhau chiếm sóng hot search theo đủ mọi thể loại tai tiếng.
Cái người đang tươi cười hát kia, mười năm sau sẽ vì dính líu đến chất cấm mà vào tù. Còn kẻ đang khoác tay bạn diễn nữ bên cạnh, hai năm nữa thôi sẽ bị khui chuyện anh ta bí mật kết hôn, có con riêng. Ngay cả cậu minh tinh mặt mũi ngây ngô, trông hiền khô kia, về sau cũng vì ngoại tình liên miên mà bị dân mạng “soi” đến tận giường…
Biết trước tương lai của dàn minh tinh này rồi, cô càng nhìn càng chán, bấm remote đổi qua mấy kênh liền mà chẳng thấy cái nào thú vị hơn.
Cuối cùng, cô quay đầu nhìn về phía ba người đàn ông đang ngồi trên sofa, mỗi người một góc, không ai thèm nói với ai, không khí im ắng đến kỳ lạ. Bùi Ngôn ho nhẹ một tiếng: “Ờm… hay là chúng ta chơi mạt chược đi?”
Và thế là bắt đầu.
“Tám vạn, tự sờ!” Giọng cô vang lên đầy hào hứng, vừa dứt lời, lại là một ván thuần nhất sắc hoàn mỹ.
Cô chớp mắt, tự hỏi: “Kỳ lạ ghê, hôm nay sao bài đỏ dữ vậy?”
Thực ra hồi đại học, vì rảnh rỗi quá, Bùi Ngôn từng lên mạng học chơi mạt chược. Đối thủ toàn là mấy cô chú trung niên online lâu năm, tính tình thất thường, lúc thì thắng được ít, lúc thì thua sạch, thắng rồi lại thua, thua rồi vẫn mê.
Cô không muốn nạp tiền vào tài khoản riêng, nên thường mượn tài khoản của Giang Việt để chơi.
Có lần thắng một ván lớn, hệ thống tự động đăng chiến tích lên vòng bạn bè. Thế là suốt bốn năm đại học, tất cả bạn bè đều tin chắc một điều rằng, Giang Việt, người ngoài lạnh nhạt, học giỏi, nghiêm túc kia, thật ra là một tay nghiện mạt chược ngầm, mê đến quên trời đất.
Còn Bùi Ngôn, nếu nói về trình độ chơi của cô thì có thể tóm gọn bằng một câu: “Vừa gà mờ mà còn ham chơi.”
Cô biết rõ mình chơi chẳng giỏi gì, nên trước giờ chưa từng ra ngoài đấu với ai. Hôm nay vừa khéo đủ bốn người, Tống Bách Ngạn liền bảo người nhà mang chiếc bàn mạt chược tự động tới.
Lần đầu tiên trong đời anh dùng đặc quyền tài lực để chiều lòng cô, cô muốn gì anh cũng tặng cho cô, kết quả cô lại muốn một cái bàn mạt chược. Cảm giác đúng là kỳ quái.
Tống Bách Ngạn mấy lần định nói rồi lại thôi, cuối cùng chỉ đành thở dài: “Tiểu Bùi à… em muốn chơi thì vẫn được thôi, nhưng sao lại cược có một đồng vậy? Thắng thua kiểu đó chẳng vui chút nào.”
Bùi Ngôn vừa lật bài vừa cười: “Anh biết gì chứ, cái này gọi là hưởng thụ quá trình, không cần quan tâm kết quả. Nếu mà dùng tiền thật thì chẳng phải thành biến thành đánh bạc sao?”
Cô chơi càng lúc càng hăng, Thời Dư cũng cười theo, thoải mái “nhường nước” cho cô thắng. Nhưng sau hơn mười ván, Tống Bách Ngạn bắt đầu thấy hơi chán, bèn nói: “Hay là mình đổi cách cược đi.”
Bùi Ngôn ngẩng đầu nhìn anh: “Anh muốn đổi kiểu gì?”
Tống Bách Ngạn chống tay lên ghế, thay đổi tư thế, nhướng mày, khóe môi cong cong. Khuôn mặt tuấn tú kia vừa lười biếng vừa mang chút ý ngả ngớn: “Mười ván. Ai thắng nhiều hơn, người đó làm chính thất.”
Câu nói vừa dứt, Thời Dư vốn đang cười đùa cũng thu lại vẻ dửng dưng đó, khóe môi nhếch lên: “Đề nghị này nghe cũng thú vị đấy.”
