Bìa [SLN16T] – Chương 46: Massage Suối Nước Nóng (H)
SLN16T

[SLN16T] – Chương 46: Massage Suối Nước Nóng (H)

Tác giả: Minh Đính

2227 từ · 10 phút đọc

Massage Suối Nước Nóng (H)

Cùng lúc đó, Tống Bách Ngạn nhìn tấm hình Nguyễn Nam Chi gửi tới, sắc mặt phút chốc trở nên cực kỳ khó coi. Hai người kia tuy quần áo vẫn chỉnh tề, không lộ da thịt quá nhiều, nhưng chỉ cần nhìn tư thế thôi cũng biết rõ là họ đang làm gì.

“Rồi sao nữa?” Giọng anh trầm xuống rõ ràng đang rất khó chịu, “Không cảm thấy hành vi xâm phạm riêng tư của người khác như thế này là quá đáng à?”

Nguyễn Nam Chi cho rằng anh tức giận vì bị cắm sừng, liền cười khoái trá qua điện thoại: “Tôi chỉ nhắc nhở cậu thôi. Mà công nhận hai người kia trông đẹp đôi ghê, bạn gái cậu ngoại tình cũng không trách được cô ấy đâu. Với lại, cậu không nhìn ra tiểu tình nhân của cô ấy cố ý chọn chỗ có camera sao? Rõ ràng là đang khiêu khích cậu đó. Cậu đúng là đáng thương mà.”

Tống Bách Ngạn không nói thêm câu nào, dứt khoát cúp máy.

Anh nhắn cho Thời Dư: “Cậu không cảm thấy mình quá đáng sao?”

Thời Dư: “?”

Tống Bách Ngạn: “Ăn vụng một mình sẽ bị nghẹn chết đấy.”

Thời Dư: “Không cần lo. Tôi rất khỏe.”

Tống Bách Ngạn tiếp tục oanh tạc tin nhắn: “Cẩn thận sau này liệt dương.”

Thời Dư: “Không làm phiền cậu lo nghĩ nhiều. Tôi đang rất sung mãn.”

Lúc này Bùi Ngôn đã được Thời Dư ôm về phòng ngủ bù. Tống Bách Ngạn chạy tới đòi đổi phòng nhưng bị Thời Dư lạnh nhạt từ chối.

Người ta có câu, cơ hội là do chính mình tạo ra. Thế là anh xoay người đi tìm Nguyễn Nam Chi lấy thẻ phòng.

“Muốn đi bắt gian đó hả?” Nguyễn Nam Chi ngẩng đầu từ tập hồ sơ, môi cong đầy ý cười, “Xin lỗi nhé, bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng là nguyên tắc hàng đầu của khách sạn chúng tôi.”

“Sáng nay chị theo dõi người ta, sao lúc đó chị không nghĩ đến chuyện riêng tư của khách đi?” Tống Bách Ngạn tức giận trừng mắt: “Chị cố ý trả thù tôi đúng không!”

“Ừ đó.” Nguyễn Nam Chi cười tủm tỉm nói: “Giờ cậu mới nhận ra à?”

Không nhờ người khác được thì tự lo vậy. Tống Bách Ngạn hậm hực đi vòng quanh quan sát địa hình. Cuối cùng anh phát hiện dưới ban công có một cái cây đủ cao để leo lên phòng Bùi Ngôn.

Bùi Ngôn đang mơ màng ngủ thì nghe thấy ai đó gọi rất nhỏ: “Tiểu Bùi…”

Cô nhíu mày. Ảo giác hả?

Cô trở mình, kéo chăn kín mặt rồi ngủ tiếp.

“Tiểu… Bùi…”

Bùi Ngôn mở choàng mắt, lắng nghe một lúc, xác định mình không nghe nhầm. Cô ngồi bật dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, suýt thì hét toáng lên.

Nửa cái đầu của Tống Bách Ngạn đang lủng lẳng bên ngoài! Anh ta cố gắng bám vào cành cây, mặt đỏ gay, giọng run run: “Tiểu Bùi, mau… cứu anh… sắp ngã rồi…”

!!!

