Buổi chiều, bãi biển là nơi có ánh nắng đẹp nhất, cũng là lúc đông người nhất.
Giữa đám đông rộn ràng, một cô gái dáng người mảnh mai, khí chất nổi bật đi giữa hai chàng trai với phong cách hoàn toàn khác nhau. Hình ảnh ấy khiến ai đi ngang cũng phải ngoái đầu nhìn lại.
Tống Bách Ngạn đeo kính râm, vẻ ngoài ngầu ngầu lạnh lùng vậy mà lại rất ga-lăng, chủ động bung dù che cho Bùi Ngôn. Ngay lúc đó, một cô bé chạy lại, rụt rè hỏi:
“Anh chị là người yêu hả?”
Tống Bách Ngạn nhếch môi cười, một tay khoác vai Bùi Ngôn, đắc ý gật đầu: “Ừ, đúng rồi.”
Cô bé thở phào nhẹ nhõm, rồi ánh mắt sáng lên khi nhìn sang Thời Dư: “Vậy anh kia là đi một mình hả? Anh có muốn chơi với em không?”
Phía sau vang lên tiếng cười đầy khoái chí của Tống Bách Ngạn. Thời Dư nhìn cô bé trước mặt, thoạt nhìn chỉ tầm tuổi mấy cô bé cấp hai, mặt mày vẫn còn non nớt.
Anh bật cười khẽ: “Anh không đi một mình đâu, anh đang đợi bạn gái.”
“Không thể nào,” cô bé nghiêng đầu, “em nhìn anh cả buổi trưa rồi, anh chỉ đi với hai người kia thôi, đâu thấy bạn gái nào đâu.”
Thời Dư bất lực liếc sang Bùi Ngôn. Cô đang ôm trái dừa, ngậm ống hút nhìn lại anh, ánh mắt trong veo vô tội.
“À… thật ra anh ấy có bạn gái rồi bé ơi.” Bùi Ngôn cười, nhét trái dừa vào tay Tống Bách Ngạn rồi bước đến, dịu dàng xoa đầu cô bé: “Hay là mình đổi sang thử làm quen với một anh đẹp trai khác đi.”
Cô bé bĩu môi, vẫn không cam lòng, còn lấy điện thoại ra muốn trao đổi cách thức liên lạc với cô: “Vậy nếu hai người ấy chia tay, chị nhớ nói cho em biết nha.”
“Ờ… cái này chắc hơi khó đó…” Bùi Ngôn vừa buồn cười vừa bất lực, đành thêm cô bé làm bạn rồi tiễn đi trong tiếng thở dài nhẹ nhõm.
Cô quay sang cảm khái: “Trẻ con bây giờ to gan thật đó.”
Thời Dư giữ lấy cổ tay cô: “Em cũng đâu hơn ai bao nhiêu tuổi mà gan của em cũng rất lớn đấy thôi.”
Cách đây mấy ngày Bùi Ngôn vừa mới tổ chức sinh nhật mười bảy. Khi thổi nến, cô mới thật sự nhận ra mình vẫn còn rất trẻ. Nghĩ lại, trong mắt Thời Dư, cô có lẽ chỉ là kiểu con gái mới mười sáu tuổi đã biết trêu chọc bạn cùng lớp, bày trò quyến rũ ngây ngô thôi.
“Phải không?” Cô bất chợt cười, khẽ đung đưa tay trong tay anh, trêu chọc, “Nếu em không to gan, anh có thể nắm tay em như thế này không?”
“Có thể.” Anh đáp, ánh mắt bình thản mà sâu thẳm, “Bởi vì anh có thể làm những chuyện còn táo bạo hơn em nhiều.”
Đồ gian xảo. Bùi Ngôn mắng thầm trong lòng. Ở kiếp trước, khoảnh khắc này anh thậm chí còn chưa từng xuất hiện trong đời cô nữa cơ.
Tống Bách Ngạn nghe điện thoại xong quay lại liền thấy hai người đang tay trong tay, ngọt ngào đến chướng mắt. Anh bước tới, chen vào giữa, kéo tay cô qua phía mình: “Anh cũng muốn.”
“Được rồi, được rồi, ngoan nào. Lát nữa em mua kẹo cho anh nhé?” Bùi Ngôn cười, trêu lại anh. Trong mắt cô, Tống Bách Ngạn lúc này chẳng khác gì đứa trẻ đang giành kẹo, vừa đáng yêu vừa buồn cười.
