Nói là khu nghỉ dưỡng nhưng thực ra là một khách sạn ven biển hạng sang. Khi hoàng hôn buông xuống, ánh đèn vàng hắt lên từ dãy cửa kính, lung linh đến mức khiến người ta có cảm giác như đang bước vào một giấc mộng xa hoa.
Tống Bách Ngạn ban đầu chẳng mấy hứng thú, nhưng chỉ sau một cuộc điện thoại ngắn, anh liền đổi ý. Bùi Ngôn nghĩ, thôi thì cũng rảnh rỗi cứ đi theo xem sao, ai ngờ vừa đến cửa, anh đã quay sang dặn dò như một người mất bình tĩnh.
“Lát nữa nếu gặp chị Nam Chi, em nhớ tránh xa cô ta một chút. Tuyệt đối đừng lén ra ngoài cùng cô ta.”
Câu nói ấy khiến Bùi Ngôn khựng lại, trong lòng chợt dâng lên một thứ cảm giác rất lạ như có bàn tay nào đó khẽ kéo cô về quá khứ. Đời trước cũng vậy, anh từng cố giữ cô tránh xa Nguyễn Nam Chi, từng lo lắng đến mức quá đáng.
Cô cười nhạt, giọng đều đều như không: “Ừm, biết rồi.”
Tống Bách Ngạn nghe ra chút lạnh lẽo trong lời cô nói, vội vàng giải thích:
“Tiểu Bùi, em đừng hiểu lầm. Cô ta có chút phức tạp… Dù sao, nếu cô ta lại gần em, chắc chắn là có ý đồ không tốt. Em nhất định phải tránh xa.”
“Nói xấu sau lưng nói người ta như vậy không sợ bị nghe thấy à?”
Giọng nữ mềm mại xen chút trêu chọc vang lên phía sau. Nguyễn Nam Chi bước đến, từng đường nét trên người đều tinh tế, từ mái tóc búi cao đến làn váy lụa ôm lấy dáng người mảnh mai. Cô ta mỉm cười, ánh mắt rơi lên người Bùi Ngôn:
“Tôi có thể có dã tâm gì với cô ấy được chứ?”
Không khí chợt đông lại. Tống Bách Ngạn lập tức nắm tay Bùi Ngôn, giọng trầm xuống, mang theo chút lạnh nhạt:
“Đừng có ý đồ với cô ấy.”
Nguyễn Nam Chi nghiêng người, nụ cười càng thêm quyến rũ. Mùi nước hoa thoang thoảng hương mơ len vào giữa hơi thở của hai người:
“Nếu tôi thật sự muốn làm gì cô ấy, cậu cũng chẳng ngăn cản được đâu.” Cô ta cúi đầu, ánh mắt cong cong, giọng nói khẽ trượt qua tai anh: “Dù sao thì cậu vẫn còn nợ tôi một món nợ tình đấy, Tống Bách Ngạn à.”
Câu nói rơi xuống, gót giày cao chạm sàn, từng tiếng “cộp cộp” vang lên rõ ràng giữa nền nhạc bữa tiệc.
Tống Bách Ngạn quay sang, vẻ mặt thoáng hoảng loạn:
“Cô ta nói bậy đấy, em đừng tin. Anh với cô ta không có gì hết. Tại vì cô ta là…”
Lời nói nghẹn lại giữa chừng. Bùi Ngôn nghiêng đầu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt nước:
“Rốt cuộc cô ta làm sao?”
“Không có gì…” Anh liếc quanh, khẽ hạ giọng. “Ở đây nhiều người, không tiện nói.”
Cô khẽ nhếch môi:
“Vậy thôi, em cũng chẳng có hứng thú muốn biết.”
Cô nắm tay Thời Dư, quay lưng bước đi, không buồn ngoảnh lại.
Phía trong hội trường, ánh đèn nhuộm vàng khắp sảnh tiệc. Tiếng micro, tiếng cười xen lẫn mùi rượu và nước trái cây ngọt lịm. Một ban nhạc sinh viên được mời đến biểu diễn, chàng trai hát chính đứng giữa sân khấu, ánh sáng rọi xuống mái tóc đen rũ. Giọng anh khàn khàn, vừa trầm vừa lạnh, đôi mắt nhìn xa xăm mà hờ hững.
