Giang Việt chỉ xuất hiện thoáng qua tựa ngày hôm đó chỉ một ảo giác của cô. Sau lần đó, Bùi Ngôn gần như không nghe thêm bất kỳ tin tức nào liên quan đến anh nữa.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, Tống Bách Ngạn hào hứng lấy ra kế hoạch du lịch đã chuẩn bị sẵn: “Có ba lựa chọn nhé, hòn đảo lãng mạn, trang viên phong tình hay khu rừng bí ẩn. Chọn đi, em muốn đi đâu nào?”
Lịch trình được sắp xếp cẩn thận đến mức tỉ mỉ, Bùi Ngôn chỉ biết cảm thán, nếu anh không làm hướng dẫn viên du lịch thì đúng là lãng phí tài năng.
“Anh sẽ cho phép em mang theo tình nhân nhỏ kia đi cùng, em nể mặt anh một chút, đi chơi với anh một chuyến có sao đâu?”
Cuối cùng, sau một hồi bị anh năn nỉ mãi không thôi, Bùi Ngôn chọn đi đến đảo. Cũng chẳng vì lý do gì to tát, chỉ đơn giản là ở đó mát mẻ hơn.
Hòn đảo nhỏ này mỗi dịp hè đều là nơi tránh nóng nổi tiếng. Họ ở tại biệt thự ven biển của nhà Tống Bách Ngạn. Khi chọn phòng, anh khăng khăng muốn ở phòng sát vách Bùi Ngôn, nhưng bị cô kiên quyết từ chối: “Đừng tưởng em không biết anh đang nghĩ gì! Em khóa cửa đấy!”
Tống Bách Ngạn ra vẻ vô tội: “Anh chỉ muốn ở gần em một chút thôi mà, Tiểu Bùi à, sao em lại nghi ngờ tấm lòng chân thành của anh thế?”
Anh liếc sang Thời Dư người vẫn im lặng từ nãy đến giờ rồi hỏi: “Còn cậu ta, em không lo cậu ta nửa đêm sẽ làm chuyện gì cầm thú hả?”
Bùi Ngôn đáp gọn lỏn: “Bởi vì em hiểu các anh.”
Nhưng sự thật chứng minh, cô vẫn chưa hiểu hết bọn họ.
Nửa đêm khi đang ngủ mơ màng, Bùi Ngôn đột nhiên cảm giác chiếc giường nghiêng xuống như có ai đó đang nằm lên.
Cô còn tưởng là Tống Bách Ngạn tính xấu tái phát lại bò lên giường mình, cô liền trở mình, vừa đẩy anh ra vừa lẩm bẩm: “Để em ngủ chút đi, có gì thì mai hẵng nói.”
Bên tai vang lên tiếng cười khẽ, trầm ấm mà dịu dàng. Lúc này Bùi Ngôn mới thấy có gì đó sai sai. Cô mở mắt, trong bóng tối mờ mịt, khuôn mặt hiện ra lại là Thời Dư.
“Là… anh à?”
Thời Dư kéo nhẹ cô xuống, ngón tay lướt qua làn váy bị xô lệch vì tư thế ngủ không yên, giọng anh trầm thấp xen lẫn ý cười: “Thất vọng à?”
“Làm gì có.” Bùi Ngôn khẽ xoay người, chui vào lòng anh, tìm một vị trí thật thoải mái trong ngực anh rồi lười biếng đáp: “Chỉ hơi bất ngờ thôi, không ngờ anh cũng có hứng nửa đêm mò lên giường người ta.”
Thời Dư khẽ cười, hơi thở anh phả lên mái tóc cô: “Chỉ là sợ em ngủ một mình không quen nên sang xem thử.”
Bùi Ngôn dụi đầu vào ngực anh, cười khúc khích: “Anh quan tâm như vậy trông chẳng khác gì đang chăm con gái cả.”
Thực ra, tâm lý cô đã tốt lên rất nhiều. Những cơn ác mộng khiến cô giật mình giữa đêm gần như không còn nữa, nên mấy “cái gối ôm hình người” cô từng quen dùng giờ đều bị vứt xó. Dù sao, ở cùng họ, chỉ cần ngủ thêm một đêm thôi là dễ lau súng cướp cò thành chuyện khác lắm, rồi sau đó khỏi cần ngủ luôn.
Thời Dư cúi đầu, môi anh khẽ chạm lên trán cô: “Nhưng nói thật anh cũng có chút tâm tư. Muốn thử cảm giác ‘lén bò lên giường em’ xem thế nào.”
