Bìa [SLN16T] – Chương 40: Nhận Sai
SLN16T

[SLN16T] – Chương 40: Nhận Sai

Tác giả: Minh Đính

3185 từ · 14 phút đọc

Nhận Sai

Hai người cứ giữ tình trạng nửa thân mật nửa xa cách như vậy cho đến tận cuối kỳ. Tháng sáu, sau khi thi xong là đến lễ kỷ niệm thành lập trường. Hoạt động kỷ niệm cũng đơn giản thôi, các câu lạc bộ của trường tổ chức triển lãm và biểu diễn tiết mục. Năm nay thì hơi khác một chút, trường sáng tạo ra ý tưởng “Dạ hội hóa trang mặt nạ”, mời mọi người cosplay, đeo mặt nạ để tham dự.

Thời Dư là thành viên hội học sinh nên tất nhiên đã bị kéo đi chuẩn bị từ sớm. Nếu là trước đây, Tống Bách Ngạn chắc hẳn đã sớm hăng hái chuẩn bị, có khi còn hí hửng đi mượn nguyên bộ đồ Iron Man đem về mặc cho bằng được. Nhưng giờ thì khác, anh chẳng có tâm trạng gì, tiện tay mua đại một cái mặt nạ Ultraman phát sáng ở cổng trường rồi đi luôn.

Bùi Ngôn đứng trên sân thể dục, nhìn đám đông đầy màu sắc trước mắt, không khỏi cảm thán, mọi người quả thật rất chịu khó hóa trang.

Ở phía xa, Nghiêm Mạn trong bộ đồng phục thủy thủ đang chống nạnh, nghiêm mặt giáo huấn một nam sinh trong lớp: “Cậu hóa trang không có nghĩa là được phép làm lưu manh! Tôi mặc kệ cậu cos cái gì ‘Đường Tăng Hạt Tăng’ gì đó, nhưng không mặc áo thì là vấn đề rồi! Còn dám khoe cơ bụng, lại còn treo tấm bảng ‘Có thể sờ cơ bụng thoải mái’ nữa chứ, thật là đồi phong bại tục!”

Đối phương tháo tấm vải đỏ trên mắt xuống, cười cợt nhả: “Lớp trưởng hôm nay ăn mặc đáng yêu vậy mà vẫn hung dữ thế à? Cơ bụng tám múi của tôi sờ vào cảm giác rất tuyệt đó, cậu muốn thử không?”

Thấy Nghiêm Mạn tức đến đỏ bừng cả mặt, Bùi Ngôn vội vàng chạy tới kéo tay cô: “Thôi mà thôi mà, hôm nay là ngày vui, đừng nổi giận nữa!”

Nghiêm Mạn vừa thấy Bùi Ngôn, cơn giận lập tức tiêu tan, mắt sáng rực lên: “Trời ơi, cậu đẹp quá!”

Quách Tiểu Trân đứng bên cạnh cười híp mắt, ra vẻ công thần: “Đó, tớ chọn đồ cho đấy! Có phải đẹp không!”

Hôm nay, Bùi Ngôn mặc một chiếc sườn xám được cắt may tinh tế, đường xẻ tà vừa chạm đến bắp chân, không hề phản cảm mà lại tôn dáng. Mẫu sườn xám vốn bình thường thôi, nhưng với dáng người ngực nở, eo thon, chân dài hoàn hảo của cô, vừa mặc vào liền toát ra vẻ đẹp quyến rũ, thanh tao mà động lòng người.

Sáng sớm, Quách Tiểu Trân đã ôm quần áo chạy tới ký túc xá của Bùi Ngôn, hăng hái như thể sắp được hóa trang cho một con búp bê Tây Dương thật sự. Từ kiểu tóc, trang điểm đến phụ kiện đều do cô tự tay làm. Khi mọi thứ hoàn tất, Quách Tiểu Trân vui sướng lập tức rút chiếc máy ảnh đã chuẩn bị sẵn ra, nhấn liên hồi mấy chục tấm: “Trời ơi trời ơi, nhìn xem này! Đây chẳng phải là quý tiểu thư thời dân quốc khiến bao anh đẹp trai, giàu có tranh nhau giành giật hay sao!”

Không cần nghĩ cũng biết, cô nàng nhất định lại bị giao cho vai trò “kỳ quái” nào đó trong hội hóa trang rồi.