Bùi Ngôn hoảng đến mức dép cũng chẳng kịp xỏ, lao ra mở cửa sổ, túm lấy cánh tay anh kéo mạnh lên. Hai người suýt nữa cùng lăn ngã xuống sàn.

“Anh bị điên à?! Muốn gặp em thì cứ gõ cửa, mắc gì phải trèo cây! Anh tưởng mình là Spiderman hay Batman mà bay nhảy lung tung thế hả?!”

Bùi Ngôn mắng liền một tràng mười phút, Tống Bách Ngạn chỉ biết cúi đầu chịu trận, hàng mi cụp xuống, giọng nhỏ xíu như học sinh bị phạt: “Anh tưởng em vẫn còn giận, không muốn gặp anh…”

“Thì tại anh giấu em còn gì.” Bùi Ngôn trừng mắt: “Ai mà chẳng tức.”

“Anh xin lỗi mà…” Tống Bách Ngạn nắm lấy tay cô, vừa dỗ dành vừa năn nỉ: “Anh đã hứa với họ là phải giữ bí mật giúp họ rồi, cho nên không dám nói với em. Nhưng mà em yên tâm, tim anh chỉ hướng về mình em thôi!”

Bùi Ngôn nhìn anh, vừa tức vừa buồn cười. Cô ghét nhất là bị giấu giếm, bởi vì kiếp trước Giang Việt cũng từng như thế, cái gì cũng không nói, cái gì cũng giấu. Khi ấy cô luôn có cảm giác mình bị bỏ lại bên ngoài, bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình.

Cô không muốn nghi ngờ, cũng không muốn hoài nghi người mình thương. Cô chỉ cần một thái độ chân thành chứ không nhất thiết phải biết hết mọi bí mật trong lòng đối phương.

Bùi Ngôn thở dài, nắm lấy tai anh, khẽ trách: “Anh thật là, có gì cứ nói rõ với em, em đâu phải người vô cớ gây chuyện đâu. Anh có biết vừa rồi em bị anh hù cho suýt khóc không.”

Tống Bách Ngạn ngoan ngoãn gật đầu, nhưng vừa được tha là lại nũng nịu, thuận tay kéo cô vào lòng, cười hì hì: “Anh thấy rõ rồi, mặt em trắng bệch cả ra, sợ anh chết rồi để em thành quả phụ à?”

Bùi Ngôn trừng mắt: “Sợ anh chết rồi còn vác hồn về quấn em thì có.”

“Anh tất nhiên là muốn quấn lấy em rồi.” Tống Bách Ngạn chân dài tay dài, trực tiếp quấn lấy cô, ôm chặt cô vào lòng: “Cho dù có thành quỷ anh cũng muốn tới tìm em mỗi đêm, đặc biệt là lúc em lên giường với người khác anh sẽ hiện thân dọa hắn sợ đến mức ‘thằng nhỏ’ cũng thụt vào trong, liệt dương luôn cũng được. Sau đó ở trước mặt hắn ta chơi Tiểu Bùi một trận cho đã.”

Anh bế bổng cô lên một chút, tay dễ dàng luồn vào váy ngủ chạm tới nhũ hoa mềm mại. Anh bóp lấy hai đầu vú kéo ra ngoài rồi lại buông ra, đau đớn đi kèm với một chút khoái cảm mơ hồ, Bùi Ngôn liền kẹp chặt hai chân, cố gắng chống cự: “Chân em mềm, eo em đau…”

“Chân mềm eo đau là lỗi của anh sao?” Không nhắc đến còn đỡ, vừa nhắc tới đã thấy ngứa ngáy khó chịu, anh cắn vành tai cô, bất mãn nói: “Sáng sớm đã làm loại chuyện này, Tiểu Bùi à, sao em không thể dâm đãng với anh giống như vậy đi.”