Khoảnh khắc ấy, Bùi Ngôn đột nhiên khựng lại. Không phải vì giọng hát, mà là vì biểu cảm ấy, ánh mắt ấy lạnh nhạt, kiêu ngạo, và quá đỗi quen thuộc.
Giống hệt Giang Việt của năm đó.
Trong đầu thoáng qua hình ảnh của Giang Việt, Bùi Ngôn khẽ giật mình. Cô cũng không hiểu vì sao chỉ cần nhìn thấy gương mặt của chàng ca sĩ chính kia, tim lại nhói lên. Có lẽ vì người đó quá giống Giang Việt, giống đến mức khiến cô gần như lạc nhịp. Cô khẽ lắc đầu, tự an ủi rằng chỉ là trùng hợp rồi quyết định rời khỏi nơi ồn ào ấy.
Tống Bách Ngạn chẳng biết đã chạy đi đâu, điện thoại cũng không bắt máy. Bùi Ngôn đành ra ngoài ngồi xuống chiếc xích đu gỗ trong khu vườn nhỏ ngoài khách sạn. Gió biển đêm hiu hiu, hương muối và mùi hoa giấy phảng phất. Cô khẽ lắc lư chân, chẳng buồn nói gì.
Thời Dư đứng sau, tay nhẹ đẩy xích đu. Nhìn thấy dáng cô trầm xuống, anh khẽ hỏi:
“Sao thế, em ghen à?”
Cô bật cười, nhưng nụ cười chẳng chạm được đến đáy mắt.
“Nói ghen thì không đến mức… chỉ là, trong lòng cứ thấy vướng víu. Đặc biệt là khi nhìn thấy anh ta tránh né, lảng đi mỗi khi nhắc đến Nguyễn Nam Chi. Cái kiểu đó giống hệt như trước kia.”
Trước kia là khi Tống Bách Ngạn từng kéo Nguyễn Nam Chi đến trước mặt cô, nói những lời khiến tim cô tan nát.
Cô biết rõ đời này giữa họ chẳng còn gì nữa, nhưng vẫn không thể nào dễ chịu nổi. Một thứ cảm xúc mơ hồ, lẫn lộn giữa tự tôn và tổn thương, cứ âm ỉ dâng lên.
Cô tựa nhẹ vào người Thời Dư, giọng khẽ khàng như tan trong gió:
“Có phải em thực sự chẳng ra gì không? Em cũng không muốn như vậy, nhưng em ghét chính mình vì một người mà cứ lo được lo mất.”
Thời Dư mỉm cười, ngón tay anh chạm nhẹ giữa chân mày cô, khẽ vuốt xuống:
“Nếu cảm xúc có thể tùy tâm mà khống chế, thì con người đã chẳng còn phiền não rồi.” Anh nói tiếp, “Cho nên… em có chút cảm xúc tiêu cực cũng chẳng sao cả. Đó là bình thường. Đừng tự chán ghét mình.”
Lời anh rơi nhẹ như gió, dịu dàng mà thành thật. Dưới ánh đèn vườn, hai người sóng vai, dáng họ phản chiếu trong mặt hồ lặng như gương, một khung cảnh ấm áp đến yên lòng.
Nhưng ở tầng hai, sau khung cửa sổ hé mở, có người đã nhìn thấy tất cả.
Nguyễn Nam Chi tựa vào khung cửa, đôi môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười khó đoán. Cô xoay người, bước trở lại phòng khách nơi Tống Bách Ngạn đang ngồi chờ với vẻ mặt thấp thỏm.
Ánh mắt Nam Chi lướt qua anh, mang theo một tia trào phúng lạnh nhạt:
“Nói thật, tôi chẳng tin các cậu làm nên trò gì. Giang Việt thì còn có chút bản lĩnh, chứ cậu ấy hả…” Cô ngừng lại một chút, ánh mắt liếc xuống ly rượu sóng sánh. “Tôi mà đầu tư vào vụ này, e là tiền chẳng những không sinh lời, mà còn lỗ sạch.”
