Bìa [SLN16T] – Chương 47: Từ Ban Công Đến Giường Ngủ (H)
SLN16T

[SLN16T] – Chương 47: Từ Ban Công Đến Giường Ngủ (H)

Tác giả: Minh Đính

1523 từ · 7 phút đọc

Từ Ban Công Đến Giường Ngủ (H)

Bùi Ngôn vẫn luôn cho rằng, nếu một ngày Tống Bách Ngạn phá sản, buộc anh phải đi làm trai bao thì anh cũng có thể dựa vào cái thiên phú trời cho này mà tạo dựng cả một “đế chế” mới.

Sợ lưng cô áp vào đá cẩm thạch lạnh lẽo bên hồ sẽ bị cộm, anh còn chu đáo dùng tay che chắn phía sau lưng cô. Trên mặt nước, động tác của anh thật dịu dàng, còn bên dưới mặt nước, dương vật đã cương cứng từ lâu đang hung hãn tiến vào nơi ẩm ướt nóng bỏng.

Đùi cô bị tách ra quấn lấy vòng eo Tống Bách Ngạn. Cả người cô mềm nhũn không có điểm tựa, chỉ có thể cố gắng ôm chặt lấy anh, sợ mình không đứng vững mà ngã xuống nước.

Dâm dịch bôi trơn tiết ra từ đường đi trộn lẫn vào trong nước khiến mỗi lần tiến vào càng thêm khó khăn, nhưng cũng dễ dàng mang đến khoái cảm mãnh liệt hơn. Bùi Ngôn cảm thấy mình sắp bị tan chảy trong vòng tay anh, cô hé môi cắn lên bờ vai đang cách một lớp áo thun ướt sũng của anh, giọng nghẹn ngào như muốn khóc: “Ưm a… Đừng… đừng đâm sâu như thế nữa… Sâu quá rồi…”

Hoa huyệt không tự chủ mà siết chặt, mơn trớn theo từng cú thúc mạnh mẽ. Tống Bách Ngạn hít một hơi sâu: “Đều tại Tiểu Bùi quá biết cách quyến rũ anh đấy thôi.”

Toàn bộ mặt nước đều rung chuyển theo động tác thọc vào rút ra mạnh mẽ của anh. Nước tràn ra đầy bên thành hồ. Tống Bách Ngạn đâm mạnh vào cô, hôn đi giọt nước mắt tràn ra nơi khóe mắt cô, cười nói: “Chúng ta làm cho cái hồ này cạn khô luôn đi! Bất quá cho dù nước trong này cạn thì nước dưới kia của Tiểu Bùi cũng sẽ tiếp tục lấp đầy cái hồ này thôi. Để anh chết chìm trong nước của Tiểu Bùi thì anh cũng cam lòng.”

Cho dù đã nghe những lời này vô số lần, nhưng Bùi Ngôn vẫn bị lời nói đùa bỡn của anh thốt ra làm cho kinh ngạc không nói nên lời. Cô trợn trắng mắt: “Vậy anh đi chết trước đi.”

“Nước của em còn chưa chảy xong đâu.” Tống Bách Ngạn cố ý đâm mạnh vào thịt mềm bên trong âm đạo của cô, quan sát thần sắc cô. Khi chọc trúng điểm mẫn cảm nào đó, Bùi Ngôn chỉ có thể nức nở mà không nói nên lời. Anh cúi xuống hôn lên môi cô, mơn trớn từng chút một như chú chó nhỏ: “Tiểu Bùi, phía dưới của em nhất định đang chảy rất nhiều nước, bởi vì anh cảm giác cả hồ bây giờ đều là mùi hương của em đó.”

Khoái cảm nối tiếp nhau ập đến. Bụng dưới như đang tụ lại một dòng nước ấm dồn về phía tử cung. Bùi Ngôn thở hổn hển, không nhịn được mà ôm chặt lấy cổ anh, cơ thể dán chặt vào nhau, mong anh đâm sâu hơn nữa, tiến vào mạnh hơn nữa.

Mỗi lần anh đẩy tới, nơi ấy đều bị hút chặt không buông, rồi lại vương vấn không rời mà phun ra. Nước trong hồ ấm áp dễ chịu, nhưng so với bên trong của cô thì nó trở nên nhỏ bé không đáng kể. Âm đạo ẩm ướt, nóng bỏng, siết chặt như muốn hòa tan anh vào bên trong.

Cánh tay rắn chắc của Tống Bách Ngạn căng chặt, động tác thâm nhập càng lúc càng nhanh. Tóc hai người đều ướt sũng vì nước theo cử động của họ mà bắn tung tóe. Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Bùi Ngôn sợ tiếng rên rỉ của mình bị người khác nghe thấy, cô cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ dâm đãng đang muốn bật ra. Cơ thể run rẩy không ngừng, cô cảm nhận được côn thịt to lớn của anh đang nghiền qua lại từng điểm mẫn cảm bên trong, khoái cảm lúc này giống như một dòng điện đang chạy dọc khắp người.

Âm đạo co rút sau cao trào hung hăng quấn lấy côn thịt thô cứng. Tống Bách Ngạn áp trán mình vào trán cô. Trong ánh mắt mơ màng, Bùi Ngôn thoáng thấy được dục vọng trắng trợn trong đôi mắt anh: “Ghen tị thật đó, nước của Tiểu Bùi đáng lẽ phải rưới hết lên dương vật của anh mới đúng.”