Bùi Ngôn mở to mắt, lấy trán chạm vào cằm anh, cố nén cười: “Cảm giác gì chứ?”
Anh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Cảm giác cũng không tệ đâu. Giống như trộm được chút cưng chiều, lại thấy thỏa mãn lạ thường.”
Cô bật cười: “Bị Tống Bách Ngạn đầu độc mấy bộ cung đấu tranh sủng rồi đúng không?”
“Em không thiên vị ai đâu nhé,” cô cảnh cáo, “nếu anh dám giở trò gì, em sẽ đá anh ra khỏi phỏng ngay.”
Thời Dư bật cười khẽ: “Em nói vậy, anh đâu còn dám.” Anh vòng tay ôm lấy vai cô, nhẹ nhàng vỗ về: “Ngủ đi nào.”
Trên người anh vương mùi hương nhàn nhạt như mùi cỏ cây ấm áp, thanh khiết và dịu dàng đến mức khiến người ta muốn dựa gần hơn. Hơi thở anh quẩn quanh nơi đầu mũi làm Bùi Ngôn an tâm lạ thường, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Khi bình minh vừa ló rạng, Bùi Ngôn trở mình định rời giường lại bị anh kéo trở lại, vòng tay siết chặt: “Ngủ thêm với anh một lát nữa đi.”
Nếu Tống Bách Ngạn có mặt ở đây, chắc chắn anh ta sẽ buông lời châm chọc: “Anh Thời Dư của em chỉ cần nũng nịu một câu là em đã quên cả trời đất rồi.”
Quả đúng như vậy. Giọng Thời Dư còn vương chút buồn ngủ, âm cuối khẽ hất lên nghe như đang làm nũng khiến tim Bùi Ngôn run lên. Cô vòng tay ôm lại anh, giọng mềm như cánh lụa: “Ngủ đi, tất nhiên là em ngủ cùng anh rồi.”
Thời Dư mỉm cười, khóe môi lặng lẽ cong lên trong thỏa mãn.
Hai người quấn quýt đến tận gần trưa mới chịu rời giường. Sau khi rửa mặt xong, họ cùng xuống tầng. Tống Bách Ngạn ngồi vắt vẻo trên sofa, một tay cầm điều khiển TV, vừa bấm loạn vừa hậm hực: “Đồ ăn để sẵn trên bàn đấy, còn ấm, ăn đi.”
Bữa trưa được đặt từ khách sạn nghỉ dưỡng gần đó, toàn là những món hợp khẩu vị của Bùi Ngôn. Cô vừa ăn vừa gật gù khen ngon, gắp một miếng bánh cua hấp đậm hương vị, rồi hỏi: “Anh không ăn à?”
Tống Bách Ngạn hừ một tiếng: “Giận no rồi, ăn gì nữa.”
Ánh mắt anh quét về phía Thời Dư, giọng đầy cay nghiệt: “Tối qua tôi còn dặn cậu rồi, đừng có lén bò vào phòng người ta! Cậu coi trời bằng vung à?”
Thời Dư thong thả uống ngụm trà, cười nhạt: “Vốn dĩ tôi đâu có ý đó. Nhưng nghe cậu nói xong tự nhiên thấy ngứa người muốn thử chút.”
Tống Bách Ngạn tức đến mức suýt ném luôn điều khiển: “Đồ mặt dày! Cậu… cậu đã làm gì hả?”
Thời Dư hờ hững liếc anh một cái, nhả từng chữ: “Ngủ đến tận giờ này rồi, cậu nghĩ tôi làm được những gì ha?”
…
Ai cũng nhận ra anh đang cố tình chọc tức Tống Bách Ngạn. Bùi Ngôn kéo nhẹ vạt áo anh, nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh trêu anh ấy làm gì, chọc cho anh ấy nổi điên lên bây giờ.”
Thời Dư chỉ khẽ cười, ánh mắt ôn hòa: “Không sao. Cho cậu ta nếm chút ngọt, chẳng phải cũng nên thu lại chút lợi sao? Dù gì trong lòng anh cũng thấy hơi bất công.”
Trẻ con thật!
🦋🦋🦋
Sau bữa trưa, cả nhóm định ra bãi biển tắm nắng. Bùi Ngôn thay bộ bikini quyến rũ mà cô đã chuẩn bị sẵn. Vừa bước ra khỏi phòng, Tống Bách Ngạn đang uống nước liền sặc một ngụm, suýt phun ra hết.