Tống Bách Ngạn chẳng buồn để tâm, vẫn cố duy trì nụ cười, rút quân bài “tình nghĩa cũ”:
“Nam Chi, chúng ta cũng xem như quen nhau từ nhỏ. Giang Việt, chị, rồi tôi, ba người một nhóm. Khi chị ra nước ngoài, cũng là tôi giúp chị che giấu mối tình đó rồi bị mẹ tôi hiểu lầm rằng tôi mới mười bốn tuổi đã ‘thông đồng’ với chị gái hàng xóm, làm tôi bị nhốt trong nhà một tuần trời đấy.”
Nam Chi nhướng mày, khẽ bật cười, nhưng giọng nói lạnh như lưỡi dao:
“Còn dám kể chuyện đó à? Tôi nhờ cậu trông chừng người ta, kết quả cậu quay sang giới thiệu cô gái khác cho cô ấy. Cậu đang làm cái đéo gì đấy?”
“Chuyện này có thể trách tôi sao? Chị Thanh Thanh bảo rằng chị ấy buồn chán, muốn quen biết thêm vài người bạn mới. Tôi liền giới thiệu bạn của tôi cho chị ấy. Ai ngờ đâu chị ấy lại để mắt tới đàn chị trong trường chúng tôi, rồi hai người ở bên nhau thật. Nói cho cùng, cũng là vì chị đi nước ngoài lâu quá không về, chị Thanh Thanh sao có thể cứ chờ mãi được? Chị ấy thay lòng cũng chẳng trách được đâu.”
Chuyện cũ nhắc lại, lại đúng chỗ đau. Nếu không phải vì tình bạn từ nhỏ lớn lên cùng nhau, Nguyễn Nam Chi đã sớm một cước đá văng anh ra khỏi phòng. Cô khẽ nheo mắt, nhớ tới cảnh hai người kia vừa rồi còn dựa sát vào nhau dưới lầu, trong lòng bất giác dâng lên một ý nghĩ.
“Cậu muốn ta giúp Giang Việt, cũng không phải không thể.” Nguyễn Nam Chi nói, giọng nhàn nhạt, vừa châm điếu thuốc vừa thong thả nhả khói, “Chỉ là… mang cô bạn gái nhỏ của cậu đến cho tôi gặp một chút.”
“Chị nghĩ cũng đừng nghĩ.” Tống Bách Ngạn sa sầm mặt, đứng bật dậy: “Đừng có nảy sinh ý đồ với cô ấy.”
“Tôi cũng chẳng định làm gì cô ấy cả,” Nguyễn Nam Chi cười khẽ, “dù sao cô ấy cũng được coi là một nửa em dâu của tôi mà.”
“Không cần.” Tống Bách Ngạn trừng cô một cái: “Đừng tưởng tôi không biết, chị chỉ muốn trả thù, muốn tôi nếm thử cảm giác mà chị từng trải qua năm đó thôi.”
Tuy đúng là từng có ý định ấy thật, nhưng giờ xem ra chẳng cần cô ra tay, Tống Bách Ngạn cũng đã tự mình lâm vào đủ rồi.
Nguyễn Nam Chi khẽ hất tàn thuốc, mỉm cười nói: “Được thôi, vậy bảo Giang Việt tự mình đến tìm tôi nói chuyện đi. Nếu cậu ấy thuyết phục được tôi, tôi sẽ giúp. Trước khi chuyện đó xảy ra, các cậu cứ ở lại đây. À, còn nữa, cậu không được tiết lộ bí mật của tôi, đặc biệt là với cô bạn gái nhỏ kia.”
Tống Bách Ngạn hơi cau mày, không rõ cô đang toan tính điều gì, nhưng so với yêu cầu trước đó, điều kiện này còn có thể chấp nhận được. “Được, vậy chị cũng đừng có rảnh rỗi mà đi quấy rối Bùi Ngôn đấy.”
Kết quả là, khi chia phòng, Thời Dư và Bùi Ngôn lại ở cùng tầng, còn Tống Bách Ngạn bị sắp xếp tận trên tầng cao nhất.