Tống Bách Ngạn bế cô lên ra khỏi hồ nước, hai tay đỡ đùi cô, trực tiếp cắm dương vật vào trong khi cô đang bị treo lơ lửng giữa không trung: “Tiểu Bùi đã ngâm suối nước nóng xong rồi, giờ Tiểu Tống của anh cũng muốn được ngâm ‘suối nước nóng’.”

Bùi Ngôn sợ ngã, liền bám chặt lấy anh không buông. Tống Bách Ngạn dùng cơ thể đè cô vào cửa kính ban công: “Vừa rồi là phục vụ ở suối nước nóng, bây giờ là phục vụ ở Penthouse nhé.”

Bùi Ngôn trợn trắng mắt: “Em không có tiền trả phí phục vụ cho anh đâu.”

“Anh không cần tiền.” Trong mắt anh mang theo ý cười, tay xoa loạn lên ngực cô: “Anh cần em trả bằng tình.”

Anh vừa dứt lời, dương vật cũng theo đó rút ra ngoài. Quy đầu tròn trĩnh cố ý cọ xát vào âm đế cô, cảm giác tê dại lại một lần nữa kéo đến cuồn cuộn. Dâm dịch ướt át tí tách rơi xuống sàn nhà. Hông Tống Bách Ngạn dán chặt vào cô, cũng theo đó mà bị ướt đẫm một mảng. Anh mượn dâm thủy của cô làm chất bôi trơn, thuận thế cắm côn thịt thẳng một đường xuống tận cùng lần nữa. Bùi Ngôn sướng đến da đầu tê dại, cơ thể run rẩy vì bị anh ra sức đâm vào mình.

Tiếng nước nhóp nhép vang lên ám muội. Tống Bách Ngạn áp sát mặt vào cổ cô, đưa hơi thở ấm áp của mình mơn trớn rồi dùng lưỡi liếm láp hôn lên vùng da thịt trắng nõn đó, động tác dưới thân không hề ngừng nghỉ. Nước mắt Bùi Ngôn chảy không ngừng, cô ngửa đầu đáp lại nụ hôn của anh, tiếng rên rỉ vụn vặt tiết ra từ giữa môi và răng quấn quýt lấy nhau..

Cuộc làm tình này được chuyển từ ban công lên đến trên giường. Bùi Ngôn bị anh đẩy lên cao trào liên tục. Khắp nơi đều là vệt nước ướt đẫm, không biết là nước mang từ hồ bơi lên hay nước được chảy ra từ trong cơ thể. Đến khi kết thúc được trận tính ái này, Bùi Ngôn đã mệt lả mà ngủ thiếp đi trên giường.

Tống Bách Ngạn giúp cô lau dọn sạch sẽ mớ hỗn độn ở hạ thể, lau khô nước trên người cô, kiên nhẫn làm khô mái tóc ướt sũng của cô, rồi ôm cô vào lòng ngủ một giấc thật say.

🦋🦋🦋

Buổi chiều, anh gọi thức ăn từ quầy lễ tân lên. Bùi Ngôn lúc này đã mệt đến mức mí mắt sắp dính vào nhau. Cô vừa ăn được hai miếng cơm Tống Bách Ngạn đút, còn chưa kịp nhai kỹ đã gục đầu ngủ mất.

Anh cúi nhìn gương mặt say ngủ ấy, khẽ bật cười. Một khoảnh khắc ấm áp dâng trào trong lòng. Tống Bách Ngạn không kiềm được, rút điện thoại ra chụp lại một tấm gửi cho Thời Dư.

Tin nhắn trả về chỉ có hai chữ lạnh tanh: “Ha ha.”

Tống Bách Ngạn: “He he.”

Chưa đầy một phút sau, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Không cần đoán cũng biết chắc chắn là Thời Dư đang tức đến mức sắp bốc khói rồi nên mới chạy sang đây gây sự.

Tống Bách Ngạn cố tình kéo một góc chăn ra để lộ tấm lưng trần trắng mịn của Bùi Ngôn, trên da cô còn chi chít vài dấu hôn đỏ chót chưa phai.

“Cậu thật chẳng biết điều gì cả,” anh lười biếng nói, giọng còn vương ý cười, “Tiểu Bùi nhà tôi mệt cả ngày rồi, để cô ấy ngủ yên chút đi…”

Lời còn dang dở thì tắt hẳn.

Giang Việt đứng ngoài cửa, gương mặt tối sầm, giọng mất kiên nhẫn: “Là ai hẹn giữa trưa gặp mà giờ vẫn chưa thấy mặt?”

Ánh mắt anh ta lia một vòng, người đối diện chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, vai còn lộ dấu răng mờ ám. Khi tầm mắt rơi vào trong phòng, anh thoáng thấy bóng dáng Bùi Ngôn đang nằm trên giường, chiếc lưng mảnh khảnh, làn da trắng ngần lộ dưới ánh nắng chiều.

Giang Việt hít sâu một hơi, sắc mặt trầm xuống, rồi dằn cửa lại cái rầm: “Mặc quần áo đàng hoàng rồi ra đây nói chuyện với tôi!”