Ánh mắt Bùi Ngôn có chút mơ hồ, chột dạ nói: “Ngay từ đầu em cũng không nghĩ sẽ xảy ra chuyện như vậy, nhưng mà…”

“Nhưng mà không thắng nổi cám dỗ chứ gì.” Anh lạnh lùng nói.

Bị nói trúng tim đen, Bùi Ngôn cũng chẳng biết phản bác thế nào, chỉ đành cười gượng hai tiếng, nhỏ giọng năn nỉ: “Buổi tối được không anh… em mỏi chân dữ lắm.”

Tống Bách Ngạn nhướn mày, bế cô lên: “Mỏi chân? Vậy thì vừa hay, anh đưa em lên tầng ngâm suối nước nóng nhé.”

Bể nước nóng rộng chỉ chừng hai mét vuông, nhỏ gọn nhưng yên tĩnh, hơi nước mờ mịt vờn quanh. Bùi Ngôn ngồi trong làn nước ấm, khẽ nhắm mắt tận hưởng cảm giác thư giãn, còn Tống Bách Ngạn bên cạnh thì thoải mái dựa vào thành bể, vừa bóc nho vừa cười gian trá.

“Há miệng nào.” Một quả nho đã lột vỏ được anh đưa đến bên môi cô. Thái độ phục vụ càng nhiệt tình thì càng không có ý tốt..

“Ăn ngon không bé?” Anh hỏi.

“Cũng… cũng tạm.” Bùi Ngôn đỏ mặt, rụt người xuống nước, chỉ mong hơi nóng có thể giấu đi gương mặt mình.

Tống Bách Ngạn khẽ cười, ánh mắt như mang lửa: “Vậy để anh nếm thử xem thật sự ngon đến đâu nào.”

Không đợi cô phản ứng, anh đã cúi người xuống, hương vị nho chua ngọt hòa vào nụ hôn ấm áp.

“Chờ đã… Ưm…” Bùi Ngôn căn bản không kịp lên tiếng, đầu lưỡi bị anh quấn lấy đến tê dại, hơi thở toàn thân gần như bị cướp sạch. Nụ hôn sâu ấy làm cô choáng váng, mỗi cái chạm, mỗi lần mút nhẹ đều như muốn nuốt trọn lý trí của cô. Cho đến khi anh buông ra, cô mới phát hiện đôi môi mình đã run nhẹ, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

 “Tiểu Bùi của anh ngọt hơn.”

Anh không cởi đồ, cứ thế bước xuống nước. Chiếc áo trắng mỏng dính chặt vào thân thể, vẽ ra từng đường nét rắn rỏi, ẩn hiện mơ hồ dưới làn hơi nước. Anh chậm rãi tiến lại gần, ánh mắt mang theo tia nghịch ngợm: “Chân em chắc vẫn còn mỏi nhỉ? Để anh xoa giúp cho.”

“Không cần…” Bùi Ngôn vội vàng rụt người, nhưng chưa kịp tránh, tay anh đã len lỏi chui vào giữa hai đùi cô: “Không, anh đã nói mang em đến đây để em được thư giãn thì anh phải làm tròn bổn phận phục vụ cho đến khi em hài lòng mới thôi chứ. Anh bắt đầu từ chỗ này nhé.”

Ai cần anh phục vụ… Người này kiếp trước nhất định là trai bao, chỉ có trai bao mới lẳng lơ cỡ này!

Âm đế nhạy cảm bị kéo ra, che phủ lấy môi âm hộ rồi nắm trọn, Tống Bách Ngạn dùng hai ngón tay xoay tròn quanh âm đế, Bùi Ngôn khó nhịn mà cong người lên: “Đừng… Dừng lại đi anh…”

Tống Bách Ngạn vẫn giả vờ đứng đắn: “Sao? Em bị mỏi ở đây hả? Vậy anh nhất định phải xoa bóp chỗ này nhiều hơn mới có thể hết mỏi được.”

Chỗ đó anh càng xoa càng khó chịu hơn chứ làm sao hết mỏi được hả!