Nguyễn Nam Chi giơ tay làm ra vẻ vô tội: “Gần đây khách đông quá, chỉ còn hai phòng trống ở tầng này thôi. Cậu ở căn Penthouse tầng thượng cũng không tệ mà, còn có cả bồn suối nước nóng riêng nữa. Cô ấy nhớ cậu quá thì vẫn có thể lên tìm mà. Với lại, cậu cũng cần chút không gian riêng chứ, nếu không mỗi lần tôi muốn bàn chuyện nghiêm túc với cậu chẳng phải sẽ rất bất tiện sao?”
🦋🦋🦋
Về đến phòng, Bùi Ngôn nhìn anh, ánh mắt đầy nghi hoặc: “Rốt cuộc hai người nói chuyện gì vậy?”
“Không có gì…” Anh không định nói dối cô, chỉ là ánh mắt hơi né tránh.
Bùi Ngôn tức giận, trực tiếp đuổi anh ra khỏi phòng.
Tống Bách Ngạn vẫn chưa chịu bỏ cuộc, chạy đi tìm Thời Dư đổi phòng: “Tôi nói này, cậu chiếm tiện nghi cũng đủ rồi đó. Chiều nay tôi đã phải nhịn cậu suốt, hay là cậu đổi phòng cho tôi đi…”
Thời Dư cong môi cười nhàn nhạt: “Bà hai như tôi sao xứng ở phòng suite có suối nước nóng chứ? Cậu cứ giữ mà dùng đi.”
Tống Bách Ngạn: “…”
Không cam lòng thì cũng đành phải chấp nhận số phận. Trở về phòng, anh đứng bên ban công nhìn ra bồn suối nước nóng ngoài trời. Nước bốc hơi lượn lờ, cảnh đêm mờ ảo, vừa nhìn vừa tự an ủi: “Xem này… kích cỡ vừa vặn, nhiệt độ hoàn hảo, cảnh trí lại mê người. Thật sự rất thích hợp để làm chút gì đó.”
Nghĩ vậy, anh lại chạy đi tìm Bùi Ngôn, mặt dày quấn lấy: “Thật đấy, tới đây rồi chẳng lẽ không muốn thử sao? Ngâm một chút thôi, rất dễ chịu đấy em.”
Bùi Ngôn bị anh nói đến cũng hơi lung lay, nhưng nhớ tới chuyện anh cùng Nguyễn Nam Chi âm thầm trao đổi điều gì đó, trong lòng lại dấy lên nghi ngờ: “Anh và cô ấy rốt cuộc đã bàn cái gì?”
Không phải anh không muốn nói, mà là không dám nói. Giang Việt dặn đi dặn lại tuyệt đối không được hé răng với Bùi Ngôn. Anh em và cục cưng nhỏ, dĩ nhiên anh sẽ chọn cục cưng nhỏ. Giang Việt biết rõ tính anh, liền lấy mẹ anh ra uy hiếp rằng: Nếu cậu nói bừa, tôi sẽ bảo mẹ cậu đến xách cổ cậu về nhà!
Bất đắc dĩ, Tống Bách Ngạn chỉ có thể câm như hến.
“Thôi đi,” Bùi Ngôn hờn dỗi, “đã không nói thì khỏi cần ở đây. Anh về mà tắm suối nước nóng một mình đi.”
Cút xéo đi.
Tống Bách Ngạn bị đóng sầm cửa trước mặt, trong lòng chỉ có một ý nghĩ: Thằng chó Giang Việt, bản thân làm người câm chưa đủ, còn muốn tôi cũng thành người câm theo hả!
Đúng lúc ấy, Nguyễn Nam Chi tay cầm ly rượu vang đỏ thong thả đi ngang qua, phong tình vạn chủng, giọng đầy trêu chọc: “Ui chà, làm sao thế này? Chọc bạn gái nhỏ nổi giận à? Hay là mang cô ấy ra đây, tôi giúp cậu dỗ dành một chút, đảm bảo không giận nữa đâu.”
Từng người một, ai cũng con mẹ nó xấu tính vãi ra.
Tống Bách Ngạn trợn trắng mắt, không thèm đáp lại, chỉ xoay người lên tầng, một mình nhảy xuống suối nước nóng ngâm cho nguội bớt cái đầu đang bốc khói.
🦋 Ha, đã Thanh Thanh lại còn lé biên =))))))))))))
![Bìa [SLN16T] – Chương 44: Bệnh Câm Cũng Có Thể Lây](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)