“Ai thèm kẹo.” Anh quay mặt đi, nhỏ giọng nói: “Anh muốn em cơ.”
Bùi Ngôn bật cười, nghiêng người, nhón chân hôn lên môi anh một cái nhẹ như chuồn chuồn lướt nước. Gương mặt Tống Bách Ngạn lập tức giãn ra, nụ cười rạng rỡ trở lại.
“À, đúng rồi, khi nãy người gọi là Giang…”
“Tống Bách Ngạn?” Một giọng nữ trong trẻo vang lên phía sau.
Anh quay lại, bắt gặp một người phụ nữ tóc hơi xoăn, dáng cao và thanh mảnh đang bước tới. Cô ta mỉm cười, giọng pha chút trách móc nhẹ nhàng: “Đúng là cậu rồi. Lâu quá không gặp, sao nghỉ phép mà chẳng ghé thăm tôi lấy một lần?”
Sắc mặt Tống Bách Ngạn thoáng cứng lại, vội bước lên che chắn cho Bùi Ngôn đang đứng phía sau, “Chị Nam Chi… sao chị lại ở đây?”
Nguyễn Nam Chi đưa mắt liếc qua vai anh, khẽ cong môi: “Nhà chúng tôi với bên cậu cùng hợp tác mở khu nghỉ dưỡng ở đây, cậu không biết à? Tôi đến để bàn công việc thôi. Còn cậu thì sao? Dắt bạn gái nhỏ ra đây hẹn hò à?”
Tống Bách Ngạn miễn cưỡng tránh sang một bên, giới thiệu: “Đây là Bùi Ngôn, bạn gái của em. Còn đây là…” Anh khựng lại một chút, rồi nói tiếp: “Ờm, bạn cùng lớp, tên là Thời Dư.”
“Còn đây là chị Nguyễn Nam Chi, chị hàng xóm, bọn anh lớn lên cùng nhau.”
Nguyễn Nam Chi liếc nhìn Thời Dư: “Tôi biết cậu, con trai trưởng của công ty dược đúng không?”
Nhưng ánh mắt cô lại nhanh chóng chuyển về phía Bùi Ngôn, giọng mang theo chút hứng thú: “Bạn gái nhỏ của Tống Bách Ngạn à, chào em. Em là cô gái đầu tiên mà cậu ta chịu công khai đấy.”
Tống Bách Ngạn sa sầm mặt: “Không phải ‘chịu công khai’, vốn dĩ chính là cô ấy.”
Nguyễn Nam Chi không đáp, chỉ khẽ cười, bàn tay khẽ vuốt nhẹ lên cổ tay Bùi Ngôn, giọng nói đầy ẩn ý: “Quả thật rất xinh đẹp.”
“Thôi nào, chị không phải đang bận sao? Mau đi làm việc đi, đừng ở đây làm phiền bọn em.” Tống Bách Ngạn lập tức kéo tay Bùi Ngôn ra khỏi tay Nguyễn Nam Chi, ánh mắt cảnh giác nhìn chị ta.
“Không thú vị gì cả, có bạn gái rồi liền quên chị gái.” Nguyễn Nam Chi chẳng buồn giận, trước khi đi chỉ để lại ba tấm thiệp mời: “Tối nay khu nghỉ dưỡng tổ chức lễ khai trương, đến chơi nhé.”
Khi bóng dáng cô khuất hẳn Tống Bách Ngạn mới thở phào nhẹ nhõm.
Bùi Ngôn nhìn anh, cố giữ giọng bình thản hỏi: “Cô ấy là ai vậy?”
Tống Bách Ngạn thoáng chần chừ, rồi đáp: “Là chị hàng xóm lớn lên cùng anh. Tốt nhất em nên tránh xa chị ta một chút.”
“Ừm.” Bùi Ngôn khẽ đáp, không nói thêm gì.
Đời trước, thật ra cô đã từng gặp Nguyễn Nam Chi. Khi đó, cô ta vẫn là bạn gái của Tống Bách Ngạn.
Con người ta luôn có xu hướng lẩn tránh những ký ức khiến bản thân khó chịu. Dần dần, ta tự lừa mình rằng những cảm xúc đó chưa từng tồn tại.
Trong những ngày tháng cãi vã, giằng co cùng Giang Việt, dù có khổ sở đến đâu, mỗi khi quay đầu lại, bên cạnh cô vẫn còn một người tên là Tống Bách Ngạn.
