Bìa [SLN16T] – Chương 52: Nguy Cơ
SLN16T

[SLN16T] – Chương 52: Nguy Cơ

Tác giả: Minh Đính

997 từ · 5 phút đọc

Nguy Cơ

Buổi sáng lại tiếp tục ôn bài, trở lạnh thêm một chút. Trước khi ra khỏi nhà, Bùi Ngôn vẫn treo lại áo khoác của Tống Bách Ngạn cho Giang Việt, sợ anh bị rét.

Thứ sáu không có tiết tự học buổi tối, buổi chiều lại kiểm tra giữa kỳ. Làm bài được một nửa thì đầu óc Bùi Ngôn tự nhiên nhảy ra cảnh suýt hôn nhau tối hôm qua. Cô tức mình muốn chết, không hiểu ma xui quỷ khiến kiểu gì mà lúc đó không đẩy anh ngay cơ chứ.

Cô chống đầu xuống bàn, mặt ủ rũ. Trên bục giảng, Thời Dư giám sát mọi người làm bài thi thấy rõ ràng. Lúc thu bài, anh hỏi nhỏ: “Em sao vậy? Không vui à?”

“Không có gì.” Bùi Ngôn thở dài, ký ức kia cứ quấn lấy cô, vừa xấu hổ vừa buồn bực, chỉ muốn chui vào lòng ai đó mà trốn: “Chiều nay anh tới nhà em không?”

Thời Dư cầm lấy cây bút trên bàn cô, điền thêm tên họ giúp cô rồi mới đáp. Hàng mi dài khẽ hạ xuống, ánh mắt anh mềm như ánh nắng đầu đông: “Có chứ. Nhưng anh phải ghé nhà lấy đồ trước. Em đừng đợi cơm nhé.”

🦋🦋🦋

Tan học, Bùi Ngôn đi siêu thị với Tống Bách Ngạn, mua đồ ăn và mấy thứ lặt vặt. Tiện đường, cô ghé trung tâm thương mại mua cho Giang Việt vài bộ quần áo. Tống Bách Ngạn nhìn mà chua loét: “Sao cậu ta có mà anh không có?”

Bùi Ngôn cầm áo ướm lên người anh, hai người vóc dáng tương đương nên mặc cũng giống nhau: “Tủ đồ anh treo đầy tag chưa bóc rồi. Giành gì nữa.”

Giang Việt có lòng tự trọng cao. Bảo anh mặc đồ của Tống Bách Ngạn, chắc trong lòng anh sẽ không thoải mái. Nên cô mới mua riêng cho anh.

Nhưng thấy Tống Bách Ngạn xị mặt, cô lại mua thêm vài món cho anh luôn. Cầm lên còn không quên mua một bộ cho Thời Dư.

Đến lúc thanh toán thì Tống Bách Ngạn giành trả. Đồ không phải loại đắt đỏ, kiểu đơn giản thường thấy thôi. Với Bùi Ngôn thì bao nhiêu đó chẳng đáng gì, tiền ba mẹ để lại nhiều đến mức cô tiêu không hết. Nhưng Tống Bách Ngạn thương cô, chẳng muốn để cô phải chi trả cho bất kì thứ gì.

“Đã nói rồi, sau này anh sẽ nuôi luôn cái đống bạn trai của em, anh đâu phải kiểu nói cho vui rồi quên đâu.” Tống Bách Ngạn ôm đầy túi đồ đi trước. Bùi Ngôn lẽo đẽo theo sau. Vào thang máy, thấy không có ai, cô ngoắc tay: “Cúi xuống đây.”

Tống Bách Ngạn cúi đầu ngay. Bùi Ngôn khẽ chạm môi lên môi anh.

“Cảm ơn anh nha.”

Tống Bách Ngạn lập tức được đà, mặt dày chồm tới định xin thêm: “Gọi một tiếng ‘chồng’ nghe thử đi. Chồng sẽ mua túi xách cho em.”

Bùi Ngôn đẩy đầu anh ra, phì cười: “Ai thèm để anh mua. Em đâu có thiếu tiền.”

“Biết rồi biết rồi. Sau này anh sẽ dựa bà chủ Bùi mà sống.” Anh cười trong gương cửa thang máy, nụ cười sáng đến mức không thể dập tắt được: “Còn anh đây sẽ ngày đêm hầu hạ em thật đàng hoàng.”

Thang máy mở cửa. Bùi Ngôn lục túi lấy chìa khóa, cúi đầu định mở cửa nhưng khi tầm mắt rơi xuống ổ khóa thì bỗng khựng lại.

Kiếp trước khi sống một mình cô đã từng bị theo dõi nên từ đó cô có một thói quen, mỗi lần ra khỏi nhà, cô luôn cắm một sợi tóc vào lỗ khóa để chắc chắn rằng cửa không bị ai động vào.

Giờ… sợi tóc ấy đã biến mất.

Bùi Ngôn lùi lại một bước. Cô gọi cho Giang Việt để hỏi xem có phải anh ra ngoài không. Nhưng điện thoại đổ chuông mãi mà vẫn không ai bắt máy.

Hai người trao đổi ánh mắt. Cô lắc đầu.

Sắc mặt Tống Bách Ngạn lập tức nghiêm lại. Anh thả túi đồ xuống đất, ra hiệu cho Bùi Ngôn lùi về phía thang máy. Một tay anh che lại mắt mèo trên cửa, tay kia rút điện thoại gọi báo cho người đến hỗ trợ.

Ngay lúc đó, bên trong vang lên tiếng xoay ổ khóa.

Khoảnh khắc góc áo của một người phía bên trong lộ ra, Tống Bách Ngạn nhanh chóng chặn cánh cửa sắp mở, quay người hét lớn với Bùi Ngôn: “Chạy!”

Lúc này mà chần chừ chỉ có toi. Bùi Ngôn hiểu rõ điều đó, cô xoay người phóng vào thang máy, tay run lẩy bẩy ấn gọi cho Thời Dư. Ngón tay cô cứng lại, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, cố hít sâu để giữ bình tĩnh. Với gia thế của Tống Bách Ngạn, đối phương ít nhiều sẽ dè chừng. Tạm thời chắc chưa nguy hiểm gì đến tính mạng.

Giang Việt chắc chắn bị bắt rồi. Đám người đó vẫn phục kích ở đây, mục tiêu tám phần là cô.

Cô không thể để mình bị bắt. Không thể trở thành con tin cho bọn chúng ép họ.

Thang máy xuống chậm như rùa bò. Một mình Tống Bách Ngạn chưa chắc chống đỡ được. Nếu bọn kia đã chờ sẵn dưới tầng… thì cô đúng là tự dâng mình vào miệng cọp.

Bùi Ngôn nhấn nút tầng 11. Khi cửa mở, tiếng chân chạy từ dưới vọng lên. Cô không dám dừng lại, lập tức lao ra hành lang, chạy thẳng lên sân thượng. Từ đó cô có thể nhảy sang mái của tòa bên cạnh. Di động vang tiếng kết nối, và khoảnh khắc đó nước mắt cô cũng trào ra:

“Nhanh lên… cứu Tống Bách Ngạn với!”