Nhưng đẹp thì vẫn cứ là đẹp, đến cả Nghiêm Mạn cũng không nhịn được rút điện thoại ra chụp vài tấm, vừa chụp vừa xuýt xoa: “Đáng tiếc ghê, Thời Dư mà thấy được thì tốt biết mấy!”

Quách Tiểu Trân cũng phụ họa: “Đúng rồi đúng rồi, tiếc thật đấy… mà khoan, sao lại là Thời Dư? Không phải Tống Bách Ngạn mới đúng à?”

Câu hỏi này mà trả lời thì lại dây dưa dài dòng, nên Bùi Ngôn lập tức đánh trống lảng: “Chỗ sân khấu bên kia hình như đang tổ chức trò chơi, chúng ta qua xem đi.”

Các trò chơi trong hội đều là dạng nhẹ nhàng, không cần tốn sức, nào là ném vòng, dùng đũa gắp bi, hay thổi nến một hơi… đơn giản nhưng vui. Chỉ là Bùi Ngôn vốn không khéo mấy trò này, chơi liền năm lượt mà vẫn chưa thắng nổi cái nào.

Người phụ trách phát thưởng chính là bạn nam từng cổ vũ Tống Bách Ngạn hết mình trong đại hội thể thao lần trước. Thấy cô, cậu mặt dày chạy lại, thản nhiên dúi cho cô một đống phiếu đổi quà: “Chị dâu, coi như em thay anh Tống biếu quà cho chị dâu nha.”

Đúng là đồ thần kinh!

Bùi Ngôn chỉ chọn mấy tờ đúng phần thưởng mình đáng có, rồi đi tới khu đổi quà. Quầy phát quà chật ních người, phần thưởng cũng chỉ là vài gói kẹo, bánh quy lặt vặt, nhưng không khí náo nhiệt khiến ai nấy đều hào hứng. Quách Tiểu Trân và Nghiêm Mạn kéo nhau đi chơi trò khác, còn Bùi Ngôn thì ngoan ngoãn đứng xếp hàng.

Đến khi tới lượt, cô mới phát hiện người ngồi ở quầy phát thưởng chính là Thời Dư.

Vừa thấy cô, anh mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như gió tháng năm: “Chỉ có mấy phiếu thôi à? Vậy chắc chỉ đổi được mấy cây kẹo que thôi đó.”

Anh cúi người lục lọi trong hộp quà một lúc, rồi ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút áy náy: “Chắc hết kẹo rồi, để anh xuống kho lấy cho em nhé.”

“Không cần đâu, anh đang bận, như vậy sẽ phiền anh lắm.”

“Không phiền mà.” Thời Dư nhận lấy mấy tờ phiếu trong tay cô, ngón tay hai người chạm nhẹ, anh cố tình móc nhẹ ngón út của cô, giọng nói lịch thiệp mà như mang theo ý trêu chọc: “Bạn học, cùng anh xuống kho lấy nhé?”

Bùi Ngôn ngẩn người, rồi khẽ gật đầu: “Ừm… được.”

Hai người vừa bước vào kho hàng, cửa còn chưa kịp khép lại, Thời Dư đã nghiêng người kéo cô vào lòng.

Nụ hôn rơi xuống không mãnh liệt, chỉ là chạm khẽ, mềm nhẹ mà tinh tế. Hơi thở anh phảng phất hương sữa tắm dịu mát, lượn quanh nơi chóp mũi, khiến tim Bùi Ngôn run lên như dây đàn bị gảy. Môi anh lướt qua khóe môi cô, thoáng ấm áp, thoáng mơn man, mang theo vị dịu ngọt khiến người ta chẳng nỡ rời đi.

Khi kết thúc, Thời Dư vẫn giữ cô trong vòng tay, ánh mắt anh rọi lên khuôn mặt cô như đang ngắm một bức tranh quý giá: “Đẹp lắm, thật sự không nỡ để em ra ngoài cho người khác nhìn chút nào.”

Bùi Ngôn tựa vào vai anh: “Em còn tưởng hôm nay không gặp được hai người.”

“Hai người?” Anh khẽ nghiêng đầu, có phần ngạc nhiên, “Tống Bách Ngạn không đi với em à?”

Cô im lặng. Cái im lặng ấy khiến không khí cũng lặng theo.

Thời Dư thở dài, ngón tay anh khẽ chạm lên tóc cô, giọng nói dịu như gió thoảng: “Em đi tìm cậu ấy đi, nói chuyện cho rõ ràng.”