Nói không cảm động là không thể, nhưng mỗi lần thấy vẻ mặt áy náy, cảm động của cô, anh lại thản nhiên nói: “Ôi chao, có gì đâu. Tôi với Giang Việt là anh em tốt, cũng không muốn thấy hai người cãi nhau đến mức này đâu.”
Năm đầu tiên Bùi Ngôn đi làm, trong buổi tiệc cuối năm của công ty cô bị ép uống không ít rượu. Vốn dĩ tửu lượng của cô đã rất kém, mới một ly đã choáng váng, đầu óc quay cuồng. Cô gọi cho Giang Việt, nhưng anh đang họp nên không thể rời đi, cuối cùng cô đành nhắn tin cầu cứu Tống Bách Ngạn.
Khi Tống Bách Ngạn đến nơi, Bùi Ngôn đã say đến mức không còn tỉnh táo. Một đồng nghiệp nam còn đang cố ép cô uống thêm, có ý muốn làm cô hoàn toàn gục xuống.
Tống Bách Ngạn lập tức kéo cô ra, đặt vào ghế phụ, cài dây an toàn cẩn thận, rồi cởi áo khoác của mình đắp lên người cô.
Xe chạy được nửa đường, Bùi Ngôn hơi tỉnh lại, mở mắt mơ màng nhìn người cầm lái: “Là… là anh à…”
Tống Bách Ngạn chăm chú nhìn đường, giọng trầm thấp: “Sao? Không phải Giang Việt nên em thất vọng lắm à?”
Bùi Ngôn gật đầu, rồi lại thấy như thế không phải, nên lắc đầu: “Cảm ơn anh.”
Tống Bách Ngạn bật cười: “Sao khi say em lại ngoan như vậy chứ?”
“Em không ngoan đâu, em biết nói dối đấy.” Cô chớp mắt.
“Vậy à? Em từng nói dối gì nào?”
Bùi Ngôn im lặng, cầm món đồ trang trí nhỏ trên xe nghịch nghịch, giọng khẽ khàng: “Anh đừng giận… thật ra em hơi thất vọng một chút.”
Nụ cười trên môi Tống Bách Ngạn vẫn không đổi. Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng: “Sao tôi phải giận chứ, vốn dĩ tôi cũng đoán trước được câu trả lời này rồi.”
Sợ cô say rượu ở một mình gặp chuyện, anh đưa cô về căn hộ nhỏ của mình ở trung tâm thành phố, rồi gọi dì giúp việc đến chăm sóc.
Bùi Ngôn ngồi trên sofa, hai tay cầm ly nước mật ong anh đưa, uống một ngụm ngọt lịm, mỉm cười nhìn anh: “Cảm ơn anh nhé, anh đúng là người tốt.”
Tống Bách Ngạn khẽ véo má cô một cái: “Em phát cho tôi cái thẻ ‘người tốt’ này chắc cũng phải được vài trăm cái chứ không ít hơn nghìn cái đâu nhỉ?”
Bùi Ngôn xoa xoa gò má bị nhéo đến đỏ, giọng uất ức: “Vì anh đúng là người tốt mà…”
“…Tôi đang so đo với một người say rượu đây sao.” Tống Bách Ngạn thở dài, rồi ngập ngừng, ánh mắt trầm xuống, “Bùi Ngôn, nếu… nếu như không có Giang Việt, em sẽ thích tôi chứ?”
Trên gương mặt anh không có quá nhiều cảm xúc, nhưng hơi thở khựng lại, ánh mắt chờ đợi câu trả lời. Bùi Ngôn không dám nhìn anh, chỉ cúi đầu cầm ly nước trong tay, chậm rãi nhấp từng ngụm mật ong ngọt ngào.
Không khí như đông cứng lại.
“Thôi…” Anh cười gượng, nhận lấy ly thủy tinh trên tay cô để lên bàn, đứng dậy định rót thêm nước thì phía sau vang lên giọng nói nhỏ nhẹ của cô: “Có chứ… vốn dĩ em đã thích anh rồi.”
Tống Bách Ngạn quay phắt người lại, ánh mắt kinh ngạc: “Em… em vừa nói gì?”
Bùi Ngôn chớp chớp mắt, gương mặt ngây ngô: “Không biết.”
“Đồ nói dối.” Anh ngồi xuống, dang tay ôm cô thật chặt, môi khẽ chạm lên má, nhưng bị cô nghiêng đầu né tránh, nụ hôn liền trượt xuống cổ.