“Em chắc là muốn mặc cái đó đi à?”
Bùi Ngôn chống nạnh, trừng mắt: “Thì sao, xấu lắm à?”
Đẹp thế này thì có gì mà chê chứ, ngực đầy đặn, eo thon, chân dài, ngay cả người mẫu tạp chí cũng chẳng sánh bằng. Tống Bách Ngạn không nhịn được thò tay ôm lấy eo cô: “Tại em quyến rũ quá, anh sợ em đi một vòng rồi lại dắt thêm một thiếp thất nào khác về nhà mất.”
Bùi Ngôn nhướng mày, một chân đạp nhẹ lên mu bàn chân đang mang dép lê của anh. Cô mỉm cười: “Không sao đâu, dù sao anh cũng giỏi nuôi người khác mà.”
Tống Bách Ngạn nghẹn lời. Anh nhìn cô vui vẻ tự bôi kem chống nắng, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Ghen thì có ghen, nhưng biết làm sao được, cô có quyền của mình, anh chẳng thể nào cấm đoán cô được. Cuối cùng, anh chỉ hậm hực quay sang Thời Dư, giọng có chút bực bội: “Này, cậu thật sự để yên cho cô ấy mặc thế này ra ngoài à?”
Thời Dư điềm tĩnh đáp: “Có gì đâu, miễn là cô ấy thích.”
Tống Bách Ngạn khịt mũi: “Xem ra cậu nói hay thật, nhưng tôi không tin trong lòng cậu chẳng có chút ghen nào.”
Thời Dư im lặng vài giây, rồi chậm rãi quay sang nhìn anh, khóe môi cong nhẹ: “Thật ra thì… tôi có một cách.”
“Cách gì?”
“Chỉ hơi phiền cậu hợp tác một chút.”
Lúc cần “bắt tay hợp tác”, Tống Bách Ngạn đồng ý rất nhanh: “Được thôi, cậu cần tôi làm gì?”
“Không cần làm gì cả. Chỉ cần đứng yên như bây giờ, đừng nói gì, cũng đừng cản trở tôi là được.”
Chưa kịp hiểu ý câu đó là gì, Tống Bách Ngạn đã thấy Thời Dư bước đến. Anh nhận lấy lọ kem trong tay Bùi Ngôn: “Để anh giúp em.”
Ngón tay anh khẽ chạm lên vai cô, chậm rãi tán đều lớp kem chống nắng. Động tác vừa nhẹ vừa vững, dường như chẳng có ẩn ý gì, nhưng mỗi đường lướt qua đều khiến da thịt cô khẽ run lên. Bùi Ngôn cảm giác như có luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng, vừa tê vừa nóng. Cô muốn bảo anh dừng lại, nhưng cùng lúc ấy… lại không nỡ.
Ý đồ câu dẫn có phải quá rõ ràng rồi không! Cô bất mãn quay đầu nhìn anh, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, dường như thật sự chỉ là đang thoa kem chống nắng cho cô thôi, nhưng tay anh lúc này đã sờ đến trước ngực cô. Vải mỏng căn bản không ngăn được gì, ngón tay nhẹ nhàng kéo một cái, một bên vú liền lộ ra. Anh véo lên đầu vú màu hồng phấn của cô, giọng điệu có chút trêu chọc: “Cứng lên rồi này em.”
Bùi Ngôn hít sâu một hơi: “Bị anh sờ như thế, heo cũng sẽ phản ứng được luôn đấy.”
Cô định đẩy anh ra: “Không được, Tống Bách Ngạn lát nữa lại chạy đến nói em không công bằng bây giờ…”
Mắt anh lóe lên, môi nhẹ nhàng dán lên vành tai cô: “Yên tâm, cậu ấy sẽ không làm như thế đâu.”
Bùi Ngôn lén lút nhìn Tống Bách Ngạn trên ghế sofa một cái. Đối phương quả nhiên đang trừng to mắt nhìn chằm chằm bên này, trên mặt tuy viết rõ mình đang bất mãn nhưng lại không nói một lời.
“Các anh thương lượng cái gì đấy?”
Nụ hôn của Thời Dư đã cọ đến bên má cô. Anh cười khẽ: “Là một giao kèo rất thú vị.”