Bùi Ngôn ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt như ẩn chứa nỗi băn khoăn: “Anh không giận sao? Cũng không ghen à?”

Thời Dư mỉm cười: “Có chứ, chỉ là anh càng không muốn thấy em không vui. Anh nghĩ, cậu ấy đối với em cũng giống như anh.”

Thời Dư tìm trong thùng hàng ra một nắm kẹo đưa cho cô. Cuối cùng, anh nhớ ra lúc mua hàng chủ tiệm còn tặng thêm mấy cái quà tặng kèm, là loại nhẫn kẹo rất thịnh hành hồi tiểu học.

Anh đưa cho cô: “Em cầm lấy, rồi đi tìm cậu ấy đi.”

🦋🦋🦋

Buổi tối, sân thể dục rực rỡ ánh đèn. Người đông nghẹt, tiếng cười tiếng nhạc hòa vào nhau náo nhiệt. Chỗ nào cũng thấy người đeo mặt nạ Ultraman phát sáng khiến Bùi Ngôn suýt nữa nhận nhầm mấy lần.

Cô gọi cho Tống Bách Ngạn, nhưng điện thoại anh luôn trong tình trạng bận. Gọi lại mấy lần sau thì máy đã tắt nguồn.

Bùi Ngôn đi loanh quanh khắp sân mà vẫn chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Trên sân khấu, tiết mục kỷ niệm trường đang diễn ra, đèn nhấp nháy liên tục, từng vòng người chen chúc xem hát.

Cô gặp lại bạn nam phát phiếu buổi chiều, liền chen qua hỏi: “Cậu có thấy Tống Bách Ngạn không?”

“Hả? Hình như cậu ta ở khu giảng đường cũ ấy, trong phòng giáo viên tầng năm.”

Giảng đường cũ sắp được cải tạo thành phòng thí nghiệm, nhưng hiện vẫn bỏ trống. Thỉnh thoảng có vài sinh viên trốn ra đó nghỉ ngơi, tránh ồn ào.

Bùi Ngôn đi từng tầng, từ tầng một đến tầng năm, mở từng phòng, đều trống rỗng.

Cuối cùng, cô đẩy cánh cửa phía cuối ra, nhưng vẫn chẳng có ai.

Cô khẽ thở dài, định quay đi.

Ngay khoảnh khắc ấy, đèn trong toàn bộ dãy hành lang bỗng tắt phụt. Bớng tối ập xuống, tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ nhịp tim mình đập.

Từ sân thể dục vọng tới giọng nói đầy khí thế của người dẫn chương trình: “Bây giờ, chúng ta sẽ bước vào một giờ trong bóng tối! Toàn bộ đèn trong trường sẽ được tắt đi, mọi người hãy giơ cao gậy huỳnh quang trong tay, cùng nhau tạo nên biển ánh sáng, soi sáng cho nhau được không nào!”

Bên ngoài là tiếng reo hò ầm ĩ, rộn ràng đến rung trời, nhưng Bùi Ngôn lại đứng trong bóng tối, tim dâng lên nỗi sợ hãi. Cô vốn sợ bóng tối, sợ cảm giác chỉ có một mình, khi đèn vừa tắt, trong đầu cô liền thoáng qua đủ loại cảnh trong phim kinh dị.

Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập. Bùi Ngôn run rẩy men theo tường, chân tay mềm nhũn, đến hít thở cũng không dám làm mạnh.

Đúng lúc ấy, hành lang vang lên tiếng bước chân rõ ràng. Không phải ảo giác. Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Bùi Ngôn căng thẳng đến mức gần như nín thở, trong đầu chỉ còn lặp lại những cảnh kinh dị trong phim.

Rồi một bóng đen xuất hiện ở khúc ngoặt cầu thang, thứ đầu tiên cô nhìn thấy chính là đôi mắt phát sáng trên chiếc mặt nạ Ultraman.

Gần như theo phản xạ, Bùi Ngôn lao thẳng vào lòng người ấy, vừa hoảng sợ vừa mừng rỡ như người thoát nạn: “Nếu anh không xuất hiện, em thật sự sẽ bị hù đến phát bệnh tim mất!”

Người bị ôm cứng đờ, dường như định đẩy cô ra. Nhưng Bùi Ngôn lại càng ôm chặt hơn, giọng run run nói trước: “Xin lỗi anh… em hối hận rồi.”