“Không được…” cô nói chậm rãi từng chữ một, “Giang Việt sẽ giận mất.”
Cảm nhận cổ mình ươn ướt, Bùi Ngôn đẩy anh ra mới phát hiện vành mắt Tống Bách Ngạn đã đỏ hoe.
“Đừng khóc mà.” Cô đưa tay vuốt nhẹ tóc anh.
Tống Bách Ngạn nhắm mắt lại, khẽ thở ra một hơi dài: “Như vậy là đủ rồi. Chỉ cần em thừa nhận, dù chỉ là thích anh một chút thôi thì anh cũng đã mãn nguyện rồi.”
Bùi Ngôn ngơ ngác nhìn anh. Khi say, cô nói ra hết những lời thật lòng, nhưng không hiểu vì sao anh lại trông đau khổ đến vậy.
Một lát sau, Tống Bách Ngạn khẽ nói: “Em không cần nhớ chuyện tối nay đâu. Nhất định em phải quên nó đi.”
Nhưng ký ức đâu phải nói quên là quên được.
Khi tỉnh lại, cô vẫn nhớ rõ từng lời anh hỏi, từng chữ anh nói, cả giọt nước mắt nóng rực rơi xuống cổ mình đêm ấy.
Từ đó, Bùi Ngôn bắt đầu tránh né anh. Không phải vì sợ hãi hay ghét bỏ, mà bởi chính cô cũng không hiểu nổi câu “thích” hôm đó, rốt cuộc là lời nói khi say, hay là lời thật từ sâu trong tim cô.
Cô bắt đầu không còn chắc chắn về lòng mình nữa.
Tránh mặt Tống Bách Ngạn suốt năm ngày, đến hôm nay Bùi Ngôn mới hít sâu, thật sự hạ quyết tâm phải nói chuyện rõ ràng với anh. Phải một lần dám đối diện với lòng mình.
Nhưng ông trời dường như cố tình trêu ngươi cô.
Cô chờ đợi một cuộc đối thoại nghiêm túc, kết quả lại nhìn thấy Tống Bách Ngạn xuất hiện trước mặt, bên cạnh anh là một cô gái xinh đẹp với nụ cười rạng rỡ, tay trong tay với anh một cách tự nhiên như thể đã quen thuộc từ lâu.
“Giới thiệu một chút,” anh nói bằng giọng thoải mái, “đây là bạn gái tôi, Nguyễn Nam Chi.”
Mọi thứ xung quanh bỗng nhiên im ắng. Gió cũng ngừng thổi, âm thanh của sóng vỗ bỗng trở nên xa lạ.
Bùi Ngôn nhìn hai người sóng vai, khoảnh khắc ấy trong đầu chỉ có một ý nghĩ trống rỗng. Rồi cô gắng gượng hỏi, giọng khàn khàn: “Từ… khi nào vậy?”
Tống Bách Ngạn cau mày, ra vẻ suy nghĩ, rồi thản nhiên nói: “Tôi cũng không nhớ rõ nữa. Dạo này xung quanh tôi có rất nhiều cô gái, cũng chẳng biết bắt đầu từ lúc nào. Nhưng gần đây tôi thật sự thích cô ấy nên muốn nghiêm túc một lần nên mới mang đến cho em và Giang Việt xem. Dù sao cũng không thể để hai người dắt nhau đi rải cẩu lương mãi, đúng không?”
Câu nói của anh nhẹ tênh như thể anh đang đùa giỡn. Nhưng từng chữ lại như mũi dao cắm sâu vào tim cô.
Đúng rồi… Cô cười nhạt. Anh vốn là người như thế, phóng túng, ngả ngớn, chẳng bao giờ chịu để cảm xúc dừng lại ở một nơi quá lâu. Cái đêm ấy có lẽ chỉ là chút hứng thú bùng lên từ anh. Một phút yếu lòng của cả hai. Còn cô lại ngốc nghếch tưởng rằng sự ấm áp trong ánh mắt anh là thật.
Bùi Ngôn ép mình mỉm cười, cố giữ giọng bình thản: “Nhìn hai người cũng rất xứng đôi đấy.”
Nguyễn Nam Chi ở bên anh suốt nửa năm. Là người ở lại bên cạnh anh lâu nhất. Nhưng suốt thời gian ấy, Tống Bách Ngạn luôn né tránh để hai người phụ nữ không có cơ hội gặp nhau. Có lẽ… vì sợ cô sẽ để lộ ra chút gì đó, dù chỉ một ánh mắt, một câu nói cũng đủ khiến người ta hoài nghi về quá khứ từng tồn tại của hai người.