Anh ôm lấy mặt cô bắt đầu hôn hít một cách tinh tế. Ban đầu cô còn giãy dụa một chút mang tính tượng trưng, nhưng nụ hôn của anh quá dịu dàng, quá triền miên, Bùi Ngôn lúc này chỉ biết nhanh chóng nhắm mắt hưởng thụ.
Ở góc mà cô không nhìn thấy, ánh mắt Thời Dư khẽ liếc về phía Tống Bách Ngạn. Trong đôi mắt ấy ánh lên một tia tinh nghịch, nửa giảo hoạt, nửa thách thức, rõ ràng là đang cố tình khiêu khích.
Con mẹ nó! Bị gài rồi!
Nhưng lời nói khi nãy là chính anh tự nói ra, lại còn là người mở miệng trước. Giờ có tức cũng không thể quay lại nhận mình ngốc được. Tống Bách Ngạn cắn răng, giả vờ như không thấy gì rồi ngồi phịch xuống sofa, bật TV lên xem.
Vừa khéo TV đang chiếu chương trình “Pháp luật & Đời sống”, đề tài là vụ án một tên bồ nhí cùng cô vợ thông đồng mưu sát chồng hợp pháp để chiếm đoạt tài sản. Tống Bách Ngạn lạnh mặt, ấn điều khiển tăng âm lượng lên mức cao nhất, như thể tiếng TV có thể át đi cơn bực đang sôi trong lòng.
Nghe đi! Ráng mà nghe cho nhiều vào! Tốt nhất nghe đến mức bị bệnh liệt dương cương không nổi thì càng tốt.
Rõ ràng, Thời Dư không hề dao động. Anh chậm rãi cởi dây buộc bikini phía sau lưng Bùi Ngôn. Dây nhỏ bên hông bị kéo nhẹ một cái, vải vóc mát lạnh trên người cô liền tuột hết xuống sàn nhà. Một tay anh xoa nắn bầu ngực mềm mại của cô, còn tay kia thì thăm dò xuống giữa hai chân cô, cố ý hỏi: “Em muốn làm không?”
Giữa hai chân Bùi Ngôn đã ướt đẫm một mảng. Cô trợn trắng mắt trong lòng. Anh làm đến đây rồi anh mới hỏi tôi, có phải quá đạo mạo rồi không?
Thời Dư cố tình không buông tha cô, muốn nghe chính miệng cô nói ra: “Nếu em không thích, anh vẫn có thể dừng lại.”
Quá tâm cơ!
Hiếm khi Bùi Ngôn và Tống Bách Ngạn lại cùng đứng về một phe, cô vòng tay qua cổ Thời Dư, tức tối cắn một cái lên xương quai xanh của anh:
“Anh quá đáng thật đấy.”
Thời Dư khẽ bật cười, khóe môi cong lên mang theo chút trêu chọc: “Có lẽ là được nuông chiều quen rồi nên sinh hư đấy mà.”
Trên sàn nhà trải thảm mềm mại, thêm thời tiết dễ chịu, nằm xuống cũng không thấy lạnh. Đùi cô vòng lên eo Thời Dư. Khi bị tiến vào, Bùi Ngôn vẫn không nhịn được quay đầu nhìn về phía Tống Bách Ngạn. Biểu cảm anh không hề tươi sáng nhưng cũng không bộc lộ sự giận dữ ra ngoài, chỉ là mặt hơi thối, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm về bọn họ. Phía dưới còn đáng xấu hổ mà cương cứng lên.
Âm hộ ẩm ướt căng chặt bao lấy dương vật đang tiến vào, có lẽ vì lâu rồi không làm nên càng thêm nhạy cảm, vừa mới bị cắm vào, Bùi Ngôn đã cảm thấy khoái cảm dâng lên lồng ngực, nhanh chóng bao trùm lấy cô.
Việc thọc vào rút ra ngoài mang đến sự căng tức, còn mang theo khoái cảm mãnh liệt. Kiêng dè tâm trạng của Tống Bách Ngạn, Bùi Ngôn cắn môi không để mình phát ra tiếng, nhưng cô đâu biết bộ dạng mắt đỏ hoe, môi đỏ bị cắn lấy đầy quyến rũ kia trong mắt Tống Bách Ngạn chỉ càng khiến anh thêm kích thích..
Địt mẹ.
Anh hiếm hoi phun ra hai từ tục tĩu. Kênh Pháp luật cũng không thể cứu nổi dục vọng đang tăng vọt của anh. Tống Bách Ngạn bực bội đứng dậy, đi lại tại chỗ, cố gắng lờ đi tiết mục dẫm đãng bên kia.