Nhưng Bùi Ngôn đã không thể thốt nên lời, âm đế bị kích thích đến nhạy cảm, ngay cả dòng nước bị ngón tay anh kéo qua cũng khiến cô run rẩy, Tống Bách Ngạn dùng ngón tay trỏ ấn vào âm đế, còn ngón tay thì đưa vào trong thăm dò hoa huyệt đang không ngừng co rút.

“Tiểu Bùi, cái huyệt nhỏ này chắc chắn là nhận ra anh cho nên mới cắn chặt tay anh không buông như thế, rõ ràng là nó đang chào đón anh đến.”

Ngón tay thoăn thoắt càn quấy trong âm đạo ẩm ướt, nóng bỏng, nhấp nhô ra vào. Dòng nước ấm tràn vào, xoay tròn trong đó rồi lại tuôn ra theo từng cử động tiếp theo của anh. Sự kích thích kép lên âm đế và âm đạo mang đến khoái cảm mãnh liệt khiến Bùi Ngôn nhanh chóng lên đỉnh. Cô thở hổn hển nằm gọn trong lòng anh, khuôn mặt dần ửng đỏ trong màn hơi nước mờ ảo, đôi mắt xinh đẹp long lanh ngấn lệ, đến cả cái liếc nhìn anh cũng có vẻ như đang câu dẫn.

Cuối cùng Tống Bách Ngạn buông tha nơi đó của cô, ánh mắt anh dừng lại trên đầu vú hồng phấn đang phập phồng theo nhịp thở, “Ơ kìa, sao chỗ này của Tiểu Bùi lại sưng lên vậy nhỉ.” Anh vuốt ve đầu vú đã cương cứng, “Xem ra phải liếm một chút mới hết sưng được.”

“Đừng…” Bùi Ngôn kéo đầu anh ra khỏi ngực mình, mực nước trong hồ không sâu, nếu anh ngồi xuống sẽ vừa tới xương quai xanh của cô, “Anh muốn chết đuối hả cái đồ ngốc này.”

Tống Bách Ngạn như quên hết mọi thứ xung quanh, hoàn toàn chìm ngập dưới làn nước, vươn lưỡi mơn trớn đầu vú của cô.

Sợ anh thật sự chết đuối, Bùi Ngôn căng thẳng đến mức không dám cử động. Nhưng sức hô hấp của người này quả thật kinh khủng, ở dưới nước mà vẫn có thể ngậm đầu vú cô liếm láp hơn nửa ngày, khi anh ngẩng đầu lên lần nữa, mái tóc ướt sũng rũ trên trán, anh cười toe toét, hỏi: “Tiểu Bùi có muốn thử cái cảm giác bị anh liếm đến lên đỉnh dưới nước không?”

Ai thèm nếm thử cái cảm giác đó chứ…

Thấy anh bày ra vẻ mặt háo hức muốn được thử, Bùi Ngôn sợ anh sẽ làm như vậy thật, cô nhanh chóng dùng chân quấn lấy eo anh, vòng tay ôm cổ anh, không cho đầu anh có cơ hội cúi xuống.

“Nếu anh đã muốn làm thì làm cho bình thường một chút đi.”

Tống Bách Ngạn ôm eo cô, khẽ hôn lên chóp mũi cô: “Anh đã nói rồi, đây là anh đang quan tâm sức khỏe của em, đang phục vụ em. Sao em có thể nghĩ anh không đứng đắn như vậy chứ.”

Thật không biết xấu hổ mà.

“Anh gì đó ơi, vậy anh cho tôi hỏi cái vật cứng rắn thẳng tắp đang chống vào chỗ này của tôi là cái gì đây?”

Tống Bách Ngạn chớp chớp mắt: “Có lẽ là… Gậy massage đấy?”

Gậy massage đã được anh móc ra và đặt ở cửa huyệt.

“Yên tâm, tôi nhất định sẽ làm Bùi tiểu thư hài lòng với dịch vụ massage lần này.”