Giang Việt – tay mới còn chưa thuộc hết luật – lập tức căng cả người lên như thể sắp ra chiến trường.
Bùi Ngôn chớp chớp mắt: “Vậy nếu em thắng thì sao?”
Tống Bách Ngạn là người được mẹ và mấy quý bà dạy chơi từ nhỏ, tay nghề gần như chuyên nghiệp, nên tự tin khỏi bàn. Anh nhướng mày, cười tà: “Nếu em thắng, phần thưởng là ba bọn anh cùng nhau hầu hạ em một ngày.”
Bùi Ngôn liếc anh một cái: “Em không cần mấy thứ đó! Nếu em thắng thì…” Cô nghĩ một lúc rồi nhoẻn miệng, “Sau này trong một tháng chỉ được làm một lần thôi!”
Một ván mạt chược, không chỉ cược danh dự mà còn cược cả hạnh phúc sau này.
Tống Bách Ngạn chơi bài lão luyện, nước đi nào cũng chuẩn như đã tính trước. Thời Dư thì đầu óc sâu như biển, chỉ cần không rút được quân mình muốn, lập tức tìm cách “gài” người khác sa bẫy. Còn Giang Việt, tuy mới tập chơi nhưng vận may lại không tệ, bài lên tay liên tục, thành ra ba người thế lực ngang nhau, không ai hơn ai.
Mười ván trôi qua, ba người mỗi người thắng ba, chỉ có Bùi Ngôn thắng được mỗi một ván. Cô bĩu môi, không chịu thua: “Thế này mà tính là hòa à? Không được, chơi tiếp đi!”
Mười ván rồi lại mười ván, đến khi trời gần sáng, Giang Việt – người đang bệnh – cuối cùng cũng gục xuống, không trụ nổi. Tống Bách Ngạn thì ngáp ngắn ngáp dài liên tục, nhưng vì chưa phân thắng bại nên vẫn chưa cam lòng.
Chỉ có Thời Dư vẫn bình thản đến lạ. Sắc mặt anh chẳng hề giống người thức trắng đêm, ngược lại còn điềm tĩnh buông bài xuống, đứng dậy vào bếp nấu cho Bùi Ngôn một bát mì nóng.
Bùi Ngôn ăn xong bữa sáng, vẫn còn lưu luyến nhìn bàn mạt chược chưa dọn. Đến khi bị ép lên giường ngủ, cô còn cố chấp nói: “Bàn mạt chược anh tặng là của em đấy nhé! Đợi em dậy rồi mình chơi tiếp.”
Kết quả, lúc cô tỉnh lại, Thời Dư và Tống Bách Ngạn đều đã bị gọi về nhà ăn Tết, chỉ còn lại Giang Việt lặng lẽ ngồi tựa bên mép giường, nắm tay cô ngủ thiếp đi.
Anh gầy đi nhiều, cái dáng vẻ kiêu ngạo ngày xưa đã biến mất, chỉ còn lại nét yếu ớt và trầm tĩnh khiến người khác không khỏi xót xa.
Giang Việt ngủ rất nông. Khi Bùi Ngôn khẽ chạm tay lên giữa trán anh, anh lập tức mở mắt, nắm lấy tay cô, hỏi: “Em đói không? Để anh nấu gì cho ăn nhé?”
Bùi Ngôn thoáng ngẩn ra, rồi mỉm cười gật đầu: “Được thôi.”
Chẳng bao lâu sau, một bát bánh trôi nóng hổi được mang đến trước mặt cô. Bùi Ngôn nhìn nó hồi lâu, rồi mới xúc một viên nếm thử.
“Ừm… ngon lắm.”
“Phải không? Lâu rồi không nấu, có chút quên tay… Anh còn sợ em thấy vị không ngon.”
Bùi Ngôn lại múc thêm một viên, lớp vỏ mềm trơn vỡ ra trong miệng, nhân mè đen ngọt dịu lan ra, hương thơm đầy miệng. Vị ngọt ấy lại khiến lòng cô chợt thấy chua xót. Cô cúi đầu, im lặng hồi lâu rồi mới khẽ nói:
“Em phân biệt được.”
Cô ngẩng đầu lên: “Em biết rõ anh và anh ấy không giống nhau, nên anh đừng cố tỏ ra mình là anh ấy nữa.”
Nụ cười nhạt nhẽo trên mặt Giang Việt khô cứng lại ngay lập tức.
![Bìa [SLN16T] – Chương 56: Gom Đủ Một Bàn Mạt Chược](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)