Buổi chiều, ánh mặt trời vừa vặn đổ xuống sàn nhà qua cửa sổ sát đất, chiếu lên hai cơ thể đang quấn quýt vào nhau. Nếu cảnh tượng trước mắt này có camera ghi lại, người xem có lẽ sẽ nhầm tưởng đây là cảnh giường chiếu lãng mạn của đạo diễn nào đó đang được dàn dựng. Ánh sáng và da thịt kết hợp làm cơ thể trần trụi trở nên mềm mại, mờ ảo. Mùi vị hạ lưu thấp kém bị giảm nhẹ giống như một cảnh giường chiếu trong một bộ phim nghệ thuật bình dân mà Tống Bách Ngạn đã từng xem trong ký ức.
Nhưng anh có thể thủ dâm với những bộ phim đó, không có nghĩa là anh có thể thủ dâm khi xem hai người kia. Tống Bách Ngạn giận đến run chân liên hồi, trong lòng không ngừng nguyền rủa Thời Dư bị liệt dương, xuất tinh sớm.
Nào ngờ Thời Dư không hề để cho Tống Bách Ngạn toại nguyện. Anh đỡ eo Bùi Ngôn, không nhanh không chậm thọc vào rút ra, còn không quên hôn lấy đôi môi cô, dường như muốn kiên nhẫn mà mài mòn hết buổi chiều này. Eo Bùi Ngôn lay động vặn vẹo không yên, anh quá giỏi trêu ngươi. Bùi Ngôn cứ ảo giác mình đang quay về kiếp trước, vào lúc làm tình với Bác sĩ Thời, cái cảm giác bị treo lơ lửng lại đến. Cô vô lực chống đỡ, chỉ có thể giương cờ trắng đầu hàng.
Cô đã lên đỉnh nhiều lần rồi nhưng Thời Dư lại vẫn chưa có dấu hiệu muốn bắn. Bùi Ngôn bị tung lên tung xuống trong bể dục, hoàn toàn mặc kệ cảm xúc Tống Bách Ngạn, cuối cùng cũng phát ra tiếng rên rỉ kiều mị không nhịn được.
Tiếng va chạm bạch bạch bạch của cơ thể, cùng tiếng nước nhóp nhép ái muội, và tiếng thở dốc rên rỉ lúc có lúc không của Bùi Ngôn, Tống Bách Ngạn nằm liệt trên ghế sofa, yếu ớt nói: “Đủ rồi… Tiểu Bùi, em vẫn nên mặc bikini ra biển chơi đi, anh thật sự chịu không nổi nữa rồi!”
Mãi đến lúc sau khi cuộc làm tình kết thúc, Bùi Ngôn mới nhớ ra chiếc bikini yêu thích của mình đã hoàn toàn không còn hình dạng ban đầu. Nhìn mảnh vải mỏng bị vò nát, cô vừa xấu hổ vừa hối hận vì phút bốc đồng của bản thân.
Tống Bách Ngạn tự an ủi mình, thôi thì dù sao cô ấy cũng không mặc bikini đi ra ngoài được nữa.
“Không sao đâu, em giữ lại lần sau mặc cho bọn anh xem ở nhà cũng như nhau mà.” Anh chỉ muốn giả tạo an ủi một chút thôi, kết quả Bùi Ngôn nhìn chằm chằm anh một lát rồi đột nhiên bừng tỉnh như nhớ ra gì đó: “À đúng rồi, trong đống nội y tình thú lộn xộn anh mua cho em trước đây hình như có bikini, để em đi tìm xem.”
Bùi Ngôn cười tủm tỉm lên lầu thay một bộ trang phục mát mẻ mới. Thậm chí bộ này lại là bộ anh chọn lựa kỹ càng, loại trang phục dây buộc ren phong cách gợi tình khiến người ta không rời mắt được.
Cô vui vẻ chạy tới hôn một cái lên môi anh, rồi nhanh chóng che ô đi ra ngoài.
Tống Bách Ngạn bực bội đi theo sau cô, một ngụm máu nghẹn lại trong cổ họng.
Thời Dư dang tay về phía anh: “Cái này là cậu chọn, đừng có quay qua trách tôi.”
![Bìa [SLN16T] – Chương 42: Hiện Trường Cảnh Nóng (H)](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)