Cô hít sâu, nói tiếp từng lời nghẹn ngào: “Em biết mình rất ích kỷ. Những gì em sắp nói có lẽ càng khiến anh nghĩ em ích kỷ hơn nữa. Miệng em thì bảo nếu anh hối hận thì cứ rời đi, nhưng nếu anh thật sự đi… em sẽ đau khổ, sẽ hối hận. Em thật lòng thích anh, không hề ít hơn Thời Dư một chút nào. Chắc là vì em thấy an tâm quá, nghĩ rằng dù không nói thì anh cũng sẽ luôn ở bên, sẽ không bỏ em đi nên mới vô tình làm tổn thương cảm xúc của anh.”

Nói xong, Bùi Ngôn ngẩng đầu, lần theo bóng tối tìm đến môi anh, khẽ nhón chân hôn lên, chỉ là một cái chạm rất nhẹ, rồi rời ra ngay.

Giọng cô nghiêm túc và dịu dàng: “Anh đối với em thật sự rất quan trọng. Trước đây hay bây giờ, đều là như vậy.”

Người đối diện im lặng một lúc lâu, rồi thấp giọng nói: “Anh…”

Đằng sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp, Tống Bách Ngạn vừa thở hổn hển vừa giơ điện thoại soi đèn pin: “Tiểu Bùi, anh…”

Nhưng khi ánh sáng chiếu tới, thấy rõ cảnh trước mắt, giọng anh lập tức đổi tông: “Anh chỉ mới không có mặt một lúc thôi mà em đã vội tìm người mới rồi sao?”

Bùi Ngôn sững sờ ngẩng đầu. Dưới ánh sáng mờ nhạt, cô nhìn thấy gương mặt cứng đờ của Giang Việt.

🦋Sao ông con trai của tui phải khổ hoài vậy nè trời huhu Giang Việt ơi, con trai của mẹ ơiiiiiii

Giang Việt có vẻ ngượng ngùng, giải thích: “Anh thấy em vào tòa nhà này lâu rồi mà chưa ra, nên mới đến tìm xem có chuyện gì.”

Bùi Ngôn vội buông anh ra, lúng túng lùi lại một bước, đứng nép sang bên cạnh Tống Bách Ngạn: “À… cảm ơn anh nha.”

Cô liếc Giang Việt một cái, rồi tự an ủi trong lòng, cũng may, không phải Giang Việt kia.

Giang Việt nhìn ra thái độ né tránh của cô, ánh mắt hơi tối lại, nhỏ giọng nói: “Nếu em đã không sao, vậy anh đi trước.”

“Ừm, được.”

Anh lướt qua bên cạnh, hương thơm sạch sẽ thoang thoảng như mùi nước giặt còn vương lại. Mùi hương ấy khiến Bùi Ngôn giật mình, bởi ngay lúc vừa nãy, khi cô nhào vào lòng anh, mũi cũng ngập trong mùi hương giống hệt như vậy.

… Trời ơi, cứu mạng, xấu hổ chết mất.

Chờ tiếng bước chân Giang Việt xa dần, Bùi Ngôn mới dần bình tĩnh lại, vừa định mở miệng xin lỗi thì bất ngờ bị Tống Bách Ngạn ôm chặt lấy.

“Anh đúng là đồ ngu!” Anh buông một câu, giọng nghẹn lại, ôm càng siết hơn.

“Anh không nên vì mấy chuyện vặt mà giận dỗi với em, làm em buồn! Nghe Quách Tiểu Trân nói em đi tìm anh khắp nơi… thật xin lỗi, anh đúng là thằng ngốc! Em đừng giận nữa, cũng đừng làm ngơ với anh. Chỉ là anh quá thích em nên mới muốn cùng em kết hôn, lại quên mất phải để ý đến cảm xúc của em.”

Thời Dư sau đó còn gọi điện cho anh, nghiêm túc phân tích từng chút một về cảm xúc của Bùi Ngôn, đặc biệt là những lúc cô vô thức bộc lộ sự bất an của mình. Lúc ấy Tống Bách Ngạn mới chợt nhận ratrước nay anh đã quá ích kỷ, cũng chẳng bao giờ thật sự đồng cảm được với cảm giác của người khác.

“Chuyện kết hôn để sau hẵng nói,” anh ôm lấy cô, giọng mềm đi, “anh sẽ không ép em nữa. Em cũng đừng giận anh được không? Anh thề, đây là lần cuối cùng. Nếu sau này anh còn khiến em tức giận nữa…” anh hít sâu một hơi, trịnh trọng nói, “vậy em cứ phạt anh cả đời chỉ được đứng bên cạnh nhìn em và Thời Dư làm tình, còn phải làm người cầm áo mưa cho hai người đi!”