Bùi Ngôn hiểu. Và chính vì hiểu nên lòng cô mới đau đến thế. Anh biết rõ cô sẽ không nói, nhưng vẫn cẩn thận đề phòng như thể một bí mật xấu hổ không đáng để ai biết.
Rồi đến khi Nguyễn Nam Chi rời đi, mọi thứ lại trở về như cũ, chỉ có điều người đàn ông từng tự tin cười nói năm nào giờ lại ngồi giữa đêm, rượu tràn đầy trên bàn, lẩm bẩm như một kẻ mất hồn: “Làm sao bây giờ… Tôi vẫn không quên được…”
Khi Giang Việt nghe tin liền đến đón anh về. Bùi Ngôn đứng bên, nhìn thấy bóng anh ngồi gục trong phòng khách, tay che nửa khuôn mặt, giọng khàn đặc vì rượu và nỗi đau.
Cô khẽ nói, giọng nhẹ như gió thoảng: “Nếu anh thật sự thích cô ấy như vậy… thì đi tìm lại đi.”
Tống Bách Ngạn ngẩng đầu nhìn cô thật lâu. Trong ánh mắt anh có nỗi buồn, nhưng sâu hơn thế là sự bất lực, một sự cam chịu pha lẫn chua xót khiến cô không thể thở nổi.
“Tôi đã thử rồi,” anh nói, giọng khàn khàn, “Tôi đuổi không kịp. Và tôi sợ… nếu tiếp tục đuổi theo, tôi sẽ mất cô ấy mãi mãi.”
“À…” Bùi Ngôn khẽ đáp, trong lòng chợt dâng lên một vị chua xót. Cô mím môi cười: “Vậy… cố gắng quên đi thôi. Không ai là không thể quên được.”
Tống Bách Ngạn nhìn cô, nụ cười hờ hững thoáng lướt qua môi mang theo chút biếng nhác, chút mỉa mai, và một phần không rõ là tự giễu hay đau lòng: “Em nói đúng,” anh lặp lại, “không ai là không thể quên được.”
Câu nói rơi xuống, nhẹ nhàng mà tàn nhẫn.
Từ đó, Tống Bách Ngạn thật sự bắt đầu học cách “quên”. Anh lao vào những bữa tiệc ồn ào, quen những cô gái mới, cười nói phóng túng, thậm chí còn thường xuyên xuất hiện trên mạng cùng vài cô hotgirl. Những tấm ảnh, những tin đồn, từng chút một đều hiện ra trước mắt Bùi Ngôn qua các bài đăng, các tiêu đề giật gân như: “Thiếu gia họ Tống ôm hôn giữa phố”, “Bạn gái mới của Tống Bách Ngạn lộ diện”…
Anh cười rạng rỡ như thể thật sự đã quên. Nhưng chỉ có cô biết, sau mỗi lần say, người anh gọi tên lại chưa từng đổi khác.
Người bên cạnh anh đến rồi đi, không ai có thể ở lại quá lâu. Còn cô chỉ có thể tự an ủi mình bằng một câu tưởng chừng như nhẹ bẫng: May thật, mình và anh ấy chỉ là bạn.
Tác giả có lời muốn nói:
Thật ra Nguyễn Nam Chi thích con gái. Còn Tống Bách Ngạn khi xưa không để cô ta đến gần Bùi Ngôn cũng không phải vì sợ họ thân thiết với nhau, mà là… sợ Bùi Ngôn bị quấy rối.
Đời này, Bùi Ngôn nghe đến mà chỉ biết cười khổ. Mà đời trước, Tống Bách Ngạn suýt chút nữa đã đội nón xanh cho Giang Việt. Đáng tiếc là anh quá ngu ngốc, ngu đến mức không hiểu nổi người mình muốn giữ lại là ai.
Tình yêu không phải trò chơi, cũng chẳng phải một ván cược xem ai là người thắng cuộc. Và nếu có ai xứng đáng để học hỏi, thì đó là Thời Dư, người luôn biết rõ mình muốn gì, dám tiến đến, dám giành giật, dám yêu.
Chỉ cần có lòng, tình cảm sẽ được hồi đáp. Chỉ cần chủ động, chuyện xưa tự khắc sẽ bắt đầu.
![Bìa [SLN16T] – Chương 43: Bạn Gái Cũ](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)