Tống Bách Ngạn bị kéo lên một chiếc xe nhỏ, chạy điên cuồng suốt hơn hai tiếng. Bị bịt mắt, miệng dán kín bằng băng keo, xe xóc nảy khiến đầu óc anh choáng váng. Đến khi xe dừng, băng keo vừa bị xé xuống, anh lập tức kêu lên: “Chú Giang, dù gì cháu cũng lớn lên dưới mắt chú, có chuyện nói thẳng một câu cháu liền đến ngay. Cần gì phải dùng cách này?”
Ánh sáng đột ngột khiến anh phải nheo mắt một lúc mới nhìn rõ Giang Hoài Niên đang ngồi trên sofa, chậm rãi uống trà: “Đây là cách chú tiếp đãi khách sao?” Anh gắng giữ bình tĩnh hỏi.
So với lần gặp trước, khí chất của Giang Hoài Niên đã khác hẳn. Không còn vẻ lịch sự hay ôn hòa, thay vào đó là sự âm trầm, lạnh lẽo khiến người ta dựng tóc gáy. Ông ta nhìn chằm chằm Tống Bách Ngạn, khóe môi khẽ cong: “Cháu tặng ta một phần đại lễ như vậy, ta đương nhiên phải đáp lễ thật chu đáo chứ.”
Tống Bách Ngạn lập tức tỏ ra hoang mang: “Cái gì cháu cũng không biết. Đừng đổ hết lên đầu cháu. Là Giang Việt nói dự án này có tiền, rủ cháu cùng làm nên cháu mới đồng ý làm thôi.”
Trong mắt Giang Hoài Niên, Tống Bách Ngạn trước nay luôn là loại đầu óc đơn giản, suốt ngày chỉ biết lo chuyện tình cảm. Nhìn bộ dáng sợ hãi xen ngơ ngác của anh, trong lòng ông ta cũng có chút do dự. Dù sao Tống gia vẫn còn đó, ông ta lại vừa trải qua biến cố lớn, không tiện động thủ quá mức.
Ông ta lạnh mặt phẩy tay: “Yên tâm, ta sẽ không làm gì cháu đâu. Ngay từ đầu chỉ định mời cô bạn gái nhỏ của cháu đến một chuyến thôi.”
Sắc mặt Tống Bách Ngạn lập tức thay đổi. Giang Hoài Niên nhìn thấy, bỗng nở nụ cười quái dị: “Cháu để ý cô ta như vậy, vậy cháu có biết giữa nó và con trai cưng của ta có bao nhiêu chuyện không minh bạch không?”
“Cái… cái gì?” Tống Bách Ngạn biến sắc, “Không có… Bọn họ chỉ là bạn…”
“Bạn bình thường sẽ thế này sao?”
Giang Hoài Niên mở một đoạn video. Trong đó là cảnh hôm Bùi Ngôn bị bỏ thuốc, thân thể mềm nhũn dựa vào Giang Việt, ôm chầm lấy anh ta, môi khẽ chạm lên cổ, hai người dựa sát vào nhau, động tác ám muội rõ ràng.
Tống Bách Ngạn siết chặt nắm tay, môi run lên, gắng nén cảm xúc nhưng giọng vẫn đầy phẫn hận: “Cậu ta lừa cháu… Sao cậu ta lại dám lừa cháu… Cháu phải giết chết cậu ta …”
Giang Hoài Niên phát ra tiếng cười sung sướng trong cổ họng: “Giang Việt là con ta, ta hiểu rõ nó. Nó ích kỷ, chẳng coi ai ra gì, ngay cả ta mà nó còn dám phản bội thì làm sao nó có thể thật lòng thật dạ xem cháu làm bạn được chứ? Cháu chỉ là bàn đạp của nó mà thôi, ngay cả người bên cạnh cháu cũng bị nó canh me như hổ rình mồi đấy, cháu còn chưa rõ à.”
Tống Bách Ngạn tức đến mặt đỏ bừng, gằn giọng: “Cậu ta đang ở đâu? Cháu sẽ giết chết cậu ta! Nhất định phải giết cậu ta…”
Lúc này, Giang Hoài Niên mới cho người đưa Giang Việt đến. Sắc mặt anh không được tốt lắm, thân thể có vết xước, tuy không bị trói chặt, nhưng rõ ràng là đang cố hết sức mới có thể bước đi.