Vốn đang cảm động đến suýt khóc, Bùi Ngôn nghe đến đây liền nghẹn họng, đỏ bừng mặt đẩy mạnh anh ra: “Em đúng là ngu mới lo anh sẽ bỏ em. Anh đúng là…”

“Sao có thể bỏ được!” Tống Bách Ngạn lập tức giơ tay thề, “Anh tuyệt đối sẽ không bao giờ rời xa em!”

“Biết rồi…” Bùi Ngôn vừa cảm động vừa buồn cười, thật sự không hiểu sao cứ đến mấy lúc nên nghiêm túc thì người này lại phá không khí bằng mấy câu lố bịch như thế.

“Thật ra chuyện này em cũng có lỗi,” cô khẽ nói, “rõ ràng biết anh không cố ý, nhưng lại vẫn thấy ấm ức. Có lẽ vì em cũng quá nhạy cảm… Tóm lại, chỉ cần anh nhớ kỹ một điều là em thật sự rất thích anh, vậy là đủ rồi.”

Đôi mắt Tống Bách Ngạn sáng rực lên, anh cúi người, chậm rãi ôm lấy eo cô, giọng khàn đi: “Rất thích là… thích đến mức nào?”

“Rất thích.”

“Rất thích là đến mức giống như anh thích em vậy sao?” anh kề sát, môi gần đến mức hơi thở cũng hòa vào nhau, “Cái loại thích mà chỉ muốn nuốt em vào trong lòng, để ai cũng không thấy được em nữa ấy.”

Lời vừa dứt, anh liền hôn lên môi cô. Nụ hôn vừa nóng bỏng vừa dịu dàng, chiếm lấy mọi hơi thở, đến khi cô gần như sắp nghẹt thở, anh mới buông ra, cười rạng rỡ đến mức khiến tim cô đập loạn nhịp:

“Tiểu Bùi hôm nay xinh lắm. Đi với anh ra sân trường đi, anh muốn nắm tay em cho cả trường biết anh có một cô bạn gái xinh đẹp đến mức này.”

Vừa rồi khi hôn, cô đã cảm nhận rõ ràng bụng dưới anh căng cứng. Bùi Ngôn khẽ liếc xuống, lúng túng hỏi: “Anh… cứng như vậy, sẽ không sao chứ?”

“Không sao cả.” Anh bật cười, “Anh không muốn để em nghĩ rằng trong đầu anh ngoài chuyện lên giường ra thì chẳng còn gì khác. Tuy bây giờ anh đúng là đang nghĩ tới chuyện đó thật, nhưng qua một lát sẽ ổn thôi.”

Bùi Ngôn nghẹn lời. Thật là… Đây gọi là chính sách dụ dỗ trá hình sao?

Bùi Ngôn khẽ mím môi “Cũng… không phải là không thể làm bây giờ, chỉ cần anh đừng làm rách váy em là được.”

Tống Bách Ngạn nhìn cô một lúc thật lâu, ánh mắt sâu đến mức khiến tim người ta run rẩy. Anh hít sâu một hơi, rồi thấp giọng nói: “Anh biết, em thật sự rất thích anh.”

Nhưng anh chỉ cúi xuống, khẽ hôn lên khóe môi cô.

“Dù lòng đang rối loạn, nhưng hôm nay em đẹp quá,” anh nói, ngón tay vuốt nhẹ mấy sợi tóc rơi bên má cô, “anh không nỡ làm rối tóc hay làm nhăn váy của em. Cho nên đi thôi, bạn gái. Cùng anh đi khoe một vòng, để người khác phải ghen với anh một chút nào.”

Hai người tay trong tay xuống lầu. Đèn đuốc rực sáng, gió đêm thổi nhẹ qua, tiếng nhạc và tiếng cười vang khắp sân trường. Bùi Ngôn bỗng nhớ ra trong túi xách vẫn còn hai viên kẹo Thời Dư đã đưa.

Cô lấy ra, đưa cho Tống Bách Ngạn.

Trước ánh mắt ngạc nhiên của anh, cô khẽ cúi đầu, giọng hơi ngượng ngùng: “Cái này… coi như là em đặt trước đi. Nếu đến lúc đó anh vẫn không đổi ý…” cô cười, mắt cong cong như trăng non, “thì chúng ta thử kết hôn xem sao.”