Tống Bách Ngạn được tháo dây, lập tức lao tới đè Giang Việt xuống, không hề lưu tình mà đấm mạnh vào má anh ta. Anh nắm chặt vạt áo Giang Việt, tức giận đến mức văng tục: “Địt mẹ mày thằng chó! Tao đối với mày tốt như thế, mày lại đi quyến rũ bạn gái của tao. Tao coi mày như anh em, còn mày thì đang làm cái đéo gì với tao đây?”
Giang Việt hứng trọn cú đấm kia, khóe miệng rỉ máu. Anh nhìn Tống Bách Ngạn, lạnh lùng nói: “Là do mày ngu thôi.”
Thái độ này của anh càng kích thích mạnh mẽ đến Tống Bách Ngạn. Tống Bách Ngạn đè anh xuống vừa đánh vừa mắng: “Đồ chó chết, đồ không có giáo dục. Ba mày đéo dạy mày là vợ bạn không được động vào sao? Hay là ba mày cũng là cái rác rưởi thích cướp đồ của người khác? Trên không ngay dưới ắt loạn, cho nên mới nuôi ra cái loại rác rưởi như mày hả…”
Anh càng mắng càng hăng say, sắc mặt Giang Hoài Niên liền trở nên khó coi, ông ra hiệu cho người ngăn Tống Bách Ngạn lại: “Được rồi, mắng đủ rồi thì dừng lại đi.”
Lúc này Tống Bách Ngạn chợt tỉnh, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi chú Giang, cháu không có ý mắng chú… Cháu chỉ quá tức giận nên mới ăn nói hàm hồ mà thôi… Tất cả đều do Giang Việt…”
Quả nhiên là đồ ngu xuẩn, Giang Hoài Niên nhếch môi, càng nhìn Tống Bách Ngạn càng thấy bực mình. Nếu Tống Bách Ngạn không phải là con của Tống gia thì đã có thể dễ dàng xử lý anh rồi, nhưng trớ trêu thay anh lại mang họ Tống. Giang Hoài Niên chỉ có thể nuốt giận, ra lệnh cho thuộc hạ: “Đưa Tống thiếu gia xuống thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi trả về Tống gia..”
“Cái này phiền phức cho chú quá, cháu trực tiếp báo ba mẹ phái người tới đón cháu là được mà.”
Ánh mắt Giang Hoài Niên sâu thẳm: “Đúng như cháu nói, Giang Việt thật sự rất thiếu chút giáo dục, nên bây giờ ta muốn giáo dục con trai ta thật tốt, đương nhiên không thể để người khác tới quấy rầy. Hay là, cháu muốn ở lại bầu bạn với nó?”
Tống Bách Ngạn oán hận liếc nhìn Giang Việt đang nằm trên mặt đất: “Ai muốn bầu bạn với cậu ta chứ.”
Trước khi rời đi, anh bước tới gần, vô cùng phẫn nộ nói với Giang Việt đang suy yếu nằm trên đất: “Mày tự giải quyết đi, tao sẽ không giúp mày đâu. Sau này chúng ta không còn là anh em nữa, mày sống hay chết không liên quan gì tới tao.”
Giang Việt nghe thấy Tống Bách Ngạn được hộ tống đi ra ngoài. Giang Hoài Niên nhìn thoáng qua anh đang chật vật không chịu nổi, lạnh lùng khẽ cười: “Từ từ thôi, đây mới chỉ là bắt đầu.”Thuốc được tiêm vào bắt đầu có hiệu lực khiến tư duy anh trở nên hỗn loạn. Giang Việt nằm bất động trên mặt đất, chịu đựng những cơn đau kịch liệt truyền đến trong đầu. Trong giây phút tỉnh táo hiếm hoi mà mình có, anh dùng hết sức nắm chặt chiếc máy định vị nghe lén mà Tống Bách Ngạn đã nhân cơ hội nhét vào tay anh.
![Bìa [SLN16T] – Chương 53: Không Có Giáo Dục](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)